siêu sao q4c74+75

Chương 74 Buổi phỏng vấn của Fiennes.

Trước khi Đường Phong nhận đóng phim cũng không biết tên của bộ phim về tiểu sử Fiennes này gọi là gì, cuối cùng xác định tên phim ngắn gọn lại giản đơn —— siêu sao.

Giống như hai chữ này đã đủ để khái quát trọn đời Fiennes, phía sản xuất không ai có dị nghị với cái tên này, cho dù là lúc công bố tên điện ảnh, công chúng và truyền thông cũng không có bất cứ thanh âm phản đối nào.

Thẳng đến lúc này, Đường Phong mới phát hiện hóa ra cậu đời trước coi như là sống được thành công.

Nếu là phim tiểu sử của cậu, như vậy, liền do cậu thực sự nghiêm túc đi diễn đi.

Điện ảnh: 《siêu sao 》

Cảnh thứ bảy, bên trong quay chụp, phỏng vấn

Khi Fiennes chỉ mới 18 tuổi đã tiến nhập Hollywood làm diễn viên, nhưng đoạn thời gian lúc ấy cậu thậm chí không được coi là diễn viên, chuẩn xác mà nói cũng chỉ là một người qua đường đi qua trên bối cảnh đường cái, hoặc là nhân viên phục vụ trong nhà hàng người Hoa, cơ bản không có lời kịch gì cả, có rất ít phân cảnh lộ mặt chính diện.

Người ta gọi là, người làm bối cảnh.

Làm một nhân vật công chúng, chuyện Fiennes mắc bệnh tim cũng là sau khi cậu thành danh ngẫu nhiên đột ngột phát bệnh trong trường hợp công cộng mới tuôn ra, ai sẽ nguyện ý tuyển nhận một người có thể tùy thời ngã xuống trong phim trường?

Không ai muốn chọc vào phiền phức.

Fiennes 18 tuổi, tuổi còn trẻ mà có chút non nớt, thế nhưng từ đôi mắt sáng rõ của cậu có thể thấy được không chỉ có ánh lửa hi vọng của người thanh niên đối với tương lai, còn có điềm tĩnh phần lớn mà người cùng tuổi không có, cái này có thể phải quy công cho trải nghiệm trong quá trình trưởng thành của cậu.

Chính là người thanh niên này, hiện tại đối diện với cái gương đọc thuộc lòng lời kịch lát nữa cần phỏng vấn, vài câu lời kịch phi thường giản đơn: [Xin chào, xin hỏi ngài cần gì?]

[Vâng, xin ngài chờ. ]

Chỉ có hai câu như thế, nhưng lại trong hơn một tháng cũng không có được một vai có thể cho cậu mở miệng nói chuyện, Fiennes vẫn nguyện ý vì buổi phỏng vấn này trả giá nỗ lực cũng đủ nhiều của cậu.

Biểu diễn phân đoạn này đối với Đường Phong mà nói là một loại hưởng thụ, nhớ lại trước đây vừa mới bắt đầu phấn đấu, điều kiện gian khổ, sinh hoạt khó khăn, cậu cần tiền để ít hôm nữa trả tiền thuê nhà, mà quan trọng hơn, cậu còn phải định kỳ dùng thuốc, thứ sau thường thường chiếm phần lớn thu nhập của cậu.

Buổi phỏng vấn lần này Fiennes sắm vai chính là một nhân viên phục vụ nhà hàng người Hoa, cậu đứng ở bên bàn trong căn phòng nhỏ của mình, tưởng tượng hình dạng nhân viên phục vụ khi cậu đi vào nhà hàng, có mô có dạng đứng, một tay cầm bút một tay cầm vở, hướng về cái ghế trống không lặp lại hai câu lời kịch này.

Đây chính là kết quả sáng sớm hôm qua cậu đi nhà hàng người Hoa quan sát cả buổi một sáng.

“Tốt, mình sẽ thành công!” Cổ vũ chính mình trong gương, hít sâu một hơi, Fiennes đi giầy ra cửa.

Trên mặt đất mùa thu tràn đầy lá cây ngô đồng, cậu một bên ngâm nga lời ca, một bên lòng tin tràn đầy đi ở trên phố, thỉnh thoảng đường nhìn rơi vào đối diện phố bên, là một đôi vợ chồng lôi kéo con mình tản bộ vào sáng sớm, có đôi khi cậu sẽ dừng lại nhìn một hồi, khóe miệng cong lên mỉm cười nhàn nhạt, thỉnh thoảng có một ít cảm giác ê ẩm, nhưng cuối cùng vẫn hít sâu một hơi tiếp tục đi về phía trước.

