TYKGNT chương 88

Chương 88 Cuộc gặp gỡ trong nhà xí

Long Tuyệt Phong cưng chìu vuốt nhẹ mái tóc mềm mại như tơ lụa của con trai bảo bối, y chỉ cần Viêm nhi, y không cần thân nhân, chỉ cần có Viêm nhi là đủ.

“Được rồi, phụ thân, đừng vuốt, tóc đều rối.” Đều đã lớn, còn bị đối xử như con nít, nếu không cao lên được hắn tìm ai kêu oan đây. Hắn dám cá, phụ thân sẽ không thích nhìn đến mình cao hơn y, cho nên mới thích áp chế chính mình như vậy.

“Để phụ thân chải tóc cho Viêm nhi được không?” Dù sao ăn, mặc, ở, đi lại của con trai, y đều nhúng tay vào, việc chải đầu này cũng không phải là lần đầu tiên.

“Không cần, ngàn vạn không cần, ta không muốn trở thành người hói đầu.” Nhắc đến kỹ thuật chải đầu kia của phụ thân, thật sự không dám khen tặng.

Quả nhiên, không có ai là toàn vẹn.

“Chuyện đó không thể trách phụ thân, ai biểu tóc Viêm nhi quá mềm mại, phụ thân đều cầm không được.” Công lực trốn tránh trách nhiệm của Long Tuyệt Phong là không người có thể địch.

“Thì ra nguyên nhân là do ta…” Hai cha con ở trên hành lang tối đen tranh luận lên, tuy rằng trên hành lang có ngọn nến, không đến mức thấy không rõ đường đi, lại nói người luyện võ tai thính mắt tinh, mặc dù không có ánh nến, cũng sẽ không có vấn đề gì, nhưng hai người tranh luận lại phá vỡ bóng đêm yên lặng.

Phì một tiếng…đứng ở một bên nhìn hai người hỗ động, Long Thiên Dạ không cẩn thận, không nhịn được mà bật cười ra tiếng, ở chỗ gấp khúc của hành lang càng trở nên rõ ràng.

Vèo vèo…hai tầm mắt chứa thâm ý khác nhau lại đều khiến người không dám khinh nhờn rơi xuống người mình, lưng của Long Thiên Dạ như bị mũi nhọn cắm vào.

Đứng ở nơi đó, một cử động nhỏ cũng không dám.

Đường đường hoàng đế của đế quốc Phách Hồn, cứ vậy mà đứng hình tại chỗ, bộ dáng có thể nói là vô cùng buồn cười.

“Thực buồn cười?” Long Mặc Viêm khoanh hai tay trước ngực, nhìn chằm chằm về phía Long Thiên Dạ, mặc dù hai người khác biệt về tuổi tác, chiều cao, nhưng cỗ khí thế vô hình của Long Mặc Viêm lại không hề thua kém người đã làm hoàng đế nhiều năm như Long Thiên Dạ.

Trong lòng Long Thiên Dạ cũng là vô cùng kinh ngạc, từ lúc thúc tổ chống lại lão tổ, hắn liền nhìn ra thúc tổ phi phàm không giống người thường, bình tĩnh ổn trọng bên ngoài căn bản không phải là một thiếu niên mười bốn tuổi có thể biểu hiện ra được.

Hiện tại tự mình đối mặt, trực tiếp bị ánh mắt đầy thâm ý của Thúc tổ nhìn, lông tơ toàn thân Long Thiên Dạ đều dựng thẳng lên.

“Bổn vương há là ngươi có thể cười?” Áp lực của Long Mặc Viêm vốn đã khiến Long Thiên Dạ có chút không chống đỡ được, Long Tuyệt Phong lại gia nhập vào.

Long Thiên Dạ chỉ cảm thấy mình như đang đi trên miếng băng mỏng, tùy thời đều có nguy cơ chúng kết mạng nhỏ.

Sao lại phải đối mặt với hai vị trưởng bối hung hiểm này? Hắn thực vô tội.

Mục tiêu muốn trả thù của hai vị trưởng bối hình như không phải là mình mới đúng.

“Tằng thúc tổ, thúc tổ, các ngài đại nhân đại lượng tha cho Thiên Dạ lần này đi.” Bởi vì là lần đầu tiên thấy được Tằng thúc tổ như vậy, nghe đến đáp lời buồn cười giữa hai người, hắn liền không nhịn cười được.

