Đặc công tà phi chương 94

bb

Chương 94: Lấy lửa dập tắt lửa.

Edit: Minh Nguyệt Liên Y

Beta: Minh Nguyệt Tâm Vy

 Ra là, Thượng Quan Ngưng Nguyệt dẫn mười binh lình Hổ báo doanh đi phóng hỏa, ngọn lửa vừa châm liền nhanh chóng bùng lên, mũi nhọn của nó bay cao tận trời, đỏ rực một vòng trời rộng lớn. Liệt hỏa hừng hực vốn đang lan tràn như tia chớp về phía bọn họ đột nhiên chuyển về phía tay đỉnh núi.

“Oanh” một tiếng, liệt hỏa phía tây đỉnh núi đang phóng như điên tới đây cùng với đại hỏa mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt dẫn người phóng lên mãnh liệt va chạm vào nhau.

Hai trận lửa mạnh mẽ quấn lấy nhau, làn khói đen đặc nhất thời bốc lên đầy trời tạo thành một cơn lốc đen, mà  liệt hỏa phía tây đỉnh núi hung ác lan đến cùng với đại hỏa mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt dẫn người vừa phóng, cũng đồng thời tắt lụi trước mắt mọi người một cách ly kỳ.

Ngoại trừ gió núi đang điên cuồng gào thét, máu huyết trong cơ thể chúng tướng sĩ Hổ báo doanh sợ hãi nhộn nhạo, bốn phía đều bị bao phủ bởi u ám đến rợn người, một loại tĩnh mịch đến đáng sợ. Giờ này khắc này, Hiên Viên Diễm cùng với toàn bộ tướng sĩ Hổ báo doanh đâu chỉ là kinh hãi đến độ quên mất phản ứng chứ?

Tại một chỗ âm u —

“Chủ thượng, này, này. . . không khỏi cũng quá quỷ dị đi?” Hai mươi tên hắc y nhân bịt mặt thấy cảnh tượng liệt hỏa đang hừng hực nháy mắt tắt đi, đều ngạc nhiên vô cùng, hai tròng mắt chớp chớp run rẩy, tầm mắt lả tả ngưng tụ đến trên người mang mặt nạ dữ tợn – Tây Thần đế .

Tây Thần đế tuy rằng không có mở miệng nói chuyện, nhưng hai tròng mắt híp lại phóng thích ra tầng tầng lớp lớp mũi nhọn lạnh lẽo, ngưng thần nhìn về phương hướng liệt hỏa vừa tắt, tóc dài trên vai rối tung tựa như những cánh hoa héo tàn bay tán loạn trong gió.

Vô số binh linh của Hắc ưng doanh đi đến phía tây đỉnh núi đê lấy nước dập tắt lửa đúng là bị hắn phái thuộc hạ âm thầm hạ độc dược trí mạng, thành công đánh gục hết bọn họ.

Nếu có thể, hắn càng nguyện ý giúp đỡ Khương thái hậu đánh gục hết tất cả  binh lính Hắc ưng doanh, để Hiên Viên Diễm cùng với tướng sĩ Hổ báo doanh của hắn chết không toàn thây, vùi thân trong biển lửa hừng hực.

Nhưng đáng tiếc là, số lượng thuộc hạ hắn mang đến Long Diệu Hoàng Triều vốn có hạn, hơn nữa đêm đó hắn phát tử thiệp cho Dạ Dật Phong cùng Tiêu Hàn cơ hồ đã tổn thất tánh mạng hơn phân nửa thuộc hạ.

Bởi vậy, lực lượng hiện nay ở Long Diệu Hoàng Triều, cũng chỉ có thể đủ miễn cưỡng giúp đỡ Khương thái hậu hạ gục bọn lính của Hắc ưng doanh ở phía tây đỉnh núi. Bất quá. . . Dù là như vậy kỳ thật cũng đã đủ rồi.

