lĩnh chủ chương 52

52, chương thứ năm mươi hai . . .

Oanh! Oanh! Oanh!

Vài tiếng pháo nổ liên tiếp, Just Meyer và Jarreau vừa mới đánh nhau kiêm phá phòng ở, bị Tống Mặc đánh tới bất kể ai.

Số lượng pháo Tống Mặc phóng ra ngày càng nhiều, độ chính xác cũng ngày càng tốt, từng quả từng quả pháo một tạc nứt những thứ bên cạnh hai người ra, áo choàng màu đen của Just Meyer bị sóng nhiệt khi nổ mạnh thổi lên trúng cổ, góc áo của Jarreau cũng bị lửa thiêu thành một lỗ không nhỏ.

Tống Mặc khó có cơ hội nhìn thấy bộ dạng chật vật như vậy của hai người, nhe răng cười, mỹ nhân a mỹ nhân, các ngươi cũng có hôm nay! Nòng pháo bắn ra liên tục cũng bắt đầu nóng lên, mồ hôi từ hai má và cổ của Tống Mặc cũng không ngừng chảy xuống, Tống Mặc dứt khoát cởi áo, chỉ mặc mộ lớp quần áo trong mỏng manh, rất khí thế mà nâng đầu, dám phá phòng ở của ta? Không để nhan sắc hai người này tổn thất một chút, ta sẽ không mang họ Tống!

Trên thực tế, hiện tại cậu quả thật không phải họ Tống, họ của cậu là Gilliland.

Just Meyer lại né tránh một luồng sáng bay tới cấp tốc, tầm mắt đảo qua áo sơmi bị ướt đẫm dính sát vào vòng eo của Tống Mặc, ánh mắt không khỏi tối lại.

Thật sự, rất mê người…

Jarreau đem trường đao cắm vào vỏ đao, giương trường cung, một mũi tên mang theo khí lạnh cấp tốc bay về hướng Tống Mặc. Y cũng không muốn giết chết Tống Mặc, chỉ muốn đông lạnh lại cái thứ có thể phóng ra từng luồng sáng nóng rực bên cạnh cậu.

Không nghĩ tới trên đường bay tới một mũi tên màu đen, cứng rắn đâm vào mũi tên của y, làm cho hai mũi tên đồng thời lệch khỏi quỹ đạo ban đầu, rơi xuống nơi cách Tống Mặc khoảng hơn mười mét.

Jarreau liên tục bắn ra ba mũi tên, tất cả đều bị Just Meyer cản lại.

“Ngươi!”

Tinh linh tóc vàng đột nhiên quay lại, mũi tên hướng thẳng về phía Just Meyer. Ma tộc có mái tóc nâu dài nhảy lên giữa không trung, dùng trường cung trong tay ngăn chặn mũi tên của tinh linh, nâng tay phải lên, trên không trung vẽ một ký hiệu màu đen, đan chéo thành một lưới ánh sáng, nó mang theo luồng gió màu đen, bay thẳng đên nơi Tống Mặc đang đứng.

Tống Mặc theo bản năng bước lui về sau một bước dài, ký hiệu màu đen đan chéo thành võng bao lại pháo cối, không ngừng siết chặt lại, nòng pháo làm bằng kim loại, vậy mà trong nháy mắt biến thành một đám gồm những đốm sáng, sau khoảng nửa khắc đã biến mất vô tung.

Trên mặt đất trống trải, chỉ để lại băng bị nung nóng mà tan chảy thành nước.

Tống Mặc nhìn những chuyện này, cũng không hề biểu hiện ra vẻ mặt kinh ngạc. Giống như cậu nghĩ, Just Meyer có thể từ không trung mà biến ra được pháo cối, tự nhiên cũng có thể dễ dàng hủy diệt nó.

Tuy nhiên, không ngại.

Tống Mặc nhếch miệng, ngón tay chải chuốt mái tóc đen ướt đẫm vì mồ hôi, đôi mắt màu đen, hiện lên một tia sáng. Lui về sau vài bước, búng tay vài cái, một tùy tùng đi lên trước, đem khẩu súng Mauser 98 đưa đến trong tay của cậu. Đứng sau Tống Mặc còn có Johnson và mười tùy tùng khác, bả vai khiêng súng trường độc nhất vô nhị cùng loại với Tống Mặc. Có mười mấy nam nhân khác cầm cung nỏ trong tay, đứng ở phía sau chờ lệnh.

