lĩnh chủ chương 51

51, chương thứ năm mươi mốt . . .

Tống Mặc đàm phán với Jarreau tương đối thuận lợi. Tinh linh trời sinh có lực tương tác với thiên nhiên, gieo trồng rau dưa hoa quả trái mùa gì đó hoàn toàn không có vấn đề.

Không phải Tống Mặc không biết cách thức gieo trồng, nhưng gần nhất cậu không tìm được tài liệu đồng bộ, thứ hai cậu không tìm được hạt giống, ba nữa là, cậu không phải học khoa học nghiên cứu nông nghiệp, trong lãnh địa cũng không có nhân tài như vậy.

Lý luận suông cùng với hành động thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, nếu không, cũng sẽ không xuất hiện triệu quát loại nhân vật “Ứng hùng” thức nhân vật .

Tống Mặc chỉ liệt kê ra hai loại trên giấy, cây nho và cây mía.

Quả nho dùng để nhưỡng rượu, cây mía dùng để chế đường. Vô luận làm loại rượu trái cây nào, đường đều là thứ không thể thiếu. Công nghệ chế đường cao nhất trên đại lục Quang minh bị tinh linh lũng đoạn, chỉ có cực ít quốc gia mới có công tượng biết cách chế đường, những công tượng này chế tạo ra bụi đường, ngoài ngọt ra còn mang theo vị chát, hoàn toàn không thể so sánh với đường trắng mà tinh linh chế tạo ra.

Không phải không ai nghĩ tới việc dùng mật thay thế đường, nhưng ong mật trên đại lục Quang minh, so với ong vàng trên địa cầu còn hung hãn hơn. Người dám đánh chủ ý vào tổ ong, đều bị đốt thành Thích Ca Mâu Ni. Vận khí mà kém chút nữa, thì trực tiếp bị nọc ong đưa đi gặp thần Quang minh.

Điều này dẫn đến giá đường luôn chỉ cao chứ không hề giảm.

Khi Tống Mặc biết giá trị của một gói đường trắng nhỏ, cơ hồ ngang với giá trị của kim tệ, tròng mắt suýt chút nữa rớt trên mặt đất.

Lũng đoạn công nghiệp chế đường, lũng đoạn rượu trái cây, kháo, khó trách các tinh linh đều giàu đến chảy mỡ!

Tống Mặc lại một lần nữa sinh ra tâm lý hận người giàu nghiêm trọng, cậu hận lũng đoạn!

Là một người thống trị có quan hệ chặt chẽ với giai cấp vô sản, Tống Mặc quyết đoán khiêu chiến với nơi khởi xướng ra sự lũng đoạn. XX dạy chúng ta, người càng to gan thì càng nhiều tiền! Nhưỡng rượu, chế đường, lão tử đều phải làm!

Jarreau nhìn Tống Mặc nắm chặt nắm tay, thần tình dữ tợn, rõ ràng là đang thất thần nói rằng: “Lĩnh chủ đại nhân, ngươi đang nghe sao?”

“A? A! Đang nghe.”

Jarreau kháo ngồi ở ghế dựa cao, lật xem khế ước Tống Mặc đã chuẩn bị tốt, không giống với sự biếng nhác tùy ý của Just Meyer, cho dù là thả lỏng, tinh linh tóc vàng vẫn có vẻ nghiêm nghị không thể xâm phạm.

Tống Mặc lắc đầu, sao cậu lại nghĩ tới điều này chứ, đúng là đầu óc bị sét đánh mới có thể nghĩ “xâm phạm” tinh linh từng bị mình lột quần này.

Đỡ mũ giáp bởi vì mình lắc đầu có chút lệch đi, kháo, lột quần cũng đã không thể tưởng rồi!

Tống Mặc lại động một cái, áo giáp lại phát ra âm thanh ma xát kim loại chói tai.

Jarreau nhịn không được nhíu mày một chút, nhưng cũng không nói gì, nhìn xong một điều cuối cùng trong khế ước, ngẩng đầu nhìn phía Tống Mặc: “Thứ ngươi muốn, ta có thể cho. Nhưng mà, ngươi dùng cái gì để trao đổi? Trong khế ước này cũng chưa nêu ra.”

Tống Mặc dứt khoát bỏ mũ giáp xuống, đặt lên trên đùi, nhìn Jarreau, nghiêm túc nói: “Bảng giá ngươi cứ tính, chỉ cần không thái quá, ta vẫn có thể chấp nhận.”

