Đặc công tà phi chương 92

Chương 92: Mọi người hỗn loạn

Edit : Minh Nguyệt Linh Nhi

Beta : Minh Nguyệt Tâm Vy

Bóng đêm thâm trầm bị màu đỏ của hỏa nhuộm càng thêm yêu dã thê lương.

Gió núi xoay tròn như là rên rỉ run run, không khí âm u như vạn vật dù đã bị đốt thành tro tàn nhưng vẫn không cam lòng vang lên những tiếng khóc tuyệt vọng rên la.

Đột nhiên một dòng khói đen hùng dũng phun lên cùng với ánh sáng chói mắt của hỏa diễm làm cho người ta sợ hãi, trong lòng các tướng sĩ của Hổ Báo doanh hiện lên một loại cảm xúc không rõ. 

Bọn họ trừng lớn hai tròng mắt, ánh mắt nhìn bốn phương tám hướng xung quanh, phân tích rõ ràng phương hướng mà liệt hỏa xuất hiện, sắc mặt toàn bộ các tướng sĩ của Hổ Báo doanh đồng loạt thay đổi.

“Vương gia, đại sự không ổn! Khương thái hậu đang phóng hỏa thiêu sơn, ý đồ đem chúng ta đốt thành tro tàn.” Thân hình Ngân Lang tựa như mũi tên nhọn chạy vội tới bên ngoài lều trại, thanh âm chứa một tia hoảng sợ nói.

Ngân Lang vừa dứt lời, bàn tay to của Hiên Viên Diễm nắm lấy bàn tay nhỏ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, dung nhan thảnh thơi tràn đầy ý cười, bộ pháp nhẹ nhàng hướng bên ngoài lều trại đi ra.

“Vương gia, ngài mau nhìn.” Chúng tướng sĩ của Hổ Báo doanh đồng thời hô lên một tiếng, ngón tay chỉ về bốn phương tám hướng.

Hai tròng mắt Ngân Lang cùng Thanh Báo nhìn liệt hỏa đang bùng cháy, cẩn thận mở miệng nói: “Vương gia, bây giờ phải làm thế nào? Đại hỏa đang từ xung quanh  đánh úp về phía chúng ta, chỉ sợ là không thể tránh khỏi.”

“Hoảng cái gì mà hoảng? Khương thái hậu nếu đã đặc biệt chuẩn bị cho chúng ta một phong cảnh liệt hỏa xinh đẹp như vậy, các ngươi cũng nên tĩnh tâm lại mà hảo hảo thưởng thức cảnh đẹp một phen.” Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, hai cánh tay nhẹ nhàng khoanh lại, lười biếng dựa vào người Hiên Viên Diễm, ngọc mâu lưu luyến cười nhìn liệt hỏa đang nổi lên tứ phía.

“Nguyệt Nhi nói đúng, mọi người không nên ngại, hãy nhàn nhã cười thưởng thức hỏa cảnh, trăm ngàn đừng cô phụ dụng tâm của Khương thái hậu .” Đôi mắt đen sâu thẳm của Hiên Viên Diễm cũng không chút để ý nhìn bốn phía xung quanh, từ môi mỏng tràn ra lời nói đạm mạc cùng ôn nhu.

“Tê. . .” Âm thanh hít khí lạnh vang lên liên tiếp trong gió, khóe miệng các tướng sĩ run rẩy nhìn về phía Hiên Viên Diễm cùng Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Đây là tình huống gì a? Nguy hiểm sắp mất mạng như thế, Vương gia cùng Tiểu Vương phi lại vô cùng nhàn nhã thưởng thức hỏa cảnh?

Đại hỏa này lấy tốc độ sét đánh, từ bốn phương tám hướng điên cuồng mà ngoan lệ tập kích bọn họ, mặc dù bọn họ đều là những người dũng mãnh thiện chiến, nhưng hiện nay phải đối mặt chính là hỏa diễm có thể phá hủy vạn vật, lại không thể chạy trốn, tránh cũng không tránh được?  

Hoàn toàn không nhìn đến hai tròng mắt tràn ngập sương mù của các tướng sĩ Hổ Báo doanh, bàn tay Hiên Viên Diễm nhẹ nhàng nắm vòng eo nhỏ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng tươi cười nói:  “Nguyệt Nhi, tướng quân phụ thân của nàng cùng các tướng sĩ Hắc ưng doanh đợi lâu như vậy, rốt cục cũng có thể thoải mái hoạt động gân cốt rồi.”

