ngạ phu chương 10

Chương 10 Bệnh kén ăn
Mạc Thanh Dật là thật sự đói bụng, không phải là vì cùng Phong Bất Kinh phân cao thấp, khi hắn thực nghiêm túc uống xong một chén canh nóng, ợ một hơi no nóc, ngược lại không còn kiêu ngạo như vừa rồi, lại trở nên có chút ngượng ngùng.
“Phong Bất Kinh, sao ngươi không ăn?” Cho dù có chút ngại ngùng, nhưng Mạc Thanh Dật vẫn là đi về phía nam tử xuất trần vẫn luôn đứng tại chỗ như người mẫu trong tủ kính kia.

“Ăn không vô.” Không phải là y không ngửi được từng đợt mùi thức ăn không ngừng bay đến, nhưng mùi thơm này trong mắt Phong Bất Kinh, đều là mùi khiến người ta buồn nôn, chỉ tốt ở bên ngoài mà thôi.
Cho nên khi Phong Bất Kinh nói ra ba chữ ăn không vô, trên dung nhan tuấn dật xuất trần kia là thật sâu chán ghét cùng bài xích.
“Không phải là đói bụng sao?” Kỳ thật Mạc Thanh Dật cũng chỉ là cá tính mưa rào, mưa rền gió dữ cũng chỉ có một chút như vậy, chờ một chút, lại là một người thiện lương lại dễ nói chuyện.
Nhìn Phong Bất minh mặt mày tái nhợt, hiện tại mặc kệ Phong Bất Kinh là hạng người gì, bộ dạng này của y đúng là thực không khỏe mạnh, đói bụng thì phải ăn, nào có đạo lý chỉ nhìn không ăn.

“Cái này ăn thật ngon.” Vì thế Mạc Thanh Dật cũng không để ý có bẩn hay không, dung tay cầm lên một khối điểm tâm phi thường tinh xảo đưa đến bên miệng Phong Bất Kinh.
Thực nhanh, mấy tiếng hút không khí tựa hồ tình nguyện kẹt trong cổ họng cũng không dám hoàn toàn thả ra vang lên, nhưng Mạc Thanh Dật không có chú ý tới.
Trong đáy mắt thanh lãnh của Phong Bất Kinh là tia sáng chán ghét vô cùng rõ ràng, nhìn điểm tâm dần tới gần miệng mình, thật sự rất muốn một chưởng đánh bay.

Nhưng khi nhìn đếnvẻ mặt lo lắng đầy sốt ruột của Mạc Thanh Dật, Phong Bất Kinh tựa hồ có năng lực tạm thời chịu đựng cảm giác chán ghét trong lòng, mở ra đôi môi mỏng, giống như một công chúa vương thất có khí chất nhất, nhẹ nhàng cắn một ngụm thật nhỏ.

Quả nhiên…
Giống như nhai sáp.
Đáng tiếc mùi hương tràn đầy kia.
Điểm tâm vốn vô cùng khéo léo tinh xảo, đều có thể bị Phong Bất Kinh cắn ra một dấu vết nhỏ đến cơ hồ không nhìn thấy, tiểu thư khuê các cũng không nhã nhặn như vậy.
Mạc Thanh Dật cầm điểm tâm, có chút khó có thể tin nhìn nam tử xuất trần cao hơn mình không ít.
Bộ dáng giống như thần tiên, khẩu vị lại nhỏ như vậy, y đây là muốn thành tiên sao?
“Ngươi không thể hào phóng một chút sao, biết cái gì gọi là một hơi ăn sao, đây chính là một hơi ăn xong.” Giống như đang làm mẫu cho con nít mới vài tuổi, cầm điểm tâm vừa mới bị Phong Bất Kinh cắn một miệng nhỏ, một hơi liền ăn vào bụng.
“Đó là ta từng ăn qua.” Phong Bất Kinh lúc này còn chú ý cái này.
“Ăn qua thì thế nào, ngươi ăn cũng giống như chưa ăn, một đại nam nhân đừng lề mề như vậy, giờ ngồi xuống cho ta.” Mạc Thanh Dật phi thường hào khí vung tay áo, lôi kéo Phong Bất Kinh ngồi xuống.
“Thật đúng là có mệnh hoàng đế, ta lớn như vậy nhưng chưa từng hầu hạ ai, coi như trả nợ nhân tình bữa cơm vừa rồi của ngươi.” Nói xong Mạc Thanh Dật liền bắt đầu cầm lấy chén đũa đặt sẵn trên bàn, bắt đầu gắp đồ ăn cho Phong Bất Kinh.
Khi một chén tràn đầy thức ăn xuất hiện trước mắt Phong Bất Kinh, Phong Bất Kinh làm ra hành động khiến Mạc Thanh Dật muốn nhéo người.
“Ăn không vô.” Cùng với ba chữ kia là một bàn tay thon dài hoàn mỹ nâng chén lên, ném xuống đất.
“Đói chết ngươi đi.” Hiền đến mấy cũng bị kích ra tính tình, rốt cục là ai liên tiếp kêu đói?
Hiện tại trước mắt bày nhiều mỹ thực như vậy, hắn vừa rồi còn nếm thử qua, an toàn không độc, sao y ngay cả nếm đều không nếm liền trực tiếp quăng chén, người này sao lại tùy hứng như vậy a? Coi mình là con nít ba tuổi phải không?
Vì thế…
Mạc Thanh Dật không muốn xen vào việc của người khác nữa, xoay người muốn rời đi.
Nơi này không ở được nữa, hắn phải lập tức rời đi, nếu không chính mình tu dưỡng tốt đẹp nhiều năm như vậy đều phải hủy trên tay người nam nhân gọi là Phong Bất Kinh này.
“Ta đói bụng.” Thật sự là oan nghiệt a! Mạc Thanh Dật còn chưa nhấc chân lên, tay đã bị chặt chẽ bắt lấy.
Sau đó còn nói ra ba chữ có thể làm cho Mạc Thanh Dật phát điên.
“Đói bụng ngươi không biết ăn a?” Thật là muốn rống đều rống không ra tiếng. Mạc Thanh Dật chỉ còn thiếu quỳ xuống đất, đại gia, ngài cho ta đi thôi, ta không phải thầy thuốc, loại tình huống này của ngài ta không có biện pháp giải quyết.
“Ăn không vô.” Hóa ra Phong Bất Kinh cũng chỉ có thể nhiễu khẩu lệnh bằng sáu chữ ta đói bụng, ăn không vô.
“Ngươi không phải là mắc bệnh kén ăn đó chứ?” Cũng không biết có phải là bị Phong Bất Kinh luân phiên kích thích làm cho đầu óc bị kích thích thông hay không, Mạc Thanh Dật vẻ mặt kinh ngạc nhìn Phong Bất Kinh.

3 thoughts on “ngạ phu chương 10

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s