kỳ lân chương 50

Chương 50 Nhan phủ công tước

Xe chậm rãi đi vào một tòa đại viên, sau khi dừng lại, đoàn người Tô Tiểu Mễ từ trên xe bước xuống. Ngẩng đầu nhìn lại, khắp nơi đều là thúy sắc, thấp thoáng giữa những tầng lá cách đó không xa là một tòa thành màu trắng.

Đây là lần đầu tiên Tô Tiểu Mễ đến Nhan phủ công tước, đủ loại tò mò.

“Nhị thiếu gia, tiểu thiếu gia, phu nhân.” Một nam tử trung niên tiến lên đón, cung kính hành lễ.

Tô Tiểu Mễ có chút không được tự nhiên, đây là lần đầu tiên có người gọi cậu là thiếu gia, nghe thế nào đều không được tự nhiên, giống như về tới thời phong kiến cổ đại. Lúc ở hoàng cung lão quản gia cùng người hầu đều gọi cậu là Tô tiên sinh.
Continue reading

TNTT chương 80-82 (H)

thị ngược thành tính 80 [xôi thịt ~]

(Ai tới mua xôi thịt a~~~ comn/vote/like = 1 hộp nhá)

Lục Đỉnh Nguyên tất nhiên là cam tâm tình nguyện để Hàn Lượng thu thập, tay bị trói ra sau lưng, hai chân mở lớn, cột vào đầu giường, tuy rằng thân mình bị đè ép có chút khó chịu, nhưng trong lòng lại một mảnh ngọt ngào, thân mình cũng nóng lên.

“Biết đây là cái gì không?” Hàn Lượng cầm ba cây ngọc căn đến gần, đưa đến trước mắt Lục Đỉnh Nguyên cho y xem.

“Ngọc căn.” Lục Đỉnh Nguyên nhu thuận đáp.
Continue reading

kỳ lân chương 49

Chương 48 Em trai, nên về nhà nhìn xem

Tô Tiểu Mễ ngồi xe đi trường học, trong trường học vẫn vô cùng náo nhiệt như trước, từ hôm nay trở đi cuộc thi theo tổ đội của Cơ Giáp league chính thức bắt đầu.

Cơ Giáp League được tổ chức bốn năm một lần, trong ba năm tất cả các trường học tiến hành cuộc thi chọn lựa tư cách, mỗi lần có thể tiến vào trận đấu chỉ có ba mươi hai trường học, sau đó đem những trường học này chia làm tám tổ, mỗi tổ gồm bốn trường, trong trận đấu tổ đội dùng quy chế tích điểm, thắng một ván thêm một điểm, hòa o điểm, thua một ván trừ 1 điểm. Người có điểm cao nhất trong mỗi tổ sẽ thăng cấp bát cường. Các trận đấu sau đó chọn dùng quy chế thăng cấp.
Continue reading

CLNNL chương 47

Chương 47 Điên cuồng, tạm biệt

Trạch Ninh cả người trần trụi ngồi khóa trên người Ngô Hạo, Ngô Hạo lại vẫn y quan chỉnh tề như cũ.

Trạch Ninh cảm thấy thẹn di động thân thể lên xuống, làm cho Ngô Hạo đạt được sung sướng lớn nhất. Một điểm trong thân thể không ngừng bị kích thích, tình dục vốn đã tràn đầy lại càng tăng vọt, Trạch Ninh cảm thấy chính mình sắp không khống chế được mà đạt tới cao trào.

Ngô Hạo hợp thời lấy một sợi dây màu đỏ cột lấy phân thân của Trạch Ninh, đối Trạch Ninh lộ ra biểu tình thống khổ nhẹ giọng an ủi: “Cùng ta cùng nhau.”
Continue reading

lĩnh chủ chương 12

Chương 12

Tống Mặc cùng các Địa Tinh ở dưới mặt đất né cả một đêm.

Ngày hôm sau, khi hắn đi ra, nghênh đón hắn, là khuôn mặt xanh mét của lão quản gia John.

Tống Mặc nhặt lên một khối ván cửa vỡ nát, nhìn vách tường tan nát đầy rẫy vết tên bắn, khóc không ra nước mắt. Một trận gió lạnh thổi tới, vụ gỗ cùng bụi đất cuồn cuộn bay lên, cảnh này, vô cùng thê thảm.

Tống Mặc thề, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày hắn làm thịt ba tên khốn kiếp kia! Không, chỉ như vậy không đủ để hắn giải mối hận trong lòng, hắn muốn dùng trọng pháo đem bọn họ nổ thành bột phấn, một chút cặn cũng không dư!
Continue reading

Ngưu nam chương 1

1.Người đàn ông bị đuổi ra khỏi nhà.

Lại một năm nữa qua đi, nhà họ La trong thôn Đại Loan dưới chân núi Ngọa Ngưu cũng giống như các nhà khác trong thôn, đang tất bật thu xếp cho lễ đón năm mới, nhưng bầu không khí trong nhà của ông ta lại khác với nhà người ta một chút.

Ông La ngồi xổm trước cửa nhà rít thuốc lào, mấy hôm trước vợ ông nhận được điện thoại của con trai, nói là sắp trở về đón Tết, chuyện này đối với nhà ai cũng là chuyện vui mừng, nhưng với nhà ông thì lại không như vậy.

Năm năm trước khi con ông vừa tốt nghiệp đại học, lại tìm được việc làm tốt, lúc về nhà đón Tết, hai vợ chồng ông liền hợp kế thuyết phục hắn tìm cô gái nào tốt, ai ngờ tiểu tử kia thình lình ném ra giữa nhà một quả bom, nói mình không thích phụ nữ, không thể nối dõi tông đường.
Continue reading

Kỳ Lân chương 48

Chương 48 Ngủ đồng thời cái gì không cần quá hạnh phúc a ~

Tô Tiểu Mễ hái hai quả ô mai lớn như hai trái dưa hấu xuống, mà còn mang ra nông trường. Mở mắt ra bốn phía là một tảng lớn ô mai, Tô Tiểu Mễ dậm bước đi ra.

“Tô ca ca, anh ôm gì vậy?” Duy Nhĩ chỉ sợ lại là trộm đến tìm ô mai ăn, làm bộ vẻ mặt vô tội hỏi.

“Anh mới ở trong ruộng ô mai dạo qua một vòng, tìm được hai trái ô mai biến dị, bộ dáng thật lớn.” Tô Tiểu Mễ vui tươi hớn hở nói, cũng không vạch trần hắn.
Continue reading