“Ân.” Jarreau gật gật đầu, tựa hồ rất hài lòng với thái độ của Tống Mặc.

Tống Mặc nhẹ nhàng thở ra, từng giao tiếp vài lần với Jarreau, cậu đối với tính tình của tinh linh đã nắm chắc hoàn toàn, đối với tinh linh mặt lạnh tâm ngoan lại không nói đạo lý, kẹo và roi hoàn toàn không có tác dụng, chỉ có thể cẩn thận sờ mao. Một bên sờ, một bên đề phòng tên mà mình đang sờ ấy sẽ tùy thời quay đầu đánh cho mình một phát.

Jarreau hai tay bắt chéo đặt ở trên đùi, trầm ngâm một chút, mở miệng nói rằng: “Điều kiện của ta rất đơn giản…”

Ngoài dự liệu của Tống Mặc, điều kiện Jarreau đề xuất quả thật rất đơn giản, y chỉ đề xuất muốn ở lại Gilliland.

Ngay cả vấn đề khoai tây, cũng không dây dưa gì.

“Không thành vấn đề.” Tống Mặc vỗ ngực cam đoan: “Kể từ khi khế ước này có tác dụng, ngươi chính là khách nhân được hoan nghênh nhất ở Gilliland.”

“Khách nhân được hoan nghênh nhất?” Trong đôi mắt xanh biếc của Jarreau hiện lên một tia khó hiểu, sau đó nhìn về phía cửa phòng, khóe miệng chậm rãi nhếch lên, một khắc kia, băng tuyết tan rã, trăm hoa đua nở, Tống Mặc giống như ngửi được khí xuân.

Trong ánh mắt xanh biếc không có sự lạnh lùng cứng rắn, mà là hóa thành một dòng suối xinh đẹp, trong suốt đến có thể thấy đáy.

Nhìn thấy Jarreau tươi cười, Tống Mặc sửng sốt một chút. Tinh linh này, thật sự rất xinh đẹp. Không quan hệ đến việc thích hay chán ghét, Tống Mặc chính là cảm thấy như vậy. Tựa như cậu luôn muốn dùng súng bắn nát đầu Just Meyer khi hắn đùa giỡn lưu manh, nhưng sẽ không phủ nhận, Just Meyer có một diện mạo không thể xoi mói.

Jarreau trong lúc Tống Mặc đang sững sờ, một tay khoát lên mu bàn tay của Tống Mặc, độ ấm xa lạ khiến Tống Mặc nháy mắt thanh tỉnh, “Jarreau?”

“Ký kết khế ước.”

Jarreau hơi hơi khép lại đôi mắt xanh biếc, đôi môi hồng nhạt ngâm tụng một loại ngôn ngữ Tống Mặc không hiểu. Mang theo giai điệu kỳ diện, như là tiếng ca của thiên nhiên.

Theo âm thanh của Jarreau, một mảnh lá cây dài nhỏ có vẽ hoa văn xuất hiện trên mu bàn tay Tống Mặc.

“Đây là?”

“Khế ước.”

Jarreau nghiêng đầu, vén tóc bên tai lên, có thể nhìn thấy, sau dái tai, có một hoa văn màu xanh lục, lá cây trên mu bàn tay của Tống Mặc, rất giống với hoa văn ở đó.

“Khế ước của tinh linh, không giống với nhân loại.” Jarreau cầm lấy bút, ở cuối bản khế ước Tống Mặc đã viết chu đáo, viết lên yêu cầu của mình, sau đó ký tên lên, “Sau khi khế ước hết hiệu lực, hoa văn này sẽ tự động biến mất khỏi tay của ngươi.”

“Vậy à?”

Tống Mặc giơ tay lên, cẩn thận nhìn hoa văn trên mu bàn tay của mình, vì sao cậu lại cảm thấy, mình như là nhị sư huynh (Trư Bát Giới) bị đóng dấu lên? Nghĩ lại, rận nhiều thì không sợ ngứa, dù sao trên người cậu đã có cấm chú của Just Meyer, hiện tại nhiều hơn một mảnh lá cây, cũng không tính là cái gì. Lại nói, dấu cũng đã đóng rồi, tưởng đổi ý cũng không khả năng .

Tống Mặc ôm mũ giáp, cầm khế ước rời phòng Jarreau. Mới vừa đi ra khỏi cửa phòng, liền nhìn thấy Just Meyer dựa tường mà đứng.

“Just Meyer, tại sao ngươi lại ở chỗ này?”

