ngạ phu chương 7

Chương 7 Diêm Vương Thần Y

Tất cả mọi người trong Phong Cốc đều sợ ngây người, hoàn toàn ngơ ngác giống như đầu gỗ mà nhìn chủ tử của bọn họ mặt không đổi sắc lạnh nhạt đứng ở cửa lớn, nhìn qua đơn bạc yếu đuối, bạch y tiêu sái xuất trần, nhưng chính là chủ tử như vậy lại làm cho bọn họ sợ hãi nhất, bọn họ tình nguyện nhìn thấy bộ dạng nổi giận của chủ tử, cũng không muốn nhìn thấy bộ dáng dùng bình tĩnh đối mặt hết thảy này của chủ tử.

Bởi vì mỗi khi chủ tử xuất hiện loại tỉnh táo dị thường này, liền tỏ vẻ, hết thảy mọi thứ không thể tưởng tượng được đều có khả năng xảy ra, mà mặc kệ là loại nào, đều là cực độ đáng sợ.

Lấy Tề quản gia làm trung tâm, tất cả mọi người từ trên xuống dưới trong Phong cốc đều nhập thành một.

Nhưng là, chủ tử đang làm gì đó?

Cư nhiên, cư nhiên nhấc lên phần lưng của người trẻ tuổi với vẻ mặt phẫn nộ mà đá cửa khi nãy, đi từng bước một về phía họ, nếu vừa rồi không có nhìn lầm, người thanh niên này hình như là xuất hiện cùng với chủ tử.

“Tề thúc, hủy cỗ kiệu đi, nhìn chướng mắt.” Thanh âm thực vô lực, lúc đi ngang qua cỗ kiệu nếu không phải trong tay dẫn theo Mạc Thanh Dật đang bị mình điểm huyệt ngủ, y nhất định một cước đá bay, thế nhưng dám không trải qua sự đồng ý của y liền dám chạy đến Phong Cốc, còn nâng cỗ kiệu theo vào, đây không phải là tỏ rõ muốn chính mình đưa bọn họ một đoạn đường sao?

Hơn nữa khi đi ngang qua người nam tử tuấn tú tà dị, không biết làm như thế nào, Phong Bất Kinh nhìn như nhu nhược không chỉ có thể dùng một tay mang Mạc Thanh Dật đi, còn có thể tay như gió lốc điểm trúng mỗ cái huyệt vị của nam tử, sau đó lỗ mãng tóm lấy đầu tóc đen của nam tử kia, kéo đi.

“Tề thúc, ngươi còn ngẩn người làm gì, hủy cỗ kiệu này cho ta.” Thanh âm của Phong Bất Kinh hơi cất cao một chút, nhưng vẫn là hữu khí vô lực.

“Vâng vâng vâng, chủ tử.” Chỉ thấy Tề quản gia tuổi qua bán trăm, thân hình như mãnh thú rời núi, một chưởng đánh trúng đỉnh cỗ kiệu kia, một thân ảnh từ trong đám bụi gỗ bay ra, giống như tiên nữ hạ phàm.

“Diêm Vương Thần y quả nhiên không đơn giản.” Tiên nữ hiện ra trước mắt, khi chân rơi xuống đất, đầu tiên là ngăn cản hành động phản kích của thuộc hạ, sau đó tay ngọc vừa nhấc, một lệnh bài bằng huyền thiết với một mặt được điêu khắc một khuôn mặt dữ tợn xuất hiện ở giữa bàn tay, đúng là Diêm Vương Lệnh trong truyền thuyết, giống như là đang đối với Phong Bất Kinh đang chạy về phía chính sảnh thuyết minh cái gì?

“Khi nãy ngươi nói ai là thằng ăn mày ngu ngốc?” Một cước giẫm ở trên mặt nam tử tuấn tú vừa mới còn rất khí phách phấn chấn, trên biểu tình vốn là lạnh lùng của Phong Bất Kinh xuất hiện nhè nhẹ vết rách, đã có dấu hiệu tức giận.

“Ách…Buông, buông ra.” Mà người bên dưới còn đang vô lực giãy dụa.