Mặc dù, người một nhà hòa thuận ở phố đối diện là điều tốt đẹp cậu đời này vĩnh viễn đều đánh mất.

Ngồi xe buýt tới địa điểm phỏng vấn, cách thời gian phỏng vấn còn gần nửa tiếng, Fiennes từ trước đến nay không thích đến muộn nên sớm đã tới công ty điện ảnh, có thể do cậu chàng trẻ tuổi này có một đôi mắt màu đen trong veo, cũng có thể là Fiennes thích mỉm cười với người khác, thư ký rất chủ động đưa cho cậu một tách cà phê.

Thẳng đến thật lâu sau đó Fiennes vẫn nhớ kỹ tách cà phê kia vào buổi sáng mát lạnh khiến người ta mê say đến cỡ nào, tinh khiết thơm ngon, mà lại ấm áp, giống như tăng thêm cho tương lai của cậu một mùi hương thơm nồng.

Từ đó về sau, Fiennes liền yêu cà phê.

“Ôi, trời ạ, cậu tới thật sớm.” Người phỏng vấn không qua bao lâu cũng tới, là một người Mỹ rất điển hình, trung niên mập mạp, có một cái bụng phệ do uống nhiều bia mà ra, cười đến thập phần thân thiết.

“Cô ấy cho cậu cà phê, phải biết rằng cô ấy kỳ thực rất ít chủ động rót cà phê cho người ta, cho dù là tôi, ha ha, vào đi người thanh niên.”

Người phỏng vấn thấy được cà phê trong tay Fiennes, ông ý có điều chỉ nghiêng đầu về phía thư ký ngoài phòng.

Ngồi trong phòng làm việc, người phỏng vấn lật xem sơ yếu lí lịch Fiennes mang đến, ngẩng đầu nói rằng: “Cậu phỏng vấn chính là một nhân viên phục vụ trong nhà hàng người Hoa, được rồi, cậu coi tôi là khách diễn một lần đi.”

Kỳ thực cũng không quá khó khăn, Fiennes ở trước mặt người phỏng vấn diễn lại một lần biểu diễn cậu sớm đã luyện tập vô số lần, trôi chảy mà lại tự nhiên.

“Rất tốt, như vậy một tuần sau mời đến phim trường.”

Dễ dàng, Fiennes chiếm được vai cậu muốn, bởi vì cậu đã rất nỗ lực.

. . .

Sau khi quay xong cảnh quay hôm nay, Đường Phong cố ý mang theo Charles và Lục Thiên Thần đến nhà hàng người Hoa trước đây cậu học tập hình dạng nhân viên phục vụ, ở đây cũng không phải chỗ đặc biệt xa hoa gì, nhưng khiến người ta cảm thấy mừng rỡ chính là nhà hàng này cư nhiên vẫn tồn tại, sau đó Đường Phong nói chuyện phiếm với ông chủ nhà hàng mới biết được, ông chủ trước đây đã về hưu, ông chủ nhà hàng hiện tại là con trai lớn nhất của ông chủ cũ.

Vậy ông chủ cũ đang ở đâu?

Con trai ông chủ trả lời tế nhị, về nhà rồi, ông cụ vốn là tới Mỹ lúc còn trẻ, tuy rằng rất nhiều năm đã không trở về tổ quốc, nhưng mấy năm trước vẫn trở về, lá rụng chung quy phải về cội.

“Tôi thích nhà hàng này, cảm giác không quá giống với các nhà hàng Trung Quốc khác, anh xem tới nơi này ăn cơ bản đều là một ít học sinh du học và người Hoa, năm xưa tôi. . . Fiennes cũng đã tới đây, tôi nghĩ anh ấy thấy người cùng màu da với mình nhất định sẽ cảm thấy không còn cô đơn.”

Đường Phong đúng lúc đổi giọng, thiếu chút nữa đã quên đối diện còn có một Charles.

Nhưng hiển nhiên Charles không có hứng thú gì quá lớn với đề tài liên quan đến Fiennes, chỉ cúi đầu nghiên cứu thực đơn.

