Đặc công tà phi chương 98

aad

Chương 98 : Tróc xương lấy máu

Edit & Beta : Minh Nguyệt Tâm Vy

 “Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi. . .” Móng tay Khương thái hậu đâm sâu vào da thịt, vẻ mặt thống khổ nhìn Hiên Viên Kỳ đang kêu thảm thiết trên đất, bạc môi run rẩy nói: “Được, ai gia nói cho các ngươi nơi cất dấu Kim phỉ thúy.”

“Nói!” Thượng Quan Ngưng Nguyệt thu lại ý cười xinh đẹp trong ánh mắt, phượng mi lạnh lùng quét về phía Khương thái hậu.

“Ai gia đã sớm đem Kim phỉ thúy giao cho . . .” Móng tay đã nhiễm đầy máu tươi lại đâm sâu vào lòng bàn tay vài phần, Khương thái hậu cắn chặt răng nói: “Giao cho Tả thừa tướng.”

“Không nên ép ta phải hoạt động gân cốt thì mới chịu nói, nếu ngay từ đầu ngươi liền thành thật nói ra chỗ cất dấu Kim phỉ thúy, Hiên Viên Kỳ cũng sẽ không phải chịu nỗi khổ xác thịt như vậy?”

Cặp môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt tràn ra lời nói Hời hợt, Huyền Băng Thiết nhẫn trên tay đột nhiên lại nở rộ ra thành hình hoa sen, phút chốc liền ngoan lệ cắt xuống cánh tay phải của Hiên Viên Kỳ. Nháy mắt một tia sáng bén nhọn chói lọi lóe lên, Huyền Băng Thiết nhẫn vô kiên bất tồi cắt phăng đi ngón cái tay phải của Hiên Viên Kỳ.

“A –” tục ngữ nói mười ngón tay liền tâm, nay ngón cái tay phải bị cắt đứt cùng với xương sườn sau lưng bị gãy, càng làm Hiên Viên Kỳ đau đến hồn phi phách tán.  Đau đớn vô cùng đến thấu tim trong phuuts chốc đổ tới cắn nuốt linh hồn Hiên Viên Kỳ, hắn ta mở miệng rống lên một âm thanh vô cùng thê lương. Đồng thời trước mắt đột nhiên tối sầm, Hiên Viên Kỳ mất đi ý thức, hoàn toàn chết ngất đi.

Ánh mắt lạnh lùng miệt thị nhìn Hiên Viên Kỳ chết ngất ở dưới chân mình, Thượng Quan Ngưng Nguyệt vốn ngồi nửa người liền đứng thẳng lên. Ngón tay ngọc không chút để ý vuốt ve tóc đen rue xuống bên má, nàng cất bước nhẹ nhàng đi tới bên cạnh Hiên Viên Diễm. Hai tay nhanh chóng thân mật ôm lấy cánh tay Hiên Viên Diễm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng dựa vào trên người Hiên Viên Diễm.

Toàn thân Khương thái hậu tái lạnh thấu xương chạy như điên về phía Hiên Viên Kỳ đã chết ngất, đột nhiên quỳ sụp xuống ôm lấy thân hình Hiên Viên Kỳ, đồng thời hai tròng mắt bà ta ảm đạm không một tia sáng liếc về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói: “Chỗ cất dâu Kim phỉ thúy ai gia đã nói cho ngươi biết, vì sao ngươi còn tra tấn Kỳ Nhi?”

“Tra tấn? Nếu như ngươi không ngoan ngoãn nói ra chỗ cất dấu Kim phỉ thúy, giờ phút này cột sống Hiên Viên Kỳ đã bị gãy thành mảnh nhỏ, trở thành phế nhân. Chính bởi vì ngươi chịu nói ra chỗ cất dấu Kim phỉ thúy, ta mới từ bi chỉ làm hắn chết ngất đi, để hắn được giảm bớt thống khổ thê thảm. Đối với hôn mê mà ta ban cho Hiên Viên Kỳ, ngươi. . . Phải cảm ơn ta mới đúng.” Môi đỏ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt vẽ lên một độ cong ma mị nho nhỏ, giọng nói ôn nhu nhưng lại hàm chứa biết bao trào phúng.

Mà thủ đoạn tàn nhẫn tra tấn Hiên Viên Kỳ của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, không chỉ làm cho trăm vạn đại quân ở đây đến hít thở cũng phải thật cẩn trọng, mà thật sâu trong linh hồn cùng máu lại dấy lên kính sợ.

Bầu trời đêm màu u lam tuy được muôn vàn ánh sao sáng tô điểm, trên mặt đất ánh sáng bạc cũng tận tình khoe hết vẻ đẹp, nhưng giờ khắc này trong cảm nhận của trăm vạn đại quân, dường như Thượng Quan Ngưng Nguyệt mới là hào quang sáng chói chiếu rọi khắp thế gian.

