TYKGNT chương 95

Chúc mừng năm mới ~ Chúc mọi người có một năm mới như ý đầy may mắn nhé ~~ Cám ơn sự ủng hộ của mọi người trong năm qua, năm mới ta sẽ càng thêm chăm chỉ để không phụ sự chờ đợi của mọi người ~~ gửi nghìn nụ hôn cho các tềnh iu ~~

Chương 95 Con trai của yêu nghiệt thực yêu mị

“Mất tích…mất tích là có chuyện gì, là chuyện gì?” Dưới chiếc khăn che mặt, Lạc Hà giận đến gần như phát điên, lễ vật không có không nói, ngay cả kẻ vô cùng có khả năng là hung thủ cũng không biết tung tích.

Chẳng lẽ U Lan Cung đã muốn vô dụng đến loại tình trạng này? Sau này còn phải làm sao để tiếp tục phát triển đây? Ngay cả một người cũng có thể không truy tung được.

“Thỉnh cung chủ trách phạt.” Một đám người quỳ dưới đất.

“Trách phạt, nếu trách phạt hữu dụng, Bổn cung đã sớm giết các ngươi, còn cần các ngươi tự động thỉnh tội sao? Trách phạt có thể làm cho Bổn cung tìm lễ vật về sao? Đứng dậy hết cho Bổn cung, tìm cho ta, lập tức đi tìm cho ta, không tìm được, các ngươi cũng không cần trở lại.” Giết người, hiện tại nàng không có tâm tình đó.

Nàng tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ thoải mái, nàng không chiếm được hạnh phúc, bọn họ cũng mơ tưởng có được vui vẻ.

“Cung chủ, chúng ta có thể suy xét cùng Thanh Long…” Đoạn Thanh còn chưa nói hết lời, liền bị ánh mắt vô cùng tàn nhẫn của Lạc Hà ngăn lại những gì muốn nói.

Sau đó dường như biết mình đã nói sai, vùi đầu im lặng, chờ cung chủ răn dạy.

“Không đến mức vạn bất đắc dĩ, Bổn cung sẽ không chủ động đi tìm bọn họ, bởi vì…Bọn họ thật sự không dễ chọc, một khi lây dính là chuyện cả đời, rốt cục không thể thoát khỏi, U Lan Cung cũng sẽ không còn tự tại như bây giờ.” Bởi vì ca ca của mình, Huyền Minh, cho nên biết được một ít bí mật của năm đó, chưa tới mức phải đi tới tuyệt lộ vẫn là không cần liên hệ đối phương.

Mặc dù mấy năm qua, đối phương luôn luôn hướng U Lan Cung vươn ra bàn tay hữu nghị.

“Thuộc hạ lỗ mãng, không biết cung chủ suy nghĩ nhiều như vậy. Là thuộc hạ nhất thời suy xét không chu toàn.” Đoạn Thanh không nói thêm gì, trực tiếp quỳ một chân xuống.

“Đứng lên đi! Ngươi từ nhỏ đã đi theo Bổn cung, Bổn cung cũng chỉ tín nhiệm ngươi, mới nói cho ngươi những lời này.” Tuy rằng Lạc Hà âm lãnh ngoan độc, nhưng đối với tương lai của U Lan Cung cũng là hao hết tâm huyết. Nàng sẽ không để cho U Lan Cung rơi vào hoàn cảnh cực độ nguy hiểm.

“Thuộc hạ hiểu được.” Đoạn Thanh cũng không có đứng dậy, mà là tự biết vừa rồi mình đã nói sai, trong lòng cực kỳ áy náy.

“Tốt lắm, ngươi đi nhìn xem động tĩnh bên Thiên Cơ Các đi, ngươi đi, ta càng yên tâm một chút.” Đôi phụ tử kia vẫn là không cần trêu chọc quá mức, tuy rằng vừa rồi mình tức giận bọn thuộc hạ vô năng, ngay cả một người cũng không theo kịp, nhưng trong lòng đã sớm có đáp án, thuộc hạ của mình sẽ tay không mà về.

