TYKGNT chương 100

Chương 100 Đi tộc địa

Long Diệu Hồn, một cái tên như vậy liền trở thành danh hiệu cả đời của tiểu Thái tử đế quốc Phách Hồn, có lẽ khi Diệu đế lần thứ hai dẫn dắt đem đế quốc Phách Hồn đi đến độ cao hoàn toàn mới, cũng sẽ không thể nghĩ ra cái tên đi cùng hắn cả đời, là do Long Tuyệt Phong ở dưới tình huống bị ép buộc mà thốt ra.

Hơn nữa tên này coi như khiến cho Long Mặc Viêm vừa lòng, vì thế cứ vậy mà quyết định, vấn đề tên của Thái tử cứ vậy mà giải quyết.

“Hô…” Bốn nắm, thật sự quá độc ác, Viêm nhi thật sự quá độc ác, uy hiếp mình như vậy, đừng nói 4 năm, bốn ngày, bốn canh giờ y đều ngại dài. Bất quá có thể làm cho Viêm nhi lộ ra ánh mắt tán thành cũng coi như đáng giá, nói cách khác Viêm nhi cảm thấy tên này chấp nhận được.

Mà trong lúc Long Mặc Viêm gật đầu cho rằng tạm được, những người khác cũng nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng không phải là cái tên kì quái gì.

“Xin hỏi khi nào thì tằng thúc tổ đến tộc địa?” Kỳ thật không phải Long Thiên Dạ sốt ruột, mà là do tuy rằng tên đã lấy xong, nhưng nếu vẫn chưa nhập vào gia phả, vậy vẫn chưa kết thúc, ngày mai liền phải chiêu cáo thiên hạ tục danh của Thái tử, nếu vẫn chưa vào gia phả, liền không thể tuyên bố cho người trong thiên hạ, như vậy chỉ có thể ủy khuất tiểu Thái tử, cũng ủy khuất Viễn Quang của hắn.

“Một lát đi! Dù sao bổn vương cũng muốn để cho mấy bộ xương kia biết sự tồn tại của Viêm nhi, đừng có rãnh rỗi không việc gì làm liền đưa chút con kiến tới Phách Hồn Cốc cho bổn vương luyện kiếm, Phách Hồn Cốc không thiếu mấy thứ đó.” Chọc mình thấy phiền, khiến cho mấy bộ xương kia biến thành bộ xương chân chính.

“Ta nói sao mấy năm nay tộc địa thế nào lại đột nhiên an phận, nguyên lai những người đưa tới Phách Hồn Cốc đều bị ngươi giết.” Đối với việc tộc địa thích xen vào việc của người khác, lúc trước mình cũng đã từng lĩnh giáo qua, chính mình trước kia hành động đã muốn đủ cực đoan, giờ gặp phải Phong nhi, liền không phải có thể dùng hai chữ cực đoan để hình dung, nên những những bộ xương kia thành thật một chút.

Bất quá…

Mặc Viêm liền phải đi gặp những bộ xương phiền chết người kia, hy vọng không có chuyện gì xảy ra mới tốt, ánh mắt của Long Thanh Trảm dừng ở trên người Long Mặc Viêm, đối với đứa bé xuất hiện ngoài ý muốn này, kỳ thật ở sâu trong nội tâm vẫn là thích, thật sự là chờ mong đến khi hắn lớn dần, may mắn chính mình mệnh dài, còn có thể nhìn thấy thời khắc sáng lạn tốt đẹp nhất của đứa bé này.

“Cũng không biết đưa cho đầy đủ, ngay cả Thích Huyết đều đút không no, thực kém cỏi.” Máu tươi căn bản không đủ.

Long Tuyệt Phong có chút tiếc hận lắc đầu.

“Ngươi còn đang bất mãn cái gì? Ngại chính mình không giết đủ? Còn có, phụ thân, ngươi gạt ta giết người ở Phách Hồn Cốc, vì cái gì chúng ta rõ ràng như hình với bóng, ngươi vẫn là có biện pháp gạt ta đi làm chuyện khác?” Mình ở Phách Hồn Cốc suốt mười năm, vẫn là biết một ít tình huống, càng biết ngay dưới mí mắt mình chỉ xảy ra sự kiện đổ máu năm đó của Tình Điện.

Đến tận đây, phụ thân trong mắt mình chưa từng tiếp tục đại khai sát giới, hiện tại nghe xem, rốt cục phụ thân còn gạt mình bao nhiêu chuyện?

Tuy rằng biết nhất định là bởi vì phụ thân sợ mình nói y mới như vậy, chính mình cũng sẽ không có khúc mắt hay tức giận, nhưng…

Vốn tưởng rằng phụ thân đã bắt đầu chậm rãi trở nên giảm chút huyết tinh kỳ thật lại không hề thay đổi, hơn nữa so năm đó càng thêm khiến người đoán không ra, làm người ta sợ hãi.

