TNTT chương 184 – Kết thúc TT^TT

Chương 184

 

Đến ngày hôm sau, Hàn Lượng cùng Lục Đỉnh Nguyên đi ra mật thất, đến Tụ Sự Đường, ba cung Xuân, Thu, Đông đồng thời truyền ra một tin tức kinh người, Toàn Hữu Câu điên rồi! Toàn Hữu Câu chẳng những không ăn cơm, còn ấn người đưa cơm của Đông cung xuống đất, lột sạch quần, thiếu chút nữa nuốt vật kia của người ta. Hơn nữa hắn còn không ngừng kêu người thao hắn, biến thành những phậm nhân khác trong nhà tù người người xuân tâm nảy mầm, không kêu muốn nữ nhân, thì đáp lại Toàn Hữu Câu, nói ca ca thao ngươi! Hiện tại trong nhà tù đã vô cùng ồn ào hỗn loạn!

Đọc tiếp

TNTT chương 179-183

Chương 179

 

Hàn Lượng cười châm chọc, tay hơi dùng sức, cả chùm ngọc thạch nháy mắt nát thành bột phấn, từ kẽ tay bay đi.

 

“A…” Toàn Hữu Câu hít một hơi lạnh, không nghĩ tới Hàn Lượng cư nhiên có công phu cao như vậy.

 

“Lượng!” Lục Đỉnh Nguyên sợ hãi kêu một tiếng, là luyến tiếc lễ vật do tự tay Hàn Lượng làm cho y cứ vậy mà không còn.

 

Hàn Lượng mở bàn tay ra, phủi sạch bột ngọc thạch trên bàn tay. “Ngươi đừng nói cho ta biết thứ mà hắn đã vuốt ve nhiều ngày, ngươi còn dám nhét vào trong mông của mình, ngươi không chê bẩn?” Hàn Lượng chỉ Toàn Hữu Câu, nói cũng là nói với Lục Đỉnh Nguyên.

Đọc tiếp

TNTT chương 176-178

Chương 176

 

Đại khái là do từng bị thương người đưa cơm của Đông cung, cũng không biết đối phương là sợ hay trả thù, tóm lại căn phòng đá này không sạch sẽ như bên ngoài, vừa vào cửa còn ngửi được một mùi hôi thúi, không biết đã mấy ngày không quét tước dọn dẹp.

 

Cạnh cửa nơi đối diện với chỗ cột xích sắt, là một chiếc bàn gỗ, một chiếc ghế, hẳn là chuẩn bị cho người tra hỏi, trên tường treo roi da, thẻ trúc, cái kẹp cùng các hình cụ khác, có thể thấy nược căn phòng này vốn là phòng thẩm vấn, bởi vì thân phận của Toàn Hữu Câu đặc biệt mới bị nhốt ở chỗ này.

 

Toàn Hữu Câu quả nhiên là Toàn Hữu Câu, cho dù đã chật vật như vậy, cũng không uổng là người đã từng là Võ Lâm Minh Chủ, tính cảnh giác không hề phai nhạt, khi Hàn Lượng ngồi xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng, hắn cũng đã tỉnh dậy.

Đọc tiếp

TNTT chương 174-175

Chương 174

 

Lục Đỉnh Nguyên không có ngây ngốc hỏi vì cái gì, bởi vì y đã cảm giác được có một vật cứng rắn như thiết lại nóng rực dán sát lưng y. “Lượng…” Lục Đỉnh Nguyên không chỉ thanh âm run lên, ngay cả trái tim cũng run lên, thân thể lại mềm nhũn dựa sát vào người Hàn Lượng.

 

Y và Hàn Lượng tác ra đủ lâu, thật sự đủ lâu, lâu đến mức y vừa nghĩ lại liền cảm thấy đè nén như hít thở không thông. Mà tư thế lúc này, làm cho thân thể lẫn ý nghĩ của y đều đồng thời nhớ lại lẫn phóng đãng trên ngựa cùng Hàn Lượng lúc trước, đã như vậy y sao có thể không động tình?

Đọc tiếp

TNTT chương 171-173

Chương 171

 

“A, không cần…” Khi Toàn Hữu Câu biết Hàn Lượng muốn làm gì, đã ngăn cản không kịp.

 

Hàn Lượng bóp nát chiếc hộp nhỏ trong tay, kim độc màu đen văng tung tóe trước mặt mọi người, “Đây là thứ năm đó ngươi dùng để hại Đỉnh Nguyên.” Thanh âm của Hàn Lượng tuy nhẹ, lại dùng nội lực truyền ra rất xa, cam đoan mỗi người ở đây đều có thể nghe rành mạch.

 

Hàn Lượng lại trở về bên người Lục Đỉnh Nguyên, giơ tay áo của Lục Đỉnh Nguyên lên, đem ba cây kim độc khác lấy xuống, “Năm nay ngươi còn muốn dùng thứ này hại Đỉnh Nguyên thêm một lần?” Hàn Lượng híp mắt, “Ngươi nghĩ rằng ta sẽ để ngươi thực hiện được?”

Đọc tiếp

TNTT chương 169-170

Chương 169

 

“Lại là ngươi tự tay làm?” Lục Đỉnh Nguyên ngoan ngoãn để Hàn Lượng nâng tay nâng chân, nhưng vẫn không nhịn được mà đặt câu hỏi.

 

Hàn Lượng chỉ cười không nói.

 

Bên này im lặng, Toàn Hữu Câu ở trên đài lại vô cùng nóng nảy! Thiên tàm ti cực kì khan hiếm, lại là võ lâm chí bảo, sao có thể dễ dàng có được, mà Hàn Lượng làm sao có được Thiên tàm ti, hắn biết vô cùng rõ ràng! Đáng thương hắn trăm phương nghìn kế, cuối cùng cũng chỉ là may áo cho người! Nhịn không được liền chỉ vào Lục Đỉnh Nguyên thét to: “Lề mề cái gì? Đánh hay không? Đi lên!”

Đọc tiếp

TNTT chương 166-168

Chương 166

 

Một đoàn người ngày đêm kiêm trình chạy hơn nửa tháng, khi đến gần mục đích đến liền chậm lại, mọi người đã ở dã ngoại cắm trại hơn một ngày, Lục Đỉnh Nguyên không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái.

 

“Công tử nói chúng ta đợi đến ngày luận võ hãy tới.” Tiểu Hà Tử là như vậy giải thích.

 

Lục Đỉnh Nguyên không có ý kiến gì, mặc kệ mọi người an bài y.

 

Đợi đến thời gian ước định đến, đã là ngày luận võ đầu tiên, nhưng cách luận võ sơn trang còn khá xa. Bọn họ ở trong thành, mà sơn trang thì ở trên sườn núi của một ngọn núi ngoài thành.

Đọc tiếp