TYKGNT chương 81

Chương 81 Quyết đoán mất ngủ

Long Mặc Viêm chỉ có thể đè nén chịu đựng khí lạnh còn có sương lạnh âm hàn đang không ngừng mạnh mẽ trào ra ở bên cạnh. Hắn phải hỏi ra đáp án, hỏi ra tại sao Huyền Minh sẽ bị một quyền của mình đánh quay về.

Nếu hắn quay về thế giới kia, hắn lại nên làm cái gì bây giờ?

Cho nên hắn phải biết.

Tuy rằng hắn rất tức giận về những hành động của Huyền Minh, nhưng điều này lại giúp hắn có được phụ thân, có được tình yêu, có người trân quý nhất quan trọng nhất trong lòng. Cho đó là lấy công chuộc tội, hiện tại hắn chỉ muốn biết, Huyền Minh trở về như vậy có gây ra ảnh hưởng gì đối với bên kia hay không.

Bởi vì hắn không chỉ là cấp dưới của mình, càng là anh em của hắn, cũng là bạn thân vào sinh ra tử.

Chính mình không hy vọng hắn gặp phải nguy hiểm gì.

“Lão Đại, ngươi yên tâm, ta đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, chính là vì để ngừa lỡ như ta đột nhiên quay về bên đây. Hơn nữa ta ở bên kia cũng sẽ không có bất cứ nguy hiểm gì, chẳng qua là làm một kẻ sống đời sống thực vật mà thôi, ngươi phải tin tưởng các anh em ở bên kia của chúng ta, bọn họ sẽ chăm sóc tốt ta, hơn nữa nếu bọn họ biết ta là đến đây bảo vệ lão đại ngươi, bọn họ nhất định là hâm mộ muốn chết. Còn chuyện vì sao ta trở về, chỉ có thể nói, hết thảy đều là duyên, vốn là ta đang cùng bọn người Lưu Hỏa chấp hành nhiệm vụ, tuy rằng lão đại mất, chúng ta vẫn tiếp tục kinh doanh tổ chức như trước, tổ chức vĩnh viễn là cực mạnh. Cũng không biết chuyện gì xảy ra, bụng đột nhiên đau đớn, liền chỉ trong nháy mắt, khi ta mở mắt ra lần nữa, cũng đã ở trong này. Có lẽ lão đại ngươi có được linh hồn ở thế giới kia, cho nên cũng chỉ có ngươi có thể gọi hồn ta trở về, nói cách khác, nếu không có ngươi ta ở thế giới này sẽ mãi mãi ngủ say.” Huyền Minh đem chuyện vì sao hắn lại đột nhiên trở lại nơi này nói sơ lược một lần.

“Thằng nhóc ngươi đủ tà hồ, như vậy cũng được? Ngươi làm người sống đời thực vật phải không? Ngươi không cần ăn cái gì lại cứ luôn ngủ say, ngươi muốn khiến mình đói chết a? Cho dù thân thể ngươi ở bên này vô cùng tốt, ngủ 40 năm, ai tốt bụng đến mức chăm sóc ngươi suốt 40 năm, ngươi là yêu quái a?” Một mạng hai hồn, nghe liền nổi da gà, cấp dưới của hắn cũng quá mức quỷ dị.

“Lão đại, ngươi không biết, thân là Thiên Sư, một khi rơi vào hôn mê, cơ năng của thân thể giống như dừng lại, chỉ cần có nước là được, không tin ngươi nhìn thân thể này của ta, 40 năm, còn đẹp trai như vậy, còn trẻ như vậy.” Huyền Minh vừa nói vừa dựa gần về phía cửa sổ. Lão Đại a! Ngươi đừng hỏi nữa, nhanh nhanh đi trấn an cha của ngươi đi, bão cấp 12 muốn tới a.

“Viêm nhi, hỏi xong chưa? Nói đủ rồi phải không?” Long Tuyệt Phong đứng dậy kéo tay Long Mặc Viêm đi ra ngoài.

Tuy rằng miệng là đang hỏi ý kiến của Long Mặc Viêm, nhưng tay cũng đã kéo Long Mặc Viêm đi ra ngoài phòng, giữa bọn họ cũng có rất nhiều lời cần nói.

Không cần, hắn không cần đi…

Long Mặc Viêm không tiếng động hướng Huyền Minh cầu cứu, mà Huyền Minh càng tuyệt, trực tiếp đem mặt hướng về phía ngoài cửa sổ, ngắm bầu trời đêm đã lâu không thấy của thế giới này.

Lão Đại, vì thiên hạ thương sinh, ngươi liền đi đi, Huyền Minh sẽ nhặt xác cho ngươi.

Khi cửa phòng đóng lại, Huyền Minh thật sự bắt đầu ngắm nhìn bóng đêm.