Chỉ cần liệt hỏa vô tình có thể thuận lợi bức lui Hiên Viên Diễm cùng với tướng sĩ Hổ báo doanh, khiến bọn hắn bất đắc dĩ phải buông tha địa hình có lợi thế dễ thủ khó công, như vậy lúc Khương thái hậu dẫn Huyền sư doanh tấn công ồ ạt vào Hổ báo doanh là lúc, hắn nhất định có thể nhìn thấy cục diện thê thảm của Huyền sư doanh và Hổ báo doanh như trong lòng hắn dự liệu.

Nhưng mà, cho dù hắn ngàn tính vạn tính, lại quên tính đến Thượng Quan Ngưng Nguyệt này. Trận đại hỏa mà nàng ta vừa mới dẫn người đi phóng đã thành công phá hủy toàn bộ âm mưu của hắn.

Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra a? Vì sao đại hỏa mà nàng ta phóng cùng với liệt hỏa mãnh liệt của Khương thái hậu sau khi va chạm lại xảy ra một chuyện quỷ dị đến cực điểm là tất cả đều tắt lụi chứ?

Tạm không nói đến việc Thượng Quan Ngưng Nguyệt chính là nữ nhi thân sinh của Linh Cung Thánh chủ, kế thừa được toàn bộ linh lực khiến cho người ta vô cùng sợ hãi, nhưng cho dù là Linh Cung Thánh đế thần bí khủng bố có đến đây, cũng tuyệt đối không thể bằng vào linh lực bản thân mà có thể dễ dàng tiêu diệt liệt hỏa hừng hực kia a?

Toàn thân tỏa ra sát khí hắc ám, hai mắt nhìn về xa xăm, ánh trăng  trong trẻo nhưng lạnh lùng phủ xuống người hắn, hơi thở yêu mị ngông cuồng nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt; Tây Thần đế mang mặt nạ dữ tợn lạnh lùng mở miệng : “Truyền lệnh xuống, tất cả những người đang ẩn nấp ở Long Diệu Hoàng Triều lập tức rút lui về nước.”

“Rõ, chủ thượng.” Hai mươi tên hắc y nhân bịt mặt xoay người cung kính đáp xong, xoay người nhanh chóng biến mất tại chỗ.

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, xem ra đại cục đã định, Long Diệu Hoàng Triều  bởi vì có ngươi mới tồn tại. Một khi đã như vậy, bản đế cũng không cần thiết ở lại Long Diệu Hoàng Triều xem cảnh nội bộ tiếp tục giằng co nữa. Đợi khi Long Diệu, Thương Nguyệt cùng với Bắc Dực tam quốc diễn ra một trận huyết tinh đẫm máu ác liệt, Tây Thần quốc của ta sẽ kiên nhẫn ngồi chờ ngư ông đắc lợi đi.” Tây Thần đế nhếch môi cười nham hiểm lãnh lệ, tay áo vung lên biến mất tại chỗ.

Gió núi lạnh lẽo lưu luyến vờn quanh trên không trung, không khí mờ ảo tựa như u linh (âm phủ) trêu chọc trước mặt chúng tướng sĩ Hổ báo doanh, bọn họ nay vẫn như cũ khó có thể kềm chế sợ hãi mà đắm chìm trong hoảng sợ .

Hình ảnh Thượng Quan Ngưng Nguyệt thành công tiêu diệt liệt hỏa hừng hực này, làm linh hồn bọn hắn rơi vào biển đen sâu thẳm vô biên vô hạn, cũng làm bọn hắn sâu sắc cảm nhận được cái gì gọi là cùng cực của kính sợ .

Bọn họ thật đúng là đáng chết a, trước đó cư nhiên ngu xuẩn đi nghi ngờ hành động phóng hỏa của Tiểu Vương phi . Tiểu Vương phi quả thực giống như Ngân Lang và Thanh Báo đã nói, có được rất nhiều bản lĩnh thần kỳ mà người khác không thể nào hiểu nổi a!

Một bên chúng tướng sĩ Hổ báo doanh giờ này đang kinh hãi cùng tự trách, thì Ngân Lang lại là dùng sức dụi dụi hai mắt của chính mình xong, thân hình phút chốc nhảy đến trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, vẻ mặt vô cùng kích động nói: “Vương phi, người. . . Người quả thực là rất uy vũ a.”

