TYKGNT chương 90

Chương 90 Bởi vì nhân định thắng thiên

Thái Tử là tìm được, nhưng toàn bộ hoàng cung cũng không bởi vì vậy mà thả lỏng cảnh giác, dù sao Thái tử mất tích một đoạn thời gian, không có ai biết Thái tử đang an ổn ngủ say trong Huyết Long Điện tại sao lại chạy tới chỗ khác, Thái tử lại mới hơn ba tháng, làm sao cũng không có năng lực rời đi Huyết Long Điện xa đến vậy.

Cho nên trong hoàng cung vẫn tràn ngập không khí áp lực khẩn trương như cũ, từng tốp binh lính càng là tăng mạnh đề phòng, hơi có chút không đúng, lập tức bắt giữ, nếu dám phản kháng, đương trường xử quyết.

“Mặc Viêm, ngươi nói ngươi là ở trong nhà vệ sinh phát hiện Thái tử?” Khóe miệng của Long Thanh Trảm đều co rút, rất không chuyên nghiệp, thế nhưng đem người mang tới cái loại địa phương này, còn để lạc mất, đám người này rốt cục có lai lịch gì, lại có ý đồ gì không muốn người biết?

Long Thanh Trảm đương nhiên không phải là hy vọng Thái tử bị người lặng yên ôm đi, nhưng đây cũng quá kì diệu.

“Ngươi là nghi ngời lời nói của Viêm nhi sao, lão già?” Ai cũng không được hoài nghi độ chân thật trong lời nói của Viêm nhi, Long Tuyệt Phong chính là điển hình của bao che cho con, hơn nữa là đem hết thảy trân trọng yêu thương đều cho Long Mặc Viêm, nếu ai dám đối Viêm nhi sinh ra tí xíu xiu suy nghĩ không tốt nào, thì phải là cùng Long Tuyệt Phong y đối nghịch, mà phàm là người đối nghịch y, hạ tràng chỉ có một, thì phải là chết, sống không bằng chết.

“Ta nói lão đệ, ngươi có thể đừng lão già dài lão già ngắn mà kêu hay không, ta nhìn qua còn rất trẻ tuổi được không?” Một lão nhân hơn 300 tuổi, nếu không phải bề ngoài trẻ tuổi, hắn kỳ thật chính là một lão già, cho nên đối với việc Long Thanh Trảm cường điệu tuổi tác của mình, lúc này đổi thành khóe mắt khóe miệng thậm chí ngay cả da mặt của Long Mặc Viêm cũng nhịn không được mà run rẩy.

“Thì phải là đang nghi ngờ lời nói của ta.” Long Tuyệt Phong chính là loại người có thể đem không có việc gì nói thành có việc, việc nhỏ biến thành việc lớn, việc lớn biến thành chuyện trời long đất lở, tuyệt đối sẽ không để người bớt lo, lại càng sẽ không làm cho người ta không đếm xỉa tới.

Bị tính cách nói gió là mưa, tiết tấu tư duy lại mau lại khiến người muốn hộc máu của Long Tuyệt Phong chọc cho Long Thanh Trảm rất muốn cùng nghĩa đệ của mình đánh nhau một trận, như vậy sẽ dễ chịu chút, miễn cho lại nói đông nói tây, còn nói nữa đều thành mình là người bắt cóc Thái tử.

“Phụ thân, chúng ta vẫn là thảo luận chuyện Thái tử mất tích trước đi.” Mắt thấy ánh mắt giữa hai người có dấu hiệu không đúng, Long Mặc Viêm liền lên tiếng.

“Không có gì hay mà thảo luận, Viêm nhi, theo ta về tẩm cung thay y phục.” Ở trong hoàng cung, Long Tuyệt Phong tự nhiên cũng có tẩm điện của mình, đó là phải chuẩn bị.

Tiểu quỷ kia thế nhưng dám đi tiểu lên quần áo mà mình chuẩn bị cho Viêm nhi, thực sự quá lớn mật.

