TYKGNT chương 84

Chương 84 Chuyện liên quan đến hạnh phúc, nhanh chóng vào cung

Không có, sao lại không có, một đường vội vàng đuổi theo, gấp gáp ra khỏi thành chỉ vì tìm lại tình cảm mà mình đánh rơi, nhưng tại sao lại không có?

Mặc kệ là trên đường, hoặc là đi tìm hiểu xung quanh Hoàng Thành, đều không có được chút tin tức nào, mà ngay cả trong hoàng cũng không có chút động tĩnh.

Chẳng lẽ hắn là bị nữ nhân rắn rết kia lừa?

“Chủ nhân, một chút tin tức cũng không có, hay là người căn bản không ở trong Hoàng Thành?” Trong đôi mắt tĩnh mịch của Lãnh Nhai vẫn không có chút dao động, nhưng là từ trong ngôn ngữ có thể nghe ra, hắn thực sốt ruột.

Sốt ruột dùm cho chủ tử của mình.

“Chủ nhân, chúng ta có phải là lọt vào bẫy rập của nữ nhân kia hay không? Người căn bản không có đưa đi, chỉ là làm ra hư chiêu, phân tán lực chú ý của chúng ta.” Thiên Vân cũng gia nhập phân tích, bọn họ đã tìm kiếm một ngày một đêm, lại một chút dấu vết cũng không tìm được.

“Có khả năng, nhưng hiện tại chúng ta trở về cũng vô dụng, phái người đi xung quanh tìm hiểu, có tin tức lập tức cho ta biết, chúng ta về Thiên Cơ Các trước.” Kỳ thật trong lòng Hỏa Tịch thực nóng nảy, nhưng có nóng nảy hơn nữa hiện tại không thấy người cũng không có cách nào.

“Vâng.” Lãnh Nhai, Thiên Vân còn có Thiên Thanh cung kính lĩnh mệnh.

Loảng xoảng…

Một trận thanh âm của đồ sứ rơi xuống đất vỡ nát vang lên, mà những người nơm nớp lo sợ đứng chờ trừng phạt ở bên cạnh cũng là một chút thanh âm cũng không dám phát ra ngoài, chút thở mạnh cũng không dám, chỉ sợ cung chủ mất hứng liền giết bọn họ.

“Người đâu?” Bàn tay vỗ mạnh xuống bàn, cái bàn liền cứ vậy mà bị vỗ nát, vinh quang hi sinh.

Lạc Hà thật sự là giận đến mức sắp nổ tung cho dù lúc ấy Hỏa Tịch lập tức đuổi theo cũng không thể nào theo kịp, Hãn Huyết Bảo Mã cũng không dễ đuổi theo như vậy, nhưng là khi nàng đến Hoàng Thành, cũng không có lập tức đi gặp người liên lạc ở bên này, đợi đến bây giờ mới hiện thân, chính là sợ bị người của Hỏa Tịch phát hiện.

Dù sao tổng bộ của Thiên Cơ Các ở tại Hoàng Thành, nơi này khắp nơi đều là thế lực của bọn họ, vẫn là phải cẩn thận một chút.

Nhưng nàng là cẩn thận, là thận trọng…

Người lại không nhận được, người không thấy.

Nàng nghe được chính là câu nói như vậy.

“Cung chủ, chúng ta thật sự không có nhận được xe ngựa, cũng không có nhìn thấy người kia, sau khi nhận được bồ câu đưa tin của cung chủ, chúng ta vẫn luôn canh chừng ở cửa thành, bốn cửa thành đều có người của chúng ta, một khi phát hiện mục tiêu, liền lập tức tiếp nhận, nhưng là ngay lúc cung chủ hiện thân, chúng ta đều mới từ chỗ cửa thành rút về, là thật không có phát hiện mục tiêu.” Chủ tử hỏi, nhất định phải có người trả lời.

“Không có khả năng, chẳng lẽ bị người của Hỏa Tịch cản lại? Các ngươi đến chỗ lân cận Thiên Cơ Các âm thầm điều tra, có tin tức, lập tức hồi báo.” Gắt gao siết chặt tay, Hỏa Tịch, Hỏa Tịch…Ta sẽ không để cho ngươi như nguyện, sẽ không.

Ngươi mơ tưởng có được hắn.

Cái tên đã muốn trở thành đồ bỏ đi kia, hiện tại có tác dụng duy nhất là trở thành lễ vật U Lan Cung hiến cho sinh thần của Thái Tử.

