Đặc công tà phi chương 93

11549412816d4827d2l

Chương 93: Hỏa càng thêm hỏa.

Edit & Beta: Minh Nguyệt Tâm Vy

“Ngân Lang, ngốc lăng ở tại chỗ làm gì. Còn không mau mau đi điểm nhân sổ, theo ta chạy đến trước chỗ phóng hỏa năm mươi thước?” Phượng mâu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng quét qua Ngân Lang, khẽ nhíu đôi mi thanh tú nói.

“Nga.” Ngân Lang thu lai nỗi khiếp sợ vừa nổi lên trong lòng, thân hình nhanh chóng xuyên qua đội ngũ khổng lồ của Hổ báo doanh.

“Ngươi, ngươi, ngươi. . .” Lúc Ngân Lang chỉ điểm đủ mười tên binh lính cầm cây đuốc sáng rực trong tay xong, không khí trong lúc đó đột nhiên lâm vào trầm mặc cùng cứng ngắc. Bởi vì mười tên binh lính Hổ báo doanh bị Ngân Lang điểm đến lại chỉ đem đầu trầm mặc cúi thấp xuống, thân hình vẫn chưa có chút dấu vết nhúc nhích.

Đùa giỡn cái gì a? Khát vọng của bọn họ là quang vinh chết ở trên chiến trường, chứ không phải là theo Tiểu Vương phi cùng nhau nổi điên, trình diễn một màn khôi hài nhóm lửa tự thiêu đâu?

Một gã đại tướng của Hổ báo doanh ánh mắt lãnh mạc quét qua Thượng Quan Ngưng Nguyệt từ đầu tới chân xong, lập tức di chuyển bộ pháp mạnh mẽ đi tới trước mặt Hiên Viên Diễm, biểu tình cung kính xoay người nói: “Vương gia, việc cấp bách bây giờ là rút lui khỏi nơi này mới là thượng sách.”

Vừa rồi nghe Ngân Lang cùng Thanh Báo thuật lại, bọn họ đều biết được Tiểu Vương phi thật là một người bản lĩnh phi phàm. Nhưng Tiểu Vương phi bất thình lình hạ lệnh phóng hỏa, lại làm bọn hắn nháy mắt nổi lên tầng tầng nghi ngờ những lời Ngân Lang cùng Thanh Báo đã nói.

Liệt hỏa ở phía tây đỉnh núi thế tới đã đủ hung mãnh lắm rồi, Tiểu Vương phi ngăn cản đại quân của bọn họ rút lui còn chưa tính, giờ cư nhiên lại chuẩn bị dẫn người đi đến trước ngọn lửa năm mươi thước để phóng hỏa? Hỏa càng thêm hỏa, chuyện này không phải chính là khoa trương giúp cho kẻ địch, làm cho toàn bộ Hổ báo doanh bọn hắn táng thân trong biển lửa sao?

Hiên Viên Diễm không chút để ý quét mắt nhìn tên đại tướng quân Hổ báo doanh ở trước mặt đang chống lại Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tâm sinh nghi ngờ xong, khẽ mở miệng uy nghiêm nói: “Sự việc cấp bách, phục tùng mệnh lệnh của Nguyệt Nhi mới là thượng sách.”

Hiên Viên Diễm vừa dứt lời, chúng tướng sĩ Hổ báo doanh đều khiếp sợ, ánh mắt lả tả phóng lại đây. Không thể nào, Vương gia thế nhưng lại tán thành hành động nổi điên châm ngòi thêm hỏa của Tiểu Vương phi này?

Không để tâm đến ánh mắt quá độ khiếp sợ của mọi người, tử y Hiên Viên Diễm tung bay trong gió, thu lại ý cười tà mị trên gương mặt, hai tròng mắt tỏa ra khí tức lạnh lùng uy nghiêm nói: “Lời của Nguyệt Nhi chính là quân lệnh, làm trái quân lệnh đều giết không tha, đừng để bổn vương lặp lại lần thứ hai.”

