TYKGNT chương 86

Chương 86 Ta biết cái gì là yêu

Dạ nhi….Hắn, một thiếu niên choai choai, gọi một nam nhân chỉ cần nhìn liền hiểu được đối phương là một người anh minh thần võ là Dạ nhi, thấy thế nào đều không được tự nhiên.

“Phụ thân, kỳ thật ta cùng hắn không quá quen, lại là lần đầu tiên gặp mặt, vẫn là không cần xưng hô thân mật như vậy.” Dạ nhi, nghe giống như phụ thân gọi mình Viêm nhi, đối với người khác chính mình không thể gọi ra cái tên thân thiết như vậy.

Hơn nữa nghe phụ thân gọi người nam tử anh tuấn tuyệt luân này là Dạ nhi, dạ dày của Long Mặc Viêm liền không thoải mái, có đoàn nước chua đang không ngừng làm ầm ĩ.

“Phụ thân…” Không chờ Long Tuyệt Phong nói cái gì, Long Tuyệt Phong đã dọn gương mặt đang quy đi của phụ thân quay về phía mình.

“Làm sao vậy?” Con trai nghiêm túc, Long Tuyệt Phong cũng bắt đầu trở nên nghiêm túc.

Hắn mới là người duy nhất mà phụ thân có thể sử dụng cách xưng hô thân mật để gọi, những người khác căn bản là không được phép.

“Hảo.” Long Tuyệt Phong không hỏi nhiều một chữ, liền trực tiếp đồng ý, chỉ cần là yêu cầu của Viêm nhi đối với y, chuyện gì y cũng làm được.

Hơn nữa vẫn là loại chuyện như thay đổi xưng hô, thực đơn giản.

“Phụ thân đối với Viêm nhi thật tốt.” Long Mặc Viêm giống như còn ngại không đủ mà tiếp tục kích thích hai người vẫn đang liên tục khiếp sợ.

Ôm cổ Long Tuyệt Phong, mặt ở chỗ hõm vai của phụ thân cọ a cọ.

“Phụ thân không đối tốt với Viêm nhi thì còn đối tốt với ai a!” Đối với chuyện con trai càng ngày càng quyến luyến mình, Long Tuyệt Phong là cảm thấy không đủ, tuyệt đối sẽ không ngại nhiều, chỉ hận không thể khiến Viêm nhi thời thời khắc khắc đều dán chính mình như vậy.

“Các ngươi, các ngươi…Tiểu Phong tử, ngươi đem Huyết Long Ngọc Bội đưa cho con của ngươi?” Long Thanh Trảm vốn đã đủ giật mình, đối với chuyện Long Tuyệt Phong có con nối dòng, hắn nghĩ thế nào đều không nghĩ ra, càng không nghĩ ra được Long Tuyệt Phong đối với con trai của mình là ôn nhu, cưng chiều như vậy.

Cho dù mắt trừng đến mức rơi ra, hắn cũng không thể tin được đây là sự thật.

Hơn nữa khi ánh mắt không cẩn thận ngắm đến bên hông Long Mặc Viêm treo Huyết Long Ngọc Bội, thần kinh của hắn đã có chút không chịu nổi.

Đây chính là Huyết Long Ngọc Bội, không phải là thứ gì khác, thế nhưng đeo ở trên người con của mình, Phong tiểu tử không có tính sai đi?

“Như thế nào, có cái gì không thể? Huyết Long Ngọc Bội là của ta, ta muốn đưa cho ai thì đưa cho người đó.” Vuốt ve tóc con trai, Long Tuyệt Phong không hề sợ sẽ làm cho nghĩa huynh của mình tức chết.

“Long Tuyệt Phong, ngươi cư nhiên yêu con trai của mình.” Người khác không biết Huyết Long Ngọc Bội đại biểu cho điều gì, Long Thanh Trảm hắn làm sao có thể không biết.

Tóc vốn bạc trắng lúc này lại có dấu hiệu muốn dựng thẳng lên.

“Đúng vậy! Ta yêu Viêm nhi, ta chỉ yêu hắn.” Long Thanh Trảm là giận đến sắp nổ tung, nhưng Long Tuyệt Phong vẫn là một bộ vẻ mặt nhàn nhã, không hề chịu chút ảnh hưởng nào, cùng con trai ánh mắt giao nhau, không bị quấy rầy, bốn mắt nhìn nhau, tình cảm hiển lộ.