Ánh mắt âm độc tàn nhẫn nảy lên trên gương mặt vẫn luôn được che mởi khăn sa, nữ nhân a! Thật sự không thể trêu vào.

“Huyền Minh, nữ nhân kia rốt cục là ai? Sao ngươi lại ở trên tay nàng?” Dựa vào trong ngực của Long Tuyệt Phong, Long Mặc Viêm đột nhiên nghĩ đến chuyện này, liền muốn thử hỏi một chút, nhìn xem Huyền Minh có biết đối phương là ai hay không.

“Nữ nhân kia a! Có phải là vẫn luôn che mặt hay không?” Cưỡi ngựa đi theo phía sau ngựa của Long Tuyệt Phong, Huyền Minh chẳng chút để ý nói.

“Đúng vậy, trời nắng chang chang, còn mang khăn che mặt, cho mình là thiên tiên mỹ nữ a! Nàng rốt cục là ai?” Kỳ thật Long Mặc Viêm vừa thấy nữ nhân kia liền không có chút hảo cảm nào, giả vờ cái gì a, nói chuyện cũng không chút xuôi tai.

“Nàng là tỷ tỷ cùng cha khác mẹ của ta.” Một thân nhân không có bao nhiêu huyết thống gần gũi, cơ hồ có thể xem nhẹ, một người từ nhỏ đã muốn giết chết mình, căn bản không có tình cảm gì để nói.

“Huyền Minh, không thể tưởng được ngươi còn có thân thế cẩu huyết như vậy.” Vẻ mặt bình tỉnh, lại nói ra lời nói mười phần hiện đại, Long Mặc Viêm vậy cũng là cổ kim kết hợp.

“Lúc trước khi ta ly hồn, hẳn là nàng đem cơ thể của ta giấu đi. Về việc lần này tại sao lại mang ta rời đi U Lan Cung, xem ra là muốn đưa ta đi.” Giống như một kiện hàng hóa mà đưa đi, là muốn mình thống khổ, vẫn là muốn Tịch thống khổ?

Thật sự là một nữ nhân nhàm chán, không biết là có chút duyên phận gỡ không ra, phân không được sao?

“Đưa đi, đưa cho ai?” Đem người trở thành lễ vật đưa đi, có thể thấy được quan hệ giữa hai tỷ đệ bọn họ ‘có bao nhiêu tốt’.

“Ta cũng không biết.” Huyền Minh xòe tay, tỏ vẻ chính mình cũng không biết.

“Ta biết.” Long Tuyệt Phong nói chuyện.

“Phụ thân, ngươi biết?” Long Mặc Viêm ngửa đầu, vừa vặn nhìn thấy chiếc cằm hoàn mỹ của nam nhân.

“Nữ nhân kia muốn đem người hiến cho Thái tử, trở thành lễ vật bày tỏ cung kính của U Lan Cung.” Điểm này từ hành trình cùng tình huống đi vội vàng là có thể nhìn ra một phần, Long Tuyệt Phong vừa đoán liền biết.

“Phụ thân, ngươi thật thông minh.” Long Mặc Viêm không quên vuốt mông ngựa.

“Phụ thân vẫn luôn đều thực thông minh.” Đâu chỉ là thông minh, tài trí mà y có được há là thường nhân có thể sánh bằng, Long Tuyệt Phong cưng chiều xoa nhẹ chóp mũi của bảo bối.

“Vậy Huyền Minh, ngươi định làm thế nào?” Một nữ nhân có thể đem đệ đệ trở thành lễ vật đưa đi, tâm địa cũng không tốt đến chỗ nào.

“Không lo liệu gì cả, chỉ cần đừng lại đến trêu chọc ta là được, nếu không ta sẽ giết nàng.” Hắn đã nhẫn lâu lắm.

“Đây mới là người của tổ chức Huyết Mệnh chúng ta, nên đưa ra chút quyết đoán. Đều bị người ăn hiếp đến mức này, đúng rồi…Huyền Minh, nam nhân có tóc màu bạc kia là ai a? Hắn hình như cũng đang đi tìm ngươi.” Long Mặc Viêm nói nói liền nói đến trên người Hỏa Tịch.