Thanh Báo cũng đem cái miệng đang há hốc thật to khép lại, bóng dáng vụt dưới đất chạy vội tới trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hai tròng mắt tràn đầy hào quang khiêm tốn thỉnh giáo nói: “Vương phi vừa vĩ đại mà lại vô địch a, Thanh Báo khẩn thiết cầu người, nói cho thuộc hạ đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đi?”

Cho tới bây giờ chỉ nghe nói nước có thể dập được lửa, nhưng lần đầu tiên lại nhìn thấy lửa cư nhiên cũng có thể tiêu diệt lửa, chuyện này quả thực vượt xa khả năng nhận thức trước đây.

Nếu có thể biết được huyền cơ trong đó, cho dù lập tức chết đi cũng coi như  đáng giá a. Thanh Báo không thể không thừa nhận, một lần nữa hắn lại bị trí tuệ hiếm thấy của Tiểu Vương phi nhà mình làm cho chấn động, hoàn toàn bị thuyết phục .

Hiên Viên Diễm cũng đồng dạng, hai mắt chớp chớp, cả người cứng ngắc, nhìn đăm đăm Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhanh chóng dời bước đến trước mặt nàng, ánh mắt vô số dấu chấm hỏi nói: “Nguyệt Nhi a, chuyện này. . . Đến tột cùng là chuyện gì xảy ra? Vì sao đại hỏa mà nàng phóng cùng với liệt hỏa của Khương thái hậu sau khi va chạm, thế nhưng lại thần kỳ mà tắt lụi hết như vậy?”

Mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lưu chuyển, kiều diễm cười, đôi môi đỏ mọng ướt át mị hoặc mở ra nói: “Lợi dụng nguyên lý chủ yếu là lửa muốn cháy cần dưỡng khí, chỉ cần làm cho dưỡng khí không đủ liền có thể nháy mắt làm cho lửa tắt.”

“Dưỡng khí?” Ngân Lang cùng Thanh Báo ngây ngốc đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng thời nâng tay gãi sđầu. Xin hỏi. . . Dưỡng khí là cái gì a?

Đương nhiên, không chỉ hai người Ngân Lang cùng Thanh Báo nghi hoặc, tất cả mọi người ở đây đều mê muội. Khóe miệng Hiên Viên Diễm nhịn không được giật giật vài cái, hai tròng mắt đầy khó hiểu mở miệng hỏi: “Khụ. . . Nguyệt Nhi, như thế nào gọi là dưỡng khí?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng tay vuốt ve tóc đen bên má bị gió thổi tung, vẻ mặt nhuộm đẫm ý cười yêu mị nói: “Dưỡng khí chính là những chất trong không khí hợp thành, vô sắc, vô hương, vô vị.”

Nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt giải thích, Hiên Viên Diễm không khỏi đưa tay lên bóp bóp huyệt thái dương, ánh mắt đầy sương mù dày đặc hơn hỏi: “Chất trong không khí hợp thành?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn Hiên Viên Diễm khẽ cười dí dỏm, hai tay ôm cánh tay Hiên Viên Diễm thân mật nói: “Hì hì. . . Nói các ngươi cũng sẽ không hiểu được. Dù sao các ngươi chỉ cần biết một điều, trên đời này không phải chỉ có nước mới có thể dập được lửa, thật ra lửa cũng có thể thuận lợi tiêu diệt lửa. Chẳng qua, nếu không thể nắm được chính xác thời cơ phóng hỏa cùng khoảng cách chuẩn tốt nhất, hiệu quả sẽ hoàn toàn ngược lại .”

Nàng không phải không muốn thỏa mãn lòng hiếu kỳ của Diễm và Ngân Lang, Thanh Báo. Vấn đề là, lấy tri thức có hạn của bọn họ trong thời đại này mà nói, dù cho nàng có kiên nhẫn giải thích như thế nào, chỉ sợ bọn họ cũng không cách nào hiểu được học vấn thâm ảo của thế kỷ hai mươi mốt.