“Viêm nhi, không phải phụ thân muốn giết người, đều là do Thích Huyết, thanh kiếm này cũng không phải kiếm tầm thường, nếu không cho nó ăn no, thiên hạ sẽ đại loạn.” Kỳ thật…Nếu mình áp chế, Thích Huyết cũng không dám ồn ào, chỉ có thể thành thật ở bên cạnh mình, chỗ nào cũng không đi được.

Vấn đề là y không muốn làm như vậy, y cũng thích cảm giác máu nóng lên khi giết người, cho nên tiểu bí mật này vẫn là không cần nói cho Viêm nhi, nếu không thú vui duy nhất của mình sẽ không có. Nam nhân đi, luôn luôn có chút mê nho nhỏ, vừa vặn mình là thích giết người mà thôi, thật sự thực đơn thuần là thích giết người, không có ý tứ gì khác.

Đoạn tâm tình này của Long Tuyệt Phong may mà không có nói ra miệng, nếu không nhất định sẽ bị Long Mặc Viêm phun nước miếng đến chết đuối.

Giết người còn có chú ý, còn thiên kinh địa nghĩa. Cho dù là cùng hung cực ác cũng không đương nhiên đến đúng lý hợp tình như cha của hắn.

“Thích Huyết, một thanh kiếm còn có thể ngất trời sao? Phụ thân, ta phát hiện công phu luồn lách của ngươi là càng ngày càng lợi hại.” Đừng nhìn Long Mặc Viêm bây giờ tuấn tú tao nhã, nhưng lúc nổi giận cũng không phải là nói giỡn, đúng là núi lửa phun trào, ít nhất Hắc Hà đã có hành động hướng bên ngoài Huyết Long Điện trốn đi.

“Mặc Viêm a! Điểm này Phong nhi không có lừa ngươi, năm đó khi Phong nhi còn chưa có được Thích Huyết, mỗi cách một đoạn thời gian Phách Hồn Cốc sẽ dùng máu tươi hiến tế mới làm cho nó an tĩnh. Bằng không nếu Thích Huyết ra khỏi vỏ, đó là tinh phong huyết vũ, đến lúc đó người chết sẽ càng nhiều.” Long Thanh Trảm đem đặc tính của Thích Huyết nói ra, nói đều là sự thật.

Nhưng hắn lại không biết, từ khi kiếm Thích Huyết trở thành binh khí của Long Tuyệt Phong, liền không hề là hung khí vô pháp hủy diệt, vô pháp phong ấn, cũng trong vô hình giúp Long Tuyệt Phong hoàn thiện lời nói dối này.

“Lão già, nhìn ngươi giúp ta nói chuyện như vậy, cho dù Phong Vô Trần xuất hiện trong hoàng cung, ta cũng giúp ngươi ngăn hắn lại.” Long Tuyệt Phong khó được tốt bụng.

“Thật sự?” Cũng quá huyền, không phải chỉ là một thanh kiếm sao?

“Viêm nhi, kiếm Thích Huyết cũng không phải là thanh kiếm bình thường, bên trong nó phong ấn linh hồn của một con Huyết Long thần bí, không dễ dàn xếp tí nào.” Long Tuyệt Phong cố ý đem sự tình nói thực huyền.

“Vậy phụ thân còn mang theo hung khí nguy hiểm như vậy bên người, nhanh chóng ném xuống đi.” Long Mặc Viêm khẩn trương, thấy phụ thân cùng thúc thúc nói chuyện mà người ở chỗ này đều không lộ ra chút phản ứng nghi ngờ hay không hiểu, Long Mặc Viêm liền biết, bọn họ nói đều là thật sự.

“Viêm nhi không cần khẩn trương, Thích Huyết đã nhận ta làm chủ nhân của nó, ta không có nguy hiểm.” Long Tuyệt Phong ôm con trai bảo bối của mình, ôn nhu an ủi.

“Ta lo lắng.” Nhìn đai lưng của Long Tuyệt Phong không quá thân mật. Đồ kiếm rách nát, nếu dám thương đến phụ thân, hắn liền nấu chảy nó.

“Yên tâm.” Viêm nhi của y thực lo lắng cho y a!

“Phụ thân, để ta bảo quản thanh kiếm đi!” Như vậy liền sẽ không khiến phụ thân bị thương.

“Viêm nhi của ta, thật sự không có việc gì.” Thấy vẻ lo lắng trong mắt con trai, Long Tuyệt Phong thiếu chút nữa đem lời nói thật nói ra, bất quá lại nhịn được, cái này không phải là tự tìm phiền não cho mình sao, hiện tại Viêm nhi hoàn toàn lo lắng Thích Huyết ở trên người mình, ánh mắt kia vừa thấy liền biết.

“Thật sự không có việc gì?” Long Mặc Viêm lặp lại lời của phụ hân, tăng mạnh ngữ khí.

“Phụ thân cam đoan.” Đây không phải là đang nói việc đi tộc địa sao, sao lại kéo tới kiếm Thích Huyết, sai lầm sai lầm, chính mình không có việc gì lại nói tới cái gì luyện kiếm giết người.

Về sau phải chú ý mới được.