Hành động phóng thêm hỏa này của Nguyệt Nhi, xác thực làm người ta không thể hiểu nổi. Tuy rằng nay hắn cũng không có cách nào nhìn thấu Nguyệt Nhi đến tột cùng vì sao phải dẫn người đi phóng thêm hỏa, nhưng hắn đối với bản lĩnh của Nguyệt Nhi rất mực tin tưởng, không hề nghi ngờ. Nguyệt Nhi làm như vậy nhất định là có nguyên nhân .

“Tê. . .” Nghe được lời nói của Hiên Viên Diễm, các tướng sĩ Hổ báo doanh vẻ mặt khó có thể tin đổ rút lãnh khí. Trời ạ, đối với việc bọn họ nghi ngờ Tiểu Vương phi, Vương gia thế nhưng lại hạ quân lệnh nghiêm khắc không thể kháng cự.

Mười tên binh lính bị Ngân Lang chỉ điểm kia, thân hình cũng nhanh chóng chạy đến trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trăm miệng một lời hô: “Vương phi, thuộc hạ lập tức theo người đi phóng hỏa.”

Tuy rằng bọn họ đối với hành động muốn phóng thêm hỏa này của Tiểu Vương phi vẫn là vạn phần nghi ngờ, nhưng nếu Vương gia đã hạ quân lệnh như sơn, bọn họ tuyệt đối không dám trái lệnh.

“Các ngươi sẽ lập tức hiểu thấu được rằng, nghi ngờ lời nói của ta chính là một loại hành vi cực kỳ ngu xuẩn.” Phượng mi Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngông cuồng nhướn lên, mở miệng lạnh lùng nói.

Nói xong, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngẩng đầu lập tức đi về phía trước ngọn lửa. Trong khoảnh khắc đó, toàn bộ sắc đỏ quỷ mị giống như đều tụ hết trên thân thể của nàng, dáng người ma mị như được thần linh bảo hộ.

Mười tên binh linh Hổ báo doanh cầm cây đuốc đang bốc cháy rừng rực trong tay đưa mắt nhìn nhau xong, bọn họ cũng không có đáp lời, mà chỉ yên lặng theo đuôi Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi về phía trước.

Hiên Viên Diễm khẽ nhếch môi, đôi con ngươi khẽ chuyển mang theo ý cười nồng đậm nhìn về phía bóng dáng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Các tướng sĩ còn lại của Hổ báo doanh thần kinh đều căng như dây trão, hung hang siết chặt nắm đấm, nhìn không dời mắt về phương hướng Thượng Quan Ngưng Nguyệt giờ phút này đang đi.

Khoảng cách năm mươi thước không xa, cũng không tính là gần, trong nháy mắt, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã dẫn mười binh lính Hổ báo doanh binh lính đến .

Gió núi lạnh lùng lay động, ngón tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt ở trong bầu trời đêm vẽ ra một độ cong quỷ dị, mở miệng đầy thản nhiên nói: “Ba người các ngươi đứng ở bên trái, bảy người còn lại đứng ở bên phải.”

“Dạ, Vương phi.” Dò xét nhìn phương hướng mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt điểm đến, mười tên binh lính Hổ báo doanh lập tức di chuyển cước bộ, nhanh chóng đi tới vị trí mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã chỉ định.

“Vương phi, khi nào chúng ta phóng hỏa?” Toàn bộ mọi người an tĩnh đứng vững xong, một gã binh lính trong số đó mở miệng khẽ hỏi.

“Không vội.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc đen bên má đang tán loạn theo gió, mắt phượng lưu chuyển nhìn liệt hỏa ở phía trước đang cuồn cuộn mà đến.

Không vội? Mười tên binh lính Hổ báo doanh khóe miệng vô cùng run rẩy, đồng thời hai tròng mắt không khỏi trừng lớn nhìn về phía trước, vài giọt mồ hôi lạnh trên trán lặng lẽ rơi xuống.

Cách bọn họ không đến một nghìn mét thế lửa vô cùng mãnh liệt, với tốc độ lửa cháy này, phỏng chừng chỉ trong chớp mắt sẽ cháy đến trước mặt bọn họ.

