TYKGNT chương 127

Chương 127 Hai cái bôi cụ

Bên tung của có câu xì tai theo ta hỉu là “nhân sinh như bàn trà, cá nhân như dụng cụ uống trà bày ra đủ loại mùi vị sắc thái trên đó”, mà bôi cụ hình như là dụng cụ uống trà cũng đồng âm với bi kịch hay xui xẻo gì đó. Cho nên theo ý thô thiển của ta hai cái bôi cụ ~ hai tên xui xẻo (Lãnh Thiên Lan vs Độc Cô Yến), nếu ai hỉu biết chính xác hơn thì giải thích giùm ta nha, cám ơn mọi người ~~

Sau khi tiếng “Lưu đại thúc” vang lên khiến cho mọi người chú ý, bởi vì người đến Tuyệt Viêm ăn cơm đều biết, ông chủ của tửu lâu này họ Lưu.

Tiếng Lưu đại thúc này, gọi đủ giản dị.
Đọc tiếp

ngạ phu chương 17+18

Chương 17 Thầy thuốc quả nhiên rất có tiền đồ

Cái gì gọi là giàu nứt đố đổ vách, cái gì gọi là có tiền không chỗ để, phỏng chừng chính là tình hình hiện tại, Mạc Thanh Dật dù là trước hay sau khi xuyên qua vẫn luôn là giai cấp bình thường nhất trong xã hội, cho nên khi có nhiều tiền như vậy, nhiều bạc như vậy đặt ở trước mặt hắn, hắn cũng chỉ có một loại cảm giác.

Kinh ngạc, vạn phần kinh ngạc…

Ai có sáng ý như vậy a! Đem nhiều bạc đặt ở dưới đất như vậy, không biết như vậy không chỉ chói mắt mà còn cản đường sao, ít nhất hiện tại Mạc Thanh Dật không biết phải để chân chỗ nào, cũng không thể đạp lên trên đống bạc này đi.
Đọc tiếp

TYKGNT chương 126

Chương 126 Đông hải chi tân

Còn có nửa năm, còn có nửa năm liền đến ngày Trường Sinh Lộ trong truyền thuyết mở ra, Trường Sinh Lộ rốt cục là có bộ dáng gì, tại sao trên thế giới này lại có sự vật huyền diệu như vậy?

Long Mặc Viêm đối với thế giới trước kia vẫn hiểu biết một ít, thần thoại truyền thuyết đầy rẫy, nổi tiếng nhất là Bàn Cổ bổ trời mở đất, Nữ Oa vá trời… dù sao lịch sử của Hoa Hạ có hơn 5000 năm, có rất nhiều câu chuyện thần thoại khiến người nghe nhiều liền thuộc.
Đọc tiếp

TYKGNT chương 125

Chương 125 Sinh tử đồng mệnh

“Ân… Ân… Phụ thân…” thanh âm xen giữa trong trẻo và từ tính vang lên, quần áo đã bị cởi tới bên eo lộ ra làn da như tuyết như ngọc.

Long Tuyệt Phong ôm Long Mặc Viêm từ tiền thính trở về Phong Nhân Cư, không phải trực tiếp trở về phòng, mà là đi tới Huyết Long Trì, sau đó liền bồi tiếp tình cảm mãnh liệt đã không thể đè nén được nữa, hai ngày chia lìa, đối với bọn họ mà nói tương đương với hai đời.

Một khi gặp mặt liền giống như ngọn lửa, kích phát ra tất cả nhiệt tình, mãnh liệt cường thế, tuy hai mà một, chỉ muốn đem đối phương ấn vào trong máu thịt của mình, mãi mãi đều không chia xa.
Đọc tiếp

TYKGNT chương 124

Chương 124 Tao nhã yêu nghiệt

Thời gian chưa bao giờ sẽ vì bất kì ai bất kì chuyện gì mà dừng lại không đi, cho nên nói vô tình nhất không phải người, mà là thời gian. Bởi vì nó không hề quay đầu lại, chỉ biết tiến về trước, thẳng đến vĩng hằng, không có cuối, một cơ hội đổi ý đều không có.

Người liền không giống, phức tạp nhất đó là người, khó hiểu nhất khó tin nhất cũng là người, còn sống sẽ có vô hạn kỳ ngộ, sạng tạo vô cùng mị lực.

Đại lục Phách Hồn, chính là một thế giới kỳ diệu như vậy, mọi người ở trên thế giới này, có cuộc sống trường thọ hạnh phúc, trung gian xen kẽ các loại việc mạo hiểm kích thích, khiến cuộc sống trở nên rất thú vị.
Đọc tiếp

TYKGNT chương 123

Chương 123

Chủ nhà: Trước khi đọc chương này mng cho ta gửi lời xin lỗi chút nha vì ta đã nhầm tên nghề nghiệp của Huyền Minh, nghề của anh í là Thiên vận lý sư mà không phải Thiên Sư, từ chương này ta sẽ sửa lại, còn những chương trước khi có thời gian ta sẽ edit lại, mng thông củm cho sự hậu đậu của ta nhé ~

Lạc Hà chết, bị chết không rõ ràng, vẫn là ở trong Hoàng cung bị người giết chết, dùng độc, kịch độc hiếm thấy, cho nên khi rời đi, Long Tuyệt Phong có chút hứng thú dùng bình ngọc đựng một ít máu đã biến đen chảy ra từ trong thi thể của Lạc Hà, đợi trở về Phách Hồn cốc chậm rãi nghiên cứu.

Dù sao độc này nhìn qua cũng không tệ lắm.

Huyền Minh – Thiên vận lý sư duy nhất của đại lục Phách Hồn liền ở lại Hoàng thành làm quốc sư của đế quốc Phách Hồn, mà hai cha con Long Tuyệt Phong và Long Mặc Viêm đã ra cửa nhiều ngày, quyết định lập tức khởi hành quay về Phách Hồn cốc.
Đọc tiếp

TYKGNT chương 122

Chương 122 Quốc sư chờ lệnh

Thính giác bị điểm huyệt đạo, nhưng các giác quan khác một chút vấn đề đều không có, chính mình cũng không phải người tê liệt toàn thân, cái gì cũng không cảm giác được.

Ngọ nguậy thân thể có chút lạnh run, muốn tìm một nơi ấm áp, vốn đang ngủ thật ngon, sao đột nhiên lại lạnh như vậy, tuy rằng không đến mứclạnh tới xương, nhưng cũng là lạnh tỉnh não, nhưng chính mình lại không muốn tỉnh lại, chỉ muốn ngủ say.

Đột nhiên không chỉ có cảm giác lạnh lẽo, trên mặt được rơi xuống từng nụ hôn nhẹ, gương mặt, chóp mũi, cuối cùng là đôi môi bị nhẹ nhàng liếm láp gặm cắn, mang đến động tình cùng tê dại.
Đọc tiếp