“Tịch, ta đã trở về, ta sống lâu như vậy, rốt cục tìm được chủ nhân mà Thiên Sư nhất định nguyện trung thành, hắn là một người rất tốt, cho dù hắn không phải là người ta muốn tìm ta cũng nguyện ý đi theo. Nhìn xem, quả nhiên chỉ có hắn mới có thể khiến vị con cưng của trời bốc đồng kia bình tâm tĩnh khí, nếu không có sự tồn tại của chủ tử, mảnh thiên địa này sớm muộn gì cũng sẽ làm cho con cưng của trời cảm thấy chán nản, sẽ làm cho đại lục Phách Hồn mất đi ý nghĩa tồn tại, sớm muộn gì cũng sẽ bị y hủy diệt. Ta chỉ biết chủ tử nhất định có thể làm được, bởi vì hắn là giỏi nhất, đặc biệt nhất.” Nhìn bầu trời đêm lấp lóe ánh sao, Huyền Minh ngóng trông về phía chân trời.

Có thể trở về thật tốt.

Mọi chuyện đều sẽ tốt đẹp, sẽ tiếp tục mãi mãi tốt đẹp.

Hơn nữa hắn nhìn ra được, chủ tử đối vị con cưng của trời kia là vô cùng để ý, lấy hiểu biết của hắn đối với chủ tử, chủ tử rất xem trọng rất để ý người nam nhân kia.

Chuyện tốt, chuyện tốt a!

Như vậy hắn là có thể đi tìm Tịch của hắn, nhiều năm như vậy, vất vả y, khẳng định là rất nhớ chính mình!

“Ngủ thôi, tới sáng rồi nói sau…tê…Chủ tử xuống tay cũng quá ác, đời này bộ dạng nhã nhặn như vậy, sao xuống tay vẫn là ác độc như thế?” Huyền Minh ôm bụng nằm xuống giường.

Bất quá lần này sẽ không phải vừa ngủ liền không còn tỉnh dậy.

Chuyện lớn.

Vẫn là cái loại vô cùng lớn kia, vốn là Long Mặc Viêm cho là phụ thân sau khi mang hắn ra khỏi phòng của Huyền Minh, sẽ đi thẳng về phòng của bọn họ.

Nhưng là…

Phụ thân là vào phòng, hắn lại bị để ở bên ngoài.

“Phụ thân muốn ngủ một mình.” Liền một câu như vậy, đủ khốc, đủ suất, liền đem hắn đuổi đi.

Nhìn chằm chằm đóng chặt cửa phòng, Long Mặc Viêm nhất thời có chút há hốc miệng.

Cái này tính cái gì?

Chiến tranh lạnh, vẫn là đùa giỡn suất?

“Cầm Mỹ, đi ra.” Long Mặc Viêm biết, chính mình không nghỉ ngơi, sáu dược nhân cũng sẽ không nghỉ ngơi.”

“Thiếu chủ…” Có khinh công, vẫn là tuyệt đỉnh khinh công. Một vị nam tử lạnh lùng xinh đẹp xuất hiện, vô cùng cung kính.

“Lập tức chuẩn bị cho ta một căn phòng.” Dù sao nơi này bị bọn họ bao hết, hắn muốn ở chỗ nào liền ở chỗ đó.

Nhưng là buổi tối không có ôm ấp của phụ thân, hắn sẽ không mất ngủ đi?

Hắn biết lời nói vô tâm của mình, là bị phụ thân có tâm nghe thấy, kỳ thật hắn vẫn luôn biết, phụ thân đối với chuyện của mình, vẫn luôn thực mẫn cảm.

Nói ra lời sai lầm như vậy, thật là bị tên Huyền Minh kia tức đến, thật là nhất thời nhanh miệng, hơn nữa hoàn toàn là vô tâm, lại càng không phải nghiêm túc.

Phụ thân a! Ngươi là người quan trọng nhất của Viêm nhi, tại sao có thể đối với mình không có tin tưởng như vậy?

Vừa rồi ánh mắt bị thương ngay trước khi đóng cửa của phụ thân khiến cho tâm mình đau đớn a! Phụ thân của hắn, tại sao có thể lộ ra loại ánh mắt này? Đây không phải là có ý định làm cho mình đau lòng sao?

Aizz…..Hắn tình nguyện phụ thân đối với mình làm chút tiểu kỹ xảo, hung hăng áp bức chính mình, mà không phải cùng mình chơi chiến tranh lạnh.

Như vậy đối ai cũng không tốt, hai người đều sẽ khó chịu.

Nhìn xem, chính mình hiện tại đã bắt đầu không thoải mái.

“Chuẩn bị cho ta một phòng ở ngay bên cạnh đi!” Chỉ vào một căn phòng cách vách với phòng của Long Tuyệt Phong, hai tay vô lực buông xuống nhìn cửa phòng vẫn luôn đóng chặt.

“Vâng, thiếu chủ.”

Mà ngay khi Long Mặc Viêm đi vào căn phòng cách vách kia, cửa phòng vẫn luôn đóng chặt khe khẽ mở ra.

“Chủ tử.” Lúc này Hắc Hà cũng xuất hiện ở trên hành lang, nhìn người nam nhân vẫn luôn đứng ở cửa.

