Đặc công tà phi chương 90

llo

Chương 90 : Hái hương 

Edit : Minh Nguyệt Linh Nhi

Beta : Minh Nguyệt tâm Vy

Ánh nắng buổi chiều tà nhẹ nhàng xinh đẹp, gió núi thổi cuồn cuộn, tử y của Hiên Viên Diễm tung bay, đôi con ngươi đen phút chốc híp lại, nắm tay đang nắm chặt cũng bắt đầu thoải mái thả lỏng.

Quần áo đỏ như lửa, tóc đen như ngọc, dung nhan thản nhiên cười, dáng người quyến rũ xinh đẹp. Chậm rãi bước từng bước theo gió núi, giống như tinh linh mê người hướng phía đỉnh núi chậm rãi mà đến, là ai? Là Nguyệt Nhi, là Nguyệt Nhi mà hắn âu yếm!

Vui sướng cười, nụ cười của Hiên Viên Diễm tựa như thủy chiều lan tràn khắp nơi. Độ ấm trong cơ thể lại một lần nữa tăng cao, da thịt cũng nóng lên, bao bọc nội tâm, làm ấm linh hồn.

“Vèo…” âm thanh vang lên, mũi chân Hiên Viên Diễm nhanh chóng điểm một cái, thân ảnh hướng về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt mà đến.

Mà ở phía sau hắn, các tướng sĩ Hổ Báo doanh đồng thời đổ mồ hôi lạnh, khóe miệng đồng thời run rẩy. Này… đây là Chiến Thần vương gia mà bọn hắn vẫn quen thuộc sao?

Các tướng sĩ đồng loạt nâng tay lau cái trán đang đổ mồ hôi lạnh của mình, mọi người đang làm việc về phía trước cũng đồng loạt ngừng lại, ánh mắt cùng tụ tập nhìn về phía Hiên Viên Diễm đang bay đến.

“Tê. . .” Tiếng hút khí lạnh liên tiếp vang lên, các tướng sĩ của Hổ Báo doanh trong nháy mắt bị đông cứng, tim đập mạnh liên hồi không nhịn được khen:  ngọc mâu như nước nhẹ nhàng lưu chuyển, gương mặt tươi cười như hoa. Phong tư trác tuyệt, như thần tiên hạ phàm. Khó trách vì sao Vương gia lại say mê a, đây chính là nữ tử tuyệt sắc, chỉ sợ rằng cho dù là thất tình lục dục cũng không thể giữ chân được nàng?

“Soạt soạt”, đoàn người đang hướng tới đỉnh núi trong phút chốc dừng lại. Nhìn Hiên Viên Diễm đang bay vội đến trước mặt bọn họ, Ngân Lang và Thanh Báo mím môi cười trộm, sau đó cùng cung kính kêu lên: “ Vương gia”.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng có chút bất đắc dĩ, ánh mắt lưu luyến, ý cười nồng đậm trong mắt nhìn Hiên Viên Diễm đang tới, mở miệng kêu một tiếng : “Diễm.”

Hiên Viên Diễm cũng không nói gì, chỉ là hai cánh tay duỗi ra, đem thân hình Thượng Quan Ngưng Nguyệt gắt gao ôm trong lồng ngực, âm thanh khẽ run nói: “Nguyệt nhi, ta thực sợ. . .”

“Đứa ngốc, không phải bây giờ ta đang bình yên vô sự đứng đây sao” Thủy mâu Thượng Quan Ngưng Nguyệt di động, ý cười càng thêm nồng đậm, cũng nhẹ nhàng mở rộng hai cánh tay, ôm lấy thắt lưng của Hiên Viên Diễm.

“Về sau, ta tuyệt không sẽ không để nàng một mình đối mặt với nguy hiểm nữa.” Cánh tay Hiên Viên Diễm giống như dùng hết khí lực ôm chặt thân hình Thượng Quan Ngưng Nguyệt, âm thanh run run, vừa dứt lời đầu hắn đột nhiên cúi xuống.

