Đại địa chủ chương 2

Chương hai : Tứ di nương

Ba ngày đầu năm mới, thời điểm từng nhà nghênh xuân, An gia đại trạch lại bố trí một gian linh đường.

Linh đường được thiết lập tại một chỗ nhỏ trong thính đường An gia, nói là nhỏ, kỳ thật cũng rất lớn, chính giữa có hai cỗ quan tài, là phụ mẫu An Tử Nhiên An Thường Phú cùng Lưu Mai Hương, quan tài chỉ dùng gỗ lim tơ vàng làm thành, nghe nói trường kì không hư thối.

An Tử Nhiên từ chỗ nha hoàn biết được, hai cỗ quan tài là An Thường Phú khi còn sống vì mình cùng thê tử đặt mua, vì chính mình khi về già nhập thổ vi an dùng tới, kết quả lại dùng tới trước.

Loại hành vi này, An Tử Nhiên không biết phun tào thế nào mới tốt.

Rõ ràng chính là tự rủa mình chết sớm, nhưng lại đem thê tử đồng thời chôn cùng.

Bất quá hắn cũng nghe nói An Thường Phú sở dĩ làm vậy bởi vì gỗ lim tơ vàng phi thường khó lấy tới, loại cây này nghe nói quan to quý nhân chuyên dụng bó củi, duyên phận đưa đẩy xuống, An Thường Phú lấy tới mấy căn cây lim, vừa vặn để làm hai cỗ quan tài, hai cỗ quan tài vẫn là nửa năm trước làm xong, thời gian không lâu.

An Tử Nhiên theo kí ức đã xem qua đi đến bên ngoài linh đường, còn chưa đi vào đến nơi, chợt nghe một trận anh anh tiếng khóc, tiếng khóc càng lúc càng lớn, như sợ người khác không nghe được, tuyệt không có lấy một điểm bi thương.
Khóe miệng nhẹ nhàng câu lên, An Tử Nhiên lộ ra tươi cười trào phúng, bất quá trên mặt thịt béo quá nhiều, cho nên độ cung cũng không quá rõ ràng.

Đi vào linh đường, An Tử Nhiên nhìn đến hai tố y phụ nhân quý trước linh cữu, bình thường trên đầu là trâm cài tóc xinh đẹp sang quý lúc này cũng chỉ có một căn trâm mộc mạc.

Hai người là An Thường Phú tiểu thiếp, cũng là An Tử Nhiên Nhị di nương Phương Quân Bình cùng Tứ di nương Vương Tình Lam, từ khi cha nương hắn qua đời, hai người mỗi ngày đều đến linh đường khóc tang, người không biết chuyện còn tưởng các nàng có bao nhiêu yêu An Thường Phú, mặt khác còn có Tam di nương Trịnh Bích, ba ngày đầu nghe nói còn có đến, hôm nay lại không thấy.

Nếu như là An Tử Nhiên trước kia, có lẽ sẽ cho là như thế.

Chính là, đứng trước mặt các nàng bây giờ, chỉ là thể xác An Tử Nhiên nhưng đã thay đổi một trái tim tinh tế sắc xảo hơn.

“ Tử Nhiên, ngươi thế nào lại đây, hết bệnh rồi sao?”

Vương Tình Lam xoay người liền nhìn thấy An Tử Nhiên đứng ở cửa, thân hình mập mạp muốn không cú ý đến cũng khó, lập tức lộ ra biểu tình quan tâm, đứng lên đi đến trước mặt hắn.

“ Ta tốt hơn nhiều rồi, Tứ di nương.” An Tử Nhiên vẻ mặt bình tĩnh nhìn nàng.