Hắn không phải người mù, lại càng không phải là ngu ngốc, nhìn ra được nam nhân tóc màu bạc kia có tình cảm đặc biệt với Huyền Minh, nếu không ngày đó ở trà lâu cũng sẽ không có phản ứng lớn như vậy, sẽ khẩn trương lo âu đến vậy.

“Khụ khụ khụ…Lão đại, đến, chúng ta đến Hoàng Thành.” Bị Long Mặc Viêm hỏi, Huyền Minh thiếu chút nữa bị nước miếng của mình sặc đến.

Nam nhân tóc màu bạc…

Lão đại thế nhưng đã gặp qua Hỏa Tịch.

Xem ra Hỏa Tịch là có được tin tức, muốn cùng Lạc Hà đoạt chính mình đi!

Bất quá…Lão đại khi nào lại trở nên nhiều chuyện như vậy, nụ cười trộm kia, chính mình đã muốn thấy được.

Huyền Minh nhất thời không biết nên trả lời thế nào, liền chỉ về phía cửa thành ở đằng trước, bắt đầu nói sang chuyện khác.

Người kia, đầu óc chuyển thực mau, thôi, tạm thời tha ngươi một mạng, đừng tưởng rằng lão đại ta không nhìn ra giữa ngươi và nam nhân tóc bạc kia có gian tình.

“Viêm nhi, chúng ta là trực tiếp đi hoàng cung, hay là…làm sao vậy?” Lúc Long Tuyệt Phong ôm bảo bối của mình xuống ngựa, đã bị Long Mặc Viêm kéo đến một bên, còn núp vào.

“Xuỵt…nữ nhân kia.” Cái này gọi là gì? Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới.

Mới cùng Huyền Minh nói về nữ nhân này, nữ nhân này liền nhảy ra.

“Viêm nhi, căn bản không cần trốn.” Nếu không phải người kéo mình là Viêm nhi, Long Tuyệt Phong sớm đã đem người làm thịt, Long Tuyệt Phong y khi nào thì cần né người.

“Phụ thân, ngươi không biết là như vậy rất thí vị sao?” Dựa vào phía sau tường thành, Long Mặc Viêm dùng một tay che miệng nam nhân, đột nhiên rất muốn cùng phụ thân chơi trò chơi nhỏ này.

“Thú vị? Viêm nhi là muốn làm gì?” Nếu là Viêm nhi muốn chơi, y không có đạo lý không bồi.

“Cho nàng một cái kinh hỷ.” Không khác kinh hách lắm.

“Hắc Hà.” Nếu Viêm nhi không vội vã tiến cung, vậy để cho Hắc Hà đi trước, chờ y cùng Viêm nhi chơi xong, lại đi hoàng cung cũng không muộn.

“Chủ tử.” Hắc Hà cùng Nhâm Nam Vũ, còn có Huyền Minh cũng dựa vào phía sau tường thành.

“Các ngươi vào cung trước, ta cùng Viêm nhi đến tối sẽ vào.” Nếu đã đến Hoàng Thành, cũng không cần gấp gáp.

“Vâng, vậy hắn thì sao?” Hắc Hà chỉ vào Huyền Minh.

“Trở về cùng với các ngươi.” Giữ người này ở bên người, y cảm thấy không an lòng.

“Huyền Minh, ngươi liền cùng Hắc Hà bọn họ vào cung trước đi, yên tâm, Lão đại sẽ giúp ngươi báo thù.” Long Mặc Viêm đi qua vỗ bả vai Huyền Minh.

“Hoàng, hoàng, hoàng cung…Ta không đi.” Sao không ai nói cho mình biết lão địa bọn họ tới Hoàng Thành là muốn vào hoàng cung?

“Không đi cũng phải đi.” Đó là cái quỷ iểu tình gì, giống như gặp phải quỷ vậy.

“Hắc Hà, mang hắn đi.” Long Mặc Viêm lôi kéo Long Tuyệt Phong liền bước đi về phía đám người Lạc Hà đang từ phía đối diện đi đến.

Đương nhiên còn thuận tiện dắt con Hãn Huyết Bảo Mã đã bị Long Mặc Viêm thu phục đi qua.

“Ta không đi hoàng…” chữ cung biến mất dưới công phu điểm huyệt của Hắc Hà, Huyền Minh liền cứ vậy mà bị Hắc Hà từ một cửa khác mang vào hoàng thành, trực tiếp chạy về phía hoàng cung.

