lĩnh chủ chương 50

50, chương thứ năm mươi . . .

“Nếu nhân loại này biết bộ mặt đích thực này của ngươi, ngươi cảm thấy cậu ta sẽ làm như thế nào?”

“Đây không phải là chuyện ngươi cần quan tâm.”

“…”

Sau khi Jarreau rời đi, Just Meyer lẳng lặng nhìn Tống Mặc một hồi, hai mắt đỏ như máu khôi phục lại thành màu lam thanh thúy, nhẹ nhàng đẩy ra những sợi tóc đen mượt của Tống Mặc, cúi đầu, đặt xuống một nụ hôn nhẹ như một sợi lông chim ở giữa mày Tống Mặc.

“Ngủ ngon, thân mến.”

Sau khi cửa phòng đóng lại, bên trong một lần nữa khôi phục yên lặng. Trong bóng đêm, Tống Mặc vốn nên ngủ say bởi vì cấm chú, chậm rãi mở hai mắt ra.

Sáng sớm ngày hôm sau, lão quản gia John mang thị nữ mở cửa phòng ngủ của lĩnh chủ, chỉ thấy Tống Mặc ngồi ở trên giường, treo đôi mắt màu đen, ánh mắt vừa hung ác vừa dại ra.

Đây hoàn toàn là hai từ không có khả năng đồng thời xuất hiện, nhưng Tống Mặc bây giờ, đã biểu hiện sự hung ác và dại ra một cách vô cùng nhuần nhuyễn.

“Lĩnh chủ đại nhân, ngài làm sao vậy?” Chẳng lẽ, ngày hôm qua ăn quá nhiều, bây giờ chịu không nổi?

Tống Mặc xoa xoa ấn ấn cái trán, cậu còn có thể bị gì? Ngủ đến nửa đêm, hai kẻ không mời mà tới nghênh ngang xông và phòng ngủ của cậu, tự cho là thông minh đến đây đối thoại những câu “Mang tính uyên thâm”, lại là cấm chú, lại là linh hồn, lại là kia kia gì gì. Có thể ngủ ngon mới là lạ!

Bọn họ cho là mình từng bị sét đánh, cái đầu thiên phú dị bẩm này chỉ cần một chú ngữ là có thể thôi miên?

Thống khổ là, cậu không chỉ không thể ném gối đầu ra đánh thình thịch hai tên này, mà còn phải tiếp tục giả bộ ngủ, diễn xuất không có chỗ chê, không hề bị phát hiện là cậu đang giả bộ, nếu không, cậu nhất định sẽ gặp phiền phức không nhỏ. Kinh nghiệm xa xưa nói cho cậu biết, rất nhiều trường hợp, thường thường là không có kết cục tốt. Ngoại trừ các cách chết khác nhau, cũng chỉ còn chết mà thôi.

Thế giới tốt đẹp như vậy, không khí trong lành như vậy, sinh hoạt mới vừa đi vào quỹ đạo, Tống Mặc cũng không muốn chết lại một lần.

Quay đầu nhìn xem song sắt trên cửa sổ, thoạt nhìn, nó cũng đã không còn tác dụng, cậu phải làm một cái cửa chống trộm! Cửa chống trộm còn chưa đủ, mình còn phải học tập quan hành chính thành Kari, thiết trí cơ quan trong phòng.
Ai còn dám nửa đêm chạy đến trong phòng của cậu, tất cả đều phải chết rồi lại chết!

“Quản gia.”

“Ngài có phân phó gì? Lĩnh chủ đại nhân.”

“Chuẩn bị cho ta mười ổ khóa cửa, bảo địa tinh và Chu Nho trang bị cơ quan cho mỗi góc trong phòng ta, nhất là đầu giường, thiết kế một cái lồng sắt!”

Cửa khóa, cơ quan, lồng sắt?

Tống Mặc cài nút áo sơ mi xong, quay đầu nhìn về phía lão John, “Như thế nào, có vấn đề sao?”