Hiện tại nhận sai là phải, hắn vừa mới được làm phụ hoàng, không thể cứ vậy mà đem mệnh ném đi.

“Lần sau muốn cười cũng phải nghẹn lại cho ta, nếu khóe miệng dám động một chút, bổn vương cho ngươi cười đủ.” Đây là ác thú vị của Long Tuyệt Phong, y sẽ khiến ngươi cười một lần là đủ sẽ khiến ngươi cả đời đều không muốn cười thêm tiếng nào nữa.

Trở thành một khốc ca chân chính.

“Thiên Dạ đã biết.” Trong lòng run lên, cười đủ, xem ra sau này vẫn là ít ở trước mặt Tằng thúc tổ cùng thúc tổ lắc lư, đây mới là an toàn nhất.

“Viêm nhi, phía trước chính là Huyết Long Điện.” Sau khi Long Thiên Dạ rẽ sang một hướng, Long Tuyệt Phong liền chỉ về phía trước.

“Là chỗ đó đi! Phụ thân, ngươi cùng Tiểu Dạ đi trước, ta muốn đi phương tiện một chút, Hắc Hà…” Vốn có chút muốn đi nhà cầu, chỉ là bởi vì cùng phụ thân thẳng tắp tới hoàng cung, liền nhịn xuống. Lúc này cũng đã đến hoàng cung, Huyết Long Điện cũng đã nhìn thấy là nơi nào, người có ba việc gấp, hắn cũng không phải thánh nhân, chuyện này nghẹn lâu không tốt cho thân thể, hắn phải đi giải quyết.

“Thiếu chủ.” Từ lúc bọn người Long Tuyệt Phong đi ra Ngự Long Điện, hai người Hắc Hà cùng Nhâm Nam Vũ vẫn luôn âm thầm đi theo.

Nghe thấy thiếu chủ gọi về, Hắc Hà liền hiện thân.

“Ngươi quen thuộc nơi này, mang ta đi phương tiện một chút.” Người có thể huấn luyện Cấm Vệ Quân, khẳng định là rất quen thuộc với hoàng cung này.

“Vâng.”

“Viêm nhi, không cần phụ thân đi cùng sao?” Thật sự không muốn tách ra a!

“Không cần, ta đi nhà xí, phụ thân đi theo làm gì?” Ngửi mùi thúi sao?

“Phụ thân sẽ nhớ con.” Chia lìa một lát, đối với Long Tuyệt Phong mà nói cũng là một loại dày vò.

Long Mặc Viêm là đầu đầy hắc tuyến, phụ thân của hắn thật là buồn nôn đến cực hạn.

“Phụ thân đi trước đi, trong chốc lát ta trở về liền muốn nhìn thấy tiểu bảo bảo.” Hài tử của Long gia, cũng là tằng chất tử của mình. Vừa nghĩ đến bối phận của mình và phụ thân, đầu của Long Mặc Viêm lại đau nhức.

“Vậy Viêm nhi đi nhanh về nhanh.” Viêm nhi của y từ nhỏ liền hiểu chuyện, nếu không phải mình muốn nhúng tay, ăn, mặc, ở, đi lại, Viêm nhi đều có thể tự gánh vác mọi chuyện.

“Đã biết.” Long Mặc Viêm đuổi kịp cước bộ của Hắc Hà liền rời đi.

Ngay lúc Long Mặc Viêm cùng Hắc Hà vừa biến mất trong bóng đêm, Long Thanh Trảm bay nhanh mà đến.

“Viêm nhi…Tiểu Phong tử, ngươi làm gì?” Long Thanh Trảm vừa mới đứng vững gót chân, ánh sáng bạc chợt lóe lên, đúng là độc châm do Long Tuyệt Phong bắn ra.

Vì cái gì là độc châm, bởi vì cho tới bây giờ trên người Long Tuyệt Phong đều chỉ có độc châm, hơn nữa đều là kiến huyết phong hầu.

Long Thanh Trảm lập tức dùng nội lực bức ra độc phấn dính trên làn da, hắn biết độc mà nghĩa đệ mình sử dụng là độc âm tà nhất, không thể qua loa.

“Viêm nhi nói, không thích bị người gọi như vậy, Mặc Viêm.” Đáy mắt chỉ có hàn băng, trong lỗ tai truyền đến hai chữ Viêm nhi từ miệng người khác liền kích phát sự tà ác lạnh lẽo trong nội tâm.

Y cũng không cho phép người khác gọi như vậy.