“Ngươi, ngươi, ngươi. . .” Ánh mắt bắn ra đầy lửa giận, nhưng bà ta biết cho dù xông lên ám sát Thượng Quan Ngưng Nguyệt, chỉ sợ cũng sẽ rơi vào kết cục vô ích, mấy lời mắng chửi căn bản còn chưa kịp xuất ra khỏi miệng, Khương thái hậu liền cảm thấy yết hầu cuồn cuộn nổi lên mùi máu tanh nồng đậm.

“Phốc –” Khương thái hậu lửa giận công tâm, máu tươi ở yết hầu vô phương khống chế mãnh liệt phun ra tung toé.

Hoàn toàn không để ý đến Khương thái hậu miệng đầy máu tươi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt thay đổi một cái tư thế thoải mái dựa vào trên người Hiên Viên Diễm, mắt ngọc yêu dã mị cười lưu luyến nói: “Lão yêu bà, nói cho ngươi biết một việc. Kỳ thật thời điểm Diễm nói ra ba chữ kim phỉ thúy này, ta đã biết chỗ cất dấu kim phỉ thúy. Bất quá, vì muốn hoàn toàn dập nát cái điệu bộ ngông nghênh mà ngươi vẫn cố gắng duy trì, cho nên ta liền vất vả hoạt động tay đẹp một chút, cùng đứa con thân sinh của ngươi chơi trò tróc xương lấy thịt.”

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, ngươi. . .” Nghe được lời nói nhẹ nhàng nhưng lại đầy tàn nhẫn của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, cổ họng Khương thái hậu không khỏi lại điên cuồng trào lên đầy máu tươi.

“Phốc –” khóe môi Khương thái hậu vô cùng run rẩy phun ra càng nhiều máu tươi, lồng ngực lấp tức dâng lên một trận đau đớn như bị ai cắn xé.

Đầu óc quay cuồng một trận, hai tay Khương thái hậu đang ôm thân hình Hiên Viên Kỳ phút chốc buông thõng, cả người cũng hoàn toàn ngất đi trên mặt đất lạnh lẽo.

Trên mặt không có nửa phần thương hại, lạnh lùng quét mắt nhìn Khương thái hậu và Hiên Viên Kỳ chết ngất đi, Hiên Viên Diễm từ tốn khẽ cúi đầu, đôi mắt đen nguyên bản tràn ngập hơi thở lạnh lùng như băng lại phóng xuất ra ánh sáng nhu hòa nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt: “Nguyệt Nhi, nàng đây là cố ý nói vậy khiến Khương thái hậu choáng váng? Hay là thời điểm ta nói ra ba chữ kim phỉ thúy, nàng thật sự đã biết chỗ cất dấu kim phỉ thúy?”

Ngón tay ngọc mân mê thưởng thức tóc đen bên má đang bay loạn theo gió, Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ ngẩng cái đầu nhỏ của mình lên, hướng tới Hiên Viên Diễm cười khẽ rồi trừng mắt tinh quái, môi đỏ mọng vẽ ra một chút độ cong tà mị nói: “Chàng đoán?”

Thời điểm Diễm nói ra ba chữ kim phỉ thúy này, nàng quả thật đã biết kim phỉ thúy cất dấu ở đâu. Bất quá vì để ngừa vạn nhất, nàng vẫn lựa chọn ép Khương thái hậu chính miệng nói ra, nghiệm chứng xem kim phỉ thúy có thật là đang ở trong tay Tả thừa tướng hay không.

Hiên Viên Diễm nhướn nhướn tuấn mi, đầu ngón tay sủng nịch điểm điểm đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át kia của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mắt đen nhu tình lưu chuyển nói: “Nàng như thế nào biết được kim phỉ thúy đang ở trong tay Tả thừa tướng ?”

Quần đỏ như lửa giống như cánh bướm xinh đẹp nhảy múa, gương mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt phóng ra ý cười xinh đẹp nói: “Còn nhớ tờ giấy trắng có chứa bí mật của Dạ Dật Phong không?”

“Ân.” Hiên Viên Diễm khẽ điểm cái đầu, khóe môi mỉm cười ôn nhu đáp.

“Kỳ thật trên tờ giấy trắng có ẩn dấu chữ viết, ta đã dùng dược thủy khiến toàn bộ chữ trên đó đều phải lộ ra. Bất quá là, mấy chữ viết trên tờ giấy kia làm ta không sao hiểu được. Cho đến vừa nãy, thời điểm nghe được ngươi nói ra ba chữ kim phỉ thúy, ta mới phá giải được huyền cơ đằng sau những chữ đó.” Ngón tay ngọc cuốn lấy tóc đen trong lòng bàn tay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng tà mị cười nói.

