Đặc công tà phi chương 96

Chương 96: Tự mình hại mình.

Edit & Beta: Minh Nguyệt Tâm Vy

 Bàn tay Thượng quan Ngưng Nguyệt đột nhiên khẽ cuốn, Huyền Băng Thiết nhẫn vừa nở rộ thành hình hoa sen trên tay nàng liền cắt xoẹt qua cổ tay Hiên Viên Kỳ.

“Phụt –” Cổ tay Hiên Viên Kỳ lập tức truyền đến một trận đau đớn thấu tim, máu tươi từ cổ tay phun ra tung toé, đồng thời chủy thủ trong tay hắn cũng rơi xuống đất.

“Ngươi. . .” Hiên Viên Kỳ vung mạnh ống tay áo, mà cánh tay còn lại chưa bị thương tựa như ưng trảo sắc bén chộp lấy đầu vai Thượng quan Ngưng Nguyệt, hận không thể bóp nát đầu vai của nàng để xả giận.

Mũi chân nhanh chóng điểm một cái, Thượng Quan Ngưng Nguyệt liền dễ dàng tránh được công kích ác độc của Hiên Viên Kỳ, tay ngọc nhảy múa, Huyền Băng Thiết nhẫn lại lạnh băng cắt xoẹt qua má phải của Hiên Viên Kỳ.

“A –” Hiên Viên Kỳ mở miệng rống lên một âm thanh thống khổ, bàn tay đang điên cuồng muốn chụp lấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng lập tức ôm lấy má phải đang ròng ròng chảy máu .

“Sao phải dùng móng vuốt che mặt, hay là Tuyên vương chê thủ pháp cắt thịt của ta không đủ hoàn mỹ? Hay là. . . Tuyên vương cảm thấy so với cắt thịt trên mặt thì cắt thịt trên người của ngươi trước càng có thể làm ngươi thống khoái hơn?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt nở nụ cười yêu dã, quần áo lửa đỏ tung bay trong gió tạo ra một độ cong xinh đẹp lại tràn đầy trào phúng đến cực điểm.

“Ngươi. . .” Hiên Viên Kỳ không khỏi sợ hãi lui lại mấy bước, giờ phút này hô hấp run rẩy đến cực độ, nhất thời ngộ ra được một khi trêu chọc tiểu ma nữ Thượng Quan Ngưng Nguyệt này, tự sát có khi lại là loại giải thoát sinh mệnh tốt nhất.

“Ngươi không phải rất thích ngắm cảnh người khác đổ máu sao? Ta không ngại hào phóng dạy cho ngươi, ngắm cảnh người khác đổ máu như thế nào mới có thể càng thêm thú vị. Trước ngoan ngoãn để cho ta dùng Huyền Băng Thiết nhẫn điêu khắc mặt của ngươi, sau đó lại ngoan ngoãn để ta dùng Huyền Băng Thiết nhẫn cắt gọt thân hình của ngươi. Đợi khi ta đem ngươi tạo thành một tác phẩm điêu khắc nghệ thuật hoàn mỹ nhất, ngươi liền có thể xuất sư nga .” Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng tay vuốt ve tóc đen buông xuống bên má, mắt ngọc mị cười khanh khách nhìn về phía Hiên Viên Kỳ đang cứng ngắc đứng đó.

Nhìn thấy Hiên Viên Kỳ bị thương, sắc mặt Khương thái hậu cũng lập tức trắng bệch. Hít vào thật sâu mấy ngụm khí lạnh, hai  tròng mắt Khương thái hậu tựa như màn đêm u tối không một tia sáng nói: ” Các tướng sĩ Huyền sư doanh nghe đây, nếu ai có thể lấy mạng Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ai gia cùng Tuyên vương nhất định cho hắn cả đời vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết.”

Lộp bộp — Khương thái hậu vừa dứt lời, chúng tướng sĩ Huyền sư doanh lập tức nhất tề trừng mắt nhìn chằm chằm Khương thái hậu, trên mặt lại toả ra khí tức vạn phần lạnh lẽo.

Đây là người nắm giữ Hổ phù, là chủ tử mà toàn bộ bọn họ phải thề sống chết nguyện trung thành sao? Tuyên vương Hiên Viên Kỳ dùng chủy thủ tàn nhẫn ám sát Trần tướng quân, thái hậu không trừng phạt Hiên Viên Kỳ thích đáng cũng liền thôi.