“Tôi từng xem điện ảnh của Fiennes, sau khi phỏng vấn anh ta cũng không diễn nhân viên phục vụ, mà là diễn một vai khác, một vai diễn khiến anh ta bắt đầu nổi tiếng ở Hollywood.” Lục Thiên Thần hầu như đã sắp lật nát tư liệu về Fiennes, đối với việc Fiennes trước đó từng đóng phim gì, ở trong phim nhận vai gì là rõ như lòng bàn tay.

“Đích thật là như vậy.” Đường Phong nở nụ cười, nhớ lại bộ điện ảnh thay đổi cuộc đời đóng phim của cậu, khiến cậu từ một người chuyên đóng vai qua đường vô danh đến sau đó dần dần được người biết đến, cho tới bây giờ, cậu vẫn còn có ký ức sâu đậm với “ngoài ý muốn” xảy ra ở phim trường lúc đó.

. . .

Một tuần sau, Fiennes đúng giờ đi tới phim trường, trải qua hoá trang và thay trang phục rất nhanh, tất cả đều chuẩn bị sắp xếp.

“Cậu đóng vai nhân viên phục vụ phải không?” Đạo diễn đột nhiên thấy được Fiennes đã thay quần áo xong.

“Đúng vậy, xin chào đạo diễn, tôi là Fiennes.” Có thể đối phương quay đầu lại sẽ ném tên cậu ra sau đầu, nhưng Fiennes vẫn hi vọng có thể có nhiều người nhớ tên cậu hơn.

Không phải vì danh vũ gì, mà là mong muốn khi đối phương suy nghĩ về vai diễn trong đầu có thể hiện ra tên của cậu, cậu nói cho đối phương tên mình, cũng giống như tạo thêm một lần cơ hội cho tương lai về sau.

Đạo diễn hơi chút nhìn Fiennes, không nói cái gì, chỉ là gật đầu để Fiennes đi xuống chuẩn bị.

“Tốt, chúng ta chuẩn bị bắt đầu đi.”

Nhân viên công tác mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, nhân viên đóng bảng ghi chép “Cạch” một tiếng, điện ảnh bắt đầu chính thức quay.

Nam chính số một của điện ảnh, cũng là nam diễn viên chính nghĩa trong phim xã hội đen lóe sáng lên màn ảnh, vào thời ấy diễn viên có phong cách biểu diễn của riêng mình, giơ tay nhấc chân luôn luôn có một chút vị đạo cố ý mang theo, đặt ở biểu diễn như bây giờ sẽ làm người ta cảm thấy buồn cười, thế nhưng đặt ở niên đại riêng bối cảnh riêng, đây là đẹp trai, bảnh bao, mê người!

Nam số một Âu phục thẳng như quý ông phụ trách điều tra vụ án đi tới nhà hàng nhỏ, lúc này là lúc Fiennes lên sân khấu, Fiennes đi tới bên người nam số một nói lời kịch: “Xin chào ngài, xin hỏi ngài cần gì?”

“Một cốc nước lọc.” Nam số một có tiếng nói trầm thấp mê người nói.

“Vâng, xin ngài chờ.”

Đến đó, cảnh quay của Fiennes rốt cuộc xem như là kết thúc.

Nhưng điện ảnh còn đang tiếp tục quay chụp, rất nhanh trong cuộn phim liền diễn tới cảnh quý ngài trinh thám như quý ông và ông trùm mafia ẩn mình trong nhà hàng người Hoa sống mái với nhau.

Fiennes đến lúc đó được xếp cho một nhiệm vụ, đóng vai thủ hạ của ông trùm mafia, cậu cầm súng giả, đi theo bên người ông trùm.

Phân cảnh này là bất ngờ thêm vào, chưa từng được tập luyện.

Đạo diễn nói rất đơn giản, không cần lời kịch, chỉ cần nổ súng về phía nam số một là được, Fiennes cũng làm như vậy.

Trong màn ảnh, Fiennes ánh mắt trầm ổn lại mang theo vị đạo tàn nhẫn, quả quyết nổ súng về phía nam số một, cư nhiên liền đơn giản đè hẳn xuống khí thế của ông trùm mafia.

“Tốt, dừng lại trước đã.” Đạo diễn đột nhiên hô dừng.

Fiennes cùng các diễn viên khác đi tới một bên nghỉ ngơi, chỉ có người như nam số một mới có tư cách nói chuyện phiếm thảo luận với đạo diễn, ví dụ như vừa rồi vì sao đột nhiên lại dừng.

