TYKGNT chương 85

Chương 85 Bối phận này, cao a!

Bóng đêm buông xuống, nhà nhà đều thắp sáng đèn dầu làm cho con đường rực rỡ như ban ngày, Hoàng Thành phồn hoa nghênh đón vẻ đẹp huyền diệu khác vào đêm của nó, càng bởi vì sinh thần của Thái tử sắp đến, trong khoảng thời gian này nơi nơi trong Hoàng Thành đều hiện ra hình ảnh ca hát cười nói, một mảnh vui sướng.

Cảnh tượng náo nhiệt từ thiệt nhiều ngày trước đã bắt đầu.

Nhưng đối với chuyện đáng giá vui vẻ như vậy, cũng không phải ai cũng vui vẻ muốn nhìn thấy kết quả như vậy. Đối với vài người mà nói, Đế quốc Phách Hồn có người nối nghiệp chính thống không phải là chuyện đáng được ăn mừng như vậy.

“Chuyện làm đến đâu rồi?” Việc âm u, luôn tiến hành ở chỗ âm u.

Một nơi cực kỳ bí mật ở Hoàng Thành, cơ hồ không có người đi ngang qua, không phải cằn cõi, mà là nơi này quá mức hẻo lánh âm u, mọi người đều không nguyện ý đi ngang qua nơi này, dần dà, một nơi yên tĩnh như vậy liền không còn có bóng người.

Mà ngay tại một chỗ như vậy, đang tiến hành một kế hoạch âm u.

“Hết thảy đều đã an bài thỏa đáng, chỉ cần đến canh giờ kia đi tiếp ứng là được, ta đi trước, thời gian gấp gáp, không thể xuất hiện một chút sai lầm, nếu không ngươi ta đều phải chết, chủ thượng không tha thứ cho bất cứ sai lầm dẫn đến bại lộ.” Đến mau, dặn dò xong, đi cũng mau.

Sau khi người rời đi, người liên lạc bị để lại cũng nhanh chóng biến mất trong bóng đêm, biến mất vô tung.

“Phụ thân, nhà của chúng ta thật là hoàng thân quốc thích?” Tuy rằng hắn từ chỗ Vũ biết được phụ thân là tộc trưởng của Long gia gì gì đó, cóe vẻ có quyền lợi rất lớn, lớn đến vô biên vô hạn, nhưng kia đều là nghe nói.

Thẳng đến khi chính mình đứng trước cửa cung so với Cố cung còn trang nghiêm hoa lệ, càng hiện uy nghiêm của hoàng gia cũng càng thêm đề phòng sâm nghiêm, Long Mặc Viêm mới chính thức có cảm giác mình là hoàng thân quốc thích.

Hơn nữa…

“Tham kiến Thái hoàng Thái thượng Vương gia, Tiểu Vương gia” Khi nghe một đám quân cận vệ dũng mãnh thiện chiến, kim qua thiết mã, uy vũ hiển hách tôn xưng phụ thân của mình, Long Mặc Viêm có chút mộng.

Thái hoàng Thái thượng Vương gia…Đây là cái bối phận gì? Hơn nữa xưng hô này cũng quá dài chút.

Ánh mắt mang theo nghi hoặc nhìn phụ thân ôn nhu trẻ tuổi bên người, Thái hoàng Thái thượng Vương gia, xưng hô cũng quá khoa trương.

Làm như mình không biết vấn đề bối phận trong đó vậy.

“Dạ nhi cùng lão già kia hiện tại ở chỗ nào?” Long Tuyệt Phong đưa cho Long Mặc Viêm một ánh mắt an tâm chớ nóng, cực kỳ ôn nhu. Biết con trai đang nghi hoặc cái gì, y sẽ nói cho Viêm nhi, chỉ cần Viêm nhi muốn biết, y đều sẽ nói cho bảo bối biết.

“Bẩm Thái hoàng Thái thượng Vương gia, Hoàng Thượng cùng Lão Vương gia hiện tại đang ở Ngự Long Điện.” Trời đã tối, Thái hoàng Thái thượng Vương gia mới đến, Hoàng Thượng cùng Lão Vương gia cũng chờ nóng nảy, bất quá thủ lĩnh cấm vệ quân cũng không dám nói ra những lời này.

“Ân, đã biết, tin tưởng mười năm này trong hoàng cung không ai biết sự tồn tại của Viêm nhi, có phải hay không?” Nhìn thủ lĩnh cấm vệ quân, vẫn là thủ lĩnh cấm vệ quân chia tay ở Long Vương Phủ vào mười năm trước. Long Tuyệt Phong thản nhiên hỏi, lấy hiểu biết của y đối với lão hỗn đản, nếu biết được sự tồn tại của Viêm nhi, còn không giơ chân, căn bản là không ngồi yên, nói chi là ở trong Hoàng cung đợi mình, sớm đã hấp tấp tự động đưa lên cửa.