Nay nhìn thấy Hiên Viên Kỳ bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt làm bị thương, bà ta còn dùng vinh hoa phú quý để vấy bẩn lòng trung thành son sắt của bọn họ đối với Long Diệu Hoàng Triều, lại còn lệnh cho bọn họ đi lấy mạng Thượng Quan Ngưng Nguyệt? Chuyện này thật sự là rất đáng giận, rất đáng giận !

Mắt đẹp của Thượng Quan Ngưng Nguyệt không chút cố kỵ nhìn thẳng vào Khương thái hậu, trong giọng nói tràn đầy đồng tình: “Lão yêu bà a lão yêu bà, ta thật sự cảm thấy bi ai thay ngươi nga. Ngươi còn dám dùng vinh hoa phú quý để dụ dỗ những dung sĩ Long Diệu một lòng vì bảo hộ quốc gia mà cam tâm tình nguyện phơi thây nơi trận mạc, quả thực là đại sỉ nhục?”

“Ngươi. . .” Thân hình Khương thái hậu đột nhiên run lên vài cái, trên khuôn mặt tầng tầng son phấn tuy rằng vẫn tận lực duy trì bình tĩnh, nhưng sâu trong máu đã sớm sôi trào nỗi sợ hãi.

Lúc này, Hiên Viên Diễm dời bước đi tới bên cạnh Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tuấn mi lạnh lùng nhướn lên, mở miệng đầy đạm mạc nói: “Khương thái hậu, giao Hổ phù ra đi! Dù ngươi có được Hổ phù trong tay, cũng là thùng rỗng kêu to thôi.”

“Đem Hổ phù giao cho Chiến thần Thụy vương, ngươi không xứng có được nó!” Các tướng sĩ Huyền sư doanh đầu tiên là liếc mắt nhìn nhau, sau lập tức đều vung tay hô to lên. Đại tướng quân Thượng Quan Hạo cùng các tướng sĩ Hổ báo doanh nhìn thấy một màn này, trên gương mặt không khỏi đồng thời hiện lên ý cười thư thái cùng vui sướng.

Còn Hiên Viên Kỳ thì sắc mặt nhăn nhó vô cùng liếc qua các tướng sĩ Huyền sư doanh đang vung tay hô to, tiếp theo hai tròng mắt di động, nổi lên hơi thở mông lung nhìn về phía Khương thái hậu, mở miệng kinh hãi nói: “Mẫu hậu. . .”

Các tướng sĩ Huyền sư doanh làm phản tập thể, đương nhiên cũng làm khuôn mặt Khương thái hậu đã trắng bạch giờ lại càng thêm tím tái. Nhưng chỉ trong giây lát, hai tròng mắt Khương thái hậu lại lóe lên ý cười âm trầm quỷ dị nói: “Hiên Viên Diễm, muốn Hổ phù thật không? Hảo, ai gia cho ngươi.”

Khương thái hậu đột nhiên vung ống tay áo lên, một khối lệnh bài bằng đồng điêu khắc mãnh hổ bay vọt tới trước mặt Hiên Viên Diễm. Ngay khi Hiên Viên Diễm đưa tay tiếp được khối lệnh bài dùng để điều binh khiển tướng là Hổ phù, bà ta bỗng dưng ngẩng đầu, từ miệng phát ra tiếng cười vạn phần cuồng vọng: “Ha ha ha. . .”

“Hiên Viên Diễm, ngươi cho là thu phục được nhân tâm của các tướng sĩ Huyền sư doanh, trận chiến này ngươi liền thực sự thắng sao? Nếu Hổ phù nay đã giao cho ngươi, như vậy ai gia cũng không ngại trước tiên nói cho ngươi biết, tuy rằng ngươi dễ dàng bình định được nội chiến của Long Diệu Hoàng Triều, nhưng ngươi vẫn là kẻ thua trận trong một trận chiến lớn hơn.” Một trận tiếng cười cuồng ngạo qua đi, Khương thái hậu bỗng nhiên lại dùng ánh mắt âm lãnh độc ác bắn về phía Hiên Viên Diễm.

“Bổn vương thua trận chiến lớn hơn ư?” Mắt đen của Hiên Viên Diễm vẫn che dấu nghi hoặc dò xét mắt Khương thái hậu, nhưng hắn liền lập tức đoán được ý tứ trong lời nói của Khương thái hậu. Hiên Viên Diễm bỗng nhiên nhắm chặt mắt lại, hai tay dùng sức tách Hổ phù bằng đồng trong tay thành hai mảnh.

