Đặc công tà phi chương 97

MNVG 1

Chương 97: Đập nát ngông nghênh của ngươi.

Edit & Beta: Minh Nguyệt Tâm Vy

 Ánh mắt lãnh đạm của Hiên Viên Diễm theo gió quét về phía tướng sĩ hai bên, ánh mắt kia tà mị lạnh lẽo nhưng cũng đủ cuồng ngạo tôn quý, nhất thời tạo thành một loại áp lức chấn động đến tâm hồn các tướng sĩ.

Lộp bộp — Các tướng sĩ Hổ báo doanh và Huyền sư giống như đã thỏa thuận với nhau từ trước vậy, nhất tề đem đầu cúi xuống thật sâu. Kia ý tứ đã quá rõ ràng: đối với việc Thụy Vương phi vi phạm luật lệ Long Diệu Hoàng Triều, tự tiện tra tấn Khương thái hậu cùng Tuyên vương, bọn họ bất kể cái gì cũng đều không có thấy!

Nhìn thấy phản ứng của các tướng sĩ, môi mỏng của Hiên Viên Diễm cong lên vừa lòng. Trên dung nhan yêu dã tỏa ra ánh sáng ngọc tươi cười xinh đẹp, mắt đen yên tĩnh thưởng thức Thượng Quan Ngưng Nguyệt trừng phạt Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ, một màn tuồng kịch phấn khích sắp diễn ra.

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi ngươi ngươi. . .” Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ mở miệng sợ hãi kêu to, đồng thời thân hình run rẩy cũng nhanh chóng tránh lui về sau mấy bước.

Ngón tay ngọc uyển chuyển linh hoạt vừa động, tơ hồng tựa như hỏa long bay lượn, gió núi cũng bị xé rách thành ngàn vạn mảnh nhỏ. Mà tú hoa châm ở ngay đầu tơ hồng cuồng ngạo nhảy múa, lấy một loại tốc độ quỷ dị không thể lường được tập kích đến trước mặt Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ.

“A –” Nháy mắt tiếng kêu thảm thiết vang vọng trong gió, tú hoa châm chuẩn xác xuyên qua môi dưới của Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ.

Phượng mâu Thượng Quan Ngưng Nguyệt lóe lên ý cười yêu diễm nhưng lại ẩn chứa đầy sát khí lạnh lẽo, cổ tay phút chốc liền cuốn một cái, đem hai quả tú hoa châm đồng thời rút ra khỏi môi Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ.

Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ lại một lần đồng loạt vọng ra tiếng kêu thê lương, còn cặp môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lại nhếch lên tươi cười yêu dã nói: “Ai nha! Thật sự là ngại quá, bởi vì vừa rồi dùng lực hơi nhỏ một chút, cho nên tú hoa châm mới chỉ đâm vào môi dưới của các ngươi, chứ không có thể đem miệng bọn ngươi hoàn toàn khâu lại. Thỉnh thứ lỗi cho sai lầm nhỏ của ta, cho ta thêm một lần cơ hội khâu miệng các ngươi đi?”

Ngân Lang cùng Thanh Báo vụng trộm ngẩng đầu lên, ánh mắt thật cẩn thận xem xét khóe môi Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ đang chảy máu không ngừng, da thịt trên mặt vô cùng run rẩy nói thầm: “Sai lầm? Bằng vào thân thủ kinh thế của Vương phi người mà có thể tạo thành sai lầm như thế sao? Lão nhân gia người. . . đây rõ ràng chính là cố ý có được không?

Ngay khi cổ tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nâng, chuẩn bị lại vũ động tú hoa châm quấn quanh tơ hồng là lúc, Hiên Viên Kỳ đột nhiên đưa tay túm lấy cánh tay Khương thái hậu, từ miệng phát ra âm thanh khàn khàn vạn phần run rẩy: “Mẫu hậu, người vẫn là nói ra chỗ cất dấu Kim phỉ thúy đi?”

Lấy địa vị tôn quý của hắn cùng mẫu hậu ở Long Diệu Hoàng Triều, mặc dù là phạm vào trọng tội, tội ác tày trời, bị hoàng đế Hiên Viên Ly đưa vào thiên lao đợi ngày xử trảm. Như vậy trước khi bị xử trảm cũng tuyệt đối không có bất luận kẻ nào, bao gồm cả hoàng đế Hiên Viên Ly dám động thủ tra tấn hai người bọn họ như vậy.

