lĩnh chủ chương 48

48, chương thứ bốn mươi tám . . .

Lão địa tinh là một người dẫn đường không tồi, có lão ở đó, Jobies thành người hầu danh xứng với thực. Tống Mặc một bên đi tới nội thành nơi nhóm lĩnh dân đang cư trú, một bên nghe lão địa tinh giới thiệu, thỉnh thoảng dừng lại hỏi mấy vấn đề, lão địa tinh luôn có thể đưa ra đáp án khiến cậu vừa lòng.

Ngắn ngủn ba mươi phút, năng lực sáng tạo của địa tinh và trí tuệ của nhóm Chu Nho khiến cho Tống Mặc mở rộng tầm mắt.

Bố cục của cả tòa thành thị, đường ống dẫn nước, ống khói, thông khí sưởi ấm đều làm đến không thể xoi mói. Nhóm địa tinh trải qua giáo huấn đánh sập hang ổ của Tống Mặc, đem trang bị thiết kế ống thông gió của thành thị dưới đất tiến hành thay đổi, chẳng sợ có người đem chín mươi chín phần trăm cửa thông gió đều ngăn chặn, chỉ còn sót lại một phần trăm, vẫn có thể cam đoan cả tòa thành dưới đất vẫn có không khí lưu thông. Đó là một sự thay đổi vĩ đại không hề nhỏ.

Ở phương diện sưởi ấm, địa tinh và nhóm Chu Nho hướng người lùn Rod đặt hàng một loại noãn thạch, không cần đốt, chỉ cần đem tảng đá quăng vào trong nước, có thể đun sôi nước, sản sinh ra một lượng nhiệt lớn, thông qua ống dẫn Kir Tom và Mark Thomson chế tạo ra, đem hơi ấm chuyển đến mỗi hộ dân ở trong thành.

Một noãn thạch nặng năm trăm cân, đủ duy trì sưởi ấm cho cả tòa thành dưới đất trong vòng nửa tháng. Nghe thì rất tốt, nhưng giá cả lại càng không thể nói tới. Vì tránh cho chính mình nhất thời xúc động đem lão địa tinh bóp chết, Tống Mặc không thể không lại một lần nữa mặc niệm: ta bây giờ là một người có tiền, người có tiền… Đi nó kẻ có tiền! Cậu vẫn là muốn bóp chết lão da xanh nhiều nếp nhăn này! Cậu kiếm ít tiền lời dễ dàng sao? Dùng đồ xa hoa như vậy, tiểu kim khố vừa mới lấp đầy của cậu chưa được bao lâu đã nhìn thấy đáy rồi!

Có lẽ là nhìn thấy Tống Mặc sắc mặt không tốt, lão địa tinh ngay sau đó nói cho Tống Mặc, ở vào trong tòa thành trung ương của thành thị, bất đồng với dân chúng, có phương tiện cung cấp nhiệt độc lập, hơn nữa độ ấm có thể khống chế.

So lại, một bên là tập trung cung nhiệt, một bên là điều hòa độc lập, giai cấp đặc quyền có cảm giác về sự ưu việt, cuối cùng khiến Tống Mặc tạm hoãn quyết tâm bóp chết lão da xanh.

Đường ống dẫn nước chôn sâu xuống dưới đất, huynh đệ người lùn vỗ bộ ngực cam đoan với Tống Mặc, ống dẫn tuyệt đối vững chắc, sẽ không xuất hiện vấn đề rò rỉ hoặc là nứt gãy.

Bên cạnh còn thừa lại một ít ống tuýp dùng để dẫn nước, Tống Mặc nhìn thấy bèn đi qua đó, dùng ngón tay gõ gõ trên ống tuýp, nhìn nhìn vào bên trong, nhất thời trước mắt sáng ngời, ống tuýp a, chân chính ống thép liền a!

Nhịn không được ngửa mặt lên trời cười to, có cái này, pháo cối không còn là mộng tưởng, trọng pháo không còn là đồng thoại, hoả tiễn không còn là thần thoại trong truyền thuyết!

