Đặc công tà phi chương 95

lq02

Chương 95: Dạy ngươi chơi cắt thịt.

Edit & beta: Minh Nguyệt Tâm Vy

 Gió núi mang theo cảm giác mát lạnh nhè nhẹ thổi qua, làm chúng tướng sĩ Hổ báo doanh tỉnh lại từ trạng thái ngây ngẩn. Chỉ thấy bọn họ liếc mắt nhìn lẫn nhau xong, thanh âm to mà kính sợ hô: “Bọn thuộc hạ vừa rồi có điều mạo phạm, kính xin Vương phi thứ tội.”

Nghe được lời nói đầy tôn kính của các tướng sĩ Hổ báo doanh, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng lười so đo với thái độ vô lễ của bọn họ trước đó. Mắt ngọc lạnh nhạt quét qua đám tướng sĩ Hổ báo doanh, đôi môi đỏ mọng của nàng thoáng hiện lên nụ cười yêu mị nhàn nhạt nói:   “Tha.”

“Tạ Vương phi.” Các tướng sĩ Hổ báo doanh cùng hô lên, sau khi nói xong ánh mắt toàn bộ bọn họ đầy sùng bái phóng đến trên mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Hiện tại, bọn họ rốt cục đã hiểu được rằng tại sao Vương gia vốn không gần nữ sắc, nhưng người lại phá lệ động chân tình với Tiểu Vương phi. Bởi vì Thượng Quan Ngưng Nguyệt nàng. . . xác thực đúng như lời Ngân Lang cùng Thanh Báo đã nói vậy, là kỳ nữ trên nhân gian vạn năm khó gặp!

Ngay lúc đó, trong gió bỗng nhiên vang lên một âm thanh đinh tai nhức óc. Chúng tướng sĩ Hổ báo doanh nhanh chóng thu hồi ánh mắt tôn kính đang nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tầm mắt đều nhìn về nơi âm thanh truyền đến.

“Nguyệt Nhi, lão yêu bà Khương thái hậu kia dẫn Huyền sư doanh đến khiêu khích chúng ta .” Lông mày anh tuấn của Hiên Viên Diễm có chút nhíu lại, con ngươi đen như mực nhìn theo hướng âm thanh kia mang theo nhàn nhạt lãnh ý.

“Khiêu khích chúng ta chính là loại trò chơi cực kỳ nguy hiểm nhất, mà nàng. . . Căn bản không có tư cách gì cùng chúng ta ngoạn cái trò chơi này, không phải sao?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt trào phúng bĩu môi xong, mắt  ngọc lóe lên tia nhìn sắc nhọn, chẳng hề để ý lười biếng cười.

Môi mỏng của Hiên Viên Diễm cũng vẽ lên một độ cong ma dã, cánh tay bỗng nhiên kiêu ngạo vung lên giữa không trung. Tiếp thu được chỉ lệnh, các tướng sĩ Hổ báo doanh bỗng nhanh chóng đổi vị trí, đồng thời giơ cao vũ khí trong tay giống như hòa thành một thể với bầu trời, chỉnh tề nhắm thẳng vào bóng đêm mông lung nơi đại quân Huyền sư doanh sắp đến. . .

Núi xanh vừa trải qua một trận liệt hỏa hừng hực vô tình tàn phá, nay đã sớm mất đi khí thế hào hùng lúc đầu. Sương khói màu đen dày đặc tràn ngập khắp nơi, cỏ cây xanh tươi cơ hồ đã bị liệt hỏa đốt cháy hầu như không còn, thứ còn lưu lại chính là bụi đất màu nâu cô độc tung bay khắp trời theo gió mà than thở thê lương buồn bã, chúng nó tùy thời đều có thể bị nhiễm máu một sinh mệnh.

Lúc này vô số tướng sĩ Huyền sư doanh toàn thân khôi giáp màu đen tựa như tử thần từ địa ngục đến nhân gian để triệu hồi những linh hồn u ám, bước chân chỉnh tề trùng trùng điệp điệp hướng tới phía Hổ báo doanh.

