TYKGNT chương 89

Chương 89 Tiểu Thái tử

Ở trong mắt Long Mặc Viêm, đứa bé được chất liệu vải tốt bao bọc này còn là một đứa bé còn hôi sữa, tuy rằng trên người dính không ít tro bụi cùng vết bẩn lại không khó nhìn ra đứa bé này đáng yêu tinh xảo, thật sự chỉ có thể dùng phấn điêu ngọc mài để hình dung mới đủ để thuyết minh khí chất của đứa bé này.

Nhưng vấn đề cũng kéo đến, bị nước tiểu làm ướt người đã muốn đủ xui xẻo, bây giờ là tình huống nào? Đói bụng, vẫn là cảm thấy chính mình có vẻ ăn thật ngon?

“Ta nói, nhóc con, ngươi là rất đói hay là cắn chơi vậy?” Long Mặc Viêm thực không có lời gì để nói mà nhìn đứa bé ôm lấy tay mình ra sức gặm, nhưng chỉ có phần lợi mềm mại cọ xát trên tay.

Ngứa, ướt sũng, tất cả đều là nước miếng.

Hơn nữa rất có nghị lực, rõ ràng cắn không được, vẫn rất kiên trì, vì thế Long Mặc Viêm liền nhìn đứa bé này nghiêm túc gặm tay của mình, chính mình lại đối đứa bé này sinh ra một cỗ cảm giác vô lực vô cùng nồng đậm.

“Hắc Hà.” Không có biện pháp, nhà xí cũng không phải là nơi tốt đẹp gì. Long Mặc Viêm ôm đứa bé đi ra liền gọi nam nhân lạnh lùng đứng chờ ở xa xa.

“Thiếu chủ…đây là?” Hắc Hà vừa tới gần, đã bị đứa bé được thiếu chủ ôm trong ngực làm cho dừng bước.

Vẻ mặt ngạc nhiên, thiếu chủ đi một chuyến nhà xí sao lại đào là một đứa bé? Ánh mắt thường thường hướng nhà xí quét qua, nơi này còn có thể mọc ra một đứa bé? Cũng quá tào lao chút.

“Vẻ mặt đó của ngươi là có ý gì? Ngươi có biết đứa bé này không?” Long Mặc Viêm nhìn vẻ mặt như gặp quỷ của Hắc Hà, hắc tuyến trên trán càng lúc càng nhiều.

“Không biết.” Dơ hầy, ai mà biết? Hơn nữa…Hắc Hà sắc bén ngửi được trên người thiếu chủ nhà mình có mùi là lạ.

“Đừng ngửi, đứa nhỏ này tiểu lên người ta, nhanh chóng đi Huyết Long Điện tìm phụ thân, nhìn xem lai lịch của đứa nhỏ này, nửa đêm sao còn đi vệ sinh hơn nữa còn tới chỗ hẻo lánh như vậy.” Long Mặc Viêm cũng không có nghĩ nhiều.

Nhìn đứa bé chỉ mặc nội y thật dày, một cái áo khoác cũng không có, cảm thấy có chút kỳ quái, này không phải là con cái của người trong cung đi, nửa đêm không ngủ được, người lớn lại không có chú ý nên bò đi ra chơi?

Này cũng quá nguy hiểm, đứa bé còn nhỏ như vậy…

“Quả nhiên bị thương.” Vừa rồi đã ngửi thấy một cỗ mùi tinh ngọt, nếu không phải là vì hương vị cây cỏ cùng bùn đất trên người đứa bé che mất cỗ hương vị này khiến nó trở nên không quá rõ ràng, không chú ý sẽ xem nhẹ qua đi.

“Nhóc con, rất kiên cường, không hề khóc.” Long Mặc Viêm cầm lấy một cánh tay khác không có ôm lấy tay mình mà nhét vào miệng của đứa bé mở ra xem xét. Quả nhiên bị đá vụn cắt thương da thịt non mềm, trên bàn tay đều là vết máu, tuy rằng không đến mức nhìn thấy ghê người, nhưng điều này đối với một đứa bé mới lớn lên chút xíu như vậy, quả thật là một chuyện vô cùng thống khổ.

Nhưng là…

“Thực sự rất kiên cường.” Khóe miệng Long Mặc Viêm cong lên, lộ ra một nụ cười thanh nhã, mang theo một chút thản nhiên cưng chìu.

Bởi vì lúc hắn nói chuyện, bé con người ta chỉ để ý cắn tay hắn, chơi rất vui vẻ, mới không có nghĩ tay mình có đau hay không.

Sau đó Long Mặc Viêm tiếp tục kiểm tra xem trên người bé con còn có vết thương nào khác hay không, phát hiện chỉ có vết thương trên tay không còn vết thương nào khác.

Trong lòng yên tâm một chút, cũng may bé con mặc dày.