“Lĩnh chủ đại nhân, ngài làm sao vậy?”

Tiếng cười của Tống Mặc đều thu hút địa tinh, Chu Nho và huynh đệ người lùn lại đây, nhất là Kir Tom và Mark Thomson, thấy Tống Mặc nhìn ống tuýp mình chế tạo liền cười toe toét, hai huynh đệ trong lúc nhất thời đều có chút đầu óc lơ mơ. Chẳng qua chỉ là mấy cái ống tuýp, có tác dụng lớn đến vậy sao?

Tống Mặc cũng không để ý nhiều như vậy, vội vàng kết thúc lần tuần tra dưới đất này, cổ vũ địa tinh và nhóm Chu Nho vài câu, nói mọi người làm xong việc thì lên trên ăn thịt, sau đó liền mang Kir Tom và Mark Thomson đi, trong nháy mắt đã không thấy bóng dáng đâu nữa, chỉ để lại bụi mù cho địa tinh và nhóm Chu Nho.

Địa tinh và nhóm Chu Nho nhìn nhau, nghĩ một lúc, vẫn nên tiếp tục làm việc đi. Nhưng mà lĩnh chủ đại nhân nói, chút nữa có thịt để ăn? Vậy thì phải làm nhanh một chút mới được…

Tống Mặc đem huynh đệ người lùn mang về gian phòng của mình, nói cho lão quản gia John, lúc ăn cơm, lại đến gọi bọn họ. Ngay lúc cửa sắp đóng lại, một bàn tay trắng nõn đặt ở trên cửa, “Thân mến, ta có thể vào không?”

Tống Mặc nhìn Just Meyer, nhếch miệng, “Không thành vấn đề, vào đi.”

Phản ứng quá mức dứt khoát, ngược lại làm Just Meyer sửng sốt một chút, Tống Mặc trực tiếp kéo áo Just Meyer, đem người vèo một cái kéo vào, đóng cửa, khóa chốt.

Trong phòng, Tống Mặc lấy giấy bút ra, cúi xuống bàn, bắt đầu vẽ, Kir Tom và Mark Thomson ngồi đối diện với cậu, Just Meyer đứng ở phía sau cậu, ba người đều không lên tiếng, nhìn Tống Mặc múa bút như bay.

Tống Mặc vẽ từng nét từng nét, từ những linh kiện hoàn toàn không biết dùng làm gì trên bản vẽ, đến hình dáng lắp ráp của đồ vật này từ từ xuất hiện trong đầu, ánh mắt huynh đệ người lùn càng ngày càng sáng, hận không thể trực tiếp đem bản vẽ đã tương đối hoàn thành đến xem lại rõ ràng.

Vẻ mặt của Just Meyer cũng trở nên nghiêm túc.

Nét vẽ cuối cùng cũng đã xong, Tống Mặc tựa lưng vào ghế ngồi giật giật cổ áo, đẩy bản vẽ về phía trước mắt Kir Tom và Mark Thomson, “Nhìn đi, có thể làm ra hay không?”

Huynh đệ người lùn cơ hồ đồng thời vươn tay, nhưng đều chậm một bước, bản vẽ đã nằm trong tay Just Meyer.

Just Meyer lật từng bản vẽ, ngồi xuống trên tay vịn của ghế, quay đầu nhìn về phía Tống Mặc: “Đây là vũ khí?”

“Đúng vậy.” Tống Mặc gật gật đầu, ý bảo huynh đệ người lùn đang trừng mắt thở phì phò vì bị cướp đi bản vẽ an tâm một chút, cầm lấy một ít tóc rơi xuống trước mặt, quấn quanh đầu ngón tay, “Ngươi cảm thấy như thế nào?” So với triền miên, hành động này càng giống như là không hài lòng, muốn đem nắm tóc này từ trên đầu Just Meyer kéo xuống dưới.

“Ngươi đang hỏi ý kiến của ta?”

“Đương nhiên.”

“Rất đơn giản, nhìn xem sẽ biết.”

