TYKGNT chương 93

Chương 93 Trực tiếp ôm đi

Lắc lắc cái đầu có chút mờ mịt, tuy rằng không đến mức đau muốn nứt ra, nhưng vẫn có chút mơ hồ, thân thể cũng là vô lực.

“Hắc Hà.” Nhìn tình huống xung quanh, tại sao mình lại nằm trên giường, không phải là đang cùng phụ thân du lịch hoàng cung sao? Sao lại quay về tẩm cung còn nằm ở trên giường?

Long Mặc Viêm dùng sức lắc đầu, làm cho mình thanh tỉnh một chút.

“Hắc Hà.” Người đâu? Từ trước đến nay chính mình vừa gọi một tiếng, Hắc Hà liền xuất hiện, hôm nay là xảy ra chuyện gì?

“Thiếu chủ, ngài tỉnh.” Cửa tẩm cung bị đẩy ra, bất quá người đi vào cũng không phải Hắc Hà mà là Nhâm Nam Vũ.

Trong lòng có chút kinh dị, thiếu chủ nhà mình sao lại tỉnh nhanh như vậy, không phải chủ tử nói thiếu chủ đến chiều mới có thể thanh tỉnh sao? Giờ chưa tới giữa trưa đã tỉnh lại.

Chủ tử dặn như vậy hẳn là không có vấn đề mới phải, như vậy nguyên nhân đến từ bản thân thiếu chủ, cho nên vừa rồi khi nghe thiếu chủ gọi Hắc Hà, chính mình còn sửng sốt một chút, tưởng ảo giác, thời điểm này không phải là lúc thiếu chủ nên thanh tỉnh.

“Sao ta lại ngủ?” Tuy rằng đêm qua bị phụ thân giằng co một phen, nhưng phụ thân cũng dùng nội lực giúp mình cường gân hoạt huyết, thân thể cũng không có xuất hiện tình huống quá mức mệt mỏi, cho nên có thể cùng phụ thân ngao du hoàng cung mới lạ này.

Nhưng là…Hắn thật sự không nhớ rõ mình khi nào thì ngủ.

Loại tình huống tương tự này làm cho Long Mặc Viêm nhớ tới năm mình bốn tuổi, cũng là vô duyên vô cớ mà ngủ như vậy, lúc đó không nghĩ nhiều, hiện tại nghĩ lại mới biết được, chính mình bị phụ thân kê đơn.

Phụ thân đây là muốn làm gì?

Long Mặc Viêm cũng không bởi vì biết mình bị phụ thân bỏ thuốc mà tức giận, chỉ là có chút đau đầu, bởi vì mỗi lần như vậy, liền tỏ vẻ phụ thân lại muốn đi làm chuyện xấu.

“Phụ thân đâu?” Không đợi Nhâm Nam Vũ trả lời, Long Mặc Viêm liền mở miệng hỏi.

“Chủ tử đi ra ngoài có chút việc.” Kỳ thật Nhâm Nam Vũ cũng không biết Long Tuyệt Phong một mình đi ra ngoài là muốn làm gì.

“Có việc?” Dùng sức lắc lắc đầu có chút hôn mê, phụ thân rốt cuộc bỏ thuốc có bao nhiêu nặng. Tuy rằng hắn cảm giác được thân thể không có vấn đề gì, nhưng cảm giác hôn mê vô lực này khiến hắn rất không thoải mái.

“Thiếu chủ, ngài không sao chứ? Thiếu chủ…” Nhâm Nam Vũ đương nhiên nhìn ra Long Mặc Viêm khó chịu, nhưng bởi vì là Long Tuyệt Phong bỏ thuốc, hắn căn bản không biết làm sao để phá giải, rất nhiều thuốc của chủ tử đều không có tên, càng không biết sử dụng, đó cũng là nguyên nhân vì sao một vị cuồng y như Nhâm Nam Vũ chỉ có thể trơ mắt nhìn Long Mặc Viêm lắc đầu làm cho mình thanh tỉnh một chút, mà không có hành động gì, hắn không dám loạn dùng thuốc.

“Không có việc gì.” Lúc Long Mặc Viêm nói chuyện, ánh mắt hiện lên màu lam, con ngươi biến thành ngân bạch, mà cảm giác khó chịu trên người cũng nháy mắt biến mất vô tung.

Khi Long Mặc Viêm từ trên giường đứng lên, đi ngang qua bên người Nhâm Nam Vũ, vẻ mặt của Nhân Nam Vũ rất là rung động.

Mắt của thiếu chủ, sao lại như vậy?

“Vũ, có nhìn thấy Huyền Minh không?” Tối hôm qua tên kia không phải muốn nói với mình chuẩn bị đi tìm nam nhân nhà hắn sao, sao mới sáng sớm đã không thấy người?

“Không nhìn thấy.” Nam nhân kia, Thiên Sư, là một nhân vật không đơn giản. Bất quá nghĩ đến thiếu chủ nhà mình là lão đại của nam nhân kia, trong lòng liền cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.

Thiếu chủ càng thêm không đơn giản a!