Just Meyer không trả lời vấn đề của Tống Mặc, mà là đột nhiên kéo tay phải Tống Mặc qua, nhìn trên mu bàn tay hiện lên hoa văn màu xanh biếc, sâu trong đôi mắt xanh biển, hiện lên một tia máu.

“Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Just Meyer cúi đầu, trên mu bàn tay của Tống Mặc đặt xuống một nụ hôn, “Thân mến, ta chỉ là muốn gặp em.”

Một câu, lần thứ hai khiến Tống Mặc toàn thân nổi da gà.

“Thân mến, chẳng lẽ em không có chuyện gì để nói sao?”

Tống Mặc thở dài, dứt khoát kéo mái tóc dài của Just Meyer qua, ngẩng đầu, hôn một hơi ở trên mặt Just Meyer, lại lấy ra từ trong lòng ngực một quyển sách X mới xuất bản, vỗ trên người Just Meyer, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Thân mến của ngươi hiện tại có việc nóng vội, ngươi trở về phòng nghiên cứu nghệ thuật đích thực đi.”

Just Meyer không tự chủ được sờ sờ nơi Tống Mặc vừa hôn, hình như, đây là lần đầu tiên Tống Mặc chủ động hôn hắn?

Tống Mặc vừa xoay người, biểu tình nháy mắt trở nên hung ác dị thường, kháo, lão tử vì kiếm tiền nuôi gia đình, đều phải bắt đầu hy sinh nhan sắc! Đặc biệt hi sinh nhan sắc mà không còn cho cậu làm giàu, thiên lý khó tha a!

Công tước Nelson đâm đầu đi tới, bị biểu tình hung ác của Tống Mặc dọa tới tóc gáy dựng đứng, lập tức dán ở bên tường COS thành bức tranh. Nhưng Tống Mặc căn bản không tính toán buông tha hắn, đi đến bên người công tước Nelson, một tay kéo cổ áo của hắn, “Không vào phòng vẽ để trả nợ, ngươi chạy loạn cái gì?”

Nelson rơi lệ đầy mặt bị Tống Mặc kéo cổ áo tha đi, trên đường để lại một dấu vết kéo đi thật dài.

Just Meyer đứng tại chỗ, thẳng đến bóng dáng Tống Mặc biến mất ở chỗ rẽ thang cuốn, mới mở miệng nói rằng, “Tinh linh, ta đã cảnh cáo ngươi, cách xa cậu ấy một chút.”

Dứt lời, một đường ký hiệu màu đen xuất hiện trước mặt Just Meyer, ký hiệu vặn vẹo thành một cơn lốc màu đen, cuống quanh tay phải của Just Meyer, cơn lốc màu đen tán đi, một trường cung có hoa văn màu vàng xuất hiện trong tay Just Meyer.

Jarreau né tránh mũi tên màu đen sát qua bên người, xoay người đáp xuống đất, hai tay đã nắm chặt hai thanh trường đao được khảm bảo thạch màu xanh, đao vung ngang, đôi mắt màu xanh lóe lên một tia lợi kiếm: “Ma tộc dơ bẩn, ta muốn đem ngươi đuổi về địa ngục!”

“A?” Just Meyer nhướng một bên mày, trường cung trong tay bắt đầu vặn vẹo, biến thành một trọng kiếm màu đen, “Vậy phải xem ngươi có có bản lĩnh này hay không đã, đứa con của rừng rậm xanh, Jarreau Ai Meige!”

Tống Mặc đem Nelson ném về tiểu hắc ốc, giao cho nhóm địa tinh, xoay người trở về phòng thay một bộ giáp bảo hộ bạc, ngồi vào trước bàn, viết cho Tống đốc thành Tây Bắc Swan một bức thư ngắn.

Huynh đệ người lùn chế tác pháo cối yêu cầu một lượng lớn khoáng thạch, kiến tạo tòa thành dưới đất cũng cần một lượng vật liệu lớn, sang năm sau, khi lĩnh dân gieo trồng hạt giống cho vụ xuân cũng không cần buồn rầu, nhưng mục đích của Tống Mặc cũng không phải chỉ là duy trì cho mọi người cơm no áo ấm, Nelson đến, khiến cho Tống Mặc nảy ra một ý tưởng lớn mật.

Công tước vương quốc Chiesa, đệ đệ của quốc vương, người thừa kế vương vị thứ ba. Cho dù hắn phần lớn thời giờ đều dùng để ngắm hoa dưới ánh trăng, yêu đương nam nữ cùng với các tẩu tử xinh đẹp như hoa của mình, cũng không chứng tỏ rằng hắn từ đầu đến cuối là một người vô dụng.