“Đằng sau những chữ đó còn cất dấu huyền cơ?” Hiên Viên Diễm kinh ngạc trừng mắt nhìn, đầu khẽ ngẩng lên nói.

Mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt không chút cố kỵ liếc mắt nhìn Hiên Viên Kỳ cùng Khương thái hậu đã hoàn toàn lâm vào trạng thái hôn mê, môi đỏ mọng hướng tới hai người miệt cực kỳ khinh miệt nói: “Diễm, sau khi hồi phủ ta sẽ phân tích huyền cơ đằng sau những chữ đó cho chàng. Trước mắt, chàng nên xử lý hai con chuột chết này đã.”

Ngân Lang cùng Thanh Báo vẫn đứng một bên dựng thẳng tai nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Diễm đối thoại, khóe miệng liền kịch liệt giật giật, tiếng cười cuồng loạn vì áp chế mà nghẹn lại nhưng trong lòng vẫn cứng rắn nói: “Khương thái hậu, Hiên Viên Kỳ, nếu hai người các ngươi giờ phút này bỗng nhiên thanh tỉnh lại, nghe được Tiểu Vương phi uy vũ của chúng ta ban cho các ngươi danh hiệu chuột chết, toàn bộ máu huyết trong cơ thể các ngươi có hay không sẽ điên cuồng phun hết ra khỏi miệng?”

“Khụ, hai con chuột chết?” Nghe được lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, khóe môi Hiên Viên Diễm cũng nhịn không được cong cong lên.

Đại tướng quân Thượng Quan Hạo vẫn đứng yên lặng trên một tảng đá cao ngất, hai tròng mắt đầy tươi cười, vẻ mặt nở rộ ra đầy tự hào nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Hiên Viên Diễm mở miệng đạm nhu nói: “Thượng Quan tướng quân, chỉ sợ phải làm phiền người vất vả một chuyến rồi. Khương thái hậu cùng Tuyên vương này. . . . Khụ, hai người này liền giao cho người cùng đại quân Hắc Ưng doanh suốt đêm áp giải đến thiên lao.”

“Lão thần lĩnh mệnh.” Thượng Quan Hạo ánh mắt vô cùng kiêu ngạo nhìn ái nữ Thượng Quan Ngưng Nguyệt, sau đó hắn đưa tay vào lên miêng miệng huýt một tiếng vang dội. Cánh tay phút chốc giơ cao giữa không trung, hướng về phía Hắc Ưng doanh đang mai phục ở cách đó không xa làm cái thủ thế.

Nhận được chỉ lệnh của Thượng Quan Hạo, một đội binh lính Hắc Ưng doanh lập tức nhanh chóng đi tới, đem Hiên Viên Kỳ cùng Khương thái hậu đã chết ngất trên mặt đất nâng đi.

Cùng lúc đó, Thượng Quan Hạo cũng từ trên tảng đá lớn nhảy xuống, nhếch miệng nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười sủng ái nói: “Nguyệt Nhi, tướng quân phụ thân đi trước.”

“Ân! Tướng quân phụ thân sau khi xong việc, nhớ hồi phủ nghỉ ngơi sớm một chút nga.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười hì hì hướng tới Thượng Quan Hạo khoát tay áo, bày ra một bộ tư thái tiểu nữ nhi mềm mại trước mặt Thượng Quan Hạo.

Đợi Thượng Quan Hạo cùng binh lính Hắc Ưng doanh nâng Hiên Viên Kỳ cùng Khương thái hậu chậm rãi rời đi, Hiên Viên Diễm quay qua nhìn Trần tướng quân Huyền Sư doanh bị Hiên Viên Kỳ dùng chủy thủ đâm bị thương đầu vai, mở miệng đầy quan tâm nói: “Trần tướng quân, đầu vai của ngươi vẫn còn đang chảy máu kìa. Mau tìm thứ gì tạm thời băng bó miệng vết thương lại, sau khi trở về Huyền sư doanh nhớ rõ lập tức tẩy trùng miệng vết thương, sau đó vẽ loạn bôi thuốc cầm máu lại.”

“Đa tạ Thụy vương quan tâm, chút thương tích này mạt tướng vẫn chịu được.” Ánh mắt Trần tướng quân dấy lên một tia cảm động nhìn Hiên Viên Diễm, thanh âm có chút suy yếu trả lời.