“Ngươi lui xuống trước đi, ta đi tìm phụ thân.” Lúc này Long Mặc Viêm bởi vì muốn xóa đi dược lực vẫn chưa hoàn toàn tán đi trong cơ thể, mắt liền vẫn luôn duy trì trạng thái màu ngân bạch ánh lam. Hắn khong biết mình đây là làm sao, nhưng mỗi khi thân thể hắn khó chịu, mắt đều sẽ biến thành như vậy.

Đôi mắt độc đáo này có thể đi theo linh hồn của mình xuyên qua đến nơi này, xem ra thật là thuộc về mình, nếu không sao lại luôn luôn đi theo chính mình?

“Vâng.” Tuy rằng kinh ngạc với đôi mắt của Long Mặc Viêm, nhưng không có hỏi nhiều một câu, chuyện của thiếu chủ kỳ thật bọn họ có thể hỏi đến.

Hoàng cung này thật đúng là vô cùng lớn, nếu không có người dẫn đường, nhất định sẽ lạc đường.

Mà vì không lạc đường, Long Mặc Viêm thi triển khinh công đi đến chỗ cao, phương tiện hơn rất nhiều.

Khi Long Mặc Viêm đứng ở trên đại thụ, cúi đầu nhìn xuống đất, không có bao lâu, liền nhìn thấy phụ thân tiến vào phạm vi tầm mắt của mình.

Bộ dáng thực vui vẻ, đi đường đều muốn nhảy lên.

“Phụ thân.” Lên tiếng gọi.

“Viêm nhi, sao con lại tỉnh?” Long Tuyệt Phong đứng ở tại chỗ, ngửa đầu vừa lúc nhìn đến bảo bối đứng ở trên cây.

Đây đã là lần thứ hai…

Chẳng lẽ thể chất của Viêm nhi thật đúng là cái loại mình tưởng, lần này y dùng chính là thuốc mới, hớn nữa lượng cũng không nhẹ, Viêm nhi vẫn là có thể tỉnh lại trong thời gian ngắn.

Ha hả…Như vậy cũng tốt, về sau không sợ Viêm nhi gặp được tình huống tương tự, trước tiên miễn dịch là tốt nhất.

Long Tuyệt Phong đối với việc hiện tại nhìn thấy bảo bối xuất hiện, vẫn là thực vui mừng, kỳ thật lúc y mê choáng Viêm nhi, trong lòng cũng đã có dự cảm, sự tình cũng như những gì y nghĩ.

Năm đó khi mình kê đơn Viêm nhi cùng Hắc Hà trở về Long vương phủ, khi biết Viêm nhi tỉnh lại trước thời gian, trong lòng y cũng đã có nghi hoặc, lúc ở trong Phách Hồn Cốc, y cũng đã dùng một ít dược vật, độc vật tẩm bổ cho thân thể Viêm nhi, như vậy mới có thể làm cho thân thể Viêm nhi trực tiếp miễn dịch với dược vật. Này so với cái gì bách độc bất xâm càng thêm hữu dụng.

Tị độc, còn không bằng làm cho độc trở thành thứ có ích cho thân thể Viêm nhi, như vậy vừa có thể cho Viêm nhi cường thân kiện thể, có thể tránh cho có người đối thân thể Viêm nhi tạo thành thương tổn, tuy rằng y thực tin tưởng có mình ở, tuyệt đối sẽ không để cho bất cứ thứ nguy hiểm gì tới gần Viêm nhi.

Nhưng có thể nhiều một tầng bảo hộ, cớ sao mà không làm.

Lần này y dùng là thuộc mới nhất cũng vô cùng lợi hại, đổi thành ai cũng sẽ bị té xỉu, cũng ngủ hết vài ngày.

Nhưng là Viêm nhi, không tới một canh giờ liền tỉnh.

Hơn nữa…

Thân hình hoải mái lướt đi, liền lên đến cây đại thụ Long Mặc Viêm đang đứng.

“Có ai thấy được?” Nhẹ nhàng hôn đôi mắt của bảo bối, thật đẹp, được Viêm nhi nhìn như vậy, Long Tuyệt Phong liền cón cảm giác lâng lâng. Viêm nhi của y, mặc kệ là thế nào, đều có thể hoàn toàn hấp dẫn hết thảy lực chú ý của mình.

“Phụ thân, hiện tại không phải là lúc ngươi hỏi loại chuyện này, tại sao ngươi lại kê đơn ta? Có phải là ngươi cảm thấy chơi vui lắm hay không? Còn có ngươi ra tay lúc nào?” Yêu nghiệt chính là yêu nghiệt, ngay cả mình cũng không biết phụ thân của mình là khi nào ra tay, xem ra hắn cần phải khổ luyện mới được.

Không hề cảm thấy được dù chỉ một chút, vẫn là chênh lệch tương đối lớn.

Phụ thân của hắn, rốt cục là luyện như thế nào?

“Nhưng là phụ thân muốn biết.” Đây là Viêm nhi thuộc về riêng hắn, là bí mật của Viêm nhi, chỉ có thể là độc nhất thuộc về mình, không thể để cho người khác biết được.