Vừa rồi răn dạy bất quá cũng chỉ là làm bộ mà thôi, nếu thật sự muốn truy tung đôi phụ tử kia, khẳng định một cái đều sẽ không về, sát khí mà nam nhân kia vô tình tiết lộ ra, không người có thể địch lại.

Trọng tâm của nàng vẫn là dừng ở Thiên Cơ Các…

Chỉ cần Thiên Cơ Các không chiếm được Huyền Minh, mục tiêu của nàng cũng đã đạt thành, nàng không hề để ý vị ca ca kia của nàng ở trong tay ai, chỉ cần không ở trong tay Hỏa Tịch, ai cũng không có vấn đề gì.

Nàng muốn bọn họ trọn đời không gặp lại…
****
“Ăn ngon, thật không sai, nhiều năm như vậy đồ vật của Thiên Cơ Các vẫn ăn ngon như xưa, Tịch, ngươi thật không muốn ăn một chút sao?” Huyền Minh từ trong mê man tỉnh lại chỉ cảm thấy mình đói đến ngực muốn dán vào lưng.

Này không giống với lúc mình ngủ say do hồn thoát thể, hắn cần phải ăn, phải uống, lần này ngủ thời gian dài như vậy, không đói bụng mới là lạ.

Càng làm cho hắn kinh ngạc đến ngây người chính là: hắn tỉnh lại không phải ở trong Hoàng cung, mà là ở trong một căn phòng quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn được nữa, càng là khắc vào linh hồn, cho dù sống ở địa cầu nhiều năm như vậy, hắn cũng không hề quên nơi này dù chỉ một khắc.

Ngôi nhà thuộc về hắn cùng Tịch.

Tại sao mình lại xuất hiện ở Thiên Cơ Các, hắn một chút cũng không muốn hỏi, hắn chỉ biết là, nam nhân đứng trước cửa sổ quay lưng về phía mình là người yêu duy nhất của hắn.

Bao nhiêu năm không gặp, Tịch vẫn không hề có một chút biến hóa.

Nhưng là…

Tịch của giờ phút này, khiến hắn cảm nhận được một loại đau thương áp lực, không tiếng động, mà cỗ đau thương này khiến cho Huyền Minh tan nát cõi lòng.

Hắn biết vì sao quanh thân Tịch lại quấn quanh loại khí tức này, hoàn toàn là bởi vì mình, bởi vì quyết định lúc trước của mình, làm cho Tịch đợi chính mình suốt 40 năm.

Hơn nữa 40 năm này còn không phải la bên cạnh Tịch, dày vò như vậy, không phải là điều mà người bình thường có thể tưởng tượng.

Tuy rằng Huyền Minh nói chuyện thực sinh động, nhưng chỉ có bản thân hắn biết, hốc mắt đã không thể giữ được nước mắt…

Tịch, ngươi xoay người nhìn xem Huyền của ngươi được không, đừng đưa lưng về phía ta, ta khó chịu…

Vừa gặm chân gà, nhưng mắt lại dâng tràn nước mắt, Huyền Minh thật sự rất muốn nhào vào trong ngực nam nhân khóc lớn một hồi, để giải nỗi khổ tương tư, kỳ thật nhiều năm như vậy hắn cũng không dễ chịu.

Nhưng là hắn không dám, hắn một chút cũng không dám tới gần Hỏa Tịch.

Hắn sợ, hắn sợ chính mình bị nam nhân đẩy ra, nếu vậy, chính mình sẽ hỏng mất. Thật sự sẽ hỏng mất. Chính mình rời đi nhiều năm như vậy, hắn không biết Tịch cũng giống như mình, vẫn còn yêu sâu sắc hắn như trước kia không.

Năm đó nếu không phải mình tự mình hạ quyết định, khiến cho Tịch thống khổ 40 năm, còn là trong tình trạng không có tung tích của mình mà vượt qua 40 năm này, Huyền Minh cũng không dám suy nghĩ cảm thụ cùng dày vò trong đó.