Lúc ấy Fiennes còn không biết, lúc này đạo diễn và nam chính số một đang xem đoạn ngắn vừa quay, đồng thời thảo luận đem vai của Fiennes đổi thành ông trùm mafia.

“Fiennes, cậu tới đây.” Đạo diễn thật đúng là nhớ tên cậu.

Lúc nghe thấy tên mình, Fiennes hơi chút sửng sốt, nhưng thấy xung quanh không ai có động tĩnh, cậu biết ở đây chỉ có cậu là có tên này, cậu lập tức chạy tới.

“Cảnh vừa rồi chúng tôi muốn quay lại, thế nhưng lúc này cậu không đóng vai thủ hạ nữa, mà là ông trùm mafia ẩn mình trong nhà hàng người Hoa, có thể diễn không?” Đạo diễn cười hỏi.

Cậu không nghe nhầm chứ?

Đè xuống kinh hỉ trong lòng, Fiennes sảng khoái trả lời: “Tôi có thể! Tôi có thể diễn được vai này!”

“Nhưng chúng tôi chỉ có thể cho cậu xem qua lời kịch rồi lập tức lên sân khấu.” Đạo diễn có chút lo lắng thay Fiennes, người thanh niên này có thể tiêu hóa được vai diễn nhanh như vậy đồng thời đưa ra diễn xuất không quá tệ không?

“Không thành vấn đề, đạo diễn, xin cho tôi một cơ hội!”

Một màn kia một lần nữa tiến hành quay chụp, Fiennes chỉ dùng 15 phút nghỉ ngơi để đọc thuộc lời kịch, sau đó liền lập tức ra trận, kỳ thực đạo diễn không nghĩ tới đến lúc lên đài Fiennes có thể một lần là qua.

Nhưng sự thực là, người đàn ông trẻ tuổi này thực sự dùng 15 phút để chuẩn bị, hoàn mỹ diễn ra một ông trùm mafia kinh diễm lên sân khấu.

Ông trùm mafia 18 tuổi, tuy rằng tuổi còn trẻ, nhưng sớm đã có khí thế đè người.

Ngay lúc đó Fiennes, đạo diễn, đều thật không ngờ sau khi điện ảnh công chiếu, ông trùm chỉ có phân cảnh hơn mười phút này lại được nhiều người thích như vậy.

“Cắt! Kết thúc công việc! Phi thường tốt, phi thường hay!” Đạo diễn gật đầu kìm lòng không được vỗ tay, phân cảnh Đường Phong quay cảnh Fiennes năm xưa phỏng vấn đến đây kết thúc.

Đối với Đường Phong mà nói, cậu chỉ là một lần nữa nhớ lại trải nghiệm cậu đã từng trải qua mà thôi, điều này làm cho công tác đột nhiên trở nên thú vị, tuy rằng trong ký ức của Fiennes có lẽ có rất nhiều chỗ khiến người ta đau lòng, lại thêm những quá trình nỗ lực phấn đấu này, mặc kệ lúc nào cũng làm cho người ta cảm thấy cực kỳ phấn chấn.

Sau khi kết thúc quay chụp, đạo diễn đi tới trước mặt Đường Phong mỉm cười ôm lấy cậu.

“Nói thật, nếu như không phải tôi biết cậu là Đường Phong không phải Fiennes, trời ạ, tôi thực sự muốn nói diễn xuất vừa rồi của cậu giống hệt với diễn xuất rất nhiều năm trước của Fiennes.” Đạo diễn sóng vai cùng Đường Phong đi về phía phòng nghỉ, đạo diễn hiện tại của 《siêu sao 》, chính là đạo diễn đã từng cho Fiennes có cơ hội diễn vai trùm mafia kia.

“Tôi chỉ tận lực phỏng đoán ý nghĩ lúc ấy của Fiennes thôi.”

“Không không không, ý tôi là, cảm giác các cậu cho tôi rất giống nhau, ” Đạo diễn nở nụ cười, “Cậu biết không, một màn khi cậu diễn vai trùm mafia kia, cậu và Fiennes đều giống nhau, có năng lực có thể nắm toàn trường trong tay, hầu như đè xuống tất cả mọi người, diễn xuất có thể tôi luyện, phong độ có thể bồi dưỡng, nhưng tôi tin tưởng, có chút thời gian thiên tài chính là thiên tài.”

Thực sự là lời tán thưởng khiến người ta có chút xấu hổ.

“Tôi dám thề, sau khi bộ điện ảnh này công chiếu, cậu sẽ có thành tựu giống như Fiennes.”