“Ta đang hỏi ngươi, còn dám kêu ta buông ra, con mẹ nó ngươi cũng dám nói hắn là thằng ăn mày ngu ngốc, biết cái gì là thằng ngu chân chính sao? Ta cho ngươi biết, người không đầu óc chính là thằng ngu, Nhị Nữu, đào óc của hắn ra cho ta.” Khác nhau như trời đất, quả thực là khác nhau như trời đất, Phong Bất Kinh vốn là xuất trần bất phàm hiện tại lại giống như một đầu dã thú có tính khí táo bạo, lần thứ hai nắm tóc tên nam tử kia, ném cho một tiểu nha đầu trong đám nữ phó.

“Vâng, chủ tử.” Này là ai a? Một nha đầu nhìn qua ôn nhu nhược nhược vừa nâng tay lên, tên nam tử bị Phong Bất Kinh điểm hết huyệt đạo quanh thân đã bị nàng khiêng lên trên vai, sau đó giống như đáy hài có bôi dầu, bỏ chạy nhanh như chớp, chỉ chốc lát không còn thấy bóng người.

Nhưng tất cả mọi người trong Phong Cốc đều biết, Nhị Nữu là thật đi lấy óc.

Người bên ngoài thấy một màn này, tất cả điều nhăn chặt mày, mặc dù đây là lần đầu tiên bọn họ tiếp xúc với vị Diêm Vương Thần y này, nhưng nghe thấy rất nhiều đồn đãi trên giang hồ, hư hư thật thật, chân chân giả giả, cũng mặc kệ thế nào, vẫn không kinh ngạc bằng khi chân chính tiếp xúc.

“Vô Tình Lệ, không thể tưởng được bây giờ còn có người dùng loại chung độc đã bị đào thải này.” Nam nhân một khắc trước vẫn là bạo quân, ngay sau đó lần thứ hai khôi phục bộ dáng vô lực nhu nhược, hữu khí vô lực ngồi ở một bên, trên một chiếc ghế khác bên cạnh là Mạc Thanh Dật vẫn còn đang mê man.

Không đợi đối phương lên tiếng, cũng đã nói ra đối phương là trúng phải độc gì.

Nghe được lời nói của Phong Bắc Kinh, tuyệt mỹ nữ tử vốn đang ôm thái độ thử một lần đột nhiên hiểu được vì sao Lan di muốn nàng cầm di vật duy nhất mẫu thân năm đó lưu lại cho nàng đi đến Phong Cốc.

Ngay cả bắt mạch cũng không có, chỉ trực tiếp nhìn liền biết nàng trúng độc gì, cho dù là lão thần y của Quỳnh Hoa Cung cũng không thể xác nhận là độc gì.

Xem ra mệnh của nàng vẫn là không dễ dàng chết, nàng còn rất nhiều chuyện không hoàn thành, nàng không thể cứ vậy mà chết, ít nhất trước khi tìm thấy kẻ thù giết mẹ, nàng không thể chết được, cho dù khiến nàng trả giá đại giới thực đáng sợ, chỉ cần cho nàng thêm chút thời gian, nàng cái gì cũng không quan tâm.

“Diêm Vương Thần y, ngài đã biết Vô Tình Lệ, vậy ngài hẳn là có thể giải loại độc này?” Nữ tử cho tất cả thuộc hạ lui xuống, tiến lên một bước, nữ tử thật sự rất đẹp, nhưng khó được không có thái độ kênh kiệu kiêu ngạo, tất cả nam nhân đều nên đương nhiên chìm đắm trong mỹ mạo của mình.

Ngược lại thực bình tĩnh, thực uyển chuyển hàm xúc, hoàn toàn khác với nam tử tuấn tú với tâm tính xem thường kia, tựa hồ dung mạo phú quý, sinh tử tồn vong lại nhìn xem thực đạm, nhưng lại tồn tại sự chấp nhất bởi vì nguyên nhân nào đó mà vẫn chưa thể chết được.

“Không sai, ta có thể giải.” Bụng rất đói, trên gương mặt tái nhợt bắt đầu xuất hiện không kiên nhẫn.

“Như vậy…” Khi nữ tử muốn nói tiếp, lại bị Phong Bất Kinh đưa tay đánh gãy.

“Ta đúng là có thể giải, nhưng hiện tại ta tâm tình không tốt, không tính toán giải độc cho ngươi.” Nhanh chóng đem Diêm Vương Lệnh ra, đi nhanh lên đi.