“Thôi, bản thiếu chủ đi nhà xí đều có thể gặp gỡ ngươi, xem ra chúng ta rất có duyên, nếu ngươi không có người nhà, ta liền thuyết phục phụ thân, thu ngươi làm đồ đệ được không?” Từ sau khi tới thế giới này, hắn liền tin tưởng loại chuyện mờ ảo nhưng mỹ huyễn như duyên phận.

Bản thân đột nhiên muốn làm sư phụ người khác, mặc dù mình không lợi hại như phụ thân, nhưng năng lực dạy ra một cái đồ đệ vẫn là có.

“Hắc Hà, chúng ta đi thôi!” Chỗ để xây nhà xí bình thường đều chọn nơi tương đối yên lặng, bởi vì nếu không xử lý tốt, cỗ hương vị kia cũng đủ hành người.

Cho nên…Bọn họ còn không biết lúc này hoàng cung đã hoàn toàn loạn lên.

Bởi vì Thái tử mất tích…

Bốp bốp bốp…Cùng với ba cái bạt tai, vào giờ khắc này trong hoàng cung nơi nơi đều có ánh nến , trong viện này càng có vẻ bắt mắt.

“Người, người chạy đi đâu?” Tức giận, quả thực giận đến mức không thể nào áp chế được.

“Chúng ta rõ ràng đem đứa bé để ở góc tường, kết quả nháy mắt nó đã không thấy tăm hơi, chúng ta thật sự không biết.” Bọn họ cũng đang buồn bực, bất quá chỉ là xoay người thả ra bồ câu đưa tin, chỉ chút xíu thời gian như vậy, vừa quay lại đã không thấy người đâu.

“Ngu xuẩn, một đám đều là ngu xuẩn, các ngươi nhìn xem đây là cái gì?” Người đang cực kì tức giận chỉ vào góc tường, nơi để đứa bé, chỗ góc tường bò đầy dây leo kia có một cái động không quá lớn.

Người lớn không thể chui qua, nhưng là một đứa bé mới vài tháng thì không nhất định.

Nhìn cái động bên dưới lá cây, trong đêm đen, liếc mắt một cái còn thật không thể nhìn thấy.

“Lập tức đi tìm, đã muốn kinh động đến hoàng đế, trong nửa canh giờ không thể tìm thấy đứa bé, liền lập tức rút lui, xử lý cung nữ cùng thị vệ kia chưa?” Không thể để lại bất cứ dấu vết gì, hiện tại tốt nhất có thể tìm thấy đứa bé, nếu không, chờ đợi bọn họ chỉ có cực hình. Nhưng cứ vậy mà rời đi, hạ tràng của bọn họ sẽ thảm hại hơn, chỉ hy vọng đến lúc đó chủ thượng có thể bỏ qua tiện mệnh của bọn họ.

“Đã xử lý xong, ngay cả thi thể cũng không để lại.” Một chút Phấn Hóa Thi liền giải quyết vấn đề, việc gấp trước mắt là trèo tường đi tìm, còn phải cẩn thận tránh đi thị vệ đang tìm kiếm trong cung, trong hoàng cung này mỗi một thị vệ đều là đối thủ khó chơi.

“Vậy đi nhanh lên.” Cũng bởi vì một sự kiện ô lông do một cái động giống lỗ chó, làm cho đứa bé kia thoát khỏi sự chưởng khống của bọn họ, chẳng lẽ mệnh số của đế quốc Phách Hồn đã muốn cường hãn đến độ cao mà người ta không thể tưởng tượng nổi?

Làm cho cơ hội hiếm có chỉ có thể vô duyên vô cớ như vậy mà vứt bỏ.

Nhưng sự thật đã là như vậy, chỉ có thể cố gắng hết sức mà bù lại. Vì thế trong một góc cách ngự dụng nhà xí không xa, mấy bóng đen thần bí không ngừng xuyên qua giữa màn đêm.

“Đây là có chuyện gì?” Lúc ôm bé con đi theo sau Hắc Hà bước vào Huyết Long Điện, Long Mặc Viêm liền thấy được trường hợp đề phòng sâm nghiêm, Câm Vệ Quân không ngừng ra ra vào vào.

Chỗ này không phải là xảy ra chuyện lớn gì đó chứ?

“Nhóc con này thực có tài.” Lúc Long Mặc Viêm nghi hoặc, lại cúi đầu nhìn thoáng qua bé con trong ngực, cư nhiên ngậm ngón tay của mình mà ngủ, khóe miệng còn chảy ra nước miếng trong suốt.

“Ai? Là thủ lĩnh ngài a!” Long Mặc Viêm cùng Hắc Hà vừa xuất hiện, các Cấm Vệ Quân đang nghiêm túc trông coi bên ngoài Huyết Long Điện đương nhiên sẽ chất vấn lai lịch, kết quả tập trung nhìn lại, dĩ nhiên là thủ lĩnh nhà mình.