Chuyện gì vậy, chẳng lẽ bên trong Hổ phù làm bằng đồng này còn cất giấu huyền cơ? Hay là. . . thứ mà Diễm từ đầu đến cuối muốn lấy từ tay Khương thái hậu không phải là khối lệnh bài dùng để điều binh khiển tướng, mà là bí mật cất giấu bên trong khối lệnh bài này?

Nhìn thấy Hiên Viên Diễm bỗng nhiên dùng sức tách Hổ phù thành hai mảnh, phượng mi của Thượng Quan Ngưng Nguyệt không khỏi có chút nhíu lại, trong lòng cũng đồng thời âm thầm phỏng đoán .

Ngưng thần xem xét khoảng trống bên trong hai mảnh Hổ phù, mắt đen của Hiên Viên Diễm lập tức phóng xuất ra tia sáng sắc bén nhìn về phía Khương thái hậu, gương mặt cũng trở nên lạnh lùng nói: “Nếu ngươi chịu giao ra Kim phỉ thúy, bổn vương liền thay hoàng huynh cho ngươi một cái hứa hẹn, đặc xá tội mưu phản hôm nay cho ngươi cùng Hiên Viên Kỳ. Nếu không. . .”

Hổ phù đúng thật là thứ mà hắn muốn đoạt từ tay Khương thái hậu, tuy rằng hiện nay dù cho hắn không có được Hổ phù, tâm các tướng sĩ Huyền sư doanh đã xao động vậy thì bọn họ cũng sẽ vâng theo hiệu lệnh của hắn. Bất quá, Hổ phù dù sao cũng là lệnh bài điều binh khiển tướng của Long Diệu Hoàng Triều, vì để ngừa vạn nhất vẫn là để hắn tự bảo quản mới có thể an tâm hơn một chút.

Nhưng là, Hổ phù ngoại trừ có thể điều binh khiển tướng, bên trong đó còn cất dấu một khối phỉ thúy kim sắc thế gian hiếm thấy chính là thứ mà hắn cùng Ly vẫn muốn đoạt được. Nhưng mà, hắn và Ly thật sự là ngàn vạn lần không ngờ đến, bên trong Hổ phù lại cất dấu bí mật về Kim phỉ thúy này, lại còn bị lão yêu bà Khương thái hậu chết tiệt phát hiện trước.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt trừng mắt, ánh mắt quan quẩn một chút sương mù nhìn Hiên Viên Diễm, mở miệng ôn nhu hỏi: “Diễm, tình huống gì vậy?”

Hiên Viên Diễm gắt gao nắm chặt hai mảnh Hổ phù, mắt đen nổi lên đầy hàn ý nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mở miệng giải thích: “Bên trong Hổ phù cất giấu Kim phỉ thúy, liên quan đến tính mạng của một nữ tử, mà nữ tử kia chính là mẫu phi của ta và Ly. Việc này từ trước tới nay ta vẫn chưa nhắc với Nguyệt Nhi, là không muốn làm cho Nguyệt Nhi phải thay ta lo lắng.”

“Cho dù ai gia không giao Kim phỉ thúy cho ngươi, đối với việc ai gia muốn phát động nội chiến ở Long Diệu Hoàng Triều hôm nay, ngươi cùng Hiên Viên Ly cũng có thể làm gì chứ? Cho dù ai gia cùng Tuyên vương thật sự có ý đồ tạo phản, nhưng nội chiến ở Long Diệu Hoàng Triều cũng không thực sự bùng nổ, dưới tình huống như thế Hiên Viên Ly nhiều lắm cũng chỉ có thể đem ai gia cùng Tuyên vương vĩnh viễn nhốt vào thiên lao, căn bản sẽ không thể dùng hình với ai gia cùng Tuyên vương, lại càng không thể chiếu cáo thiên hạ xử tử ai gia cùng Tuyên vương.” Khóe môi Khương thái hậu lạnh lùng nhếch lên, hai tròng mắt phóng ra tia nhìn đầy ngoan độc, tự mãn.