Lãnh, rồi lại cực ôn hòa.

“Hắc Hà, nếu Viêm nhi không cần ta, ta nên làm gì bây giờ?” Hai mắt của Long Tuyệt Phong rất thâm thúy, thực u ám, rồi lại thực nhu tình.

“Sẽ không.” Thiếu chủ để ý chủ tử như vậy, sao có thể không cần chủ tử?

“Nhưng là Viêm nhi chán ghét ta.” Nguyên lai Viêm nhi đối với ta có oán niệm sâu như vậy, cách nhiều năm như thế, vẫn không hề quên.

Từ lúc Viêm nhi sinh ra, bắt đầu từ cái xem thường kia, y liền biết, con y là khác biệt, là bất phàm.

Từ ban đầu cảm thấy hứng thú chậm rãi biến thành để ý, nhất cử nhất động của Viêm nhi đều bắt đầu ảnh hưởng đến tâm của mình, một nhíu mày một mỉm cười, mỗi một vẻ mặt đều khắc sâu ở trong đáy lòng, trong xương thịt, trong linh hồn của mình, cho dù lau chùi thế nào cũng không thể xóa sạch, đến hiện tại yêu sâu sắc, không hắn không được.

Viêm nhi, Viêm nhi tại sao có thể đối với mình có oán hận sâu như vậy? Y thương tâm, rất khó chịu.

“Làm sao có thể?” Hắc Hà cảm thấy chủ tử của mình có phải là có vấn đề gì không, tại sao lại có thể nói ra lời mê sảng như vậy? Thiếu chủ sao có thể chán ghét chủ tử, căn bản là chuyện không thể có.

“Thật sự.” Trên dung nhan nhã nhận tuấn mỹ lộ ra vẻ mặt sắp khóc lên, còn có ủy khuất.

“Chủ tử…Chủ…” Hắc Hà còn muốn nói gì đó, bởi vì hắn thật sự rất khó thích ứng biểu tình lúc này của chủ tử, rất kinh khủng.

Nhưng đợi đến cũng chỉ là một cái chưởng phong của chủ tử, lần thứ hai đóng cửa lại.

Này là cái gì cùng cái gì a!

Nhìn hai cái cửa phòng đều đóng chặt, Hắc Hà cũng không biết làm sao, đành phải lắc đầu quay về phòng mình đi ngủ, đi ra lâu như vậy, Vũ cũng nên lo lắng.

“Phụ thân đang suy nghĩ gì a! Chán ghét, sao mình có thể chán ghét phụ thân? Cái này càng không ngủ được, không ngủ được.” Nguyên lai Long Mặc Viêm cũng không có trực tiếp lên giường đi ngủ, mà vẫn luôn đem lỗ tai dán ở trên ván cửa.

Quả nhiên không đợi bao lâu liền nghe thấy thanh âm của phụ thân, còn có Hắc Hà.

Nhưng là, vốn là không ngủ được, hắn cái này liền đừng nghĩ ngủ.

Không thể tưởng được tâm của phụ thân lại yếu ớt như vậy, đương nhiên là nhắm vào chuyện của mình mới có thể như vậy, ở việc khác cha của hắn có thể nói là siêu nhân.

Huyền Minh, tiểu tử thúi nhà ngươi, đều là bị ngươi làm hại, phụ thân thân mến đã tức giận với Lão đại nhà ngươi.

Làm mình làm mẩy, chiến tranh lạnh.

Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm như vậy hai cha con bọn họ chia giường ngủ.

Chia giường ngủ a!

Chuyện thực nghiêm trọng!

“Oa, Lão đại, ngươi làm sao vậy? Đây là cái gì? Là cái gì?” Sáng ngày hôm sau khi Huyền Minh vừa rời giường, mới mở cửa phòng, liền nhìn đến một gấu trúc lăng lăng đứng ở ngoài cửa, dọa hắn nhảy dựng.

Nhìn lại mới phát hiện là chủ tử nhà mình, nhưng là đôi mắt gấu trúc kia là có chuyện gì?

Chẳng lẽ tối hôm qua chủ tử bị cha của hắn lôi đi, sau đó bị bạo lực gia đình? Chủ tử là bị đánh thành như vậy.

Huyền Minh bắt đầu phát huy sức tưởng tượng của mình.

“Là cái đầu của ngươi, bị ngươi hại thảm.” Một đêm không ngủ, Long Mặc Viêm mất ngủ bước nhanh đến phòng của Huyền Minh, tức đến khó thở.

Nhưng là không đợi hắn bước ra bước thứ hai…

“Viêm nhi, chúng ta nên đi.” Long Tuyệt Phong giống như quỷ, đột nhiên xuất hiện tại cửa, âm lãnh nói.

“A! Đi…” Cái này phải đi. Không phỉ đâu! Hắn còn chưa rửa mặt, chưa đánh răng, điểm tâm cũng không có ăn nha.

Phụ thân, không phải đâu!

Chiến tranh lạnh, còn kèm ngược đãi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s