Đạo diễn lời nói thấm thía vỗ vỗ vai Đường Phong: “Các cậu đều là người nhiệt tình yêu thương điện ảnh.”

Chương 75: Tình cảm của Fiennes.

《siêu sao 》 hoàn toàn áp dụng hình thức quay phong bế, cũng không phải là sẽ hạn chế hành động của diễn viên, mà là cự tuyệt toàn bộ truyền thông phỏng vấn và đến phim trường lấy tin, cho tới bây giờ, công chúng ngoại trừ biết tên điện ảnh còn có diễn viên chính là Đường Phong ra, tất cả về ảnh trong phim và áp-phích hoặc là tình tiết các loại khác, hoàn hoàn toàn toàn không biết gì cả.

Biện pháp bảo mật điện ảnh làm vô cùng tốt, trình độ bảo mật cực lớn này khiến ngoại giới càng thêm hiếu kỳ.

Mặc dù trước 《siêu sao 》 Đường Phong đã có danh vọng không tệ, nhưng vẫn như cũ có rất nhiều truyền thông hoài nghi Đường Phong có thể diễn được Fiennes hay không, mà fan của Fiennes cũng rất hoài nghi, một diễn viên chính thức bước vào giới diễn nghệ chỉ có ba năm, có thể diễn ra được phong thái năm xưa của Fiennes hay không.

Tất cả tất cả, chỉ có chờ điện ảnh chiếu phim mới có đáp án.

Mà hiện tại, Đường Phong cũng không quan tâm ngoại giới bình luận về cậu thế nào, hoặc những người khác nhìn cậu như thế nào, một bộ điện ảnh có khởi đầu có cao trào, cuối cùng cũng sẽ có kết cục.

Sau gần một tháng quay chụp, 《siêu sao 》 cơ bản đã quay chụp xong quá trình phấn đấu của Fiennes, trù tính bộ điện ảnh này không khác mấy với ý nghĩ của Đường Phong và đạo diễn, nhìn chung Fiennes khi còn sống, người đàn ông kia thường bị truyền thông lấy ra đối lập với vô số minh tinh.

Có một việc sẽ không thay đổi, chính là người bị lấy ra đối lập luôn luôn là Fiennes, mà người đối lập với Fiennes luôn luôn không ngừng biến hóa, nói chung, diễn viên minh tinh năm xưa bị lấy ra đối lập với Fiennes, tuyệt đối là những người nổi tiếng nhất.

Chỉ riêng về điểm này, hiện tại mọi người cũng có thể biết năm xưa Fiennes thành công đến mức nào.

“Khi còn sống cậu ấy chỉ có một kẻ địch, đó là chính cậu ấy.” Harvey mỉm cười rót cà phê nhìn mấy người đang ngồi.

Hôm nay không có nhiệm vụ quay chụp, đạo diễn lôi kéo Đường Phong, còn có Robert và Miranda, cùng nhau đến nhà Harvey – bác sĩ gia đình của Fiennes khi còn sống làm khách.

Không biết là cố ý hay vô ý, trước khi điện ảnh quay chụp Đường Phong cũng không đi tìm Harvey.

Mà đạo diễn hiển nhiên đã biết chuyện này, căn cứ để khiến Đường Phong càng thêm nhập vai trong lúc quay chụp kế tiếp, cùng với càng hiểu thêm về ước nguyện ban đầu của Fiennes, đạo diễn tìm được Robert và Miranda, mang theo Đường Phong tới, mong muốn từ Harvey và Miranda cậu có thể càng thêm hiểu Fiennes.

Đây xem như là bạn cũ tụ họp không?

Đường Phong mỉm cười nhận lấy cà phê Harvey đưa tới, cậu nhớ kỹ trước đây Harvey ở cùng cậu cũng không cho cậu uống cà phê.

“Có một đoạn thời gian thân thể cậu ấy khá tệ, tôi sẽ ở lại nhà cậu ấy chăm sóc cậu ấy, trời ạ, tên kia rất thích cà phê, nhất là hương vị đặc biệt đậm đà thuần chất, nhưng cậu ấy thực sự không nên uống thêm. . .”

Harvey ngồi ở đối diện bọn họ, một quý bà xinh đẹp đi tới, đưa lên cho bọn họ một ít bánh ngọt nhỏ.

“Rất cảm ơn, phu nhân Harvey.” Đạo diễn chào hỏi với quý bà kia.