Nhưng là, Thượng Quan Ngưng Nguyệt này lại cố tình đối với luật pháp Long Diệu Hoàng Triều hoàn toàn coi như không thấy, thế nhưng trước mặt trăm vạn đại quân dám cuồng vọng tra tấn hắn cùng mẫu hậu. Xem tình hình này, nếu mẫu hậu sống chết không chịu nói ra chỗ cất dấu Kim phỉ thúy, chỉ sợ Thượng Quan Ngưng Nguyệt thật sự sẽ lấy mạng hắn cùng mẫu hậu.

Không, hắn căn bản không muốn chết! Chỉ cần có thể an toàn tiến vào thiên lao, đám người Tả thừa tướng nhất định sẽ nghĩ cách đưa hắn cùng mẫu hậu thành công thoát khỏi nơi đó. Bởi vậy việc cấp bách lúc này, vẫn là bảo trụ được tính mạng trong tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt mới là mấu chốt! Đến lúc đó nếu như thuận lợi trốn khỏi thiên lao, lại khiến Thượng Quan Ngưng Nguyệt nợ máu trả bằng máu cũng không muộn .

“Kỳ Nhi, ngươi câm mồm cho ta!” Khương thái hậu nâng tay lau đi máu tươi chảy xuống khóe môi, sắc mặt tuy rằng trắng bạch vô cùng thê thảm, nhưng thân thể lại ngạo nghễ đứng thẳng lên.

Cho dù giờ phút này bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt tra tấn đến chết, bà cũng tuyệt đối không nói ra chỗ cất dấu Kim phỉ thúy cho Hiên Viên Diễm. Bởi vì trong lòng bà rất rõ ràng, muốn đưa Kỳ Nhi thành công ngồi lên đế vị, kia đã hoàn toàn không có khả năng .

Nếu không thể diệt trừ Hiên Viên Diễm cùng Hiên Viên Ly, đưa Kỳ Nhi lên ngôi hoàng đế của Long Diệu Hoàng Triều, thì hận ý tích tụ sâu trong nội tâm của bà nhiều năm như vậy làm sao rửa trôi được? Cho nên dù là phải chết ở đây, bà cũng thề phải kéo theo mẫu phi của Hiên Viên Diễm và Hiên Viên Ly chôn cùng, để cho Hiên Viên Diễm và Hiên Viên Ly nếm thử tư vị đau đớn muốn chết là như thế nào.

“Mẫu hậu, ngươi. . .” Hiên Viên Kỳ thất thanh kêu lên, đồng thời hai tròng mắt toát ra ánh sáng khó có thể tin nhìn về phía Khương thái hậu.

Mẫu hậu đây là điên rồi sao? Hắn là con ruột của bà mà, vì sao bà lại vì rửa mối hận trong lòng, cư nhiên hoàn toàn không để ý đến tánh mạng của hắn chứ?

Nếu giờ phút này hắn biết chỗ cất dấu Kim phỉ thúy, hắn nhất định sẽ lựa chọn nói ra, chỉ tiếc hắn hoàn toàn không biết gì cả. Sớm biết như vậy, lúc trước hắn đã hỏi mẫu hậu một chút về chỗ cất dấu Kim phỉ thúy rồi.

Nghe được đối thoại của Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ, mắt ngọc xinh đẹp của Thượng Quan Ngưng Nguyệt mị chuyển, đôi môi đỏ mọng vẽ ra một độ cong thị huyết tàn nhẫn nói: “Thật sự là thật không ngờ, Khương thái hậu vậy mà vẫn còn ngông nghênh thà chết chứ không chịu khuất phục. Bất quá, bản lĩnh mà Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta đây am hiểu nhất chính là đập nát ngông nghênh của kẻ địch. Khương thái hậu, ta muốn xem xem ngông nghênh của ngươi đến tột cùng có thể duy trì bao lâu đây?”