Khương thái hậu mượn lúc gió đông nam thổi mạnh nhất để phóng hỏa nhưng bà ta không biết chính nó cũng gây bất lợi cho bà ta. Bởi vì nhiệt độ quá cao làm cho dòng khí không ngừng bay lên, lúc đó vô hình chung sẽ sinh ra khí áp thấp. Như vậy khi khí lưu thổi tới, tự nhiên sẽ hình thành một cơn gió khác, mà lửa sẽ theo hướng của cơn gió này lan về phía Khương thái hậu.

Cho nên nàng không vội kêu mười binh lính Bổ báo doanh phóng hỏa, là vì nếu bọn họ phóng hỏa quá sớm sẽ không thể khéo léo mượn dùng lực lượng của cơn gió kia. Vậy thì đến lúc đó đại hỏ mà nàng kêu binh lính Hổ báo doanh châm lên sẽ theo hướng gió đông nam mà hung ác đánh úp về phía Diễm cùng đại quân Hổ báo doanh đang đứng.

Bởi vậy, nàng phải đợi cho liệt hỏa của Khương thái hậu sắp đến trước mặt, tạo ra một cơn gió khác mạnh mẽ thổi quét về phía Khương thái hậu, lúc đó nàng mới nắm bắt được thời cơ tốt nhất để bọn lính phóng hỏa.

Một khi liệt hỏa mạnh mẽ ập về phía đại hỏa mà bọn lính mới châm, lợi dụng sức gió do ngọn lửa mạnh mẽ kia tạo ra thì hai cổ đại hỏa tự nhiên sẽ mãnh liệt va chạm cùng một chỗ.

Lúc này, bốn phía đã không còn gì có thể thiêu đốt được nữa, đồng thời dưỡng khí ở giữa hai ngọn lửa cũng đã bị chính chúng nó thiêu đốt hầu như không còn, như vậy hai ngọn lửa này một khi va chạm vào nhau, sẽ giống như là nuốt chửng lẫn nhau, đồng thời cũng bị dập tắt.

Đương nhiên, biện pháp này phải ở trong tình huống sức gió mạnh mới có thể sử dụng, hơn nữa còn phải tính toán chính xác thời cơ phóng hỏa tốt nhất cùng khoảng cách hoàn mỹ. Nếu không, hỏa mới chẳng những không dập tắt được hỏa cũ, ngược lại hai ngọn lửa sẽ dung hợp với nhau, hình thành một thế lửa càng thêm mạnh mẽ điên cuồng cắn nuốt mọi thứ.

“Ta nghĩ. . . Trên thế gian này người có thể lấy lửa dập tắt lửa, ngoại trừ Nguyệt Nhi, tuyệt đối sẽ không lại có người thứ hai có thể thành công làm được chuyện này.” Hai mắt Hiên Viên Diễm tràn đầy tự hào, vô cùng xúc động nói, đồng thời bàn tay sủng nịch khẽ xoa đầu Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Đôi khi hắn thật sự nhịn không được mà hoài nghi, Nguyệt Nhi mà hắn âu yếm có phải hay không chính là tiên tử hạ phàm, bởi vì nhất thời ham chơi cho nên mới quên trở về Thiên giới. Nếu không, nàng làm sao có thể biết được rất nhiều rất nhiều tri thức mà thế nhân căn bản không thể nào hiểu thấu được chứ?

Ví dụ như, nàng đem 60 viên xúc xắc gieo thành một hàng? Lại ví dụ như, nàng nghiên cứu chế tạo ra Oanh thiên lôi cùng Vang trời pháo uy lực vô cùng? Lại ví dụ như, hình ảnh kinh hoàng tối nay, nàng lại lấy lửa thành công dập tắt lửa?

(*Vy Nhi: Hahaha…thứ bất ngờ thì còn nhiều a. Diễm ca cứ từ từ hưởng thụ đi nha.🙂 )

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s