“Tôi có thể hỏi một chút, đại nhân vì sao lại muốn làm như vậy không?”

Tống Mặc thở dài, “Quản gia, ta chỉ là, muốn có cảm giác ngủ ngon. Không hy vọng nửa đêm có người tới quấy rầy.”

Muốn có cảm giác ngủ ngon? Không hy vọng nửa đêm có người quấy rầy?

Lão quản gia John ngạc nhiên nhìn về phía Tống Mặc, chẳng lẽ là, có người to gan lớn mật, dám cùng lĩnh chủ chơi tập kích ban đêm?!

Lão John nắm chặt nắm tay, thân là quản gia tối trung thành nhà Gilliland, ông tuyệt đối không thể cho phép loại chuyện này tiếp tục phát sinh!

“Lĩnh chủ đại nhân, chuyện này cứ giao cho quản gia trung thành này của ngài! Bất kể tên nào dám can đảm quấy rầy ngài, tôi cam đoan có thể khiến hắn có đi mà không có về!”

“Quản gia, ta xem trọng ông!”

“Đây là vinh hạnh của tôi, lĩnh chủ đại nhân.”

Ăn xong bữa sáng, Tống Mặc gọi Rod tới, đi tới kho hàng cất giữ khoai tây. Vì chuyện làm ăn này, quả thật Rod đã phải bỏ ra lượng lớn tiền vốn, trong kho hàng chất đầy khoai tây lớn lớn nhỏ nhỏ, Tống Mặc còn thấy được một đống khoai môn, trong đống khoai môn ấy còn một vài củ khoai lang.

Rod nói, đây là phát hiện ngẫu nhiên trong khi tìm kiếm khoai tây. Tống Mặc đã từng cho hắn xem qua hình dạng của cây khoai môn và khoai lang, hắn liền dứt khoát lấy về cùng.

Có lẽ là cất vào kho vấn đề, một phần nhỏ khoai tây đã muốn bắt đầu nẩy mầm .

“Lĩnh chủ đại nhân, tôi đã tìm được khoai tây cho ngài, ngài phải thực hiện lời hứa của mình.”

Khẩu khí của Rod có chút cứng nhắc, tâm tình của Tống Mặc lúc này rất tốt, không so đo với hắn, xoay người nhặt một củ khoai tây đã bắt đầu nảy mầm, chỉ vào chồi màu xanh trên củ khoai tây và nói: “Phương pháp gieo trồng khoai tây thực ra rất đơn giản…”

Tống Mặc giải thích đại khái với Rod một chút về quá trình gieo trồng khoai tây, Tống Mặc đoán rằng loại lương thực này sở dĩ vần luôn bị tinh linh lũng đoạn là vì “mầm” của khoai tây rất đặc biệt, đồng thời, cũng không ai nghĩ rằng, cây lương thực này sẽ sinh trưởng dưới mặt đất.

Rod cầm lấy một củ khoai tây khác đã nảy mầm, nhìn vào cái chồi màu xanh vừa mới ló ra, vẻ mặt vẫn còn hoài nghi.

Đào đất, lấp lại?

Cây nảy mầm ra, còn có thể sống được sao?

Tống Mặc dứt khoát nói cho Rod, nếu không tin, có thể tạm thời ở lại Gilliland, tận mắt nhìn cậu trồng khoai tây như thế nào.

“Đương nhiên, ở lại đây, phí dừng chân và phí thức ăn cũng phải tính.”

Rod thoải mái đáp ứng điều kiện của Tống Mặc, bất kể như thế nào, đối với người lùn mà nói, có thể học được cách gieo trồng khoai tây, cũng là một chuyện cực tốt. Không ai sẽ chê rằng lương thực dư dả, tuy rằng mức sinh hoạt của phần lớn người lùn đều không tồi, nhưng là hộ nghèo và hộ cận nghèo cũng không phải không có.