Vợ của Harvey, kỳ thực Fiennes năm xưa cũng quen biết, trong trường hợp xã giao luôn luôn gặp phải mấy người nhìn quen mắt, vợ Harvey là một cô giáo, tính tình hiền lành dịu dàng, cậu còn nhớ năm xưa không ít người ở bên Harvey nói, Harvey rốt cục tìm được một người đáng giá để anh yêu cả đời.

Rốt cục. . .

Như vậy Fiennes trước đó tính là cái gì?

Đường Phong cúi đầu nhấp cà phê, kỳ thực khi ấy bọn họ cũng không phải người thích hợp nhất cho hai bên, mặc kệ là tính cách, hoàn cảnh lớn lên và quan niệm đều có khác biệt rất lớn.

Fiennes sống trong cô nhi viện khuyết thiếu tình thương cha mẹ, cũng không biết làm thế nào ở chung thân mật quá mức với những người khác, cái này biểu hiện ở chỗ Fiennes không quá biết cách liên hệ với người nhà và bạn bè của Harvey.

Mà Harvey lớn lên trong một gia đình vô cùng truyền thống, gia giáo tốt đẹp, từ nhỏ được bố mẹ dạy dỗ, khiến Harvey trở thành một bác sĩ được người hâm mộ, nhưng song song cũng cài lên ràng buộc cho anh.

Quý bà trước mắt này, đích thật là người đáng giá để Harvey yêu cả đời, có thể Harvey không có cảm tình cường liệt như là đối với Fiennes, nhưng gia đình như vậy có thể cho anh hạnh phúc cả đời.

Về phần bản thân Đường Phong, cậu hiện tại rất thỏa mãn.

Quý bà có tri thức hiểu lễ nghĩa cũng không quấy rối bọn họ nói chuyện, sau khi đưa lên cà phê và bánh ngọt liền đến chỗ con nhỏ, một gia đình hoàn mỹ, có vợ, có con, có một phần công tác làm cho người ta ước ao.

Harvey lúc này đã có chút uể oải, nhìn qua tinh thần cũng không phải tốt.

“Tôi không muốn nói Fiennes là một người kiên cường cỡ nào, nhưng có đôi khi cậu ấy quá mức cậy mạnh, luôn nghĩ mình có thể chịu đựng được.”

Harvey phát sinh vài tiếng cười khổ, kiên cường đến mức khiến Harvey cảm thấy yêu thương.

Lần thương yêu nhất là lần kia chăng?

Là anh nói với Fiennes chia tay, khi anh chuẩn bị kết hôn với một người phụ nữ, đối phương còn mỉm cười chúc anh hạnh phúc.

Là ở trên hôn lễ anh kết hôn với vợ, mặc dù Harvey đã viết thêm một nhóm chữ nhỏ ở trên thiệp mời của Fiennes, rằng Fiennes có thể không cần tới, đối phương vẫn như cũ mỉm cười đi lên đưa quà mừng.

Cùng với sau khi kết thúc buổi lễ ở nhà thờ, người đàn ông kia đứng ở vị trí khuất nhất vỗ tay, sau đó lấy nguyên nhân công việc vô cùng đơn giản xoay người rời đi, thân ảnh vô cùng cô đơn kia cho tới bây giờ Harvey vẫn nhớ kỹ phi thường rõ ràng.

Nếu như Fiennes lúc đó nói một câu “Lưu lại, ở bên tôi, ” Harvey sẽ lưu lại chứ?

Có thể sẽ, nhưng đây là chuyện sẽ không xảy ra.

Từ cái khắc mà anh mở miệng nói chia tay, anh cũng đã bị phán tử hình ở trong lòng Fiennes, người đàn ông ương ngạnh mà lại ngoan cố kia.

Đạo diễn và Robert có việc rời đi trước, khi Đường Phong cũng đang chuẩn bị rời đi, Harvey lại kêu cậu ở lại.

Biết Harvey có thể muốn nói một ít bí mật của Fiennes cho Đường Phong, đạo diễn và Robert cũng không nói thêm gì, mà Miranda cũng không rời đi cùng những người khác.

“Chúng ta đi thư phòng, tôi cho cậu xem một vài thứ.”

Harvey đi ở phía trước dẫn đường, Đường Phong và Miranda đi phía sau, có lẽ là do nói đến Fiennes, Miranda cũng không hoạt bát như trước, có chút trầm mặc, thỉnh thoảng cười cũng là dẫn theo một chút ưu thương.