Nhưng y chính là không nói cho bọn họ biết sự tồn tại của Viêm nhi, chính mình muốn cho bọn họ một kinh lôi.

Thái tử thì thế nào? Phách Hồn Cốc có người thừa kế trực tiếp, đây là chuyện càng đáng giá chúc mừng hơn cả việc Phách Hồn đế quốc có Thái tử.

“Lời dặn của Vương gia, chúng thuộc hạ không dám quên.” Tồn tại của Tiểu Vương gia là bí mật mà bọn họ mang theo từ khi từ thành Tân Nguyệt trở về, không có một người dám lắm miệng, cũng trở thành gút mắc trong lòng họ suốt mười năm, nghẹn như vậy, không biết khi nào mới thoải mái.

Bởi vì chuyện của Tiểu vương gia tuyệt đối không phải là việc nhỏ, nhưng là Vương gia muốn gạt không nói, không cho bệ hạ cùng lão Vương gia biết, bọn họ cũng không có cách nào.

Cứ như vậy vậy một trăm cấm vệ quân bọn họ rốt cục hết khổ, không cần gạt nữa, chuyện lớn như vậy, giấu ở trong lòng bọn họ, sức nặng cũng không nhẹ.

Đợi hơn mười năm, Vương gia rốt cục mang Tiểu Vương gia tới Hoàng Thành.

“Tốt lắm, lui xuống đi! Hạ mệnh lệnh xuống, không cho bất luận kẻ nào tới gần Ngự Long Điện, bổn vương muốn cùng Dạ nhi và Lão Vương gia trờ chuyện với nhau, kẻ tới gần, giết không tha.” Long Tuyệt Phong ôm Long Mặc Viêm ở dưới sự dẫn đường của thủ lĩnh cấm vệ quân, vào hoàng cung.

“Thuộc hạ tuân mệnh.” Vương gia có lệnh, không dám không theo.

“Không cần theo, bổn vương biết đường.” Khi đi tới một chỗ, Long Tuyệt Phong cho các cấm vệ quân đi theo mở đường lui xuống.

“Vâng.” Bảo hộ Hoàng cung an toàn đều là Cấm Vệ Quân, mà người trong Cấm Vệ Quân không ai không biết vị Thái hoàng Thái thượng Vương gia Long Tuyệt Phong này.

Bởi vì khi bọn hắn được lựa chọn quang vinh trở thành Cấm Vệ Quân, chuyện đầu tiên cần làm chính là nhận rõ chủ tử mà bọn họ phục vụ là những vị nào.

Nhất là Thái hoàng Thái thượng Vương gia người này, có gặp qua người thật, chưa thấy qua người thật cũng xem qua bức họa, vả lại đều là nhìn xong liền đốt.

Bởi vì tồn tại của Thái hoàng Thái thượng Vương gia thực mẫn cảm, càng là thần bí, không thể để lại bất kì dấu vết nào.

“Phụ thân, ngươi ở trong Hoàng Cung này có vẻ như có uy tín rất cao.” Từ việc bên người bọn họ không có Cấm Vệ Quân đi cùng, nhưng đến mỗi một trạm gác, các thị vệ liền vô cùng kính sợ quỳ xuống vấn an liền biết.

Phụ thân rất có uy tín, điểm này hắn đã sớm biết, cũng không hề nghi ngờ, vấn đề là phụ thân sống cùng mình nhiều năm như vậy, còn ở Phách Hồn Cốc ngẩn ngơ suốt mười năm, cũng chưa từng tách ra.

Những thị vệ này tại sao lại biết phụ thân? Chẳng lẽ Hắc Hà tới Hoàng Cung trước, dặn dò, nhưng nhìn nhìn hình như cũng không đơn giản là vậy.

“Bọn họ đều là Hắc Hà huấn luyện ra.” Long Tuyệt Phong cảm thấy nói rất nhiều đều là chút vô dụng, con trai nghe xong ngược lại sẽ sinh ra cảm giác hỗn loạn, liền trực tiếp một chút, đem việc Hắc Hà là thủ lĩnh của ám vệ Hoàng Cung nói ra.

“Thì ra là thế.” Long Mặc Viêm vừa nghe đã hiểu, cái gì cũng không cần nhiều lời, Hắc Hà huấn luyện ra những cao thủ này cho Hoàng Cung, vì sao Long Mặc Viêm sẽ nói là cao thủ, đó là bởi vì một đường đi tới này, phát hiện mỗi một thị vệ trong hoàng cung đều là tinh ánh, cho dù là một binh sĩ, đều là thông minh tháo vát.