“Điên rồi, ngươi quả thực điên rồi.” Gạt chính mình có con cũng đã quá mức, còn dám không nói không nói cho mình biết, hắn dám cá, Long Kỳ khẳng định biết chuyện này, con trai đều lớn như vậy, lúc Long Kỳ đi Phách Hồn Cốc mời y chẳng lẽ không biết được chuyện của đứa bé này sao?

Nhưng là mình càng thêm khẳng định, Phong tiểu tử đã cảnh cáo Long Kỳ không cho lắm miệng.

Hắn liền buồn bực, khi nào thì Phong tiểu tử dễ nói chuyện như vậy, mời một lần liền tới, nguyên lai là nể mặt con trai.

Từ lúc bọn họ xuất hiện đến bây giờ, chỉ trong chốc lát như vậy, hắn đều có thể nhìn ra Phong tiểu tử đối với đứa bé kia có bao nhiêu để ý.

Một câu không cho Phong tiểu tử kêu lên xưng hô Dạ nhi, liền sảng khoái mà đồng ý, khi nào thì Long Tuyệt Phong y dễ nói chuyện như vậy?

Nhưng là yêu thương thì yêu thương, nhưng bọn hắn là phụ tử a! Tại sao có thể…

Còn cùng hắn đúng lý hợp tình: chỉ yêu Viêm nhi.

“Ngươi nói đúng rồi, ta là kẻ điên, nếu ai dám động ý nghĩ xấu muốn tách ta cùng Viêm nhi ra, ta có thể càng điên, muốn thử một chút sao?” Biết Viêm nhi một khi xuất hiện, cùng với quan hệ của Viêm nhi và chính mình lộ ra sẽ khiến lão già này có ý phản đối.

Nhưng là mình sao có thể để cho ý nghĩ của hắn thực hiện được, ai cũng đừng nghĩ muốn tách phụ tử bọn họ ra.

“Phong nhi, ngươi có hiểu rõ hay không? Hắn là con của ngươi, con trai ruột, đứa bé còn nhỏ, ngươi xác định hắn có ý tưởng giống như ngươi sao? Ngươi không sợ tương lai hắn hối hận sao? Đến lúc đó ngươi lại làm sao để xử lý?” Hắn còn không hiểu biết tiểu tử này sao, chỉ cần nhận định liền sẽ không buông tay, nhưng sự kiện này không phải là chuyện nhỏ. Hắn cũng không muốn sau này nhìn đến cảnh tượng tiểu tử này nổi điên, sẽ chết rất nhiều người.

“Viêm nhi sẽ hối hận sao?” Long Tuyệt Phong như là một chút cũng không hề lo lắng tình huống trong lời nói của Long Thanh Trảm sẽ xảy ra, ngược lại hỏi Long Mặc Viêm đã được mình ôm trong ngực.

“Phụ thân nói sẽ sao?” Trong dung nhan thanh nhã là tràn đầy để ý cùng nhu tình, hắn làm sao có thể hối hận, làm sao có thể rời khỏi phụ thân.

“Sẽ không.” Điểm này, Long Tuyệt Phong vẫn là có tự tin, hơn nữa tình cảm giữa hai người đang cấp tốc ấm lên, sau khi thăng hoa, Long Tuyệt Phong trước đó còn có chút bàng hoàng đã hoàn toàn không còn chút băn khoăn, Viêm nhi của y là người sẽ làm bạn bên y đời đời kiếp kiếp, bọn họ tuyệt đối sẽ không tách ra.

“Vậy khẳng định sẽ không, Viêm nhi là của phụ thân.” Chỉ một câu này, liền đại biểu cho hết thảy.

“Phụ thân cũng là của Viêm nhi.” Nhẹ nhàng chạm vào môi con trai, ánh mắt tà tứ cuồng ngạo liền nhìn về phía Long Thanh Trảm.

“Như những gì ngươi nhìn thấy, chuyện giữa ta và Viêm nhi, không cần bất luận kẻ nào nhúng tay, huynh trưởng, ngươi hiểu chưa?” Chỉ có ở thời điểm vô cùng nghiêm túc, Long Tuyệt Phong mới có thể xưng hô với Long Thanh Trảm như vậy.