Huynh đệ người lùn trong khoảng thời gian Tống Mặc đi vắng, ngoại trừ giúp địa tinh và Chu Nho xây dựng thành dưới đất, phần lớn thời gian đều dùng để nghiên cứu vũ khí, tuy rằng tốc độ chế tác súng trường vẫn chậm hơn cung nỏ, nhưng mà, trong một tháng, cũng đã có thể làm ra hơn mười khẩu súng. Trong tay tùy tùng, chính là thành phẩm tốt nhất mà Kir Tom và Mark Thomson đưa đến trước mặt Tống Mặc.

Tống Mặc giơ tay phải lên, tất cả tùy tùng đều nâng súng lên, đồng thời, các nam nhân cầm cung nỏ cũng nhắm vào mục tiêu.

Tống Mặc hạ quyết tâm, cậu phải cho hai người này biết, tại Gilliland, không phải bọn họ muốn làm gì thì có thể làm nấy!

Có thể đánh nhau, tìm một chỗ không người đánh chết cậu cũng không quản! Nhưng mà, ở trong nhà cậu mà động thủ, còn hủy đi phòng ở của cậu, việc này đã chạm đến điểm mấu chốt của Tống Mặc, tuyệt đối không thể để yên!

“Lùi một bước trời cao biển rộng” đó là nói với người tốt. Tống Mặc tự nhận mình ngay cả góc áo của người tốt cũng sờ không tới, cậu chỉ biết rằng, sau khi đăng đường nhập thấp, khả năng lớn nhất, chính là leo lên đầu lên cổ!

Động tác của Just Meyer và Jarreau đều dừng một chút, trong lòng đều dâng lên một loại cảm giác không tốt.

Tống Mặc giơ súng nhắm ngay mục tiêu của cậu, mở miệng nói: “Các mỹ nhân, trò chơi, chính thức bắt đầu.”

Dứt lời, ngón tay dùng sức bóp cò. Tiếng súng chính là mệnh lệnh, Just Meyer và Jarreau không thể không nhảy ra những nơi xa hơn, tránh đi những viên đạn bay dày đặc. Sau khi bắn năm phát liên tiếp, trong khoảng thời gian lắp đạn, nhóm cung nỏ tiếp nhận vị trí của các tùy tùng. Tuy rằng cung nỏ so ra thì kém hơn vũ khí nóng, nhưng uy lực cũng không nhỏ.

Súng trường trong tay Tống Mặc, sau khi trải qua cải tiến của Just Meyer, không cần dừng lại lắp đạn, cậu cơ hồ không có ngừng nghỉ bắn một phát lại một phát về phía Just Meyer và Jarreau.

Sức giật của súng trường khiến cho bờ vai của cậu bắt đầu đau nhức, nhưng mà, trong lòng đang tràn đầy lửa giận, đồng thời trời sinh nam nhân rất thích tranh đấu tàn nhẫn, khiến cậu xem nhẹ sự đau đớn ở bả vai cùng với thân thể đã mệt mỏi, cậu chỉ muốn nghiêm khắc giáo huấn hai người này! Nghẹn khuất từ lúc xuyên qua đến bây giờ, cẩn thận dè dặt, cùng đủ loại buồn bực, tựa hồ cũng trong tiếng súng mà phát tiết ra ngoài.

Đến cuối cùng, Tống Mặc thậm chí không hề nhắm bắn, chỉ một phát rồi một phát bắn ra.

Just Meyer chú ý tới điểm này, Jarreau cũng không có xem nhẹ, chỉ là sự chọn lựa lần này của hai người xảy ra khác biệt. Jarreau lại một lần lấy trường cung ra, Just Meyer lại là ở giữa không trung vẽ ra một đường ký hiệu màu đen, một trận cuồng phong đột nhiên nổi lên giữa mặt đất bằng phẳng, tất cả mọi người trước phủ lĩnh chủ bị gió thổi trúng không mở hai mắt ra được, công kích trong nháy mắt tạm dừng một chút. Sau khi cuồng phong chấm dứt, Just Meyer đột nhiên xuất hiện ở phía sau Tống Mặc, một tay ôm thắt lưng Tống Mặc, một tay chế trụ cằm Tống Mặc, cúi đầu, hôn thật sâu lên môi Tống Mặc.