Nháy mắt, thâm tình nồng đậm theo gió lan tràn vào không khí, môi của Hiên Viên Diễm lập tức kề sát đôi môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Lập tức, đôi môi bá đạo đã cạy mở đôi môi anh đào kia, mùi hương quen thuộc làm hắn nổi lên khát vọng.

Thân hình Thượng quan Ngưng Nguyệt có chút cứng đờ, trong thâm tâm nổi lên một chút kinh hoàng, trên gương mặt xinh đẹp nổi lên một tầng mây đỏ thẹn thùng, đôi môi ướt át cùng cái lưỡi thơm tho của nàng cũng nhiệt tình đáp lại hứng khởi của Hiên Viên Diễm.

Gió núi nhẹ nhàng cuốn xoay tròn, giống như ánh sáng trong thiên địa này  đều tập trung vào hai người bọn họ, ánh sáng ngọc thích thú cùng hơi thở hạnh phúc.

Hai tròng mắt trừng lớn nhìn hai người Hiên Viên Diễm cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt thân mật ôm hôn nhau, khóe miệng Ngân Lang và Thanh Báo run rẩy, trong lòng âm thầm nói: khụ. . . Ta nói cái kia a? Chủ tử đang lâm vào triền miên a, hai người thực sự coi chúng ta không tồn tại sao?

Thấy tình hình như vậy, tròng mắt các tướng sĩ của Hổ Báo doanh tưởng chừng như muốn rớt ra ngoài. Nâng tay dùng sức ấn hai tròng mắt vào trong, các tướng sĩ cũng bỗng chốc cúi thấp đầu xuống. Mẹ ơi, chúng con cái gì cũng đều không thấy, không có thấy!

Cùng lúc đó —

Tại một chỗ trên đỉnh núi, dưới một gốc cây đại thụ tươi tốt, có một con ngươi đen bị sương mù bao phủ, nhìn chằm chằm vào hai người Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm đang ôm hôn nhau triền miên.

Hắn đã hạ lệnh cho nhóm mười lăm vạn tinh binh quay về Bắc Dực quốc, trăm vạn đại quân khác đang hành quân hướng về Long Diệu Hoàng Triều, hắn lại phái người đuổi theo, ra lệnh bọn hắn lập tức quay đầu trở về Bắc Dực quốc.

Mà hắn, lại vẫn chưa đi về cùng nhóm mười năm vạn tinh binh kia, mà ngược lại đi lên nơi đóng quân của Hổ Báo doanh trên đỉnh núi.

Hắn đã thử hỏi chính mình, rốt cuộc là ma xui quỷ khiến thế nào mà quay lại đây, là muốn tận mắt nhìn thấy nội chiến giữa Hiên Viên Diễm cùng Khương thái hậu? Hay là…. Trước  khi rời khỏi Long Diệu Hoàng Triều, lại muốn lặng lẽ nhìn một người?

Nhìn xem nàng kia giữa mi tâm có một đóa Huyết Liên hoa yêu diễm, là người mà quốc sư đã dự đoán – Phượng tinh thống nhất thiên hạ? Nhìn xem nàng kia phong tư xinh đẹp tùy thời có thể phóng thích cùng hơi thở cuồng ngạo không thể xâm phạm? Nhìn xem nàng kia tuy chỉ là tiếp xúc trong một thời gian ngắn, nhưng lại có thể làm cho người ta cả đời khắc ghi?

Tuy nhiên, hắn vừa mới đến đỉnh núi, liền bắt gặp ngay hình ảnh  Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Diễm ôm hôn nhau triền miên, tựa hồ không chỉ có mắt hắn đau, mà trong tâm hắn cũng đau.

Tiêu Hàn nắm chặt tay lại, nhanh chóng quay mặt sang hướng khác, làm cho tầm mắt hoàn toàn tránh được một màn hôn sâu triền miên kia. Ánh mắt ẩn chứa chút phiền muộn và chua sót, tâm Tiêu Hàn giống như bị một màn sương bao phủ, thân ảnh không một tiếng động biến mất ở dưới tàng cây.

