TYKGNT chương 101

Chủ nhà đang bị bệnh nên tốc độ edit sẽ hơi giảm xuống, mùa này mng cố gắng giữ gìn sức khỏe nhé đừng để bị thời thời khắc khắc không thể rời khỏi khăn giấy như ta T^T

Chương 101 Trang thứ nhất của gia phả

Tộc địa ở sau núi quả thật giống như lời của Long Tuyệt Phong, rất nhanh liền tới, nhất là dưới tình huống vận dụng khinh công, tốc độ liền càng nhanh.

“Tiểu bảo bảo không có việc gì đi? Có bị gió thổi hay không? Vừa rồi vẫn luôn đi tới.” Lúc đến tộc địa, Long Mặc Viêm quan tâm nhất không phải tình huống của tộc địa mà là chạy tới bên cạnh Viễn Quang vừa mới vững vàng rơi xuống đất, thực tích cực hỏi Viễn Quang về tình huống của Thái tử, còn thường thường dùng tay nhẹ nhàng chọt khuôn mặt trắng trắng mềm mềm của tiểu Thái tử.

“Ngạch…Ngủ, ngủ rất ngon.” Long Mặc Viêm không có chú ý tới lúc Viễn Quang trả lời, tầm mắt liếc về phía Long Tuyệt Phong đứng ở sau lưng hắn một cái.

Hắn sao có thể nói lúc ở trên đường, tiểu Hồn đã bị chủ tử cách không điểm huyệt mà ngủ, cho nên hiện tại thiếu chủ nhìn thấy tiểu Hồn đang ngủ say, là hiện tượng giả dối.

Bất quá Viễn Quang lại vô điều kiện tin tưởng tuy rằng chủ tử điểm huyệt đạo của tiểu Hồn, nhưng sẽ không tạo thành bất cứ thương tổn gì cho hài tử, chủ tử của bọn họ, chính là một tồn tại ngay cả Diêm Vương đều sợ hãi, ở phương diện y thuật đó là không người có thể địch, cho nên…cứ để tiểu Hồn tiếp tục ngủ đi!

“Ngủ rất ngon, vậy không cần đánh thức tiểu bảo bảo…A…Phụ thân…” Long Mặc Viêm bĩu môi, đều bao nhiêu lớn, bọn họ còn là ái nhân thân mật, tại sao có thể nắm cổ áo hắn kéo đi, rất mất mặt, phụ thân lại là căn thần kinh nào không đúng?

Hừ, tạm thời phải nhẫn thêm 4 năm, hắn 18 tuổi liền có thể lớn lên, nhìn y sau này còn lời gì để nói, bây giờ chỉ là bộ dạng thiếu niên…phụ thân, ta tạm thời nhẫn ngươi, ai biểu ngươi là nam nhân mà ta yêu nhất. Nhưng là sau này ngàn vạn lần đừng ở trước mặt nhiều người như vậy, thực mất mặt.

“Viêm nhi, chúng ta tới tộc địa làm chính sự.” Viêm nhi tại sao có thể ngay mặt mình đối với người khác nhiệt tình như vậy, trẻ con cũng không được. Hơn nữa bộ dạng một chút cũng không đáng yêu bằng Viêm nhi năm đó, có cái gì xinh đẹp.

“A…a…” Phụ thân đột nhiên thực nghiêm túc, thực nghiêm túc. Như vậy khiến mình có chút tâm hư.

“A a cái gì? Lại ở trong lòng suy đoán cái gì?” Đem con trai nhấc tới trước mặt mình, vẫn là mủi chân cách mặt đất cái loại này, tóm lại tính tình của Long Tuyệt Phong vừa tới, thật đúng là chuyện gì cũng làm ra được.

Mệt y có thể ở trước mặt thuộc hạ mình đem ăn dấm suy diễn đến vô cùng nhuần nhuyễn như vậy, cũng không sợ bị chê cười.

Bất quá, trên đời này dám cười Long Tuyệt Phong, chỉ có Long Mặc Viêm.

“Suy nghĩ phụ thân vì cái gì lại thích ăn dấm như vậy.” Long Mặc Viêm đã được buông xuống, gật đầu, một bộ đang nghiên cứu, đáy mắt cũng là ý cười không che lấp được.