Nhất thời, cằm và tròng mắt rớt xuống đầy đất.

Jarreau hừ một tiếng, thu hồi trường cung.

Mọi người trong Gilliland hoàn toàn trợn tròn mắt.

Trước mắt là tình huống nào?

Tên mà lĩnh chủ đại nhân hạ lệnh bắn chết hắn, vì sao lại đột nhiên xuất hiện ở phía sau lĩnh chủ, còn kia kia gì gì lĩnh chủ nữa?

Vài lĩnh dân còn nhớ rõ sự kiện Tống Mặc kéo quần của tinh linh, không tự chủ đưa ánh mắt về phía Jarreau cách đó không xa. Liếc mắt nhìn nhau rồi bừng tỉnh đại ngộ.

Náo loạn nửa ngày, hóa ra là “hậu cung” của lĩnh chủ nổi giận đây mà. Chẳng qua giá trị vũ lực của người nổi giận hơi mạnh một tí, khiến cho lĩnh chủ đại nhân cũng phải nỗi bão theo.

Các nam nhân tự cho là thông minh tề mi lộng nhãn, lão John thấy một màn như vậy, nhịn không được hít một hơi thật sâu, ôm trán. Có thể nghĩ, sau hôm nay, chuyện bát quát lần thứ hai dậy sóng trong lãnh địa.

Lão lĩnh chủ, lão John rất xin lỗi ngài…

Nhưng mà, không thể để cho lĩnh chủ đại nhân tiếp tục bị vây xem . Thân là một quản gia tận trung với cương vị công tác, lão John quyết đoán bắt đầu thanh tràng. (thanh tràng: đưa tất cả mọi người không phận sự ra khỏi khu vực)

Nhóm lĩnh dân vây xem đều bị lão John đuổi đi. Mà Tống Mặc bị Just Meyer hôn đến sắp thở không nổi, mà thoát ra cũng không được, chỉ có thể mắt mở trừng trừng nhìn quản gia đem tất cả thủ hạ của cậu đuổi đi như đuổi vịt.

Kháo… Quản gia, ông rốt cuộc đứng về bên nào?!

Jarreau vác trường cung, đi qua bên người Just Meyer và Tống Mặc, lạnh lùng liếc mắt nhìn Just Meyer một cái, “Ma tộc, chiến đấu, còn chưa kết thúc.”

Just Meyer rốt cục thả môi Tống Mặc ra, trong lúc cậu đang há miệng thở dốc, liếm liếm khóe miệng của cậu, đôi mắt xanh biển, càng trở nên thâm thúy, ý cười trên mặt, cũng ngày càng ôn nhu, nhưng mà âm thanh trả lời với tinh linh, lại mang theo sát ý lạnh như băng, “Đương nhiên, hy vọng ngươi cũng sẽ không quên.”

Tống Mặc từng ngụm từng ngụm hô hấp không khí mới mẻ, phế quản hít phải khí lạnh khiến cậu nhịn không được phải ho khan, một cỗ lục sắc khí tức mang theo sự lo lắng chạy vào thân thể cậu, ngẩng đầu, vừa vặn nhìn thấy Jarreau thu hồi tay.

“Nhân loại, biểu hiện của ngươi, khiến ta thật kinh ngạc.” Jarreau nhẹ nhàng búng tay một cái, “Nhưng mà, chỉ có lần này, lần sau không được dùng lý lẽ này mà nói nữa.”

Dứt lời, Jarreau xoay người rời đi.

Tống Mặc nháy mắt mấy cái, vỗ vỗ ngực, trong lúc đang nghi hoặc, sau gáy lại đột nhiên bị liếm một cái, Just Meyer đem cái cằm có độ cong duyên dáng gác lên vai Tống Mặc, “Thân mến, em thích tinh linh kia sao?”