Cho nên phòng ngự của Hoàng Cung không phải là cường hãn bình thường, mà thế lực võ trang mãnh mẽ như vậy cũng là do Hắc Hà huấn luyện ra.

Không nói đến việc Hắc Hà là thế nào huấn luyện ra những cao thủ bảo hộ an toàn của Hoàng Cung này, liền tầng quan hệ này đã nói lên hết thảy.

Hắc Hà là đầu lĩnh của các Cấm Vệ Quân, thị vệ này, mà phụ thân là thủ lĩnh của Hắc Hà, nói cách khác, phụ thân chính là người lãnh đao trực tiếp của cỗ thế lực võ trang cường đại này.

Khó trách đều cung kính như vậy, thật sự là không thể tưởng được, phụ thân cái này hoàng thân quốc thích không chỉ có thân phận, có địa vị, ra vẻ quyền lực cũng không nhỏ a!

Người nắm giữ lực lượng quân sự cường đại của một quốc gia cũng không phải là người bình thường, hơn nữa còn là nắm giữ trung tâm quyền lực của tất cả thế lực vũ trang.

Lợi hại, quả thực quá lợi hại.

“Viêm nhi sao lại nhìn phụ thân như vậy?” Dắt con trai đi về phía Ngự Long Điện, lại binh Viêm nhi dùng ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm đến mức không thể không đặt câu hỏi.

“Bởi vì ta đột nhiên phát hiện phụ thân ngươi thật là không có gì làm không được.” Giống như thần tiên vậy, bất quá thần tiên là mờ mịt, phụ thân cũng là tồn tại chân thật.

Trong lòng Long Mặc Viêm đột nhiên mạnh mẽ xuất hiện một cỗ cảm giác tự hào nồng đậm.

Phụ thân của hắn, người nam nhân quan trọng nhất cũng là người hắn yêu sâu sắc nhất thật là quá thần kỳ, quá ưu tú, quá mạnh mẽ, quá vô địch.

Mà một người nam nhân tập hợp hết thảy thiên tính ưu tú nhất lại chỉ đối với mình nhu tình, ôn nhuận, chỉ yêu chính mình, cưng chính mình, chìu chính mình.

Hắn thật sự thực hạnh phúc.

Long Mặc Viêm vốn không có hư vinh tâm lại vì có được phụ thân như vậy mà cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.

Bởi vì phụ thân đáng giá chính mình vì y kiêu ngạo, mà chính mình tin tưởng, phụ thân sẽ vẫn luôn tiếp tục như vậy, trở thành nam nhân có mị lực độc đáo nhất trên đời này.

Mà người nam nhân này chỉ thuộc về mình.

Long Mặc Viêm vô cùng vui vẻ.

Phụ thân mãnh liệt tà ác muốn độc bá chính mình, mà chính mình làm sao không nghĩ độc chiếm phụ thân.

Người nam nhân này chỉ thuộc về hắn, ai cũng không thể đoạt đi.

Bọn họ tuyệt đối sẽ không tách ra.

“Có thể được Viêm nhi nói như vậy, phụ thân cảm thấy thực vinh hạnh, ở trong mắt phụ thân, Viêm nhi cũng là vật báu vô giá, không gì làm không được xứng với vật báu vô giá, chẳng phải là tuyệt phối sao.” Đọc ra thâm ý ẩn trong lời nói của con trai, tâm của Long Tuyệt Phong chợt một trận bùm bùm kịch liệt nhảy lên.

Được con trai dùng ánh mắt mang theo sùng bái cùng kiêu ngạo tự hào nhìn như vậy, tâm tình của Long Tuyệt Phong là kích động, y muốn mình ở trong lòng Viêm nhi là tốt nhất. Vì trở thành người hoàn mỹ nhất trong cảm nhận của Viêm nhi, y có thể càng tốt hơn nữa.

Chỉ nguyện ánh mắt của Viêm nhi vĩnh viễn đều thuộc về y.

“Hắc Hà, chủ tử nhà ngươi có phải là cố ý hay không, đều về đến cửa nhà còn ma cọ, người đâu? Rốt cuộc khi nào thì đến?” Thanh âm trầm thấp bực bội vang lên, còn mang theo chút ý ép hỏi.

“Lão gia chủ, lúc cần đến chủ tử tự nhiên sẽ đến.” Thanh âm lạnh lùng cũng vang lên.