Viêm nhi là của một mình y.

“Hai cha con các ngươi sao có thể giống hệt nhau như vậy.” Một đứa con trai lãnh khốc là được, người vốn đã tà tứ cuồng liệt, giờ còn thêm lãnh khốc, thật sự rất không tốt.

“Nếu là cha con, nên giống nhau, nhớ kỹ, Mặc Viêm chứ không phải Viêm nhi.” Nói xong, khóe miệng gợi lên một tia cười tà mị, cũng bước đi về phía trước.

Huyết Long Điện, y biết đường đi.

“Lão tổ tông, ngài nên thu liễm một chút.” Tốt bụng nhắc nhở, hắn chính là biết được nội dung thương lượng của hai vị trưởng bối.

“Ta biết, vừa rồi nhất thời nhanh miệng, Mặc Viêm chạy đi đâu rồi?” Sao lại không thấy thiếu niên độc đáo kia đâu?

“Đi phương tiện (WC).” Lão tổ tông a, tốt nhất đừng tập trung quá nhiều tinh lực vào Thúc tổ, hắn đã nhìn ra, chiếm hữu dục của Tằng thúc tổ đối với thúc tổ không phải là mạnh bình thường. Căn bản là không chấp nhận được người khác chen chân cho dù chỉ là mảy may.

“A…Vậy chúng ta đi xem hài tử trước đi.” Canh giờ này, Viễn Quang vẫn chưa nghỉ ngơi, hài tử hẳn là đã ngủ.

Nam tử sinh con dù sao cũng phải gánh vác nguy hiểm đến tánh mạng, đã hơn ba tháng, thân thể của Viễn Quang vẫn còn hơi suy yếu, xem ra phải tĩnh dưỡng nửa năm mới được.

“Vũ có ở chỗ này không?” Mỗi người đều có chuyên nghiệp riêng, ở phương diện y thuật, toàn bộ Phách Hồn Cốc, toàn bộ Long gia, đương nhiên người lợi hại nhất là Phong tiểu tử, nhưng hắn không thể mời được tôn thần kia ra tay, người kia căn bản là làm việc theo tâm tình.

Bất quá trừ bỏ Phong tiểu tử, thì Nhâm Nam Vũ ở phương diện y thuật là có tạo nghệ sâu nhất.

“Lão tổ tông, có thuộc hạ.” Nhâm Nam Vũ cũng từ trong bóng đêm hiện thân ra.

“Trong chốc lát ngươi khám cho Viễn Quang đi, lần sinh sản này khiến thân thể hắn trở nên rất kém cỏi.” Mười tháng hoài thai, cộng thêm sinh sản, cho dù là người có võ công nội lực thâm hậu cũng có chút không chịu nổi vất vả như vậy.

“Vâng.” Từ lúc Phách Hồn Cốc thu được tin tức do bệ hạ truyền đến, bệ hạ liền nhắc tới việc khiến hắn về cung nhìn xem tình huống thân thể của Viễn Quang. Nhưng lúc ấy không có sự cho phép của chủ tử, hắn không thể ra cốc.

Thị nữ thị vệ quỳ rạp đầy đất…Còn có run rẩy làm sao cũng không che dấu được.

Đây là có chuyện gì…

“Phong tiểu tử, đây là làm sao vậy?” Một bước đi vào cửa Huyết Long Điện liền nhìn đến Huyết Long Điện hỗn loạn thành một đống, tiếp theo là chạm phải ánh mắt lạnh lẽo như hầm băng.

Long Tuyệt Phong ngồi ở trong điện, vẻ mặt lãnh tà, đáy mắt lạnh lẽo.

Mà một nam tử thanh lệ phiêu dật khác ở trong điện cũng là vẻ mặt lo âu cùng tức giận. Người này chính là đương kim hoàng hậu, Viễn Quang.

“Dạ, hài tử không thấy.” Viễn Quang nhìn thấy Long Thiên Dạ trở về, rốt cục không thể áp chế lo âu hơn được nữa, bước tới, nhào vào trong ngực Long Thiên Dạ.

“Cái gì? Không thấy hài tử? Chuyện xảy ra lúc nào? Rõ ràng lúc ăn tối còn ở.” Bọn họ là cùng nhau ăn cơm chiều.