“Đã biết, các ngươi đã nhận định đối phương, như vậy ta cũng không thể nói gì hơn, nhưng các ngươi đã lựa chọn con đường này, ta hy vọng các ngươi có thể vĩnh viễn đi tiếp, đừng để lại tiếc nuối cho bản thân….Ai…Già rồi.” Vẻ mặt của Long Thanh Trảm cũng trở nên nghiêm túc, một tiếng huynh trưởng, đây là lần thứ hai trong hai mươi tám năm qua, Phong nhi gọi mình như vậy.

Lần đầu tiên là năm đó khi y tự tay hủy diệt sinh mệnh của song thân liền kêu mình như vậy, hôm nay là lần thứ hai y gọi mình.

Chứng minh tâm của Phong nhi là vô cùng kiên định, vững như núi đá không thể di dời. Ai cũng không thể thay đổi quyết định của y.

Mà chính mình, đương nhiên là ủng hộ quyết định của y.

Người Long gia bọn họ, luôn luôn cuồng ngạo cùng thiên địa, không chịu sự ước thúc của thế tục lễ giáo, phụ tử thì thế nào, chỉ cần thật lòng yêu nhau, chính mình không có quyền ngăn cản bọn họ ở cùng một chỗ.

Tiểu tử, thật giỏi, giấu diếm nhiều năm như vậy, con trai đều lớn như vậy, tới hôm nay mới để lộ ra, thiếu chút nữa đã hù mình chết.

Không cần nghĩ cũng biết là tiểu tử này cố ý làm như vậy.

Tiểu tử này sao vẫn thù dai như vậy, đã bao nhiêu năm a, có hai mươi năm đi?

“Huynh trưởng thật sự là quá lo lắng, ngươi sống thêm năm sáu chục năm cũng không có vấn đề gì, già…vẫn còn hơn sớm.” Tai họa lưu ngàn năm, với cấp bậc của lão già này, sống thêm một trăm năm cũng không thành vấn đề.

Lúc Long Tuyệt Phong đang nói nghĩa huynh của mình là tai họa, lại quên rằng, bản thân y càng là một cái đại yêu nghiệt.

Sinh mệnh chấm dứt đối với y mà nói bất quá là bắt đầu của tân sinh mệnh, y mới là tai họa lớn nhất.

“Phụ thân, hắn chính là thúc thúc?” Đây rốt cục là già, vẫn là thành thục?

“Đúng vậy, Viêm nhi, hắn chính là người năm đó tính kế phụ thân, Viêm nhi nhất định phải nhớ kỹ hắn, sau này tiếp xúc ít một chút.” Thiên hạ này có thể tính kế mình thành công, chỉ có nam nhân tóc bạc tà tuấn trước mắt này.

“Viêm nhi nhớ kỹ.” Tính kế phụ thân, ha hả…Hắn sẽ báo thù cho phụ thân.

“Ta nói, Phong nhi, có người dạy con kiểu như ngươi sao?” Mặc dù ở trong mắt Long Thanh Trảm, người thiếu niên Long Mặc Viêm này rất không bình thường, thật không đơn giản, nhưng là…hiện tại hắn không rảnh nhìn rõ chỗ độc đáo của thiếu niên là ở nơi nào, bởi vì hắn bị Long Tuyệt Phong chọc giận lần hai.

Có ai dạy con như y sao, chỉ cần nghĩ đến đứa bé này nhiều năm như vậy đều đi theo bên người Long Tuyệt Phong, Long Thanh Trảm liền có loại cảm giác da đầu đều run lên.

Tuy rằng nhìn Long Mặc Viêm không có cỗ khí chất tà tứ khó địch như Long Tuyệt Phong, mà là bộ dáng tuấn tú lịch sự tao nhã, tính tình cũng tùy ý, nhưng khóa bảo đảm không có di truyền tâm tính đáng sợ của Phong nhi.

Một cái tai họa đã đủ gây sức ép người, nếu còn đến một cái, thiên hạ này còn không bị hai phụ tử bọn họ đùa chết sao?

“Vì cái gì không có, ta chính là giáo dục như vậy.” Dám nghi ngờ giáo dục của mình đối với Viêm nhi, xem ra nhiều năm như vậy không thấy, lão già này càng ngày càng hiểu được cách để chọc giận y.

“Ta nói không lại ngươi.” Bị uy hiếp, hắn là bị uy hiếp, lúc Long Thanh Trảm đang muốn nói gì đó, lại nhìn đến độ ấm trong mắt Long Tuyệt Phong đang cấp tốc giảm xuống, liền biết mình nói sai.