Cho dù là mùi nước tiểu, chính mình cũng không cho phép hương vị của người khác dừng lại trên người Viêm nhi. Tối nay y sẽ cẩn thận tắm rửa cho Viêm nhi, xóa sạch loại hương vị này, mà phương pháp trực tiếp nhất đó là dùng hương vị của mình bao trùm lên.

Lúc này vẻ mặt kia của Long Tuyệt Phong thật sự là mị hoặc cực hạn, tràn ngập mỹ cảm thô bạo, tuận mị khiếp người, còn có vẻ mặt cực nóng, này đó dung hợp cùng một chỗ liền thành yêu nghiệt, tuyệt thế đại yêu nghiệt.

Nhìn thấy Long Tuyệt Phong như vậy, trong vô hình tản ra yêu mị tà cuồng khiến người ta rung động đến kinh hãi, trừ bỏ Long Mặc Viêm bị y ôm vào trong ngực, những người khác đều không tự giác mà lui về phía sau.

Như thế nào đột nhiên lại có chuyển biến khí chất lớn như vậy, nguy hiểm, thật sự là quá nguy hiểm.

“Được.” Long Mặc Viêm không có lý do cự tuyệt, hơn nữa hắn cũng cảm thấy một thân đầy mùi nước tiểu rất không thoải mái, sắc trời thật sự không còn sớm, có chuyện gì đến ngày mai nói cũng không muộn.

Nhưng ngay lúc không ai dám nhiều lời một câu, tùy ý hai cha con rời đi, một thanh âm từ nhỏ tới lớn lần thứ hai xuất hiện trong Huyết Long Điện.

Oa ô ô ô ô…

Oa ô ô ô ô…

Tiếng khóc do trẻ nhỏ ra sức gào lên đột nhiên xuất hiện, kia kêu một cái đinh tai nhức óc, kinh thiên động địa a!

“Xin chủ tử cùng thiếu chủ dừng bước.” Hoàng hậu Viễn Quang vẻ mặt lo âu đau lòng ôm Thái tử cũng bày ra khó xử gọi lại Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm đang muốn rời đi.

Mà ngay lúc hắn vừa lên tiếng, nhóc con vốn khóc không dấu hiệu dừng, không chỉ sấm lớn mưa cũng lớn, vừa thấy được thân ảnh của Long Mặc Viêm…không chỉ dừng khóc, còn hướng về phía Long Mặc Viêm vươn ra hai tay non mềm trắng nộn. Mà hành động như vậy ở trong mắt Long Tuyệt Phong thì phải là khiêu khích.

“Viêm nhi, chúng ta đi thôi!” Tiểu quỷ này mơ tưởng tới gần bảo bối của y.

Nhưng là, khi chân Long Mặc Viêm vừa nâng lên sắp rời đi, tiếng khóc đáng sợ lần thứ hai vang lên, cũng hoàn toàn là theo bản năng, khi chân Long Mặc Viêm buông xuống, tiếng khóc kia lại không có.

Khi chân lần thứ hai nâng lên muốn đi, tiếng khóc càng là tiếng sau càng lớn hơn tiếng trước!

Kỳ quái, thử nhiều lần, không riêng gì Long Mặc Viêm, người ở chỗ này đều thấy rõ ràng, tiểu Thái tử đây là luyến tiếc ân nhân, càng là đang dùng biện pháp của mình lưu lại Long Mặc Viêm.

Đứa nhỏ này mới bao lớn a! Đã biết lợi dụng ưu thế của mình, tương lai nhất định khó lường. Mặc cho ai cũng luyến tiếc đứa bé nhỏ như vậy vẫn luôn đáng thương hề hề mà khóc.

Giống như, cũng không phải ai đều có thể mềm lòng.

Ít nhất…

“Phụ thân.” Tuy rằng Long Mặc Viêm cũng không định lưu lại, nhưng là…cũng không cần đối với một đứa bé nhỏ như vậy ra tay đi.

Nhìn phụ thân một mình đi về phía Viễn Quang, vẻ mặt âm trầm, Long Mặc Viêm còn thật sợ phụ thân của mình ra tay với tiểu Thái tử, nói thế nào cũng là con cháu của Long gia, phải trân trọng mới được.

Chính là thật không ngờ phụ thân tuy vẻ mặt lạnh lẽo, nhưng cũng không tổn thương tiểu Thái tử.