Hắn đã từng hối hận, như vì thiên hạ thương sinh hắn không thể không đem hối hận chôn sâu dưới đáy lòng, rất nhiều thời điểm hắn đều suy nghĩ, vì cái gì chính mình không ích kỹ một chút?

Nhưng là hắn không làm được…

Tịch, ngươi có thể tha thứ ta sao?

“Tỉnh lại vào lúc nào?” Nếu không phải mình thật sự lo lắng, tự mình dò xét Hoàng cung, có phải hay không sẽ cứ vậy mà cùng Huyền Minh bõ lỡ? Thanh âm của Hỏa Tịch thực lãnh đạm, nhưng phía sau lạnh lùng cũng là kích động, khẩn trương còn có vui sướng, đương nhiên còn có thản nhiên phiền muộn.

Ông trời có mắt, vẫn là để cho hắn phát hiện ái nhân của mình.

Không có ai biết, khi mình ở trong Hoàng cung nhìn thấy Huyền Minh, chính mình có bao nhiêu kích động, ái nhân mà mình đợi bao nhiêu năm, tìm bao nhiêu nắm rốt cục hiện thân, trái tim trống rỗng suốt 40 năm của mình cũng trong nháy mắt nhồi đầy.

Tràn đầy đều là mặt tốt và mặt xấu của Huyền Minh.

Khi chính mình mang Huyền né qua từng lớp thị vệ võ công cao cường trở lại Thiên Cơ Các, hắn cỡ nào hi vọng ái nhân không cần vẫn luôn ngủ say như vậy, ngay lúc chính mình nghĩ hết thảy biện pháp để làm cho ái nhân thức tỉnh…

Huyền lại duỗi thắt lưng, một bộ vô cùng thoải mái.

Lúc ấy, hắn sợ ngây người.

Huyền của hắn…dường như đã sớm tỉnh.

“Mấy ngày hôm trước.” Huyền Minh nhược nhược nhỏ giọng trả lời.

“Vì sao không trước tiên đi tìm ta? Với năng lực của ngươi, thoát khỏi Lạc Hà là chuyện vô cùng dễ dàng.” Đối với năng lực của ái nhân, Hỏa Tịch vẫn là rất có lòng tin.

“Ta…” vấn đề của Tịch thực sắc bén a!

“Đây là lần đầu tiên ngươi đối với ta chần chờ, ngươi đã tìm được người ngươi muốn tìm đi.” Kỳ thật ta hiểu, nhưng vì sao Huyền ngươi không nguyện ý nói cho ta biết? Ta không xứng cùng ngươi đồng thời chia sẻ sứ mệnh gian khổ kia sao?

Ngươi cái gì cũng không nói, một mình một người thừa nhận cái loại gian khổ này, chẳng lẽ đây là tình yêu ngươi dành cho ta, ngươi thật sự yêu ta sao?

Ta không có tin tưởng…

Ngay lúc Hỏa Tịch sắp hỏng mất…

“Ta nói, ta nói, ta nói cho ngươi tất cả, ngươi muốn biết cái gì ta đều nói cho ngươi biết, đừng như vậy, không cần như vậy được không…Tịch, ta yêu ngươi, ta thật sự yêu ngươi, ngươi phải tin tưởng ta.” Huyền Minh không nhịn nổi nữa, ném chân gà trong tay xuống, vọt tới sau lưng Hỏa Tịch, hay tay vươn ra, ôm chặt lấy nam nhân của hắn.

Hắn biết mình làm cho Tịch bị thương, nhưng hắn không phải cố ý, thật sự không phải…

Khí tức tuyệt vọng mà Tịch vừa mới toát ra làm cho Huyền Minh cảm thấy khủng hoảng, nếu chính mình còn không có hành động gì, hắn cùng Tịch liền xong, hoàn toàn kết thúc.

“Huyền…Ta rất nhớ ngươi, ta thật sự rất nhớ ngươi, sao ngươi có thể nhẫn tâm như vậy, chết tiệt, sao ngươi dám làm chuyện nguy hiểm như vậy? Ngươi có biết ta có bao nhiêu sợ hãi, có bao nhiêu lo lắng sao? Ngươi khiến là lo lắng hãi hùng suốt 40 năm, sao ngươi có thể ác như vậy?” Bị Huyền Minh ôm như vậy, Hỏa Tịch cũng không nhịn được, quay người liền đem ái nhân gắt gao ôm vào trong ngực, không chừa một tia hở.