Vừa dứt lời, cổ tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt đột nhiên đảo lộn lên. Cùng lúc đó, hai sợi tơ hồng đang quấn quanh mười ngón tay nàng lại bay lên như tia chớp. Chỉ thấy hai sợi tơ hồng kia lấy một loại tốc độ làm Hiên Viên Kỳ muốn tránh cũng không thể tránh mà tập kích tới, khoảnh khắc lúc đó hai sợi tơ hồng tựa như xiềng xích của Hắc Bạch vô thường câu hồn đoạt phách quấn chặt lấy gáy Hiên Viên Kỳ.

Cánh tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt phút chốc vừa nhấc, Hiên Viên Kỳ bị tơ hồng quấn chặt lấy gáy, thân hình không thể khống chế ngã bay về phía trước. Đau đớn hít thở không thông cuồng nộ vây lấy linh hồn hắn, đồng thời thân hình cùng đạp mạnh xuống nền đất lạnh lẽo, Hiên Viên Kỳ thậm chí ngay cả một chút giãy dụa đều không có, thần chí nháy mắt lâm vào trạng thái mơ hồ.

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi. . .” Tay áo Khương thái hậu phút chốc nhảy dựng lên, một cây chủy thủ sắc bén xuất hiện ở trong tay của bà ta.

Ngay khi Khương thái hậu chuẩn bị nhanh chóng chạy vội tới chỗ Hiên Viên Kỳ rơi xuống, muốn dùng chủy thủ trong tay cắt đứt tơ hồng đang quấn chặt lấy gáy Hiên Viên Kỳ là lúc, Hiên Viên Diễm vốn đang ôm cánh tay đứng một bên xem diễn lập tức xuất chưởng đánh tới trước mặt Khương thái hậu.

“Bùm” một tiếng vang lên, thân hình Khương thái hậu ngã bay thẳng về phía sau, đồng thời chủy thủ sắc bén trong tay bà ta cũng nhanh chóng văng ra ngoài.

“Ta đây muốn nhìn xem trong lòng Khương thái hậu, rốt cuộc là rửa hận quan trọng, hay là tánh mạng của đứa con này quan trọng hơn? Ngoan ngoãn nói ra nơi cất dấu Kim phỉ thúy, ta liền tha ngươi cùng Hiên Viên Kỳ một đường sống, để Diễm đem hai người các ngươi đưa vào thiên lao chờ hoàng đế xử lý. Nếu không mà nói. . . Khương thái hậu ngươi sẽ lập tức thấy được con ruột của mình, ở trong tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt ta muốn sống không được, muốn chết không xong.”

Ý cười tràn đầy thị huyết vừa dứt, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhẹ nhàng cất bước đi tới trước mặt Hiên Viên Kỳ. Tơ hồng trong tay trái vẫn như cũ siết chặt gáy của Hiên Viên Kỳ, đồng thời nàng thong thả ngồi nửa người xuống. Trên dung nha tỏa ra sát khí tàn nhẫn, mắt phượng của nàng ngạo nghễ chiếu xuống Hiên Viên Kỳ đang quỳ rạp trên mặt đất.

Khương thái hậu bị chưởng lực của Hiên Viên Diễm chấn ngã, hai tròng mắt vô cùng đau đớn nhìn Hiên Viên Kỳ, bà ta siết chặt nắm đấm đến độ gân xanh ứa máu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Thượng Quan Ngưng Nguyệt, có giỏi thì ngươi liền lập tức lấy mạng của ai gia cùng Kỳ Nhi đi. Nói cách khác, ai gia cùng Kỳ Nhi phải xuống địa ngục thì cho dù thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu.”

Đôi môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhếch lên một độ cong khinh miệt, xong lại dùng ánh mắt thập phần hèn mọn nhìn Khương thái hậu nói: “Thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ta? Hai người các ngươi còn sống ta còn không e ngại, thì cho dù hóa thành ma quỷ tới tìm ta thì cũng làm sao chứ? Chỉ sợ cũng sẽ chỉ rơi vào kết cục hồn phi phách tán, thống khổ trọn đời không thể siêu thoát?”