Đại quân Huyền sư doanh ở trước mắt, hai vị thủ lĩnh đương nhiên chính là Khương thái hậu cùng với Tuyên vương Hiên Viên Kỳ của Long Diệu Hoàng Triều. Chỉ thấy Khương thái hậu trương ra bộ mặt được bảo dưỡng tỉ mỉ, tuy rằng là tô son điểm phấn nhưng vẫn như trước không che giấu được sự phấn khích và hơi thở khát máu.

Thân hình càng gần Hiên Viên Diễm cùng Hổ báo doanh, hận ý khắc cốt ghi tâm ăn sâu trong máu bà ta lại càng dâng trào mãnh liệt. Nhiều năm trăm phương ngàn kế trù tính như vậy, trận chiến này bà ta nhất định phải thắng lợi, nếu không bà ta. . . Sẽ chết không nhắm mắt !

Ánh trăng trong trẻo nhưng lạnh lùng chiếu xuống, gương mặt Tuyên vương Hiên Viên Kỳ lạnh lùng dữ tợn. Một khắc kia khi hắn sinh ra đã nhận danh hiệu Thái tử hào quang chói lọi, trở thành Thái tử duy nhất của Long Diệu Hoàng Triều.

Nhưng mà đến cuối cùng hắn mới đau lòng biết được, tiên hoàng đối với hắn ngàn vạn sủng ái căn bản chính là dối trá. Đả kích trí mạng như thế thử hỏi hắn có thể nào không oán, không hận?

Thời gian lặng lẽ trôi qua, đại quân Huyền sư doanh tựa như thủy triều đã thuận lợi đến đích. Khoảnh khắc đó, sát khí nồng đậm tràn ngập khắp trời đất. Huyền sư doanh ở phía dưới cùng Hổ báo doanh ở trên cao giằng co đối mắt.

Hiên Viên Diễm không chút để ý nâng tay vén tóc đen ra sau, hai tròng mắt yêu mị cười lưu luyến quét về Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ ở phía trước, vô cùng lười biếng nói: “Xem ra. . . Hai người các ngươi đã chuẩn bị tốt  tư tưởng phải chết rồi?”

Còn Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại thân mật khoác tay Hiên Viên Diễm thoải mái nhất dựa vào người hắn, ngữ khí ẩn chứa ý cười lười biếng nói: “Ta nói lão yêu bà, để ta tốt bụng chẩn đoán một chút, ta xác định bà cùng đứa con thân sinh của bà đã bị bệnh nguy kịch, không có thuốc nào cứu được. Chi bằng nhân lúc hai người các ngươi còn chưa hoàn toàn đánh mất lí trí, hãy ngoan ngoãn tự sát đi? Miễn cho bệnh điên trong máu hai người các ngươi lây lan, gây hại cho các tướng sĩ vô tội của Huyền sư doanh.”

Lửa giận trong mắt bạo phát, Hiên Viên Kỳ xanh mét mặt nói: “Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi. . .”

Không đợi Hiên Viên Kỳ mắng hết lời, tay ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt vội vàng vỗ nhẹ lên ngực mình, mở miệng cướp lời: “Hơ. . . Trăm ngàn lần không cần lớn tiếng gào thét với ta nga, như vậy sẽ làm ta kinh sợ mất. Một khi nếu ta bị sợ hãi, ngươi cùng mẫu hậu của ngươi sẽ lập tức phải thống khổ khóc rống đấy. Biết sao đây, người ta kỳ thật thích nhất là âm thầm giết người trong bóng đêm, bởi vì màu sắc đen tối đó có thể hoàn mỹ che đi máu tươi dính trên tay ta.”

Lời khiêu khích của Thượng Quan Ngưng Nguyệt vừa dứt lời, Khương thái hậu bỗng nhiên siết chặt nắm đấm nổi đầy gân xanh, nghiến răng nghiến lợi mở miệng rống lên: “Các tướng sĩ Huyền sư doanh nghe lệnh, lập tức dẫn binh tiến lên đem toàn bộ Hổ báo doanh giết sạch không chừa môt ai cho ta.”

“Dạ.” Các tướng sĩ Huyền sư doanh đồng thanh đáp, bàn tay đột nhiên giơ cao lên không trung, liền dẫn toàn bộ đại quân điên cuồng nhằm vào phía Hổ báo doanh.