Ánh mắt Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhẹ nhàng lưu chuyển, dung nhan thản nhiên cười nói: “An bài các tướng sĩ Hắc Ưng doanh ở nơi có tầm nhìn trống trải như thế để hoạt động gân cốt, càng giúp cho tinh thần và thể chất của bọn họ khỏe mạnh, tướng quân phụ thân nên thay mặt các tướng sĩ của Hắc ưng doanh cảm tạ chàng một phen mới đúng.”

Trước đó Diễm đã nói qua cho nàng, lão yêu bà Khương Thái hậu kia sẽ lựa chọn phương pháp án binh bất động, để chờ gió đông nổi lên. Khi Diễm dùng ngón tay viết hai chữ “hỏa công” ở trên bàn trà, nàng liền hiểu rõ hết tất cả mọi việc.

Trên núi này đều là cây gỗ, một khi Khương thái hậu ác độc phóng hỏa thiêu sơn, như vậy bọn họ sẽ không có khả năng vãn hồi. Chỉ là Khương Thái hậu nếu không đợi được hướng gió thích hợp, tùy tiện phóng hỏa thiêu sơn thì khi đại hỏa bốc lên lớn như vậy nó sẽ lan sang cả chỗ đóng quân của các tướng sĩ Huyền sư doanh.

Cách một khoảng thời gian hướng gió trên núi sẽ lại đổi, vì vậy Khương thái hậu phải kiên nhẫn chờ đợi, cuối cùng “ Đông phong” vô cùng có lợi với nàng ta cũng tới, mà gió đông kia cũng giống như trong dự tính, đang chuẩn bị chuyển sang gió đông nam.

Vị trí Hổ Báo doanh của Diễm là ở hướng đông nam, một khi gió đông nam nổi lên, mà Khương thái hậu túc trí đa mưu sẽ nhân cơ hội này mà phóng hỏa, một khi hướng gió thôi thay đổi thì hỏa diễm sẽ đánh úp về phía các tướng sĩ Hổ báo doanh.

Chiêu này của Khương thái hậu quả thật rất cao minh, bảo đảm tướng sĩ Huyền sư doanh của nàng sẽ không chịu một chút tổn thương nào, mượn hỏa diễm đem các tướng sĩ của Hổ Báo doanh thiêu hủy không còn xác.

Đáng tiếc, thông minh tuyệt đỉnh như Diễm đã sớm nghĩ đến việc Khương thái hậu sẽ lợi dụng việc gió đông nam thổi, sau đó dùng lửa thiêu sơn, cho nên trước đó đã tìm đối sách hoàn mỹ để ứng chiến.

“Mọi người mau nhìn xem, hỏa vốn đang hừng hực như thế tại sao lại bỗng nhiên yếu đi? ” Cùng với một tiếng thét kinh hãi của Ngân Lang, tròng mắt các tướng sĩ của Hổ Báo doanh cũng đồng loạt nhìn về bốn phương tám hướng.

Di, đây là cái tình huống gì? Liệt hỏa vốn đang hừng hực đánh úp về phía bọn họ sao trong nháy mắt lại yếu đi? Tất cả tướng sĩ của Hổ Báo danh đều nâng bàn tay đầy vết chai sạn và thô ráp lên, hai tròng mắt mê mang nghi ngờ đưa tay gãi gãi đầu của mình.

Chỉ thấy trên bầu trời dày đặc khói đen, liệt hỏa đang yếu dần, vô số dòng nước không biết từ đâu phun ra. Những dòng nước này lấy tốc độ sét đánh đẩy lùi liệt hỏa, cuối cùng còn vô cùng nhuần nhuyễn mà ở phía trên liệt hỏa.

Xích xích thanh âm vang vọng trong gió, đồng thời màu đen giữa không trung lại cuồn cuộn càng đậm càng mạnh , nhưng là sau khi liệt hỏa chầm chậm rút đi trên nhan sắc của Diễm lập tức bày ra hơi thở ảm đạm.