Mà ở một chỗ khác trên đỉnh núi, phía sau một tảng cự thạch cao ngất, cũng có một thân ảnh nhìn vô cùng tiêu điều. Giờ phút này, hai tròng mắt của Thương Nguyệt thái tử – Dạ Dật Phong híp lại, trong ánh mắt thản nhiên còn ẩn chứa một chút lo lắng, nhìn về phương xa.

Ánh đỏ nhuộm khắp nhân gian, mỗi cái nhăn mày hay mỉm cười của nàng đều xinh đẹp vô cùng, chỉ là ôn nhu của nàng chỉ hướng về một người nào đó càng thêm thâm tình. Bỗng dưng, có chút tư vị đau khổ ở trong cơ thể cứ thế mà lan tràn. Cái loại tư vị không thoải mái này vẫn lan tràn vào đến tận cùng tâm hồn của hắn, phảng phất như nhộng muốn phá kén thoát ra ngoài.

Dạ Dật Phong a Dạ Dật Phong, ta nói ngươi nên phủi ống tay áo, mau chóng rời khỏi Long Diệu Hoàng Triều không phải tốt hơn sao? Vì sao lại muốn tự mình chuốc lấy đau đớn mà chạy đến đây a?

Mí mắt Dạ Dật Phong đột nhiên buông xuống, khẽ vuốt những ngón tay đã lạnh, sau đó hắn nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, con ngươi thâm thúy nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, thân ảnh liền biến mất tại chỗ.

Triền miên qua đi, hai đôi môi chậm rãi tách ra, sau đó liền tươi cười, hai tròng mắt nhìn về phía các tướng sĩ của Hổ Báo doanh, bàn tay to của Hiên Viên Diễm liền nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt mà bước về phía lều trại.

Ngân Lang cùng Thanh Báo liếc nhìn nhau một cái, cũng không đi theo hai người, mà phi thân tiến đến bên người vài vị đại tướng có giao tình cùng bọn họ .

Đợi sau khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt và Hiên Viên Diễm tiến vào bên trong lều, Ngân Lang và Thanh Báo mới nhẹ nhàng ho một tiếng, sau đó nói: “Hừm, Vương gia cùng Vương phi đã tiến vào lều trại, mọi người có thể ngẩng đầu lên.”

Lời nói của Ngân Lang cùng Thanh Báo giống như thanh âm của ma chú, phá vỡ một màn yên tĩnh trước đó.         Các tướng sĩ của Hổ Báo doanh nhanh chóng ngẩng đầu lên, thân hình tựa như thủy triều đêm Ngân Lang và Thanh Báo vây vào giữa, thanh âm loạn thất bát tao ( ý nói hỗn loạn ) cũng theo gió mà thổi vào trong tai của Ngân Lang và Thanh Báo.

“Ngân Lang, mau nói cho chúng ta biết, lai lịch của Tiểu Vương Phi rốt cục là như thế nào?”

“Đúng vậy đúng vậy, Thanh Báo, nhanh một chút nói cho chúng ta biết, Vương gia cùng Tiểu Vương phi là như thế nào mà nhận thức ? Vì sao  Vương gia lại muốn thú nàng làm phi a?”

Tuy rằng chúng tướng sĩ của Hổ Báo doanh phải thừa nhận rằng Tiểu Vương Phi quả là mỹ nhân hiếm thấy, nhưng bọn hắn biết, Vương gia không phải là người vì mê luyến sắc đẹp mà thú nàng làm phi. Cho nên trong lòng bọn họ thập phần khẳng định, Vương gia thú Vương phi nhất định là có nguyên nhân. Mà nguyên nhân này, cũng đang là điều bọn họ muốn biết.

Ở bên ngoài lều trại, các tướng sĩ của Hổ Báo doanh giống như đang tra khảo hai phạm nhân là Ngân Lang cùng Thanh Báo, áp dụng biện pháp  “Nghiêm hình bức cung” , mà bên trong lều trại–

“Diễm,  phụ thân tướng quân đâu? Hắn không phải đã đồng ý dẫn Hắc Ưng doanh đến hỗ trợ cho Hổ Báo doanh sao? Vì sao ta lại không thấy hắn đâu?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng ngồi xuống ghế, mở miệng nhẹ nhàng hỏi.