Chủ tử hiểu được quan tâm thuộc hạ, mới là chủ tử chân chính đáng giá để đại quân Huyền Sư doanh bọn hắn nguyện ý trung thành. Tối nay, toàn thể tướng sĩ Huyền Sư doanh cuối cùng đã chống lại hiệu lệnh của Hổ phù, đem lòng dạ son sắt giao phó cho Chiến thần Thụy vương, xem ra quyết định này quả nhiên không sai a!

“Tướng sĩ Huyền Sư doanh nghe lệnh.” Trên mặt Hiên Viên Diễm nở rộ ra nụ cười nhẹ nhàng, hai tròng mắt ôn nhuận nhìn thẳng về phía các tướng sĩ Huyền Sư doanh.

“Có thuộc hạ.” Thân hình tướng sĩ Huyền Sư doanh ngạo nghễ đứng thẳng, thanh âm to rõ mà lại cung kính vang vọng toàn bộ thiên địa.

“Đêm nay, mọi người vất vả! Hiện tại, các ngươi lập tức trở về doanh trại nghỉ ngơi đi. Bắt đầu từ ngày mai, các ngươi phải đẩy mạnh rèn luyện, tăng cường khí lực. Bởi vì không lâu nữa, quân đội Long Diệu Hoàng Triều sẽ cùng đội quân Tây Thần Quốc đánh một trận oanh liệt.” Ánh mắt Hiên Viên Diễm vừa lòng nhìn đại quân Huyền Sư doanh, mở miệng chậm rãi nói.

“Dạ.” Đại quân Huyền sư doanh lấy toàn bộ khí thế đáp lại, sau đó lục tục quay người, hướng tới chân núi nhanh chóng rời đi.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đầu tiên là xem xét đại quân Huyền Sư doanh rút lui, tiếp theo lại khẽ nhướn phượng mi nhìn về phía Hiên Viên Diễm nói: “Đối với ý đồ muốn phát động nội chiến của Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ đêm nay, Hiên Viên Ly sẽ trừng phạt như thế nào?”

Hiên Viên Diễm khẽ nhíu mi, ngữ khí ẩn chứa một tia bất đắc dĩ nói: “Đối với Ly mà nói, chuyện này thật là một vấn đề khó giải quyết. Nội chiến dù sao cũng không có chân chính bùng nổ, nếu như Ly bỗng nhiên chiếu cáo Long Diệu xử tử Khương thái hậu cùng Tuyên vương, chỉ sợ những dân chúng không rõ sự tình sẽ nghị luận. Nếu Ly đem Hiên Viên Kỳ cùng Khương thái hậu vĩnh viễn giam ở thiên lao, Tả thừa tướng nhất định sẽ phái người đến cướp ngục. Tuy nói Khương thái hậu mất đi một phương thế lực cường đại là Huyền Sư doanh, nhưng Tả thừa tướng mấy năm gần đây cũng ngầm nuôi dưỡng một thế lực không nhỏ khác, nếu đám người Tả thừa tướng cướp ngục thành công, chỉ sợ Long Diệu Hoàng Triều sẽ lại nổi lên một hồi tinh phong huyết vũ. Hơn nữa trước mắt đau đầu nhất là, kim phỉ thúy đang ở trong tay Tả thừa tướng, trước khi ta cùng Ly lấy được kim phỉ thúy, thì sẽ không thể diệt trừ Tả thừa tướng được.”

Mắt ngọc của Thượng quan Ngưng Nguyệt yêu dã lưu chuyển, dung nhan nở rộ ra một nụ cười bí hiểm nói: “Diễm, ta có cách một mũi tên bắn trúng bốn con chim. Vừa có thể đưa Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ đi cầu Nại Hà uống canh Mạnh bà, vừa có thể thuận lợi diệt trừ thế lực của đám người Tả thừa tướng, lại còn có thể tránh cho dân chúng Long Diệu nghị luận, càng có thể. . .”

“Vy Nhi: Hahaha….k biết Nguyệt tỷ có kế gì hay đây ta???

Thật xin lỗi các nàng lâu vậy ta mới edit đc bộ này .😦 ”

One thought on “Đặc công tà phi chương 98

  1. Xin lỗi các tình iu nhìu nhìu nhé. Ta thi xong rùi nhưng sắp tới nhà ta có bộ Tà Y Ma Phi sắp hoàn (còn 35 chương). Vì vậy ta quyết định sẽ tập trung edit hoàn bộ này trước đã. Sau đó cả 3 sẽ tập trung edit Đặc công tà phi. Ta nghĩ như vậy sẽ hiệu quả hơn. Vì vậy thời gian sắp tới ta sẽ tạm drop bộ này. (chỉ là tạm thôi nhé các tình iu). Mong các nàng sẽ thông cảm và tiếp tục ủng hộ cho ta nhé. Cảm ơn các nàng nhiều.🙂🙂🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s