“Khoan đã.” Ngay tại thời điểm nguy hiểm trọng yếu như chỉ mành treo chuông này, trong gió bỗng nhiên vang lên một tiếng nói vạng dội như sấm.

Tiếng nói này là từ Đại tướng quân Thượng Quan Hạo, hắn đang đứng trên một tảng đá lớn cách phía bên phải Huyền sư doanh không xa. Cùng lúc Đại tướng quân Thượng Quan Hạo vừa dứt lời, đại quân của Hắc ưng doanh cũng tay cầm chiến đao sắc bén lóe ra tia chết chóc lạnh lẽo, nhanh chóng xuất hiện phía sau Huyền sư doanh.

Giờ phút này, đại quân Hổ báo doanh đứng ngạo nghễ ở phía trước, đại quân Hắc ưng doanh lại yên tĩnh đứng ở phía sau, đại quân Huyền sư doanh lại bị kìm hãm ở giữa.

“Cho dù Huyền sư doanh đều dũng mãnh thiện chiến, nếu Hắc ưng doanh của bản tướng quân cùng Hổ báo doanh của Thụy vương tiến hành trước sau giáp công, thử hỏi Huyền sư doanh như thế nào có thể chống chọi được?” Thượng Quan Hạo ngưng thần quét mắt nhìn vài tên tướng lĩnh đứng đầu Huyền sư doanh, sau đó mở miệng tiếp tục lạnh lùng nói: “Trần tướng quân, Lý phó tướng, Trương phó tướng, Vương phó tướng, chẳng lẽ đến giờ khắc này, trong lòng các ngươi còn không rõ sao? Thụy vương từ trước đến giờ vẫn luôn án binh bất động, không phải không nắm chắc việc đánh thắng Huyền sư doanh, mà là không muốn đại quân Long Diệu Hoàng Triều chúng ta tự giết lẫn nhau.”

Trần tướng quân của Huyền sư doanh nặng nề thở dài xong, thanh âm tràn đầy bất đắc dĩ nói: “Tâm tư của Thụy vương ta sao lại không rõ chứ? Chỉ là Khương thái hậu có Hổ phù bên người, đại quân Huyền sư doanh phải nghe theo hiệu lệnh của nàng, đây chính là quy củ mà tiên đế đã định.”

“Đừng ngu muội để lòng trung thành của các ngươi bị lợi dụng, Khương thái hậu vì tư lợi cá nhân mà phát động nội chiến ở Long Diệu, là muốn cho Tuyên vương Hiên Viên Kỳ lên ngôi hoàng đế để thỏa mối hận sâu đậm trong lòng nàng. Đại quân Huyền sư doanh được lập ra, không phải để làm quân cờ tùy ý người khác thao túng, mà là vì bảo vệ cho quốc gia. Ba nước Thương Nguyệt, Bắc Dực, Tây Thần đều nhìn chằm chằm lãnh thổ Long Diệu Hoàng Triều như hổ rình mồi, nếu lúc này Long Diệu Hoàng Triều phát sinh nội chiến tàn sát lẫn nhau, để cho ba nước kia ngồi làm quốc ngư ông đắc lợi, thử hỏi đối với Long Diệu Hoàng Triều chúng ta có lợi ích gì?” Đại tướng quân Thượng Quan Hạo khẽ lắc lắc đầu xong, nhanh chóng mở miệng nói.

“Cái này. . .” Trần tướng quân, Lý phó tướng, Trương phó tướng, Vương phó tướng liếc mắt nhìn nhau xong, bọn họ lại yên lặng cúi thấp đầu xuống.

“Khốn kiếp, mấy người các ngươi muốn chết sao? Cùng cái lão thất phu Thượng Quan Hạo này dài dòng cái gì chứ, còn không mau dẫn binh tiến lên sát phạt Hổ báo doanh?” Trong mắt Hiên Viên Kỳ lóe lên dữ tợn, nhảy lên thâm độc nhéo áo Trần tướng quân giờ phút này đang cúi thấp đầu xuống, nội tâm do dự.