Có loại lương thực năng suất cao và hương vị cũng không tồi này, chắc chắn mức sống của mọi người sẽ tốt lên nhiều, đến lúc đó, sự khen thưởng của các trưởng lão khẳng định chắc chắn không ít, bây giờ trả giá một chút phí dừng chân và phí lương thực cũng không phải quá đáng gì!

Suy nghĩ cẩn thận trước sau, Rod đưa tiền rất thoải mái. Tống Mặc cầm lấy một miếng kim tệ đưa đến bên miệng cắn một chút, hoài nghi nhìn vào hai mắt Rod, cái tên bởi vì vài miếng kim tệ mà có thể nổi giận đến sùi bọt mép này sẽ không có người hạ chú đi? Vì sao bị mình lấy hơn hai mươi kim tệ mà còn có thể cười nhộn nhạo như thế?

Giải quyết xong vấn đề của Rod và khoai tây, Tống Mặc đem kế hoạch ủ rượu đưa lên hàng đầu.

Sau nửa ngày tự giam mình ở trong phòng, Tống Mặc viết ra một khế ước kỹ càng và tỉ mỉ, mà mấu chốt để khế ước có thể thực hiện hính là cái kẻ nửa đêm không ngủ được, chạy vào trong phòng của cậu mà phóng ra lục quang, tinh linh Jarreau!

Hít một hơi thật sâu, Tống Mặc tự nói với mình, nếu muốn kiếm tiền, phải dũng cảm mà thận trọng!

Tuy nhiên, tinh thần mạnh mẽ, cũng cần phải có vật chất làm bảo đảm.

Mười lăm phút sau, lĩnh chủ đại nhân thắt lưng mang lựu đạn, vai mang súng trường k98, còn đeo một cung nỏ, năm hộp tên, cả người mang giáp xích xuất hiện ở ngoài cửa phòng của tinh linh Jarreau.

(lên google tìm cái hình áo giáp thì được như thế này 339, ta cũng không biết tên của nó là gì nữa TT.TT: )

Jarreau nghe được tiếng đập cửa, mở cửa, nhìn thấy Tống Mặc một thân võ trang, mặc giáp hạng nặng, phản ứng đầu tiên là người này tới quyết đấu với mình.

Tống Mặc mở khóa an toàn của súng trường ra, nòng súng chỉ vào Jarreau, vẻ mặt cười đến trăm hoa đua nở, “Jarreau, ta có một chuyện, muốn thương lượng với ngươi một chút.”

“…”

Jarreau xác định, nhân loại đầu óc không bình thường này chắc chắn tới tìm mình quyết đấu. Chẳng lẽ, chuyện tình tối qua đã bị cậu ta biết?

“Không cần lo lắng, ta sẽ không làm gì với ngươi.” Tống Mặc một bên đưa ngón tay đặt trên cò súng, một bên cười tủm tỉm nói với Jarreau rằng: “Ta chỉ muốn bàn chuyện làm ăn với ngươi mà thôi.”

“Nói như thế nào?”

Jarreau gõ nòng súng chỉ vào ngực mình, “Lĩnh chủ đại nhân của Gilliland, thích dùng vũ khí nói chuyện với đối tác làm ăn?”

“Cái này là để phòng ngừa vạn nhất. Dù sao, giá trị vũ lực của hai người chênh lệch quá lớn, chỉ có đứng trên cùng một trục hoành mới có thể có tiếng nói chung. Đúng chứ?”

Tống Mặc không thèm để ý chút nào biểu cảm trào phúng của Jarreau, một chút công kích tinh thần ấy đối với Tống Mặc mà nói, thật sự không tính là cái gì.

Ánh mắt Jarreau lóe lóe, khó có được thần thái thả lỏng, “Được rồi, ngươi muốn nói chuyện gì?”

Trong khi Tống Mặc võ trang đầy đủ đi vào phòng tinh linh, trong hoàng cung Obi cách xa hơn ngàn dặm, cũng đã xảy ra một sự kiện có liên quan đến lĩnh chủ Gilliland.