Đây là nhà Harvey, kỳ thực sau khi Harvey kết hôn Fiennes cũng không còn tới nhà mới của Harvey, không, chuẩn xác mà nói cậu căn bản chưa từng đến.

Tới thì có thể thế nào, sẽ chỉ làm người ta cảm thấy xấu hổ mà thôi.

Khi đó tuy rằng Fiennes không muốn tha thứ Harvey, nhưng càng không muốn đi phá hư gia đình người khác, hoặc là không có việc gì tự mình làm mình không thoải mái.

Khi Harvey đẩy cửa thư phòng, Đường Phong lần đầu tiên thấy thư phòng của Harvey có một chút kinh ngạc.

Bố cục của thư phòng hầu như giống hệt thư phòng trước kia của cậu, sở dĩ nhớ kỹ như thế, là bởi vì cậu và Harvey từng ở cùng nhau, thư phòng của bọn họ là hai người dùng chung, vậy nên một gian ngăn thành hai gian, nhưng bởi vì trong lúc làm việc sẽ thỉnh thoảng nhìn đối phương, vậy nên trung gian bọn họ chỉ dùng màn trúc ngăn cách.

“Ha hả, cái mành kia là vì không để tôi và vợ trong lúc làm việc quấy rối lẫn nhau, lại không đến mức muốn nhìn đối phương còn phải mở cửa hoặc là đi vào phòng khác.” Cảm thấy được đường nhìn của Đường Phong, Harvey chủ động nói rằng.

Đường Phong không nói chuyện.

“Đây là ảnh chụp sinh nhật Fiennes phải không.” Miranda chạy tới trước bàn làm việc của Harvey, cầm lấy một khung ảnh, nhìn qua có chút hưng phấn, “Trời ạ, Fiennes khi đó là một tên tuấn tú, Harvey, anh cư nhiên để lại ảnh chụp, chụp được từ lúc nào vậy? Tôi muốn có nó!”

Nói, Miranda liền đem khung ảnh ôm ở trong lòng, một bộ không muốn buông ra.

Mắt thấy Harvey dường như muốn lên tiếng cự tuyệt, Đường Phong lập tức chen vào nói: “Bác sĩ Harvey khẳng định là có phim âm bản, như vậy tấm ảnh này liền cho Miranda đi, anh xem chị ấy ngày hôm nay đều nhanh uể oải muốn chết.”

“Đường, tôi yêu cậu muốn chết.”

“Được rồi. . .” Có một ít miễn cưỡng, Harvey nhìn mắt Đường Phong, người sau mỉm cười nhìn không ra ý tứ đặc biệt gì.

Chỉ có cười khổ, Harvey đi tới bàn làm việc dùng chìa khóa mở một ngăn kéo trong đó, từ bên trong lấy ra một chiếc hộp sắt nhỏ.

“Điều tôi muốn nói cho cậu chính là. . . Tôi và Fiennes đã từng là người yêu.” Hai chữ cuối cùng từ trong miệng Harvey nói ra mang theo một chút phiền muộn, Harvey đem hộp sắt giao cho Đường Phong, “Mở ra xem đi.”

Miranda ở bên cạnh không nói gì, quan hệ của Fiennes và Harvey năm xưa cô cũng biết, bởi vì sau khi Harvey chia tay với Fiennes liền kết hôn với người khác, có một đoạn thời gian rất dài Miranda cũng không liên hệ với Harvey nữa.

Thẳng đến sau khi Fiennes chết, bọn họ mới cùng nhau tổ chức lễ tang cho người đàn ông bọn họ yêu thương, khoảng cách qua lại này mới chậm rãi biến mất.

“Những thứ này là. . .” Đường Phong chậm rãi mở hộp sắt, bên trong là một ít ảnh chụp của cậu và Harvey, nhưng càng còn nhiều là ảnh cuộc sống của cậu.

Bọn họ lần đầu tiên hẹn hò là ở trong bệnh viện, Fiennes ngồi ở trên cỏ nghe Harvey nói về một ít chuyện nhỏ xảy ra trong bệnh viện, lúc đó ánh nắng tươi sáng, nắng đến mức khiến Fiennes nghĩ cậu hình như đang đặt mình trong thiên đường.

Fiennes trong ảnh, cười đến xán lạn lại dẫn theo một ít ngây ngô.