Thì ra, ngay lúc Khương thái hậu ra lệnh cho binh lính của Huyền Sư doanh châm lửa, liệt hỏa hừng hực hướng vị trí các tướng sĩ Hổ Báo doanh của Hiên Viên Diễm mà cháy tới, khi bọn họ lắc mình đi bẩm báo cho Khương thái hậu nhiệm vụ hoàn thành cũng là lúc sáu mươi vạn binh lính Hắc ưng doanh của phụ thân tướng quân đã chuẩn bị sẵn nước, xuất hiện ở phía trên binh lính châm lửa.

Khi liệt hỏa vô tình hướng về phía Hiên Viên Diễm cùng Hổ Báo doanh, cũng là lúc các tướng sĩ Hắc ưng doanh đem nước đã chuẩn bị sẵn đổ ra tạo thành vô số dòng nước, hoàn mỹ đẩy lùi liệt hỏa.

Hỏa vô tình có thể phá hủy vạn vật, nhưng mà thủy cũng là khắc tinh lớn nhất của hỏa, nó có thể dễ dàng tiêu diệt được hỏa, đây là định luật không thể thay đổi được.

Vô số liệt hỏa bị dòng nước cuốn đi, nước kia tựa như trời mưa, vô cùng nhuần nhuyễn mà tưới ở bên trên liệt hỏa. Nước bắn tung tóe đục ngầu làm ướt đất, mang theo khí thế cuồng ngạo.

“Vương gia, này. . .” Các tướng sĩ của Hổ Báo doanh nghẹn họng trân trối nhìn hỏa diễm càng ngày càng yếu dần, toàn bộ đem ánh mắt tập trung trên người Hiên Viên Diễm.

“Khương thái hậu nổi lên nhã hứng, muốn phóng hỏa thiêu sơn. Chính vì vậy, bổn vương cùng vì nhã hứng của Khương thái hậu, tự nhiên sẽ không ngại dùng thủy để ngoạn cùng với hỏa của người, không phải sao?” Dung nhan Hiên Viên Diễm tràn ngập ý cười nhẹ nhàng, trong miệng tràn ra lời nói giải thích các nghi ngờ trong lòng tướng sĩ.

Khó trách vì sao trước đó Vương gia lại bảo bọn họ tĩnh tâm thưởng thức hỏa cảnh, thì ra Vương gia đã sớm nhìn rõ kế hoạch độc ác của Khương thái hậu, trước đó đã chuẩn bị tốt kế sách ứng phó.

Chúng tướng sĩ Hổ Báo doanh sau khi sợ bóng sợ gió một hồi, hai tròng mắt sùng bái vạn phần nhìn về phía Hiên Viên Diễm. Vương gia chính là Vương gia, ngay cả âm mưu táng tận lương tâm như thế của Khương thái hậu, Vương gia cũng có cẩm nang diệu kế nhẹ nhàng hóa giải.

Cùng lúc đó —

Tại một chỗ ẩn nấp trên đỉnh núi, mị mâu Khương thái hậu nhìn thấy liệt hỏa đang hừng hực bỗng nhiên yếu đi, khuôn mặt vặn vẹo vô cùng dữ tợn, thanh âm vô cùng phẫn nộ quát to: “ Làm sao có thể như vậy?”. 

Đứng yên bên cạnh Khương thái hậu – Hiên Viên Kỳ, hai tròng mắt cũng cuồn cuộn ngàn vạn sát khí, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “ Mẫu hậu, bây giờ chúng ta nên làm như thế nào?”

“Hiên Viên Diễm, ngươi muốn máu của các tướng sĩ Huyền sư doanh cùng Hổ báo doanh nhuộm đỏ núi này có phải không? Được, ai gia thành toàn cho ngươi. ” Khương thái hậu nắm chặt tay, trong miệng tràn ra lời nói lạnh lùng ngoan tuyệt.

Dũng mãnh thiện chiến như Huyền sư doanh cùng Hổ báo doanh một khi đã khai chiến, nhất định sẽ máu chảy thành sông, thi thể chất thành đống. Nàng vốn định dùng hỏa đốt cháy Hiên Viên Diễm và Hổ báo doanh, để bảo toàn lực lượng của Huyền sư doanh.

Mà nàng muốn bảo toàn thực lực của Huyền sư doanh là vì nàng biết, cho dù nàng có thể thuận lợi diệt trừ Hiên Viên Diễm và Hiên Viên Ly, để cho Hiên Viên Kỳ thuận lợi đăng cơ, nhưng phải đối mặt với việc ba quốc Bắc Dực, Thương Nguyệt, Tây Thần đối với Long Diệu Hoàng Triều như hổ rình mồi.