Hắn cũng không phải chỉ đơn giản là một thiếu niên mười mấy tuổi, tuy rằng sức quan sát không bằng phụ thân của mình, vẫn không thể khinh thường như trước, nếu ai bởi vì tuổi mà xem thường hắn, nhất định sẽ thiệt thòi lớn.

“Nguyên lai Viêm nhi biết phụ thân đang ăn dấm, vậy tại sao còn đối với tiểu quỷ kia thân mật như vậy?” Ở trong mắt Long Tuyệt Phong, hành vi mỉm cười chọt mặt Thái tử vừa rồi của Long Mặc Viêm chính là thân mật.

Thân mật…

Long Mặc Viêm cảm thấy đầu của mình có cảm giác trướng đau, phụ thân đối với mình ở phương diện này có bao nhiêu hẹp hòi, chính mình vừa rồi bất quá là hơi tiếp xúc, chỗ nào thân mật? Hiện tại phụ thân trưng một gương mặt thối cho ai nhìn? Dù sao hắn không nhìn.

Không phải nói là làm chính sự sao? Hắn vẫn là không cần đứng ở chỗ này để cho phụ thân kéo mấy đề tài không dinh dưỡng này, nói thêm gì nữa chính mình khẳng định sẽ bị phụ thân nhiễu vào.

“Phong nhi, còn không tiến vào.” Nhưng vào lúc này, từ trong tộc địa truyền đến một thanh âm uy nghiêm.

Khiến Long Mặc Viêm thực ngạc nhiên, thật sự rất cao cấp, chính mình quan sát lối vào này một phen, trừ bỏ núi vẫn la núi, sao lại biết bọn họ đến đây?

Thật tốt, thật cường đại…

Chẳng lẽ bọn họ có vật gì giám thị?

Nếu không sao lại biết bọn họ ở tại chỗ này?

“Thật sự là một đám xương cốt cậy già lên mặt.” Phong nhi là ai cũng có thể kêu sao? Cho tới nay mới thôi, trừ bỏ Long Thanh Trảm, không có ai dám gọi y như vậy. Vẫn là ngay lúc tâm tình của mình không vui.

Xương cốt, đây đã là lần thứ mấy nghe được phụ thân xưng hô như vậy?

Chẳng lẽ thế giới này đã muốn tiên tiến tới mức cho dù là xương cốt cũng có thể mở miệng nói chuyện sao? Lúc ở Huyết Long Điện đã từng nghe phụ thân cùng thúc thúc nhắc đến.

“Phụ thân, chúng ta vào thôi!” Long Mặc Viêm nhìn thấy tay Long Tuyệt Phong bất giác dừng ở bên hông liền nhanh chóng nắm lấy cái tay kia, đi vào bên trong tộc địa, Viễn Quang liền đi theo sau bọn họ.

Thật sự là nguy hiểm, phụ thân tại sao lại động sát niệm? Rốt cục là chỗ nào không đúng? Không có ai chọc tới y a!

Cho dù là bởi vì ăn dấm, đó cũng là chuyện tiểu Thái tử, sao lại đối với thanh âm thần kỳ nhảy ra thúc giục liền động sát niệm nặng như vậy, bộ dáng vừa rồi rất có sức mạnh muốn rút Thích Huyết ra hướng vào bên trong xung phong liều chết.

Là từ chỗ nào bắt đầu biến?

Phong nhi…

Long Mặc Viêm linh quang chợt lóe, đầu tiên là kinh ngạc, tiếp đó là không nói gì.

Phụ thân của hắn, thật đúng là tùy hứng, nếu không sẽ không bị kêu tên này cũng sẽ khó chịu, nên nói phụ thân hẹp hòi vẫn là đáng yêu đây?

Sao lại có người có phản ứng trực tiếp như vậy? Lại làm cho hắn không thể nào chán ghét, mà là càng thêm yêu sâu sắc.

“Phụ thân, trong chốc lát mặc kệ phát sinh chuyện gì, tận lực khống chế tính tình của mình, coi như là Viêm nhi khẩn cầu…” Long Mặc Viêm vừa mới nói ra, đã bị Long Tuyệt Phong dùng ngón trỏ ngăn lại, chống lại đôi mắt ôn nhu như nước kia, đều phải say mê.