Just Meyer cúi đầu, trên ngón tay Tống Mặc quấn tóc của mình khẽ hôn một cái, một tay ở giữa không trung vẽ ra một đường ký hiệu màu đen, bản vẽ trong tay giống như có sinh mạng, bay ra giữa không trung, đường cong trên bản vẽ bắt đầu thực thể hóa, thoát ly ra khỏi trang giấy, tự động lắp ráp giữa không trung.

Mặc dù biết người nam nhân này không tầm thường, nhìn thấy một màn trước mắt này, Tống Mặc vẫn nhịn không được hít vào một hơi lãnh khí.

Đây là cái gì?

Đó cũng là ma pháp?

Huynh đệ người lùn huynh đệ càng nhíu mày hơn, năng lực của Ma tộc này thật sự quá kinh người. Hắn thực có thể thuộc giới quý tộc trong Ma tộc, thậm chí có thể là hoàng tộc.

Không đến năm phút đồng hồ, pháo cối trên bản vẽ đã thành hình, đặt ở trước mắt Tống Mặc.

“Thân mến, đây là thứ em muốn.”

Bản vẽ đã biến thành hư không, rơi từ từ giữa không trung, trên mặt tờ giấy trắng, một chút nét mực đều không còn.

“Cái này là mô hình hư cấu hay là thật?”

“Em có thể tự mình nhìn thử xem.”

Just Meyer dắt tay Tống Mặc, đem lòng bàn tay của cậu ấn lên bề mặt của pháo cối, “Đây là thật.”

Cảm xúc của kim loại nói cho Tống Mặc biết, Just Meyer không lừa cậu.

“Có thể dùng?”

“Đương nhiên có thể.”

Tống Mặc trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên giơ ngón tay giữa với ông trời, kháo, nhân vật chính xuyên qua đều tỏa sáng ngàn dặm, khí vũ hiên ngang, bàn tay vàng vạn năng, tất cả đều là gạt người! Bàn tay vàng có, ánh sáng tỏa ngàng dặm có, khí vũ hiên ngang có, đặc biệt đẹp trai hơn cũng có nhưng toàn là dân bản địa!

Tuy nhiên, Tống Mặc cũng phát hiện một vấn đề, Just Meyer tuy rằng có thể thực tế hóa những nét vẽ trên bản vẽ, nhưng mà một bản vẽ chỉ có thể sử dụng một lần, nếu cậu muốn có một đoàn pháo cối, phải vẽ ra bản vẽ vũ khí với số lượng tương ứng! Huống hồ vạn nhất ngày nào đó cậu trở mặt với Just Meyer… Phá nó đi so với tạo ra nó còn đơn giản hơn nhiều.

So sánh lại, vẫn là người lùn có tính thực tế hơn.

Tống Mặc lại vùi đầu vẽ ra một bản vẽ khác, giao cho Kir Tom cùng Mark Thomson.

Huynh đệ người lùn cẩn thận nghiên cứu bản vẽ một chút, nói với Tống Mặc rằng: “Lĩnh chủ đại nhân, chế tác loại này vũ khí, yêu cầu phải có loại khoáng thạch cực tốt.”

Tống Mặc gật gật đầu, vấn đề này giải quyết rất đơn giản, chỉ có vấn đề là phải bỏ ra bao nhiêu kim tệ.

“Không quan hệ, vấn đề mà tiền có thể giải quyết đều không phải là vấn đề!”

Tống Mặc dũng cảm vung tay lên, trong lòng lại đang chảy máu, chi một khoảng cho địa tinh cùng Chu Nho, bây giờ lại phải chi thêm một khoảng nữa a, chờ chút nói không chừng còn có chỗ có thể kiếm tiền, vì duy trì lãnh địa của mình liên tục phát triển, còn phải mở rộng tài lộ, các loại cướp bóc, buôn bán các loại sách X a.

Sau khi huynh đệ người lùn rời đi, Tống Mặc tính toán phải nói chuyện rõ ràng với Just Meyer.

“A?” Just Meyer thổi một hơi bên tai Tống Mặc, “Nói chuyện gì đâu?”