Nàng vốn muốn dùng hỏa công diệt trừ Hiên Viên Diễm cùng Hổ báo doanh. Một khi đã thành công, nàng sẽ không còn gì cố kỵ. Bất quá, hiện tại…..

Huyền sư doanh cùng Hổ Báo doanh một khi khai chiến sợ rằng sẽ lưỡng bại câu thương. Bắc Dực, Thương Nguyệt, Tây Thần nhất định sẽ nhân cơ hội tấn công Long Diệu Hoàng Triều, đến khi đó Long Diệu Hoàng Triều vô lực đánh trả, chỉ có thể để mặc cho ba nước kia tùy ý xâm lược.

Nhưng nàng lại không muốn quan tâm nhiều như vậy, nếu không thể thành công để cho Kỳ Nhi đăng cơ hoàng đế,  thì nàng sẽ tự tay tiêu hủy toàn bộ Long Diệu Hoàng Triều.

“Kỳ Nhi, truyền lệnh xuống, lệnh cho Huyền sư doanh lập tức tấn công Hổ báo doanh.” Móng tay Khương thái hậu sắc nhọn đâm vào lòng bàn tay làm cho huyết nhục mơ hồ, trong mắt tràn ngập âm hiểm, thanh âm ngoan lệ nói.

“Chờ một chút! Mẫu hậu người nhìn xem, phía tây của đỉnh núi liệt hỏa vẫn hừng hực mà không có dấu hiệu suy yếu, vẫn như cũ hướng về phía Hổ Báo doanh mà lan tới kìa. ” Hai tròng mắt Hiên Viên Kỳ nhìn chằm chằm phía tây đỉnh núi, cánh tay nhanh chóng chỉ về hướng đó, từ môi tràn ra thanh âm vô cùng kinh ngạc.

Khương thái hậu lập tức nâng mắt nhìn về phía tây đỉnh núi, trong môi tràn ra lời nói phỏng đoán:  “Hay là. . . Có người âm thầm giúp đỡ chúng ta đối phó với Hiên Viên Diễm và Hổ Báo doanh?”

Mà lúc này tại phía tây đỉnh núi, quả thật lửa vẫn cháy hừng hực không có dấu hiệu suy giảm, mà ngược lại càng dũng mãnh điên cuồng lao về phía Hổ Báo doanh và Hiên Viên Diễm.

Thì ra trên phía tây đỉnh núi, nằm không ít thi thể binh lính của Hắc ưng doanh, ngực mỗi người đều bị cắm một mũi tên chứa kịch độc. Thi thể binh lính Hắc ưng doanh vẫn giữ được là vì có vô số thùng nước đã dội lên người. Thực rõ ràng, ngay tại khi binh lính Hắc ưng doanh đang đem nước đi dập lửa, trong nháy mắt bọn họ đã bị những mũi tên chứa kịch độc kia tấn công.

“Vương gia, ngài mau nhìn phía tây đỉnh núi, liệt hỏa vẫn như cũ đánh úp lại phía chúng ta. ” Các tướng sĩ của Hổ Báo doanh đương nhiên cũng phát hiện ra tình hình ở đỉnh núi phía tây, tất cả đều ngưng mắt xem xét.

“Xem ra, binh lính Hắc ưng doanh đi đến phía tây dập lửa đã gặp bất trắc.” Hiên Viên Diễm nâng mắt nhìn về phía tây nơi hỏa vẫn đang hừng hực, từ trong miệng tràn ra ngữ khí khẳng định.

“Diễm, ngươi biết phụ thân tướng quân ở chỗ nào không?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt lập tức nghiêng đầu nhìn về phía Hiên Viên Diễm, thanh âm lãnh đạm hàm chứa một tia run run hỏi. Nếu trùng hợp phụ thân tướng quân dẫn binh lính đi phía tây dập hỏa, thì chẳng phải là…

“Trong kế hoạch, thì hiện nay Thượng Quan tướng quân hẳn là phải ở phía bắc đỉnh núi. ” Hiên Viên Diễm đương nhiên biết giờ phút này trong lòng Thượng Quan Ngưng Nguyệt lo lắng như thế nào, nhanh chóng mở miệng trả lời.