Khi đó cậu còn đang giữ bí mật cậu bị bệnh tim, người cậu có thể chia xẻ bí mật kỳ thực cũng chỉ có mấy người bạn cực kỳ thân cận, còn có bác sĩ.

Có đôi khi người cực kỳ cường đại lại vô cùng xa lánh người khác, kỳ thực chỉ cần tiếp cận sẽ phát hiện kỳ thực bọn họ cũng là người.

Khát vọng được hiểu, khát vọng được tán thành, khát vọng được yêu.

“Quá khứ của tôi và cậu ấy.” Harvey ngồi xuống, trầm mặc không nói gì.

Đường Phong nhất nhất xem ảnh chụp, ngoại trừ một ít ảnh cậu chụp chung với Harvey cậu biết, còn có một chút rõ ràng là Harvey tự mình chụp lén.

Có khi là Fiennes tựa ở ghế nằm ngủ, có khi là Fiennes đang tập trung tinh thần đọc sách không có phát hiện cách đó không xa có người đang chụp cậu. . .

Mọi mặt cuộc sống, nhìn ra được người chụp ảnh lúc đó yêu người đàn ông trong ảnh đến cỡ nào.

“Bác sĩ Harvey, anh nhất định rất yêu Fiennes phải không?” Đường Phong xem qua rồi đều thả ảnh chụp trở lại.

Miranda ở một bên đột nhiên phát sinh một tiếng nghẹn ngào, che miệng quay đầu đi.

“Cậu ấy là một người tốt, thực sự rất tốt, nếu như cậu muốn, tôi có thể nói cho cậu tôi đã quen cậu ấy như thế nào, việc này sẽ không xuất hiện trong tầm mắt công chúng, nhưng tôi nghĩ, cậu có quyền biết.”

“Không.” Cậu chỉ nói một chữ.

Đường Phong cự tuyệt khiến Harvey rất kinh ngạc, anh kinh ngạc nhìn Đường Phong: “Vì sao, cậu không muốn biết?”

“Fiennes đã đi rồi, bác sĩ Harvey và cảm tình với anh ấy đã là quá khứ, giống như hộp sắt này hẳn là chỉ nên đặt ở nơi người khác nhìn không thấy, mà không phải lấy ra chia xẻ.”

Đóng lại hộp sắt, Đường Phong lắc đầu trả lại cho Harvey.

“Nếu là Fiennes, anh ấy cũng sẽ hi vọng như thế, bác sĩ Harvey, tôi biết anh nhất định có chút thua thiệt Fiennes, nhưng quá khứ đã là quá khứ, anh hiện tại hẳn là coi trọng vợ mình hơn.”

Đường Phong trầm mặc một lát nhìn màn trúc nói rằng: “Phía sau mành kia là vợ anh, không phải Fiennes.”

Một câu nói của Đường Phong khiến Harvey trong nháy mắt có chút sững sờ tại chỗ, anh há há miệng dường như muốn hỏi gì đó, trong mắt cũng là tràn ngập ngạc nhiên không ngớt, nhưng có thể chuyện anh muốn hỏi quá mức không thể tưởng tượng nổi, Harvey cuối cùng cũng không hỏi gì.

“Tôi nghĩ Đường đúng, Fiennes không phải người hẹp hòi như vậy.” Miranda rốt cục mở miệng, người phụ nữ con mắt có chút phiếm hồng cong môi cười, dường như lại quay về hình dạng lúc bình thường, “Kỳ thực sau khi Harvey và Fiennes chia tay, tôi thực sự là hận chết cái tên đàn ông dối trá này.”

Trực tiếp ở ngay mặt Harvey, Miranda nói.

Harvey chỉ là mỉm cười, cũng không ngại Miranda nói anh như vậy.

“Fiennes hẳn là có được hạnh phúc, hẳn là có một người yêu thương cậu ấy, nhưng cuộc đời cậu ấy kết thúc quá nhanh quá vội vàng. . .”

“Kiếp sau của anh ấy, sẽ gặp được người thích hợp, đồng thời phi thường yêu anh ấy, tôi tin tưởng điểm này.” Đường Phong nhìn về phía Harvey, nói câu có ý tứ khác, “Fiennes hiện tại nhất định rất hạnh phúc, có thể cuộc đời không hoàn mỹ, nhưng nhất định có người yêu anh ấy, giống như bác sĩ Harvey vậy.”

“Fiennes sẽ có người quý trọng yêu thương anh ấy.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s