“Làm sao có thể?” Tống Mặc nghiêng đầu nhìn Just Meyer, tựa như hắn vừa mới nói một mẩu chuyện cười thế kỷ, “Vì sao ngươi lại nghĩ ra được ý tưởng kỳ quái như vậy?”

“Vậy ngươi chán ghét y?”

“Quả thật rất chán ghét.”

Just Meyer cọ cọ hai má Tống Mặc, “Tốt lắm, ta đi giết y.”

“Không thể giết.”

“Không phải em chán ghét y sao?”

“Đúng là chán ghét, nhưng muốn giết cũng phải đợi đến sau khi y trồng được cây nho và cây cam cho ta, lão tử vẫn phải kiếm tiền mà.” Tống Mặc một tay kéo mái tóc dài của Just Meyer lại, “Có nghe hay không, ‘Thân mến’, hiện tại không được giết y.”

“Vậy đánh gần chết?”

“Thế cũng được.” Tống Mặc gật gật đầu, “Nhưng mà, nhớ rõ tìm một nơi không có người cũng không có kiến trúc gì, nhất là trong phủ lĩnh chủ của ta, nếu không, lão tử sẽ dùng pháo nổ các ngươi!”

“Được rồi.”

Just Meyer nhếch khóe miệng một cái, chỉ là “Hiện tại” không được, đúng không?

Áo khoác Tống Mặc không biết để ở chỗ nào, áo sơ mi bị mồ hôi ướt đẫm không ngăn được gió lạnh, một cơn gió thổi qua, cậu nhịn không được mà rùng mình một cái.

Just Meyer trực tiếp dùng áo choàng của mình bọc Tống Mặc lại, khí tức ấm áp, khiến cho Tống Mặc không có cách nào cự tuyệt. Just Meyer đặt xuống một nụ hôn ở đỉnh đầu Tống Mặc, mềm nhẹ như bông tuyết thoáng bay xuống. Tống Mặc sờ sờ mũi, cũng không nói cái gì.

Sau khi đi vào phủ lĩnh chủ, Tống Mặc đẩy Just Meyer ra, tiếp nhận áo khoác thị nữ đưa tới mặc vào người, thắt nút xong, quay lại nói với Just Meyer nói rằng: “Ngươi làm pháo cối của ta biến mất, bây giờ phải chịu trách nhiệm làm lại cho ta một cái.”

“Được.”

“Còn có,” Tống Mặc ngẩng đầu, nghiêm túc nói với Just Meyer rằng: “Nơi này là Gilliland, ta, là chủ nhân của Gilliland.”

“Vâng, lĩnh chủ đại nhân.”

Just Meyer hơi hơi khom lưng xuống, cầm tay Tống Mặc, hôn ngón tay của cậu một chút.

Tống Mặc gật gật đầu, lại ngẩng đầu, hướng về phía Jarreau đang đứng ở thang cuốn lên tầng hai nói rằng: “Hy vọng ngươi cũng có thể nhớ kỹ những lời này, Jarreau!”

Biểu cảm của Tống Mặc chưa bao giờ nghiêm túc như vậy.

Hôm nay, cậu thi triển thực lực của chính mình trước mặt hai nam nhân này. Cậu quả thật không thể giết chết bọn họ, nhưng cũng không phải là quả hông mềm để mặc bọn họ tùy ý nhào nặn.

Jarreau liếc mắt một cái nhìn Tống Mặc thật sâu, một tay bỏ trước ngực, thực hiện lễ nghi của tinh linh đối với Tống Mặc.

Y thừa nhận năng lực của nhân loại này.

Tống Mặc ngạo nghễ nâng cằm, tốt lắm. Cậu muốn cho hai người này biết, địa bàn của cậu, cậu làm chủ! Ai dám giương oai trong nhà của cậu, cậu liền làm cho người kia biết, có ca khúc êm tai gọi là chinh phục!

Lúc này, Tổng đốc thành Tây Bắc Swan nhận được một mệnh lệnh từ thủ đô do chính quốc vương tự tay viết và đóng dấu, nội dung của mệnh lệnh là: Diệt Gilliland.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s