“Tịch, ta cũng rất nhớ ngươi.” Thanh âm mang theo tiếng khóc khàn khàn, Huyền Minh, người nam nhân đáng sợ này cứ vậy mà rơi nước mắt.

Thật sự là tình đến nùng mới biết tâm.

Hai người yêu xa cách 40 năm cứ vậy mà gắt gao ôm lấy nhau, ai cũng luyến tiếc buông tay, lẳng lặng mà hưởng thụ nhu tình tri kỷ.

“Tịch, chúng ta ngồi xuống, ta chậm rãi nói cho ngươi.” Một hồi lâu, Huyền Minh kéo Hỏa Tịch ngồi xuống giường, bắt đầu cùng nam nhân của mình nói về chuyện của mấy năm này.

Bao quát lẫn người mà mình phải tìm được.

Chẳng qua Huyền Minh ở Thiên Cơ Các còn không biết, người mà hắn nói phải tìm được, cũng chính là chủ tử của hắn, Lão đại Long Mặc Viêm đang tại phát sinh một hồi biến đổi lớn trên thân thể.

Giống như kén bướm lột xác…

Đây là một quá trình kinh người…

Mà Long Tuyệt Phong lại là người duy nhất nhìn thấy toàn bộ quá trình này.

Long Tuyệt Phong đã canh giữ ở bên người con trai gần một ngày, hiện tại nắng ban mai vừa hé lộ, mặt trời đang từ đường chân trời bay lên.

Viêm nhi của y yêu nghiệt mị nhân như vậy, khi Long Tuyệt Phong nhìn đến bộ dáng của con trai bảo bối sao khi hoàn toàn lột xác, Long Tuyệt Phong vừa vui mừng, còn có ảo não.

Càng nhiều là hối hận.

Tuy rằng bộ dáng lúc này của con trai là tạm thời, nhưng cũng là bộ dáng định hình sau khi con trai trưởng thành, Long Tuyệt Phong cho là mình từ hiện tại phải bắt đầu ngăn chặn hết thảy cả trai lẫn gái muốn tới gần Viêm nhi.

Hết thảy đều các thật xa, Viêm nhi chỉ thuộc về riêng y.

Long Tuyệt Long nghĩ thế nào cũng không ra, Viêm nhi của y sẽ có trở thành bộ dáng yêu mị khiến người thèm nhỏ dãi này.

Chỉ là nhìn, hồn đều bị câu đi.

Bởi vì ai có thể nghĩ đến, thiếu niên vốn là tuấn tú nho nhã, sau khi lớn lên lại là bộ dáng này, còn có mái tóc đen oánh ngọc như tuyết, mềm mại như lụa, buông xõa dài như thác nước, hoàn mỹ đến cực hạn.

Viêm nhi của y chính là ma chướng duy nhất trên đời này.

Mà ngay cả chính mình cũng trầm mê trong đó, nhưng Long Tuyệt Phong lại thanh tỉnh biết, cho dù Viêm nhi của y lớn lên bình thường không có gì là, y cũng là yêu sâu sắc không dời.

Bởi vì mình yêu là linh hồn của Viêm nhi, mà không phải bề ngoài. Nhưng bề ngoài này lại yêu mị minh diễm, càng làm cho người ta say mê.

Viêm nhi của y, còn muốn làm cho mình yếu sâu sắc đến nông nỗi nào mới cam tâm đây?

“Viêm nhi của ta…nên tỉnh.” Tiếng nói mang theo chút tà tứ cuồng mị của Long Tuyệt Phong dừng ở bên tai Long Mặc Viêm, người nhất thời vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, cũng bị âm vực khêu gợi này châm ngòi.

Long Tuyệt Phong mới là ma chướng cuồng mị không gì sánh kịp…

2 thoughts on “TYKGNT chương 95

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s