“Phụ thân nghe lời đó là.” Lúc này Long Tuyệt Phong chính là một nam nhân tuấn mị tuyệt luân, ôn nhã cao quý. Trên đời rốt cục không tìm ra người nam nhân thứ hai hoàn mỹ ở mọi phương diện như vậy, mặc dù nhã vận như vậy là hiện tượng giả dối.

Long Mặc Viêm cong môi nở nụ cười, phụ thân của hắn a! Thật là rất đáng yêu, mười ngón tay đan chéo càng thêm dùng sức.

Cứ vậy mà chấp tử chi thủ cùng tử giai lão.

Viễn Quang hoàn toàn bị hạnh phúc dào dạt xung quanh hai người làm cho mê hoặc, trong lòng càng là phát thề, cho dù chết cũng muốn bảo hộ hạnh phúc của hai vị này, ai cũng đừng nghĩ phá hư tốt đẹp giữ bọn họ.

Tiểu Hồn, cũng giống như mẫu hậu phải không?

Cúi đầu nhìn tiểu Thái tử nắm chặt hai tay trong ngực, trong mắt Viễn Quang càng thêm kiên định, tin tưởng tiểu Hồn cũng sẽ giống như mình, bảo hộ hai vị này.

“Bọn người tạp vụ không được tiến vào.” Ngay lúc Long Tuyệt Phong nắm tay Long Mặc Viêm, phía sau đi theo Viễn Quang đi đến trước một cánh cửa bằng đá khổng lồ, thanh âm thần bí kia lại xuất hiện.

Bọn người tạp vụ…

Long Mặc Viêm đầu tiên nghĩ đến đó là chính mình.

Đây là đang ra oai phủ đầu với mình đi!

“Viêm nhi, đến, chính là nơi này, đến, đưa phụ thân dùng một chút.” Long Tuyệt Phong cứ như căn bản không hề nghe thấy thanh âm kia, ôn nhu khom lưng xuống, đem Huyết Long Ngọc Bội treo ở bên hông Long Mặc Viêm gỡ xuống, sau đó đem Ngọc Bội đặt vào trong một chiếc lỗ trên cửa đá.

Khi xung quanh phát ra thanh âm ầm ầm lại gỡ xuống, rồi khom lưng tự tay đeo lên cho bảo bối của mình.

Đây cũng là lần đầu tiên Long Mặc Viêm biết, Huyết Long Ngọc Bội của mình còn có tác dụng mở cửa.

“Đi thôi!” Mặt đang cười, mà ngay cả mắt đều đang cười, nhưng là Long Mặc Viêm lại có thể nhìn thấu cuồng tứ huyết tinh sau nụ cười kia.

Phụ thân đã từng đáp ứng chính mình, ai… trong chốc lát vẫn là tùy cơ ứng biến đi.

“Đám người tạp vụ không được tiến vào.” Lại tới nữa, vẫn là thanh âm kia.

“Viêm nhi, trong chốc lát có thể có chút đau, bất quá yên tâm phụ thân sẽ thực cẩn thận, chỉ có một chút thôi, cho nên Viêm nhi có thể nhẫn nại.” Long Tuyệt Phong vẫn như không hề nghe thấy, vừa đi vào trong cửa đá vừa lo lắng mà thuyết minh với Long Mặc Viêm.

Vẻ mặt kia chọc đến Long Mặc Viêm thiếu chút nữa cho mình là phải đi chịu chết, cần phải đem vẻ mặt rối rắm thành như vậy sao, còn có…

Phụ thân, ngươi giống như có chút khẩn trương quá độ, chuôi kiếm Thích Huyết của ngươi đều lộ ra đến.

“Có thể nhẫn.” Ngay lúc Long Mặc Viêm nghĩ đến nhẫn cái gì thì tầm mắt của bọn họ từ hôn ám rất nhanh khôi phục đến sáng ngời.

Ánh sáng thực ôn nhuận, không phải tác dụng của ngoại vật, mà là…ánh mặt trời.