“Cung chủ, người xem, đây không phải là Hãn Huyết Bảo Mã sao?” Thật sự ngồi không yên, muốn đi điều tra tung tích của xe ngựa, Lạc Hà đang đi ra ngoài hoàng thành, Đoạn Thanh liền nhìn thấy Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm vừa mới vào thành, chỉ vào bọn họ đối với Lạc Hà hô lên.

Lạc Hà đương nhiên cũng nhìn thấy.

“Thật là có duyên a! các ngươi cũng đến Hoàng Thành a, sớm biết vậy liền cùng nhau đi cho tiện đường.” Lúc sắp tới gần, Long Mặc Viêm liền nói với đám người Lạc Hà.

Trong tay còn không quên vuốt ve lông bờm của Hãn Huyết Bảo Mã, vừa nhìn qua Hãn Huyết Bảo Mã kia cùng Long Mặc Viêm vô cùng thân cận.

Càng như vậy, càng khiến Lạc Hà có chút không dám chắc, đây rốt cục là Bảo Mã của ai?

“Tiểu công tử đến Hoàng Thành a, xem ra cũng là muốn quan khán Đại Khánh của sinh thần Thái tử điện hạ?” Lạc Hà tận lực làm cho mình tỉnh táo lại.

“Đương nhiên, đương nhiên, sinh thần của Thái tử điện hạ chính là chuyện cả nước chúc mừng, loại náo nhiệt này đương nhiên muốn tham gia, không có chuyện gì nữa, chúng ta đi trước đây.” Long Mặc Viêm lôi kéo Long Tuyệt Phong liền cùng đối phương lướt qua…

Một, hai, ba…

“Từ từ.” Ngay lúc Long Mặc Viêm cách bọn họ vài met, Lạc Hà gọi bọn họ lại.

“Có chuyện gì sao?” Long Mặc Viêm nhịn cười, chỉ biết ngươi sẽ gọi bọn ta lại.

Long Tuyệt Phong ở một bên thấy con trai chơi vui vẻ như vậy, đáy mắt lộ ra cưng chìu.

“Không biết con Hãn Huyết Bão Mã hiếm có này công tử là từ đâu có được?” Nếu ngựa ở trên tay bọn họ, người khẳng định cũng ở.

Nhưng là…

Bọn họ là khi nào thì đem người cướp đi?

“Ngươi nói Tiểu Huyết a? Nó là người khác đưa cho.” Trong mắt Long Mặc Viêm, chính là do nữ nhân trước mắt này tặng không.

Ai biểu nàng muốn hại cấp dưới của mình.

“Người nào đưa?” Lạc Hà gấp gáp truy hỏi.

Người khác đưa, nàng làm sao cũng không tin được.

“Ngươi là đang tìm chết sao? Nhi tử của bổn tọa há là ngươi có thể hỏi ba hỏi bốn, lăn…” Long Tuyệt Phong là ai? Cho dù là chơi, cũng không chấp nhận được người bên ngoài có thái độ không tốt với con trai của mình.

Một chung chủ U Lan Cung nho nhỏ, cũng dám to gan muốn truy hỏi lai lịch ngựa của Viêm nhi, thật là đang tìm chết.

Y cho dù là đang tức giận, cũng luyến tiếc đối Viêm Nhi nói chuyện hơi lớn tiếng một chút, huống chi còn là ép hỏi mang theo uy hiếp.

Bị Long Tuyệt Phong đột nhiên chen vào một câu, cộng thêm sát khí đáng sợ tập trung lên người, thần kinh Lạc Hà buộc chặt, sắc mặt chợt biến đổi.

“Chúng ta đi.” Không nói thêm gì nữa.

“Đi thực nhanh.” Cái này chơi không đã.

“Nếu Viêm nhi muốn chơi, sau này còn nhiều cơ hội, sắc trời không còn sớm, chúng ta vào hoàng cung trước đi.” Kỳ thật Long Tuyệt Phong vốn liền không tính toán ở bên ngoài lâu lắm.

Bởi vì y còn băn khoăn muốn hướng Lão Vương gia đòi Huyết Long Thảo, cho nên…

Y thực gấp…

Chuyện liên quan tới tính phúc, không vội mới là lạ.

“Âm thầm đuổi bọn họ, nhất định phải tìm thấy người.” Sau khi Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm đi xa, Lạc Hà ẩn từ một nơi bí mật gần đó hạ mệnh lệnh cho thuộc hạ.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s