Mình nhớ mang máng, hính như là Vũ canh giữ ở tẩm cung.

“Phụ thân, không được khó xử Vũ, nếu không phải ngươi kê đơn Viêm nhi, Viêm nhi cũng sẽ không như vậy.” Hai mắt của mình dường như có công năng chống cự hết thảy nhân tố có hại, phải hảo hảo khai phá mới được.

“Hắc Hà, chính ngươi làm cho Vũ tiến hành tự mình thôi miên, khiến hắn quên đi đôi mắt của Viêm nhi.” Nhân nhi xinh đẹp độc đáo như vậy, chỉ có thể là của một mình y.

“Vâng.” Hắc Hà cũng không dám chậm trễ, việc này không chờ được, Hắc Hà ẩn từ một nơi bí mật gần đó vừa lên tiếng trả lời xong liền rời đi, không dám ở lại.

“Viêm nhi làm sao vậy?’ Vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Phụ thân, ngươi có thể không cần như vậy, Viêm nhi là của ngươi, chỉ thuộc về ngươi, không cần khẩn trương như vậy.” Có lẽ bị hành động của Long Tuyệt Phong kích thích một chút, tăng mạnh nội tức hóa giải, đôi mắt của Long Mặc Viêm chậm rãi khôi phục màu đen thâm thúy.

“Phụ thân không khống chế được, con biết mà, chuyện này không phải là điều mà phụ thân có thể khống chế, chỉ cần nghĩ đến có người chia sẽ sự khác biệt của Viêm nhi, phụ thân liền muốn giết người.” Giết sạch mọi người, như vậy liền không cần lo lắng sẽ có người phát hiện sự tốt đẹp của Viêm nhi.

“Cũng chỉ có phụ thân hiếm lạ ta như vậy.” Người khác mới sẽ không để ý chính mình tốt hay xấu, còn có khác biệt.

“Bởi vì con là tình yêu duy nhất của phụ thân.” Long Tuyệt Phong hôn lên trán Long Mặc Viêm.

“Viêm nhi, con còn nhớ ước định của chúng ta không?” Long Tuyệt Phong nói tiếp, vui sướng nơi đáy mắt càng là không thể che đậy, trong vẻ mặt ôn nhu bắt đầu tràn đầy tà mị, càng thêm gợi cảm mê người.

“Ước định gì?” Vẻ mặt của phụ thân có chút kỳ quái, không chỉ có vẻ mặt kỳ quái, người cũng rất kỳ quái. Tuy còn rất không quy củ, bình thường chỉ dừng ở bên hông của mình liền sẽ không có động tác khác, hôm nay lại mở ra nút kết của quần áo, cứ vậy mà sờ soạng vào bên trong.

Hiện tại là ban ngày a!

“Phụ thân, tối hôm qua Viêm nhi đã cho ngươi ăn no, ngươi bây giờ là đang làm gì đó?” Tuy rằng rất muốn đem bàn tay dán trong nội sam của mình đẩy ra, lại bị động tác mang theo cường thế quyết đoán còn có bá đạo ngăn cản.

“Viêm nhi còn nhớ rõ ước định trên đường đến hoàng thành sao? Viêm nhi từng nói, chỉ cần phụ thân tìm được Huyết Long Thảo, để cho phụ thân được đền bù mong muốn.” Hiện tại y tìm được Huyết Long Thảo, ngay tại trên người.

“Cái gì? Huyết Long Thảo, phụ thân ngươi thật sự tìm được Huyết Long Thảo?” Không phải nói chỉ có thể ngộ không thể cầu sao? Sao lại nhanh như vậy, một chút dự báo cũng không có, giờ tìm được Huyết Long Thảo, Long Mặc Viêm thật sự chấn kinh rồi.

Đây cũng quá có hiệu suất.

“Đúng vậy!” Long Mặc Viêm lấy ra gói vải gói Huyết Long Thảo, hương vị đắc ý rất nặng a!

“Đây là Huyết Long Thảo? Phụ thân ở chỗ nào tìm được?” Dường như bọn họ mỗi ngày đều sống cùng một chỗ, nếu như nói tách ra, cũng chỉ trong chốc lát khi nãy.

Nói cách khác, phụ thân ở trong thời gian ngắn ngủi như vậy tìm được Huyết Long Thảo.

Lão thúc thúc, đột nhiên một thân ảnh hiện lên trong đầu Long Mặc Viêm.

“Mặc kệ phụ thân ở chỗ nào tìm được, Viêm nhi, phụ thân muốn con thực hiện ước định.” Không có thương lượng đường sống, Long Tuyệt Phong liền muốn ôm ngang bảo bối, đút xuống Huyết Long Thảo, ăn trước rồi nói, chính mình sẽ hộ pháp cho Viêm nhi.

“Phụ thân, ngươi từ từ đã…phụ thân…” Phụ thân, ngươi điểm huyệt đạo của ta. Ánh mắt Long Mặc Viêm đều trừng lớn.

Phụ thân cũng quá háo sắc đi…

Cho hắn chút thời gian chuẩn bị tâm lý được không…

4 thoughts on “TYKGNT chương 93

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s