Ít nhất trong chuyện tán tỉnh muội tử này, hắn ra tay một cái thì liền đổ, thủ đoạn đánh bại hơn nhiều so với Harrod chỉ có cách đi cướp người.

Chiesa, Gilliland, thành Tây Bắc…

Tống Mặc viết xong bức thư này, lại nhìn từ đầu tới đuôi một lần, nội dung trong bức thư rất tầm thường, tên nào không biết nội tình, cũng chỉ cho rằng đây là một lĩnh chủ bần cùng ân cần hỏi thăm Swan, nhưng Tống Mặc tin tưởng, Swan sẽ nhìn ra được ý tứ khác hẳn trong bức thư này.

Như là, nhóm Chu Nho đã làm xong bản khắc in ấn, lượng cung ứng cho sách tiểu X đã đi lên một bậc thang mới.

Về phần chuyện tình xuống tay đối với Chiesa, Tống Mặc cũng không nhắc tới rõ ràng, nhưng cậu tin tưởng, đến một ngày nào đó, Swan tuyệt đối sẽ không buông tha miếng thịt béo đưa đến bên miệng.

Tống Mặc đem thư đã viết xong bỏ vào trong phong thư, vừa mới dùng keo dán lại xong, chợt nghe một tiếng vang thật lớn, giống như cả tòa thành đều đang rung chuyển.

Động đất ?!

Tống Mặc vừa nghĩ đã lập tức chui vào phía dưới bàn, cửa phòng lại bị quản gia ở bên ngoài đẩy ra, “Lĩnh chủ đại nhân, không tốt, có đánh nhau !”

“Quản gia, ông nói cái gì?”

Tống Mặc vừa dứt lời, ngay sau đó lại là một tiếng vang thật lớn, vách tường đối diện đột nhiên nứt vỡ, lộ ra một cái lỗ hỏng lớn, cũng khiến cho Tống Mặc nhìn rõ mọi thứ ở bên ngoài, chính đang đánh đến náo nhiệt Just Meyer cùng Jarreau.

“Lĩnh chủ đại nhân, chính là bọn họ đánh nhau.”

“Ta đã thấy.” Biểu tình của Tống Mặc rất bình tĩnh, thanh âm cũng không phập phồng chút nào, xoay người đi đến cạnh cửa, đẩy cửa phòng ra, nhất thời, cát bụi đổ rào rào xuống cả người cậu.

Tống Mặc không nói gì đứng một hồi, lau tro bụi trên mặt, đi nhanh ra ngoài, ở phía sau Tống Mặc, lão John cơ hồ có thể nhìn được đỉnh đầu của lĩnh chủ đang bốc lên khí đen.

Mười lăm phút sau, Tống Mặc mang theo ba người tùy tùng đứng ở trước cửa lớn phủ lĩnh chủ, bên cạnh, chính là pháo cối Just Meyer đã làm ra lúc trước. Đạn pháo còn chưa chế tạo ra được, nhưng trên thân pháo đã có một ký hiệu màu đen.

Tống Mặc híp mắt nhìn Just Meyer cùng Jarreau, khóe môi nhếch lên một tia cười lạnh, điều chỉnh tốt phương hướng của nòng pháo, đối với hai người đang đánh nhau bắn một phát!

Một lần phá hủy phòng ngủ của cậu còn không đủ, còn lôi kéo nhau đến phá thêm lần nữa, ý muốn nói cho mình phải nghĩ đến chuyện phá bỏ nó và dời đi nơi khác sao?!

Viên pháo màu trắng chói mắt mang theo độ ấm khi bốc lửa xẹt qua giữa không trung, nổ một phát, phát ra một tiếng vang thật lớn.

Just Meyer cùng Jarreau đồng thời dừng động tác, khuôn mặt kinh ngạc nhìn về phía Tống Mặc đang ngửa đầu nhìn bọn họ. Tống Mặc cười tủm tỉm vung tay lên về phía hai người,”Xin chào, các mỹ nhân, chơi có vui không?”

Dứt lời, lại là một pháo.

TNND! Lão hổ không phát uy, cho rằng ta là mèo con?! Nổ không chết các ngươi cũng phải cho các ngươi rớt xuống một lớp da!

Tống đại lĩnh chủ thật nổi giận, hậu quả đặc biệt nghiêm trọng!

One thought on “lĩnh chủ chương 51

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s