Vương Tình Lam đột nhiên không biết nói gì cho phải, mấy ngày nay nàng tổng cảm thấy An Tử Nhiên thay đổi không giống như trước, trước kia An Tử Nhiên là một cái hết ăn lại nằm, không học vấn nghề nghiệp, ỷ vào thân phận trưởng tử thường xuyên đánh chửi hạ nhân, hơn nữa chỉ cần không hài lòng là sẽ phát giận, một cái gia hỏa rất khó hầu hạ.
Hiện tại, Vương Tình Lam có một loại cảm giác không nói nên lời, An Tử Nhiên bộ dạng giống như đã thông suốt, từ khi lão gia và phu nhân qua đời, hắn cơ hồ không có ầm ĩ tranh cãi qua, cả người tĩnh mịch nặng nề.

Bất quá nàng chưa từng để tâm quá nhiều (nguyên văn có vu tế cứu), loại chuyển biến này có thể hiểu được, dù sao hai cái phụ mẫu yêu thương mình nhất qua đời, lập tức mất đi hai cái thân nhân, mặc cho ai đều không có khả năng không chịu đả kích.

Tất cả mọi người cảm thấy An Tử Nhiên chuyển biến là bình thường.

Lúc này, Phương Quân Bình đã đi tới, ánh mắt nàng bởi vì vừa mới khóc, có hơi hơi đỏ lên, nhưng biểu tình lại là lạnh lùng, nhìn không ra bất luận là cảm xúc gì, nhìn đến An Tử Nhiên, trong mắt lại hiện lên một tia chán ghét, tuy rằng nàng che dấu thực tốt, nhưng vẫn bị An Tử Nhiên nắm bắt được.

Phương Quân Bình ngữ khí đông cứng đối hắn nói:” Nếu hết bệnh rồi, đi dâng hương cho cha mẹ ngươi, sau khi bọn họ qua đời, ngươi là trưởng tử còn không thắp qua cho họ được một nén hương.”

An Tử Nhiên thản nhiên trả lời : “Ta biết, Nhị di nương.”

Nói xong hắn liền đi qua bên người hai người, người hầu canh giữ bên cạnh linh đường lập tức đưa cho hắn ba nén hương, An Tử Nhiên tiếp nhận sau đó bái lạy hai người, dù cho họ không phải phụ mẫu chân chính của hắn, nhưng công phu ngoài mặt vẫn phải làm đủ, miễn cho người khác bắt được nhược điểm.

Ở lại trong linh đường gần nửa canh giờ, An Tử Nhiên Mới đi ra, Vương Tình Lam tựa hồ ở bên ngoài chờ, nhìn đến hắn lập tức chào đón.

Vương Tình Lam nhìn hắn sắc mặt trắng bệch, trên trán còn phủ một lớp mồ hôi mỏng, đại khái là mấy hôm trước nhiễm bệnh còn chưa hảo, nhất thời bày ra vẻ mặt đau lòng : “Ngươi đứa nhỏ này, bệnh còn chưa hết liền nhanh chóng nghỉ ngơi, hiện tại ngươi chính là nam nhân duy nhất có thể làm chủ trong An gia, An gia còn phải nhờ ngươi, ngươi cũng không thể ngã bệnh.”

Nói xong nàng còn xuất ra một khối khăn trắng chuẩn bị giúp hắn lau mồ hôi, bất quá bị An Tử Nhiên theo bản năng tránh né.

Vương Tình Lam cũng không biết là do xấu hổ hay đột ngột, nói tiếp: ” Tang sự của cha nương ngươi liền giao cho Tứ di nương, ta nhất định làm được thỏa đáng, cho cha nương ngươi phong cảnh đại táng.”

“ Vậy phiền toái Tứ di nương, ta về phòng trước.” An Tử Nhiên gật gật đầu.

Vương Tình Lam nhìn hắn rời đi, thẳng đến khi không thấy bóng lưng hắn, sắc mặt mới chậm rãi trầm xuống, lão gia chết đi, người duy nhất có thể làm chủ An gia cũng chỉ còn có An Tử Nhiên, nàng dưới gối vô tử vô nữ, nên phải hảo nắm chắc khỏa đại thụ này.

One thought on “Đại địa chủ chương 2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s