Mình là sợ y được không? Không phải là đem vị trí tộc trưởng truyền cho y sao, cần vậy sao? Cần phải ghi hận mình lâu như vậy còn không quên dại hư con trai sao?

“Hài tử gọi là gì? Bao nhiêu rồi?” Khi độ ấm trong Ngự Long Điện có dấu hiệu tăng lên, Long Thanh Trảm lần nữa mở miệng hỏi đôi phụ tử dễ quên đi người bên ngoài này.

Bọn họ còn đứng, Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm lại ngồi ở một bên ôn nhu cười nói, đây là chênh lệch a!

“Thúc thúc, ta tên Long Mặc Viêm, ngươi gọi ta Mặc Viêm là được, Viêm nhi là chỉ có phụ thân mới có thể gọi, ta không thích bị người gọi như vậy, năm nay ta mười bốn tuổi.” Không đợi Long Tuyệt Phong mở miệng, Long Mặc Viêm liền tự giới thiệu.

Vẫn là loại tự giới thiệu thực khốc.

“Viêm nhi phải không, ngươi yêu phụ thân của ngươi sao?” Thật đúng là một đứa bé kỳ lạ, rất có chủ kiên, cũng rất can đảm.

Dám thẳng thắn nói chuyện với mình như vậy, ngoại trừ Phong tiểu tử chỉ có hắn.

Long Thanh Trảm cũng không phải dễ ăn hiếp như bề ngoài, cũng chỉ có Long Tuyệt Phong có thể tạm thời ngăn chặn hắn. Thử nghĩ xem người nam nhân có thể tính kế Long Tuyệt Phong trở thành người nối nghiệp của mình, còn có thể tránh thoát Long Tuyệt Phong đuổi bắt hơn hai mươi năm, sẽ đơn giản sao?

“Yêu, ta chỉ trả lời thúc thúc một lần, sau này không được hỏi Viêm nhi nữa, ta yêu phụ thân, chỉ yêu y.” Trả lời giống hệt Long Tuyệt Phong, tình yêu cũng sâu như vậy.

“Ngươi hiểu yêu là cái gì? Ngươi năm nay mới mười bốn tuổi, ngươi hiểu được cái gì là chân chính yêu sao?” Long Thanh Trảm có chút cố tình gây sự. Hắn không phải cố ý như vậy, mà là vì Phong nhi.

Ai cũng không thể khiến cho Phong nhi thương tâm, hắn nhìn ra Phong nhi đối với đứa bé này có bao nhiêu để ý, đó là tình yêu say đắm vượt qua tính mạng của mình.

Có thể làm cho Phong nhi trở nên như vậy chỉ có đứa bé này, cho nên hắn muốn làm cho đứa bé này hiểu được, toàn bộ thời gian ở tương lai của hắn, chỉ thuộc về Phong nhi.

Nếu dám can đảm rời khỏi Phong nhi, mình tuyệt đối sẽ không buông tha hắn.

“Ta hiểu, hết thảy lo lắng trong lòng thúc thúc đều là dư thừa, hơn nữa…mười bốn tuổi, ta cũng không phải nhìn qua đơn giản chỉ là mười bốn tuổi như vậy.” Thật muốn tính tuổi, hắn còn lớn hơn phụ thân.

“Có ý gì?” Long Thanh Trảm đương nhiên nghe ra Long Mặc Viêm ý không ở trong lời.

“Chuyện này huynh trưởng không cần phải biết, Tiểu Dạ, Viễn Quang ở đâu? Mang bổn vương đi xem, còn có con của các ngươi.” Lúc Long Thanh Trảm đang tò mò muốn hỏi lại, cái gì không phải nhìn qua chỉ là mười bốn tuổi, vậy là cái gì mười bốn tuổi? Long Tuyệt Phong liền nói chen vào, giống như là cố ý.

Buông con trai xuống, sau đó nắm tay đi về phía ngoài Ngự Long Điện.

“Muốn biết là gì sao? Ta chính là không nói cho ngươi.” Vì thế khi đi ngang qua bên cạnh Long Thanh Trảm, Long Tuyệt Phong lại kém tính.

“Long Tuyệt Phong, ngươi đứng lại đó cho ta, con của ngươi rốt cục có lai lịch gì?” Chờ tới lúc lấy lại tinh thần, Long Thiên Dạ đã dẫn Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm rời khỏi Ngự Long Điện, đi về phía tẩm cung.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s