“Nhưng là ta có Diêm Vương Lệnh.” Nữ tử cũng không có bỏi vì vậy mà buông tha, nàng đã sớm biết Diêm Vương Thần y tính cách cực đoan, nếu là hai ba câu có thể đuổi nàng đi, vậy nàng cũng không cần quản lý một Quỳnh Hoa Cung lớn như vậy.

“Diêm Vương Lệnh, cám ơn ngươi đem về dùm ta, Tề thúc tiễn khách.” Phong Bất Kinh ra tay thực nhanh, càng là thực tà, ngay lúc nữ tử còn chưa kịp phản ứng, Diêm Vương Lệnh cũng đã rơi vào trong tay Phong Bất Kinh.

“Diêm Vương Thần y, ngài…” Sao lại có người như vậy, không phải nói chỉ cần cầm Diêm Vương Lệnh là có thể yêu cầu Diêm Vương thần y ra tay cứu giúp sao? Nhưng vì sao nam tử cao gầy xuất trần trước mắt lại không ra bài theo lí thường như vậy? Nàng hoàn toàn không biết phải ứng đối như thế nào, chẳng lẽ vận mệnh của nàng thực sự đã như vậy, thật không cam lòng.

“Khuôn mặt này của ngươi không tồi, chỉ cần ngươi bỏ được ở trên mặt rạch mấy đao, một trăm vạn lượng bạc chẩn phí, ở trong Phong Cốc làm một tháng nha đầu nhóm lửa, có lẽ lúc nào ta tâm tình tốt liền có thể giúp ngươi hoàn toàn giải độc, ta tin tưởng đây đối với Quỳnh Hoa Cung mà nói tuyệt đối là chuyện đáng giá, Thanh Nguyệt Vân, cho dù ngươi nội lực thâm hậu vẫn luôn đè nặng độc tính, cũng không quá mười ngày, ngươi liền chết trong lúc ngủ, hơn nữa sau khi chết còn sẽ hóa thành một bãi máu loãng, thời gian 1 tháng đối với ngươi mà nói vốn chính là xa xỉ. Ngươi có thể đi, nhưng là ta có thể rõ ràng nói cho ngươi biết, khắp thiên hạ có thể giải Vô Tình Lệ, chỉ có ta.” Một tay chống cằm, Phong Bất Kinh nói ra một hơi dài.

“Thiếu cung chủ, ngàn vạn lần không cần đáp ứng a!” Bọn thuộc hạ Quỳnh Hoa Cung đều mở miệng ngăn cản, Diêm Vương Thần y này căn bản là đang làm khó bọn họ, thân là nữ tử, chẳng sợ lớn lên xấu xí, ai có thể không quan tâm dung nhan của mình, huống chỉ vẫn là tuyệt sắc như Thanh Nguyệt Vân, một trăm vạn lượng bạc, một tháng nha đầu nhóm lửa, làm được toàn bộ còn không nhất định sẽ ra tay cứu giúp.

Điều kiện như vậy căn bản là vớ vẩn.

“Được, ta đáp ứng.” Không có ai biết Thanh Nguyệt Vân cái gì cũng có thể không cần, không quan tâm, chỉ cần cho nàng đầy đủ thời gian, nàng tin tưởng, một tháng sau, Diêm Vương Thần y sẽ giải độc cho nàng, hơn nữa không duyên cớ nhiều hơn 20 ngày sinh mệnh, nàng thật sự đã là xa cầu.

Thật giơ tay chém xuống, một thanh tiểu chủy thủ tinh xảo xuất hiện trong tay Thanh Nguyệt Vân, bọn thuộc hạ căn bản không kịp ngăn lại, trên gương mặt tuyệt mỹ kia cũng đã xuất hiện năm đường máu dữ tợn ngang dọc tung hoành.

“Thực hảo, có chút quyết đoán, đây là giải dược tạm thời áp chế độc tính lan tràn, hy vọng ngươi có thể làm tốt công việc trong phòng bếp, Tề thúc mang nàng đi xuống tháy quần áo người hầu trong Phong Cốc, còn những người khác, đều ném ra Phong Cốc.” Nói xong này đó, Phong Bất Kinh liền nhấc sau lưng Mạc Thanh Dật đi về phía nội viện.

2 thoughts on “ngạ phu chương 7

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s