Tống Mặc vân vê lỗ tai, không có tức giận như quá khứ, mà là cười tủm tỉm nâng cằm Just Meyer, liếm liếm khóe môi, nhìn cặp mắt xanh biển kia chợt lóe kinh ngạc rồi biến mất, nhướng nhướng mày, tiểu dạng nhi (từ xưng hô với người khác với ý khinh thường) , lão tử có cao thấp cũng được hun đúc từ năm nghìn năm lịch sử văn hóa, còn có lão sư phụ đạo “giới văn hóa nghệ thuật” ngoại khóa, trước kia không chấp nhặt với ngươi, thật sự bắt đầu đùa giỡn lưu manh, lão tử có thể làm cho ngươi quỳ trên mặt đất hô “lão Phật gia”!

“Ta muốn nói chuyện gì, ngươi thông minh như vậy, sẽ không biết?”

Tống Mặc một tay khoát lên trên vai Just Meyer, tay kia thì dọc theo cằm hắn chậm rãi trượt xuống, đầu ngón tay khẽ trượt qua hầu kết nhô, xương quai xanh, chui vào áo khoát màu đen, da thịt bóng loáng thoải mái như đá cẩm thạch.
Xúc cảm này, thiệt tình không tồi. Nhưng mà, kế tiếp nên nói như thế để mình có thể đạt được lợi ích lớn nhất đây?
Trong đầu nghĩ sự tình, động tác dưới tay của Tống Mặc cũng không có tạm dừng chút nào, thất thần một cái, trực tiếp đi vào đai lưng của Just Meyer, sau đó đặt cái địa phương nguy hiểm, ta nắm một cái để trả thù!

Hình dạng này, xúc cảm này…

Tống Mặc phút chốc ngẩng đầu nhìn về phía Just Meyer, chỉ là liếc mắt một cái, con mắt thiếu chút nữa rơi trên mặt đất, Just Meyer, thế nhưng đỏ mặt?! Gương mặt xinh đẹp, càng bởi vì một mạt hồng này, trở nên diễm lệ vô song, dụ người phạm tội…

Lão thiên, còn có trường hợp nào còn đáng xấu hổ hơn bây giờ sao? Có sao?!

Ngay lúc Tống Mặc đang xấu hổ, Just Meyer đỏ mặt, tiếng đập cửa vang lên, âm thanh của lão quản gia John từ ngoài cửa truyền đến: “Lĩnh chủ đại nhân, bữa tối đã chuẩn bị tốt , thỉnh xuống lầu ăn thịt đi.”

Xuống lầu… Ăn thịt…

Ăn thịt…

Thịt…

Tay còn không có buông ra, Tống Mặc trong đầu lại đột nhiên bật ra một từ thập phần hợp với tình hình: long trảo thủ trảo X!

Tống Mặc ngao một cái, rút tay mình về thật nhanh, hậu tri hậu giác phát hiện chính mình vừa mới phạm những thứ gì, cậu hướng về đại thần cho mình xuyên qua thề, cậu thật không phải cố ý!

Cậu chỉ là muốn lưu manh một chút, không muốn trực tiếp tiến thêm một bước! Cái này tốt lắm, bỏ qua bước một bước hai, trực tiếp nhảy đến bước hai phẩy năm!

Tống Mặc mở cửa, cướp đường mà chạy, Just Meyer đứng ở tại chỗ, nhìn cửa phòng mở rộng, ngẫm lại chuyện vừa mới xảy ra, rốt cục nhịn không được cười lên tiếng.

Mình vậy mà cũng đỏ mặt?

Tiếng cười dần dần ngừng, ánh mắt xanh biển hơi hơi nheo lại, xuất hiện một tia sáng đen tối, chợt lóe rồi biến mất.

Nếu thật sự khiến cho hắn hứng thú, vậy chỉ có thể trở thành đồ vật của hắn…

Trêu chọc một Ma tộc, hậu quả thật nghiêm trọng.

2 thoughts on “lĩnh chủ chương 48

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s