Nhìn thấy Trần tướng quân vừa không đáp lại hắn lời nào, cũng không có chút dấu vết muốn động binh chém giết, trong cơn giận dữ cổ tay Hiên Viên Kỳ bỗng dưng lật một cái, từ trong tay áo hắn lộ ra một cây chủy thủ sắc bén âm lãnh, hung ác đâm thẳng vào tim Trần tướng quân.

“Kỳ Nhi, dừng tay!” Khương thái hậu liền la lên thất thanh, đồng thời nàng lập tức vươn tay muốn chặn Hiên Viên Kỳ ám sát Trần tướng quân, nhưng là. . . Cũng đã không còn kịp rồi.

Nhìn thấy tình hình này, sắc mặt Khương thái hậu đại biến, trong lòng chua sót mặc niệm : “Chết tiệt, Kỳ Nhi như thế nào lại thiếu kiên nhẫn như thế chứ? Giờ phút này quân tâm Huyền sư doanh hiển nhiên đã có chút dao động, một đao này của hắn ngoan tuyệt đâm xuống, hậu quả nhất định là không thể tưởng tượng!

“Tuyên vương, ngươi. . .” Trần tướng quân đột nhiên ngẩng đầu, sắc mặt cũng bỗng dưng trắng bạch, đối mặt với chủy thủ của Hiên Viên Kỳ bất thình lình tập kích, Trần tướng quân tuy rằng nhanh chóng né được, miễn cưỡng thoát khỏi bàn tay âm hiểm của Hiên Viên Kỳ, nhưng đầu vai trái lại vẫn bị chủy thủ hung hang đâm qua .

Máu tươi xinh đẹp thê lương tựa như suối chảy ra trên bả vai của Trần tướng quân, làm các tướng sĩ còn lại của Huyền sư doanh lập tức ồ lên thành một mảnh hỗn loạn, phẫn nộ trừng mắt về phía Hiên Viên Kỳ.

“Lập tức tiến lên công kích Hổ báo doanh, nếu ai lựa chọn đứng yên bất động, bổn vương lập tức lấy mạng kẻ đó.” Hiên Viên Kỳ bỗng chốc rút chủy thủ trên bả vai Trần tướng quân ra, khuôn mặt vặn vẹo cầm chủy thủ nhiễm đầy máu tươi chỉ về phía tướng sĩ Huyền sư doanh.

Chúng các tướng sĩ Huyền sư doanh ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi xong, không chỉ không có chút dấu hiệu tiến lên chém giết, ngược lại toàn bộ đều buông chiến đao đang giương cao xuống.

Thấy các tướng sĩ Huyền sư doanh phản kháng, móng tay bén nhọn của Khương thái hậu không khỏi đâm thật sâu vào lòng bàn tay, hai tròng mắt lộ ra sợ hãi cùng tuyệt vọng, hơi thở cũng trở nên hỗn loạn.

“Hảo, các ngươi vẫn lựa chọn bất động phải không? Như vậy. . . Bổn vương sẽ thanh toàn quyết tâm muốn chết cho các ngươi.” Chủy thủ đầy máu trong tay Hiên Viên Kỳ bỗng nhiên giơ lên cao, nhanh như chớp, ngoan lệ đâm vào vô số binh lính Huyền sư doanh đang đứng đó.

“Hít. . .” Binh lính Huyền sư doanh đột nhiên hít đầy khí lạnh, thân hình lập tức chật vật tránh lui đi.

“Ai u, một nhát trí mạng vào tim thì có cái gì tốt để chơi chứ? Đem thịt trên người ngươi cắt bỏ từng chút từng chút một vậy mới đã nghiền a. Tuyên vương nếu như không chê, ta không ngại kiên nhẫn dạy cho ngươi nga.” Ánh mắt Thượng quan Ngưng Nguyệt lóe lên ý cười yêu mị, Huyền Băng Thiết nhẫn đột nhiên nở rộ trên tay.

Ánh sáng lạnh lẽo chói mắt cực nhanh lóe lên, gương mặt nàng nhuộm đẫm một tầng ý cười xinh đẹp, thân hình tựa như mũi tên bén nhọn lóe lên nhảy về phía Hiên Viên Kỳ. . . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s