Tuy rằng căn bản không thể hiểu được vì sao Tiểu Vương phi lại dẫn bọn họ tới đây đốt lửa, nhưng căn cứ vào đoạn nói chuyện của Tiểu Vương phi cùng Vương gia vừa rồi, Tiểu Vương phi dẫn bọn họ tới đây thực sự là để dập lửa.

Nay liệt hỏa hừng hực ở phía tây đỉnh núi rất nhanh thôi sẽ cắn nuốt bọn họ, vậy mà Tiểu Vương phi lại vẫn thảnh thơi, mặt không đổi sắc, nàng. . . Rốt cuộc là muốn làm cái quỷ gì a?

Chẳng lẽ. . . Tiểu Vương phi này kỳ thật chính là  nội gián cao thâm mà Khương thái hậu phái đến bên người Vương gia? Lợi dụng tuyệt sắc dung nhan của nàng để che mắt Vương gia, mê hoặc trái tim của Vương gia, làm cho Vương gia tình nguyện để cho toàn bộ các tướng sĩ Hổ báo doanh táng thân trong biển lửa, cam tâm tình nguyện nghe lời của nàng?

Nhưng vậy cũng không đúng a, nếu bọn họ táng thân trong biển lửa, Tiểu Vương phi chẳng phải cũng đồng dạng tang mạng trong biển lửa sao? Hay là, Tiểu Vương phi vì giúp lão yêu bà Khương thái hậu kia hoàn thành nghiệp lớn mà không tiếc hy sinh tánh mạng của chính nàng?

Ngay khi trong lòng mười tên binh lính Hổ báo doanh đang phỏng đoán lung tung, mắt phượng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại tập trung xem xét liệt hỏa đang cuồn cuộn ở phía trước, trong lòng yên lặng đếm : 900m, 800m, 700m,. . .

Lúc lửa đỏ hừng hực chỉ còn cách nàng ước chừng 500m, Thượng Quan Ngưng Nguyệt bất chợt đưa tay hướng về phía ngọn lửa tựa như thủy triều cuồn cuộn dâng lên kia, dường như đang chờ đợi điều gì đó. Cảm nhận được một dòng khí nóng rực mãnh liệt đánh thẳng vào trong lòng bàn tay của mình, khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt cuồng ngạo vẽ lên một đô cong tuyệt diễm mê người. Bởi vì nàng biết, thời cơ phóng hỏa tốt nhất đã đến.

“Mười người các ngươi hãy nghe cho rõ đây, lập tức đứng tại vị trí cầm cây đuốc trong tay, dốc toàn bộ sức lực ném cây đuốc vào trong ngọn lửa kia, rồi lấy tốc độ nhanh nhất chạy về đội ngũ đi.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở lòng bàn tay hướng về phía trước, nhanh chóng mở miệng nói.

Gì? Nghe được lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mười binh lính Hổ báo doanh đều kinh hãi, nhất thời lâm vào trạng thái vạn phần run rẩy.

Trời ạ, có lầm hay không? Liệt hỏa đều đã muốn tập kích đến trước mắt, Tiểu Vương phi lại không có nhắc tới phương pháp dập lửa, chỉ kêu bọn hắn ném cây đuốc rồi liền chạy nhanh về chỗ trốn?

Hiện tại mới chạy trốn còn có  tác dụng cái rắm a? Cho dù thuận lợi chạy về tới đội ngũ ở phái sau, liệt hỏa không phải cũng sẽ đồng dạng lấy tốc độ sấm chớp bổ nhào vào đại quân sao, đến lúc đó mọi người nháy mắt đều sẽ phải vùi thân trong biển lửa. Không bằng ngươi hạ lệnh bảo chúng ta trực tiếp đứng ở chỗ này, để cho liệt hỏa hừng hực kia đốt cháy thân thể cho xong đi?

“Các ngươi muốn chết sao, còn không mau làm theo lời ta, ném đuốc, sau đó nhanh chóng chạy về chỗ đóng quân.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt tức giận trừng mắt nhìn mười tên binh lính Hổ báo doanh, bạo rống lên. Vừa dứt lời, nàng liền quay đầu chạy về phía đại quân khổng lồ của Hiên Viên Diễm đang đứng.