“Viêm nhi, thời gian cũng không còn sớm, chúng ta trước đi tộc địa cho Thái tử nhập gia phả, trở về vừa vặn có thể dùng bữa tối.” Vẫn là trước khiến con trai dời đi lực chú ý mới được, không thể để cho con trai vẫn luôn nhìn đai lưng của mình, bên trong chính là cất giấu Thích Huyết.

“Hảo a!” Long Mặc Viêm cảm thấy chính mình và tiểu Thái tử rất hợp duyên, cho nên vừa nghe Long Tuyệt Phong nói như vậy, liền đồng ý.

“Viễn Quang, ôm đứa bé đi theo ta, chúng ta ở trong cung chờ.” Bởi vì đi tộc địa không cần bất luận kẻ dư thừa nào, cho dù là Long Thiên Dạ, phụ hoàng của tiểu Thái tử cũng không thể đi, tuy rằng Long Thanh Trảm có thể đi, nhưng hắn không muốn đi.

Ai muốn nhìn một đám bộ xương kia, nhìn liền phiền, không chừng còn muốn đối với mình nói một đống lời vô nghĩa.

Hắn đã không còn là tộc trưởng, cho nên chuyện mệt mỏi như vậy vẫn là để Phong nhi đi làm đi.

Chẳng qua, hình như đám xương kia không dám đối với Phong nhi lảm nhảm, trừ khi không muốn sống nữa.

“Phụ thân, tộc địa ở cạnh hoàng cung?” Nếu không sao có thể đi bộ.

“Ân, ở ngay phía sau núi.” Ngọn núi phía sau hoàng cung chính là bảo địa, những bộ xương kia thật đúng là rất biết chọn chỗ để tĩnh tu.

“Phía sau núi…” Thật đúng là thần kỳ, vì cái gì lại không phải ở trong hoàng cung, dù sao ở trong mắt Long Mặc Viêm, Hoàng cung đế quốc Phách Hồn so với công viên rừng rậm còn lớn hơn gấp mấy lần. Xây một cái tộc địa thần bí tuyện không nói chơi, chuyện nhỏ mà thôi.

“Đúng vậy, rất nhanh, không cần bao lâu.” Cho rằng con trai là ngại địa phương xa.

“A, đúng rồi, sao tiểu bao tử cũng tới, còn hàm nghĩa đặc biệt gì sao?” Nếu không cũng sẽ không nhấn mạnh làm cho Hoàng Hậu ôm tiểu Thái tử đến, đứa cháu lớn tuổi kia của hắn – phụ thân của đứa bé lại không thể đi cùng.

“Đây là gia quy của Long gia.” Nói ra thực chính thống, nhưng từ trong miệng Long Tuyệt Phong nói ra, Long Mặc Viêm đã cảm thấy thực không bình thường.

“Phụ thân, ngươi chừng nào thì tuân thủ gia quy như vậy?” Ở trong lòng Long Mặc Viêm, Long Tuyệt Phong là một nam nhân làm theo ý mình khiến người ta đau đầu, cái gì gia quy ở trong mắt y phỏng chừng chính là chó má.

“Vừa mới a!” Long Tuyệt Phong nói tiếp thiếu chút nữa khiến Long Mặc Viêm phun ra.

Còn thật dám nói.

“Vừa mới bắt đầu tuân thủ gia quy, phụ thân thật ngoan.” Long Mặc Viêm trêu chọc, tay dắt phụ thân siết chặt. Xem ra nếu không có mình ở bên người, phụ thân tuyệt đối có thể khiến thế giới này thiên hạ đại loạn, cho nên…

Phụ thân, chúng ta sẽ không tách ra, ta sẽ vĩnh viễn thủ ngươi, nhìn ngươi, quản ngươi, ngươi cũng nguyện ý bị Viêm nhi thủ, nhìn, quản cùng yêu đi!

“Ta nguyện ý.” Long Tuyệt Phong trả lại đáp án khẳng định.

“Phụ…phụ thân…” Long Tuyệt Phong đột nhiên lên tiếng làm cho Long Mặc Viêm kinh ngạc, đầu lưỡi cũng bắt đầu thắt.

Phụ thân, phụ thân làm sao biết? Hắn rõ ràng cái gì cũng không nói.

“Bởi vì Viêm nhi đều viết ở trên mặt.” Long Tuyệt Phong chạm nhẹ vào chóp mũi của con trai, sủng nịch trả lời.

Vẻ mặt kinh ngạc của Viêm nhi không tồi, sau này y có thể cho Viêm nhi càng nhiều kinh hỉ mới được.

Sau đó hai cha con bắt đầu vui vẻ cười nói, thật sự là một bộ thiên luân chi nhạc, mọi sự hạnh phúc, hình ảnh như vậy bị Viễn Quang vẫn luôn đi theo sau hai người nhìn thấy, trong lòng chỉ có tràn đầy chúc phúc.

Trên đường đi về phía tộc địa, liền ở trong bầu không khí ấm áp hài hòa này nâng bước.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s