“Trong mấy ngày bổn vương ở trong hoàng cung, cách Viêm nhi thật xa cho bổn vương, đừng làm cho bổn vương có xúc động bẻ gãy cổ của nó.” Ai cũng đừng mơ tưởng tới gần Viêm nhi của y, Viêm nhi là chỉ thuộc về một mình y. Ở trên thân thể tiểu Thái tử điểm vài cái, liền đối với Viễn Quang hạ mệnh lệnh.

Mà toàn bộ Huyết Long Điện cũng hoàn toàn yên tĩnh, bởi vì tiểu Thái tử đang ngủ, mặc dù là mê man, nhưng cũng là không cần lo lắng hắn lại náo loạn.

“Phụ thân, đứa bé còn nhỏ như vậy, điểm huyệt đối với nó không có vấn đề gì sao?” Thân thể của đứa nhỏ này vẫn chưa phát dục hoàn toàn, Long Mặc Viêm thật sự có chút lo lắng.

“Nếu Viêm nhi đem quá nhiều lực chú ý vào chỗ khác, lần sau phụ thân liền trực tiếp điểm tử huyệt của nó.” Long Tuyệt Phong tuyệt đối không phải là nói đùa, mà Long Mặc Viêm càng là sẽ không đem lời nói của phụ thân mình trở thành gió thoảng bên tai.

Bất quá…Hắn không giống như Viễn Quang, vừa nghe xong lời của phụ thân liền kinh hách mà nhanh chóng ôm con của mình đi, miễn cho bị phụ thân làm gì.

Mà nhìn thấy phụ thân tận hết sức lực để ý quan tâm mình như vậy, Long Mặc Viêm phát hiện phụ thân trực tiếp như vậy thật sự rất đáng yêu.

Tình yêu cực nóng như vậy, toàn bộ đều thuộc về riêng mình, phụ thân…Ta yêu ngươi, sâu sắc yêu ngươi.

“Tuy rằng bộ dáng ăn dấm của phụ thân rất dễ nhìn, nhưng là phụ thân, chúng ta quay về tẩm cung đi!” Khóe miệng cong lên nụ cười ôn nhu nhất.

“Được.” Viêm nhi của y, vĩnh viễn đều thực hiểu y.

“Phụ thân, lần sau đừng ra tay, dùng chút mê hương là được rồi.” Dù sao hắn biết trên người của phụ thân nhà mình vẫn luôn có vài thứ kì lạ.

“Được, nghe Viêm nhi.” Trong đôi mắt ôn nhu như nước của Long Tuyệt Phong chỉ có Long Mặc Viêm.

“Phụ thân, vừa rồi sao lại không có kiên nhẫn như vậy?” Giống như phụ thân là thật không có chút kiên nhẫn, bình thường nhìn một bộ nhã nhặn ôn nhu, kỳ thật thực dễ dàng bực bội, vừa bực bội liền không xong, tốt nhất cách phụ thân xa một chút, nếu không sẽ có nguy hiểm tính mạng.

“Bởi vì tiếng khóc kia khiến phụ thân thực bực bội, một chút cũng không ngoan giống Viêm nhi năm đó.” Quả nhiên Viêm nhi của y là độc đáo nhất thế giới, ai cũng không bằng.

Nghe được lời của Long Tuyệt Phong, Long Mặc Viêm không khỏi cũng có chút xấu hổ, tình huống của hắn không giống được không, căn bản không thể so sánh, đứa bé nào khi còn nhỏ không khóc hai tiếng, cái này gọi là quá trình sinh trưởng.

Bất quá Long Mặc Viêm biết, chính mình nói nhiều hơn nữa đều là vô dụng, còn không bằng không nói.

Hai cha con cứ vậy mà vừa trò chuyện vừa rời khỏi Huyết Long Điện, mà nhìn hai người biến mất trong đêm đen, người trong Huyết Long Điện trừ bỏ cảm thán hai người tình nùng, chỉ có ánh mắt Long Thanh Trảm trở nên thâm sâu.

“Đi ra.” Thiếu chút nữa là không phát hiện được.