“Xảy ra chuyện gì?” Huyết Long Điện đề phòng thành như vậy, vừa rồi một đường đi tới, nhìn thấy tất cả đều là thị vệ, Cấm Vệ Quân đang lục soát tìm kiếm, chẳng lẽ có thích khách?

Hoàng Cung này cũng đã nhiều năm không có xuất hiện thích khách.

“Thái tử điện hạ mất tích.” Đây là chuyện lớn vô cùng.

“Cái gì?” Thái tử mất tích…Không biết vì sao khi Hắc Hà nghe đến câu trả lời của thuộc hạ, theo bản năng liền quay đầu lại nhìn về phía thiếu chủ nhà mình, chính xác là nhìn về phía đứa bé mà Long Mặc Viêm ôm trong ngực.

Long Mặc Viêm đương nhiên cũng nghe được.

“Ngươi chẳng lẽ là Thái…”Long Mặc Viêm cúi đầu nhìn đứa bé trong ngực…

“Thái tử điện hạ, Thái tử điện hạ, Bệ hạ, Đế hậu, tìm được Thái tử điện hạ rồi…” Thật là trùng hợp a! Cấm Vệ Quân đang nói chuyện với Hắc Hà vốn là người bảo vệ Huyết Long Điện, cũng từng gặp qua Thái tử điện hạ.

Theo ánh mắt của Hắc Hà nhìn về phía Long Mặc Viêm, liền nhìn đến hy vọng.

Đây không phải là Thái tử điện hạ sao?

Tên Cấm Vệ Quân kia liền rống to ra tin vui này, Thái tử điện hạ trở lại, được người ôm trở về.

“Thật đúng là…Phụ thân…” Long Mặc Viêm mới nắm mặt của bé con, trước mắt liền thần kỳ xuất hiện một người.

“Đây là thứ gì?” Long Tuyệt Phong đi ra trước tiên, vừa rồi chợt nghe thấy thanh âm của Hắc Hà, đến khi nghe thấy tiếng rống to của thị vệ, chân của y nện bước càng nhanh, nhưng khi nhìn đến bảo bối của mình, tâm tình vui mừng đã bị nhóc con được Long Mặc Viêm ôm trong ngực lau sạch sẽ.

Đó là Viêm nhi của y, là bảo bối hoàn toàn thuộc về y, vật nhỏ này cư nhiên dám chiếm lấy vị trí trong ngực của Viêm nhi.

Trong mắt Long Tuyệt Phong, nhiệt độ chậm rãi hạ xuống.

“Phụ thân, nó không phải đồ vật, là Thái tử.” Được rồi, chính mình thừa nhận, không phải đồ vật lời này rất có nghĩa khác.

“Phụ thân mặc kệ nó là thứ gì, phụ thân không thích con ôm nó.” Muốn ôm cũng là ôm chính mình, Long Tuyệt Phong mới mặc kệ này đó, ghen tị lên là chẳng phân biệt được địa điểm trường hợp, chẳng phân biệt được hoàn cảnh đối tượng.

“Được rồi.” Không ôm liền không ôm.

“Bảo bảo, bảo bảo…Bảo bảo của ta…” Đi theo sau Long Tuyệt Phong ra tới là Long Thiên Dạ, Viễn Quang, Long Thanh Trảm còn có Nhâm Nam Vũ. Vọt tới trước nhất là Viễn Quang.

Khi nhìn thấy bé con bẩn thỉu ngủ vô cùng bình yên trong ngực Long Mặc Viêm, tâm Viễn Quang đều nhéo đau, bảo bảo của hắn rốt cục đã trải qua cái gì? Sao lại chật vật như vậy?

“Thiếu chủ, có thể đưa đứa bé cho ta sao?” Viễn Quang vừa mới nói xong, Thái tử vốn đang ở trong ngực Long Mặc Viêm liền đổi vị trí bay tới trong hai tay của Viễn Quang.

“Quản con của ngươi của ngươi, không được tới gần Viêm nhi.” Long Tuyệt Phong ôm bảo bối của mình, hướng Viễn Quang nghiêm giọng cảnh cáo.

Nhưng trả lời Long Tuyệt Phong không phải Viễn Quang, mà là một tiếng khóc đinh tai nhức óc.

Bị Long Tuyệt Phong ném đi như vậy, bảo bảo đang ngủ liền tỉnh lại. Đầu tiên là mở ra ánh mắt to tròn, nhìn ôm chính mình là mẫu phụ của mình, đầu tiên là lộ ra tươi cười sáng lạn.

Sau đó phát hiện không thích hợp…

Mùi thơm thơm không thấy, cắn cắn ăn ngon không có.

Vì thế, liền khóc…

Mà một hồi mất tích ngay tại trong tiếc khóc vang dội hữu lực của Thái tử cũng kết thúc.

2 thoughts on “TYKGNT chương 89

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s