“Nếu đau nhất định phải nói ra.” Bộ dáng lo lắng kia của Long Tuyệt Phong, thật sự là khó gặp, ít nhất bên trong cánh cửa có hoàn cảnh giống như thế ngoại đào nguyên này, đều phải bởi vì vẻ lo lắng này của Long Tuyệt Phong mà ngừng thả ra tôt đẹp của mình. Đừng nói chi là mấy chục hắc y lão nhân khoanh chân mà ngồi kia, đã có dấu hiệu hóa đá.

Thật là lão nhân, mà không phải tóc bạc tuấn nhan, là chân chính lão nhân chơ trí, tiên phong đạo cốt.

Long Mặc Viêm vốn tưởng rằng sẽ nhìn thấy một đống xương cốt, lúc này là thở ra một hơi, may mắn, may mắn, thật là người, mà không phải xương cốt gì.

Đều quên phụ thân luôn nói một vài lời khiến người hiểu lầm, hắn vừa rồi cũng là có chút khẩn trương.

“Viêm nhi, phụ thân mượn dùng một chút.” Vẫn là ôn nhu như vậy, xoay người gỡ Huyết Long Ngọc Bội từ trên người Long Mặc Viêm xuống, nắm tay Long Mặc Viêm, đi về phía một bãi đá.

Mà Viễn Quang ôm hài tử cũng đi theo Long Tuyệt Phong, cũng không có đi nhĩn những lão nhân đã hoàn toàn cứng ngắc.

Tay của Long Tuyệt Phong vẫn luôn nắm Long Mặc Viêm, không hề có ý muốn buông ra.

Đem Huyết Long Ngọc Bội đặt vào trong vết lõm trên bãi đá, liền giống như trên cánh cửa lớn kia, đột nhiên…bãi đá vỡ thành hai mảnh, từ bên trong bay ra một quyển sách nhìn không ra là làm từ chất liệu gì.

“Viễn Quang ôm hài tử lại đây.” Long Tuyệt Phong cầm lấy bút lông bên cạnh quyển sách.

“Chủ tử.” Viễn Quang bước đến.

“Lấy máu.” Đưa ra một cây ngân châm, sau đó mở sách ra, trong lúc lật Long Mặc Viêm có nhìn đến, mỗi một trang đều là trống rỗng, khi Long Tuyệt Phong dừng lại, Viễn Quang cũng dùng ngân châm đâm vào ngón trỏ của tiểu Thái tử nặn ra máu tươi.

Mà Long Tuyệt Phong liền dùng máu tươi dính vào trên ngòi bút mềm mại, khi máu trên ngòi bút đủ nhiều, liền rơi vào trên giấy trống viết ba chữ Long Diệu Hồn.

Tiếp…

Một màn thần kỳ xuất hiện.

Tên màu đỏ chậm rãi biến mất, thẳng đến khi trang giấy trắng kia lại sạch sẽ như cũ.

Thật là ngạc nhiên, cuối cùng biết, vì sao trên gia phả đều là trắng toát, nguyên lai bởi vì trang giấy, có tác dụng ẩn hình.

Cổ nhân thật sự là vĩ đại a! Sớm như vậy liền phát minh kỹ thuật tiên tiến như vậy.

“Viêm nhi, tới con, con phải nhịn xuống.” Cuối cùng cũng biết vì sao phụ thân lại khẩn trương như vậy, không phải là đâm ngón tay lấy máu sao?

Phản ứng của phụ thân cũng quá khoa trương.

“Hảo.” Nhưng là, sao phụ thân lại lật về trang thứ nhất, Long Mặc Viêm hơi hơi cau mày. Này chẳng lẽ có hàm nghĩa đặc biệt gì sao? Hơn nữa ánh mắt của Viễn Quang cũng không thích hợp, vẻ mặt giống như bị cái gì kinh hãi.

“Phong nhi dừng tay.” Không đợi Long Mặc Viêm suy nghĩ cẩn thận, đã có người ra tiếng ngăn cản hành vì quỷ dị như vậy.

3 thoughts on “TYKGNT chương 101

  1. *sặc* Phong ca cư nhiên vì em thụ bị đâm ngón tay lấy máu mà khẩn trương như ẻm sắp lâm đại dịch tới nơi, thiệt là bó gối a~
    Mong chủ nhà sớm khỏe a!!!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s