“Ít nói với ta này đó, Long Kỳ, ngươi lập tức đi một chuyến, nhìn xem Phong tiểu tử rốt cuộc đi tới chỗ nào rồi. Thật sự là có thể kéo dài, bây giờ đã có bao nhiêu chậm, đừng nói cho ta y đêm nay không trở về hoàng cung, nếu như vậy, ta phi…Phong tiểu tử, ngươi là quỷ a! Mới nói ngươi liền hiện thân.” Ngay lúc Lão Vương gia muốn làm khó dễ, Long Tuyệt Phong dắt tay Long Mặc Viêm bước vào Ngự Long Điện.

“Chủ tử, thiếu chủ.” Một bộ Lã Vọng buông cần, không bị Lão Vương gia cưỡng bức lợi dụ, Hắc Hà đi theo Nhâm Nam Vũ cùng tiến lên tôn xưng.

“Hắc Hà, ngươi cùng Vũ lui xuống trước đi.” Lúc Long Tuyệt Phong hạ lệnh cho Hắc Hà, căn bản không hề nhìn hai bức tượng điêu khắc khác ở đây.

Không phải là nhìn thấy chính mình nắm tay Viêm nhi, không phải là nghe được Hắc Hà xưng hô một tiếng thiếu chủ sao, cái này bị dọa đến.

Trong đôi mắt ôn nhu của Long Tuyệt Phong bắt đầu khởi động tà ác, cuồng tứ.

Nhìn lão hỗn đản năm đó dám đem cốc chủ vị, tộc trưởng vị truyền cho chính mình liền chuồn êm, cùng Long Thiên Dạ thiếu chút nữa bị huynh đệ của mình thay thế, thần sắc vốn là ôn nhu của Long Tuyệt Phong bắt đầu chậm rãi ngưng tụ u ám.

Hai tên luôn tìm phiền toái cho mình này, hôm nay mình nhất định sẽ không cho họ có trái cây ngon để ăn, để cho bọn họ tiêu dao vui vẻ nhiều năm như vậy, đã muốn đủ, hôn nay phải chậm rãi tính sổ với bọn họ.

Long Tuyệt Phong lôi kéo Long Mặc Viêm đi đến chỗ ghế dựa ngồi xuống, giống như một chút cũng không nóng nảy, có đủ thời gian cho hai tựng điêu khắc băng hoàn hồn.

“Hắn hắn hắn…Hắn là ai vậy?” Thiếu chủ, hắn vẫn chưa sống tới mức lão niên si ngốc cho nên thính lực của hắn cũng không hề có vấn đề gì. Lão Vương Gia Long Thanh Trảm rốt cục phục hồi tinh thần, mồm miệng đều sắp nói chuyện không rõ ràng.

Vẻ mặt khiếp sợ nhìn thiếu niên tuấn tú lịch sự tao nhã ngồi ở trên đùi Long Tuyệt Phong, cảm thấy hiện tại thần kinh của mình có chút yếu ớt.

“Con ta, con trai ruột, Long Mặc Viêm.” Long Tuyệt Phong bắt đầu hướng nghĩa huynh của mình đánh sấm sét.

“Tằng thúc tổ, hắn là con trai của ngài?” Long Thiên Dạ phục hồi tinh thần trễ hơn cũng là kinh hô ra tiếng.

Tằng thúc tổ…

Nam nhân một thân long bạo anh tuấn tuyệt luân tôn quý bất phàm trước mắt, là như vậy mà xưng hô phụ thân.

“Phụ thân, hắn là tằng chất tử của ngươi?” (tằng chất tử: cháu cố). Đây cũng quá giả đi! Cha của hắn mới bao lớn a! Người nam nhân rất có thể là hoàng đế này đều có bộ dáng lớn hơn phụ thân của mình, thế nhưng hướng về phía phụ thân gọi Tằng thúc tổ.

Bối phận của nhà bọn họ rốt cục là tính bằng cách nào?

Nếu phụ thân này là Tằng thúc tổ của người nam nhân này, mình chẳng lẽ là sổ tổ của người nam nhân này sao? (chỗ sổ tổ này ta đã xem bản raw, đúng là chữ sổ, ta ko biết có phải là do tác giả viết nhầm hay ko vì ta cũng ko biết sổ tổ là bối phận gì, tằng thúc tổ = em trai của ông cố, sổ tổ = con trai của em ông cố????, ai biết thì nói ví ta nhé^^)

Thần a! Hắn mới 14 tuổi.

Mười bốn tuổi rưỡi mà thôi…

“Viêm nhi gọi hắn Dạ nhi là được rồi, hắn đúng là tằng chất tử của phụ thân.” Một câu của Long Tuyệt Phong thật sự khiến Long Mặc Viêm có loại cảm giác hỗn độn trong gió.

Một chuyến vào Hoàng Cung này của hắn, bối phận liền lập tức bay lên.

One thought on “TYKGNT chương 85

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s