Quốc vương Hắc Viêm trong lúc đang xử lý chính vụ, vô ý quơ phải con dấu bằng vàng làm nó rớt xuống mặt đất. Con dấu lăn đến dưới vương tọa, ngay sau đó, tiểu X thư ở dưới vương tọa “phủ đầy bụi” gần một tháng, rốt cuộc đã thấy ánh mặt trời.

Quốc vương Hắc Viêm nhặt lên quyển sách mỏng manh này, tò mò mở ra một tờ…

Một lúc lâu sau, trong cung điện truyền ra một tiếng vang thật lớn, quan tùy tùng vội vàng chạy vào, phát hiện, ngự án của quốc vương, đã không thấy bóng dáng đâu nữa. Trước vương tọa, chỉ còn một lỗ lớn màu đen thui đang bốc khói.

Hắc Viêm mặt không đổi sắc ngồi ở trên vương tọa, một tay chống cằm, bắt chéo hai cái chân dài, mái tóc dài màu đen buông thỏng từ trên vai xuống, bảo thạch điểm xuyết giữa tóc càng tăng thêm vẻ đẹp sang trọng. Hắn lạnh lùng nhìn quan tùy tùng, giống như cái lỗ đen trước mắt kia không có quan hệ gì với hắn.

Quan tùy tùng bị Hắc Viêm nhìn đến mềm chân. Quyển sách nhỏ trong tay quốc vương thoạt nhìn thập phần quen mắt a, hình như là quyển sách hắn sai người hầu thả lại chỗ cũ kia…

“Bệ hạ?”

Hắc Viêm không để ý đến quan tùy tùng, vuốt ve chiếc nhẫn rubi trên ngón cái, đầu ngón tay lướt qua những chữ hơi vặn vẹo trên quyển sách kia, một bóng người từ từ hiện lên trong đầu Hắc Viêm, cái kẻ ôm đùi hắn, khóc đến hôn thiên ám địa, cái kẻ dám cò kè mặc cả cùng hắn, cái kẻ thiết kế vũ khí công thành có uy lực lớn giúp hắn cuối cùng có thể công phá thành Sabi, trở thành quốc vương của cả Sabi và Obi, cái kẻ có mang khí tức Ma tộc trên người kia…

Ánh mắt màu vàng chậm rãi nheo lại, khí tức xung quanh quốc vương như báo hiệu có một cơn lốc cực lớn sắp đến.

Tống Mặc Gilliland.

Dám dùng loại đồ vật này lường gạt ta, y nhất định phải trả giá đại giới!

Cự long không chỉ bá đạo, tham lam, thích kim tệ, thích đoạt công chúa, còn có một thiên tính không muốn người biết, đó là thích mang thù.

Là một cự long lại tổ, quốc vương của Obi – Hắc Viêm, không chỉ có được năng lực cường đại của tổ tiên, còn kế thừa và phát triển truyền thống tốt đẹp này của tổ tiên.

Kẻ nào dám khiêu chiến uy nghiêm của ta, ta liền dẫm bẹp đầu của kẻ đó!

Lĩnh chủ đại nhân xa xa ở Gilliland, còn không biết chỉ bởi vì mình nhất thời có ý nghĩ xấu, tưởng tìm một chút phiền toái cho con rồng đầu to bụng bự kia, kết quả là tự đào một cái hố, rồi lại tự mình nhảy vào.

Nếu cậu biết cự long lòng dạ hẹp hòi như thế… Khẳng định sẽ đem sách tiểu X này xé rồi lại xé, đem tất cả nuốt vào trong bụng trước tiên, đánh chết cũng sẽ không vào trong vương cung của cự long lại tổ đó!

Nhưng trên thế giới không có thuốc hối hận, hố cũng đã đào, lĩnh chủ đại nhân cũng không hề tự giác nhảy vào, chỉ cần chờ cự long lại tổ kia khiêng xẻng tới lấp đất mà thôi.

Ô hô, thương thay!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s