Tuy rằng bên ngoài lều trại có vô số tướng sĩ, nhưng nàng vẫn như cũ khẳng định phụ thân không có đây. Bởi vì, nếu người ở trong đám người đó, thì khi thân ảnh của nàng xuất hiện ở đỉnh núi, phụ thân nhất định sẽ giống Diễm, sẽ chạy vội ra nghênh đón nàng.

Nếu phụ thân không có ở đây. Vậy thì các tướng sĩ của Hắc Ưng doanh cũng sẽ không có ở đây đi? Chẳng lẽ… phụ thân bỗng nhiên thay đổi, không muốn dẫn Hắc Ưng trợ giúp Hổ Báo doanh của Diễm nữa?

Hiên Viên Diễm đem bình đựng nước sôi để rót vào ấm trà lên, sau đó cầm ấm trà ngồi xuống, đối diện với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hắn đem nước sôi đổ vào những lá chè xanh biếc trong ấm.

Hơi nước lượn lờ tràn ngập, mùi thơm theo gió cuốn vào không trung, như thấm vào ruột gan, động tác của Hiên Viên Diễm ôn nhu vô cùng đem chén trà đưa đến trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng khẽ cười nói:  “Thượng Quan tướng quân quả thật là đã muốn điều động Hắc Ưng doanh, mà hắn cùng với Hắc Ưng doanh vì sao không có mặt ở chỗ này là vì ta lệnh cho hắn lặng lẽ đi chuẩn bị vũ khí diệt “đông phong”. “

“Vũ khí diệt “đông phong” ? ” Thượng Quan Ngưng Nguyệt kinh ngạc trừng mắt phượng nhìn về phía Hiên Viên Diễm.

“Ta cùng Khương thái hậu đã tranh đấu gay gắt nhiều năm như vậy,  tâm tư của nàng ta sớm đã rõ như lòng bàn tay. Ta đoán Khương thái hậu nhất định sẽ cho Huyền Sư doanh án binh bất động, nguyên nhân là nàng ta đnag chờ đợi một hồi gió đông đến. Nàng ta muốn tướng sĩ của Huyền sư doanh sẽ không bị hao tổn một quân một tốt, muốn lợi dụng một trận gió đông kia làm tướng sĩ của Hổ Báo doanh chết không có chỗ chôn.”

Dung nhan Hiên Viên Diễm cười cười, ngón tay của hắn khẽ chạm vào nước trà đã lạnh ngắt, ngón tay nhẹ nhàng chấm một chút nước trà, sau đó hắn viết hai chữ lên mặt bàn.

“Thì ra là thế.” Khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ cong lên một độ cong yêu dã, hai tròng mắt thích thú cười nói:  “Đúng rồi! Diễm, ta có một thứ tốt muốn cho ngươi xem .”

“Thứ tốt?” Lần này, đến phiên Hiên Viên Diễm kinh ngạc , trừng mắt nhìn, tuấn mi hơi nhếch lên nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Ân, là thứ tốt sẽ làm ngươi cảm thấy cảnh đẹp ý vui a .” Thượng Quan Ngưng Nguyệt chu môi mỉm cười, đồng thời những ngón tay khẽ đưa vào bên trong ống tay áo.

Nhưng mà, ngay tại khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt muốn lấy ra tờ hiệp nghị mà Thương Nguyệt quốc, Bắc Dực quốc vừa kí kết trong vòng một năm sẽ không xâm phạm lẫn nhau, chuẩn bị tặng cho Diễm một kinh hỉ ngoài ý muốn, thì bên ngoài lều trại vang lên thanh âm của Ngân Lang.

“Vương gia, Trần tướng quân của Huyền sư doanh một mình đi đến, nói là phụng mệnh của Khương thái hậu, có hàm tín muốn đưa đến tay người.”

 

2 thoughts on “Đặc công tà phi chương 90

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s