“Sau khi ăn cơm xong ta để cho thị nữ ôm hài tử trở về sau điện nghỉ ngơi, ta ở bên ngoài chờ các ngươi trở về, nhưng vừa rồi khi nghe các chủ tử sắp tới, ta liền bảo người ôm hài tử ra, kết quả hài tử không ở sau điện, ta đã phái người đi tìm cửa cung cũng đã đóng lại, hài tử khẳng định còn ở trong cung.” Viễn Quang thực nôn nóng, đây chính là con của mình, có thể không sốt ruột sao!

Nhưng cho dù nôn nóng hơn nữa cũng không thể loạn, chuyện này là liên quan đến hài tử của mình.

“Các ngươi là như thế nào hầu hạ, thế nhưng để người lẻn vào Huyết Long Điện ôm thái tử đi.” Long Thanh Trảm nổi giận, hận không thể lập tức giết hết những kẻ vô dụng này.

“Nói, là ai? Nếu không bổn vương lập tức giết các ngươi.” Nhìn một đám thị vệ thị nữ đều đem đầu chôn xuống sát mặt đất, thanh âm của Long Tuyệt Phong không lớn, lại đầy máu me.

Y tin tưởng thực lực của Viễn Quang, nhưng có thể ở Huyết Long Điện thần không biết quỷ không hay mà ôm Thái Tử đi, chỉ có một loại khả năng.

Huyết Long Điện có nội gián.

*****
Quả nhiên là hoàng cung a! Ngay cả chỗ đi vệ sinh cũng xây tráng lệ như vậy, còn có bồn cầu, giống như ở Phách Hồn Cốc, bồn cầu làm từ ngọc, mặt đất lót đá cẩm thạch, trang hoàng ánh vàng rực rỡ, xung quanh cũng là phiêu đãng mùi thơm của cây đàn hương.

Xa hoa a xa hoa.

Long Mặc Viêm để cho Hắc Hà đứng canh ở xa một chút, hắn đi phương tiện, cũng không muốn thuộc hạ đứng canh ngay ngoài cửa, rất không tốt.

Nơi đi vệ sinh đều thoải mái như vậy, Long Mặc Viêm đều muốn thổi vài tiếng huýt sáo, nhưng nhớ ra bây giờ là ban đêm, vẫn là không thổi.

Tốc tốc tốc…

Thanh âm gì thế?

Tốc tốc tốc…

Thật sự có thanh âm kì quái?

Long Mặc Viêm ngồi trên bồn cầu, cầm giấy mềm sang quý trong tay, lỗ tai đều dựng thẳng lên.

Tốc tốc tốc…Thật sự có thanh âm gì đó.

Hơn nữa ngay tại bên ngoài WC, ngay tại bên ngoài tấm mành che WC, hơn nữa nghe ra tuyệt đối không phải là ếch hay côn trùng gì, động tĩnh kia, tuyệt đối là có kích thước lớn…

Long Mặc Viêm nhanh chóng xử lý xong thân thể của mình, kéo quần lên, liền ngồi chồm hổm trên mặt đất, nhìn vào ống thông gió.

Tốc tốc tốc…đến…

Một cái đầu…

Đầu lông xù, sau đó là một đôi tay bẩn thỉu, cũng rất nhỏ.

Sau đó là…

“Đây là có chuyện gì? Sao lại có một đứa bé tới nhà xí?” Khi thứ kia xuyên qua ống thông gió, hai ánh mắt cứ vậy mà đối diện.

Một đôi ngây thơ, ngập nước.

Một đôi tràn ngập nghi hoặc.

“Y y nha…” Tốt lắm, thanh âm cỡ nào quen thuộc.

Nhớ năm đó, chính mình là từ y y nha nha như vậy mà tới.

Long Mặc Viêm ôm lấy đứa bé đột nhiên xuất hiện trong nhà xí này, dùng tay lau chùi gương mặt đầy bụi của nó.

Đứa bé này là của ai a? Sao lại xuất hiện ở trong này?

Trong lúc Long Mặc Viêm suy nghĩ lai lịch của đứa nhóc, trên tay truyền đến một trận nóng ướt.

Một sợi hắc tuyến xuất hiện trên trán Long Mặc Viêm.

Nước tiểu…

“Y y nha…” Đứa bé này, đi tiểu, cũng cười. Hướng về phía Long Mặc Viêm lộ ra một cái tươi cười đáng yêu đến không thể đáng yêu hơn được nữa, nhưng Long Mặc Viêm lại rơi vào rối rắm.

3 thoughts on “TYKGNT chương 88

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s