“Hiên Viên Diễm, nội chiến hôm nay bất quá chỉ có thể làm cho bổn vương cùng mẫu hậu đổi một chỗ ở khác mà thôi. Nhưng ngươi cùng Hiên Viên Ly thì không như vậy, sự việc hôm nay đã làm hai người các ngươi phải trả giá đắt đó là nỗi đau mất đi tính mạng mẫu thân của mình. Suy nghĩ kỹ lại, bổn vương cảm thấy vẫn là rất đáng a.” Hiên Viên Kỳ cũng dữ tợn âm hiểm cười, ngữ khí vạn phần cay nghiệt trào phúng nói.

Cho dù hắn cùng mẫu hậu phạm vào tội mưu phản thì thế nào chứ? Bọn họ một người quý vì Vương gia Long Diệu Hoàng Triều, huynh đệ cùng cha khác mẹ của cẩu hoàng đế Hiên Viên Ly cùng Thụy vương Hiên Viên Diễm. Một người quý vì thái hậu Long Diệu Hoàng Triều, mẫu hậu trên danh nghĩa của cẩu hoàng đế Hiên Viên Ly.

Đối với dân chúng Long Diệu Hoàng Triều mà nói, hiếu thuận luôn là tiêu chí hàng đầu, huynh đệ như tay chân. Nếu cẩu hoàng đế Hiên Viên Ly muốn duy trì phong phạm minh quân của hắn, lại thêm việc nội chiến căn bản cũng không chính thức bùng nổ, tất nhiên sẽ không dám chiếu cáo thiên hạ xử tử hắn cùng mẫu hậu, nếu không đám dân đen không hiểu sự tình cùng nhóm tiểu tử ở trà dư tửu quán chắc chắn sẽ làm ầm chuyện này lên.

“Ha ha. . . Hoàng đế sẽ không thể dùng hình với hai người các ngươi, lại càng không thể chiếu cáo thiên hạ xử tử hai người các ngươi sao?” Nghe được lời nói từ miệng Hiên Viên Kỳ cùng Khương thái hậu, đôi môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt không khỏi lạnh lùng nhếch lên. Nàng thông minh tuyệt đỉnh, sao lại không rõ ý tứ đằng sau mấy lời khiêu khích của Hiên Viên Kỳ cùng Khương thái hậu này chứ?

Mắt ngọc ma dã lưu chuyển, Thượng Quan Ngưng Nguyệt yêu mị cười, bộ dạng đầy lười biếng nói: “Lập tức giao Kim phỉ thúy ra, nếu không hiện tại ta sẽ dùng tú hoa châm khâu miệng hai người các ngươi lại, sau đó lại đem thịt trên người bọn ngươi từng đao từng đao cắt xuống, cho các ngươi nếm hết ngàn vạn tra tấn đau đớn mà chết.”

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi dám. . .” Sắc mặt Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ bỗng dưng đại biến, thân hình liên tục tránh lui ra sau, đồng thời hai tròng mắt bọn họ khó có thể tin trừng lớn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Ta không dám? Trên đời này, vốn không có chuyện gì mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta không dám làm.” Hai cổ tay nàng đột nhiên di động, từ trong tay áo trái phải nhanh chóng phóng ra hai sợi tơ hồng dài nhỏ.

“Thụy vương, ai gia cùng Tuyên vương chính là người trong hoàng thất. Mặc dù hai người chúng ta hôm nay phạm vào tội mưu phản, thì cũng chỉ có hoàng đế Hiên Viên Ly mới có quyền lợi xử phạt bọn ta. Ngay cả Thụy vương ngươi cũng không có chút tư cách xử phạt chúng ta, huống chi là Vương phi của ngươi?” Nháy mắt Khương thái hậu liền gắt gao siết chặt tay quyền, mở miệng phẫn nộ, điên cuồng gào thét.

Vèo vèo vèo – tú hoa châm đen tuyền ngay đầu tơ hồng lóe ra mũi nhọn lạnh lẽo lấp lánh, vô cùng bén nhọn, cánh tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt đột nhiên nâng lên, tú hoa châm liền lấy tốc độ như tia chớp đâm thẳng tới miệng Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ.

Cùng lúc đó, Hiên Viên Diễm lười biếng khoanh hai tay lại, mở miệng tràn đầy lạnh lùng nói: “Có ai thấy ái phi của bổn vương lấy tú hoa châm khâu miệng các ngươi? Ta nghĩ. . . người ở đây thấy cảnh đó cũng chỉ có Khương thái hậu cùng Tuyên vương mà thôi, lúc đó không biết hai người bỗng nhiên phát điên cái gì, thế nhưng lại dùng tú hoa châm tự hại thân thể chính mình, có phải không….?”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s