“Vương gia, liệt hỏa đã sắp cháy đến trước mặt chúng ta, xem ra chúng ta phải nhanh chóng rút lui khỏi đây.” Thanh Báo nhìn liệt hỏa đang đến gần, vội vàng lên tiếng nhắc nhở.

Liệt hỏa một khi đã cháy đến trước mắt, nhất định sẽ giống như tia chớp mà cháy lan tràn, đến lúc đó bọn họ không thể chạy trốn. Trước đó bốn phương tám hướng liệt hỏa vây quanh, làm cho bọn họ không có đường lui. Nhưng nay chỉ còn một mặt có hỏa, tự nhiên bọn họ có thể an toàn lui binh.

Nhưng mà Thanh Báo vừa dứt lời, từ trong môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt tràn ra âm thanh uy nghiêm mà lạnh lùng: “Không thể rút lui khỏi nơi này, nơi này dễ thủ khó công, đối với chúng ta thập phần có lợi.”

“Nhưng là. . .” Hai tròng mắt vô cùng kinh ngạc của Thanh Báo nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nếu như không rút lui khỏi nơi này,  đợi đến khi liệt hỏa tập kích đến trước mắt bọn họ mà nói, thân hình của bọn họ chẳng phải sẽ hóa thành tro tàn trong nháy mắt sao?

“Tê. . .” trong miệng các tướng sĩ của Hổ báo doanh đồng loạt hút một ngụm khí lạnh, ánh mắt khiếp sợ mà mờ mịt nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Tiểu Vương phi bỗng nhiên lại phát điên gì vậy? Không lui lại, chẳng lẽ lại chờ thân hình chính mình bị đốt cháy?

Hai tròng mắt của Hiên Viên Diễm cũng vô cùng khó hiểu nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng ôn nhu nói: “Nguyệt Nhi, nơi này quả thật là dễ thủ khó công, đối với chúng ta thập phần có lợi. Nhưng mà liệt hỏa sắp tập kích đến trước mắt, nay bên người chúng ta lại không đủ nguồn nước, chỉ sợ phải bất đắc dĩ lui lại.”

“Diễm, muốn tiêu diệt thành công liệt hỏa từ phía tây đỉnh núi đánh úp lại, không nhất định phải cần đủ nguồn nước. Chỉ là liệt hỏa mà thôi, chỉ cần ta muốn diệt nó, quả thực là vô cùng dễ dàng. ” Thượng Quan Ngưng Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng, âm thanh vô cùng cuồng ngạo trả lời.

“Lời nói của Nguyệt Nhi. . . Tựa hồ rất thâm ảo kỳ diệu a.” Trong mắt Hiên Viên Diễm xuất hiện một chút khiếp sợ, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Nguyệt Nhi nếu đã khẳng định như thế, nhất định là đã nắm chắc mười phần có thể tiêu diệt liệt hỏa. Nhưng điều hắn không thể nghĩ thông suốt được đó là, bây giờ ngoại trừ việc dùng nước để tiêu diệt ngọn lửa đang hừng hực kia ra, rốt cục là còn phương pháp gì có thể tiêu diệt hoàn toàn liệt hỏa đây?

Đôi môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ cong lên một độ cong yêu diễm, nàng không có trả lời câu hỏi của Hiên Viên Diễm, mà chỉ đem thân thủ hướng về phía giữa không trung, ống tay áo bị gió núi xoay tròn thổi lất phất.

Lùi về phía sau giơ tay chạm vào gió núi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng mắt nhìn, ý cười càng sâu: “Ngân Lang, lập tức chọn ra mười binh lính cầm đuốc trong tay cho ta, chạy về phía trước cách chỗ phóng hỏa năm mươi thước.”

“Hả ?” Nghe được lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Ngân Lang thiếu chút nữa đã không kìm được mình mà cắn trúng lưỡi. Sẽ không phải là hắn nghe nhầm đi, Tiểu Vương phi vừa mới nói cái gì?

“Tê. . .” Các tướng sĩ Hổ báo doanh đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh. Cơ mặt trong nháy mắt run rẩy vô cùng nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Có lầm hay không a, Tiểu Vương phi đây là ghét bỏ địch nhân châm ngòi liệt hỏa không đủ mãnh liệt, cho nên mới ở tiền phương cách năm mươi thước cho thêm liệt hỏa để đốt cháy thân hình bọn họ đến khi huyết nhục mơ hồ hay sao?

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s