Vèo vèo vèo…., mười tên binh lính Hổ báo doanh nhanh như tia chớp, vội vàng cầm cây đuốc trong tay ném tới chỗ lúc này bọn họ đứng. Tiếp theo, thân hình bọn họ cũng đồng dạng chạy về phía đại quân khổng lồ.

Ngay lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng mười tên binh lính lấy tốc độ như tia chớp chạy như điên về phía đại quân khổng lồ của Hổ báo doanh ở cách đó không xa, cây đuốc ném xuống gặp cỏ khô cũng bốc cháy rừng rực.

Phút chốc, dòng khí nóng rực cuộn trào ngất trời, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ra lệnh cho bọn lính phóng hỏa lập tức nhảy lên chỗ cao. Chỉ thấy lửa kia càng cháy càng mạnh, hơn nữa cực nhanh lan tràn bốn phía.

“Má ơi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt dẫn người điên cuồng phóng hỏa về phía chúng ta .”

“Làm cái gì đây, chúng ta chưa bị lão yêu bà Khương thái hậu kia phóng hỏa thiêu chết, nhưng giờ lập tức sẽ bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt phóng hỏa thiêu chết a.”

“Trời ạ! Vương gia, người tin lầm người rồi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nàng ta nào có đi dập tắt lửa, rõ ràng nàng ta đi đốt thêm lửa để thiêu chết chúng ta .”

Nhìn thấy tình hình này, các tướng sĩ Hổ báo doanh lúc trước vốn đã nghi ngờ hành động phóng hỏa của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, giờ đều nghiến răng nghiến lợi gào thét chống lại nàng, không có chút tôn kính nào.

Nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang điên cuồng chạy về phía bọn họ, chúng tướng sĩ Hổ báo doanh liền nhảy lên phía trước, trong mắt tràn ngập sát khi làm cho người ta sợ hãi. Cho dù bọn họ lập tức phải táng thân trong biển lửa, bọn họ cũng phải hạ thủ lấy mạng Thượng Quan Ngưng Nguyệt trước.

Ánh mắt Hiên Viên Diễm lạnh lẽo quét mắt nhìn chúng tướng sĩ đang vung tay ở phía trước, nổi sát tâm với Thượng Quan Ngưng Nguyệt, dữ tợn nói: “Thu lại sát khí trong mắt các ngươi cho ta, người nào dám động Nguyệt Nhi, bổn vương sẽ giết không tha.”

“Vương gia, sự thật đã rành rành ra trước mắt, ngài vẫn còn bảo vệ nàng ta sao?” Nghe được lời nói không chút lưu tình của Hiên Viên Diễm, chúng tướng sĩ Hổ báo doanh quả thực giống như bị sét đánh ngang tai, giọng nói mang theo vài phần bất lực.

Lúc này, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã chạy tới trước mặt đại quân Hổ báo doanh, nghe được đoạn đối thoại của đám người Hổ báo cùng Hiên Viên Diễm, cánh tay nhanh chóng chỉ về phương hướng liệt hỏa đang thiêu đốt kia, thanh âm lạnh lùng châm biếm nói: “Trừng mắt chó của các ngươi lên mà nhìn rõ cho ta, lão nương rốt cuộc có phải châm lửa thiêu chết các ngươi hay không?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt trùng mắt phẫn nộ chỉ tay về phía trước, mọi người lập tức hoá đá tại chỗ. Trong khoảnh khắc đó, bốn phía chỉ còn lại yên tĩnh vô cùng làm cho người ta sợ hãi.

Trước mắt mọi người diễn ra một màn cực kỳ quỷ dị khó hiểu, một màn này làm bọn hắn cả đời vĩnh viễn cũng khó thể quên được. Toàn bộ tướng sĩ Hổ báo doanh không chỉ kinh hãi tới mức trái tim gần như ngừng đập, mà trong tâm càng kính sợ Thượng Quan Ngưng Nguyệt đến tận cốt tủy. . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s