Nghe được lời nói cuồng vọng ác độc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, các tướng sĩ Huyền sư doanh cùng Hổ báo doanh từ nãy vẫn một mực cúi đầu, nhịn không được toàn bộ đều ngẩng cao đầu lên.

Đọng lại là hình ảnh Thượng Quan Ngưng Nguyệt tóc đen cùng quần đỏ tung bay trong gió, tựa như Vương giả đen tối giáng xuống lại tựa như một vị Thần bóng đêm phóng xuất ra sát khí tàn nhẫn. Các tướng sĩ ngày đó từng anh dũng tung hoành chiến trường, lấy mạng vô số kẻ địch, linh hồn cùng máu từ trước tới nay lần đầu tiên nổi lên nỗi sợ hãi kinh hoàng.

Nhưng mà, làm các tướng sĩ càng thêm kinh hãi chính là hình ảnh sau đó. Chỉ thấy tay phải Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng nhiên chậm rãi đặt trên cột sống của Hiên Viên Kỳ. Ngay tại thời điểm các tướng sĩ Long Diệu Hoàng Triều, Khương thái hậu, còn cả Hiên Viên Diễm, toàn bộ đều từng mắt hồ nghi nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, trong lòng hoàn toàn không thể đoán được nàng rốt cuộc muốn làm cái gì. . .

Ngón tay ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt phút chốc dừng lại ở một vị trí trên cột sống phía sau lưng Hiên Viên Kỳ, ngón tay thon dài trắng nõn hướng tới vị trí đó nhẹ nhàng nhấn một cái, trong gió núi u lãnh liền vang vọng nổi lên âm thanh thanh thúy của xương sườn vỡ vụn. Cùng lúc đó, Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng nhanh chóng rút tơ hồng đang siết chặt lấy gáy Hiên Viên Kỳ ra.

“A –” Hiên Viên Kỳ thật vất vả mới có thể thở, còn chưa kịp khôi phục lại thần chí thanh tỉnh, lại đột nhiên ngửa đầu rống ra một tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế. So với việc cổ họng hít thở không thông, xương sườn nháy mắt vỡ vụn càng làm Hiên Viên Kỳ đau đến độ hận không thể lập tức chết đi.

“Há. . .” Âm thanh các tướng sĩ Long Diệu Hoàng Triều hít khí lạnh liên tiếp vang lên, đồng thời mồ hôi lạnh tựa như hạt đậu tương trên trán không khỏi rớt xuống đầy mặt.

Hiên Viên Diễm cũng thu liễm ánh mắt nguyên bản xem diễn, dung nhan tràn đầy khiếp sợ, hơi thở khó tin nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Hắn chính là người luyện võ, đương nhiên cũng biết trên thân thể con người thật ra có không ít điểm yếu. Nhưng là có thể tính toán chính xác giống như Nguyệt Nhi vừa làm, chẳng qua chỉ là nhẹ nhàng nhấn một cái liền làm cho xương sườn người ta lập tức gãy vụn, thật đúng là lần đầu tiên từ trước tới nay mà hắn nhìn thấy. Nguyệt Nhi a Nguyệt Nhi, ngươi rốt cuộc là từ nơi nào học được tri thức uyên bác không thể tưởng tượng như thế?

Mắt ngọc nhẹ nhàng mở ra, ánh mắt tựa hồ không chút bụi bậm, phủi mắt nhìn Hiên Viên Kỳ đau đến chết đi sống lại xong, Thượng Quan Ngưng Nguyệt híp mắt nhìn về phía Khương thái hậu ở đối diện đang gắt gao cắn  chặt môi, thân hình đã lâm vào trạng thái vô cùng run rẩy nói: “Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, lập tức nói ra chỗ cất dấu Kim phỉ thúy. Nếu không, chỉ cần ta lại ấn nhẹ một chút trên cột sống của Hiên Viên Kỳ, ta cam đoan hắn lập tức trở thành một kẻ tàn phế, toàn thân tê liệt. . .”

(*Vy Nhi: Hahaha….thủ đoạn tra tấn của Nguyệt tỷ thật quá cao siêu rồi….Ai kêu hai người đó ngoan cố làm chi chứ, ngoãn ngoãn chút đi a!!!🙂 )

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s