“Long gia chủ, đã lâu không gặp.” Hơn bốn mươi năm không gặp, thời gian quả thực hơi dài. Lúc này, nam nhân trống rỗng hiện thân trong Huyết Long Điện đúng là người vẫn luân không lộ diện, Huyền Minh.

“Không thể tưởng được, sau khi tỉnh lại, ảo thuật của Huyền Minh tiên sinh là càng ngày càng tinh tiến, nếu không phải Huyền Minh tiên sinh cố ý tiết lộ khí tức, bổn gia chủ thật sự là không phát hiện.” Gặp người trẻ tuổi nhỏ hơn mình hơn 200 tuổi, Long Thanh Trảm lại dùng tiên sinh để xưng hô, thật là có chút kỳ quái.

Nhưng cho dù kỳ quái, cũng không ai hỏi, thấy Long Thanh Trảm cùng Huyền Minh – người ngủ say vừa tỉnh lại cũng là Thiên Sư trong truyền thuyết tựa hồ có chuyền quan trọng muốn nói với nhau, người của Huyết Long Điện nên lui đều lui xuống.

Mà ngay cả Long Thiên Dạ đều trở lại hậu điện làm bạn ái nhân hài tử, ở tiền điện của Huyết Long Điện, trong thời gian cực ngắn, liền chỉ còn hai người Long Thanh Trảm cùng Huyên Minh.

“Huyền Minh, không thể tưởng được ngươi thế nhưng tỉnh lại, thật sự là kỳ tích.” Khi chỉ còn lại hai người, hai chữ tiên sinh đã bị Long Thanh Trảm lược bỏ.

“Chuyện ngươi không thể tưởng được có nhiều lắm, Thanh Trảm.” Thanh Trảm là xưng hô Huyền Minh dành cho Long Thanh Trảm, giữa hai người dường như…rất quen thuộc.

“Huyền Minh, lời dư thừa ta liền không nói nhiều, ngươi ta giao tình trăm năm, ngươi trăn trở luân hồi tam thế, ta càng là đem tình bạn giữa chúng ta đặt ở vị trí đầu tiên, hiện tại ta chỉ hỏi ngươi một câu, Mặc Viêm có phải là nửa kia mệnh định của Phong hay không? Ngươi nên biết, ta sẽ có hành động.” Chuyện của Phong, đó là chuyện vô cùng lớn.

“Ta nói, Thanh Trảm, ngươi năm nay đều đã hơn 300 tuổi, sao vẫn cứ hấp ta hấp tấp như vậy? Ta vẫn là câu nói kia, chuyện của vị huynh đệ vong niên này của ngươi không phải là việc mà ngươi có thể chen chân, cho dù xuất phát từ quan tâm cũng không được.” Có hành động, là muốn đối Lão đại nhà ta có hành động đi! Khó mà làm được a.

Cho dù…

Nhân duyên của người nam nhân kia không phải Lão đại, cũng không có ai có thể tách hai người bọn họ ra, vì trên đời này trừ lão đại ra, căn bản không có bất luận kẻ nào có thể trấn được người nam nhân kia.

Cho dù là bạn lữ mệnh định của Long Tuyệt Phong.

Mệnh định thì thế nào…

Con cưng của trời cũng không dễ dàng bị vận mệnh liên lụy như vậy, yêu của y đã hoàn toàn cho Lão đại, cho dù xuất hiện một nửa mệnh định kia thì thế nào? Dựa theo quan sát của hắn, y theo tính nết của Long Tuyệt Phong, nếu xuất hiện người có khả năng gây nguy hiểm cho Lão đại, tuyệt đối sẽ không nói hai lời mà giết chết.

Bảo đảm Lão đại vô ưu vô lự.

Cho nên…

Mệnh định không bằng nhân định…

Bởi vì, nhân định thắng thiên…

2 thoughts on “TYKGNT chương 90

  1. “Mệnh định không bằng nhân định…

    Bởi vì, nhân định thắng thiên…” Oa oa, ta kết câu này nha,nó thể hiện rõ sự bá đạo + cường hãn đến nghịch thiên của Phong ca!!! *hú hét*

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s