thượng tướng chương 15

Chương 15 Thiếu đánh

Trong lòng Liệt, khẳng định nhìn thấy Duy còn khủng bố hơn nhìn thấy quỷ, bất quá vẻ mặt kia thật sự là khiến Duy cảm thấy, người này chính là rảnh rỗi tìm đánh.

Lúc trước ở trên đường trở về còn nghĩ về chuyện của Liệt, hiện tại thấy người này, Duy chỉ nghĩ hết thảy tùy tiện là được. Liệt thấy Duy đi tới, quyết đoán lùi ra sau một chút, toàn bộ thân thể đều căng lên đầy cảnh giác, chỉ sợ Duy bỗng nhiên ra tay đánh y. Năng lực học tập của Liệt rất mạnh, quả nhiên vẫn là do vốn là nhân loại đi, nếu như nói trước đó y hoàn toàn là một dã thú, chỉ biết bảo vệ mình hoặc là săn bắn, như vậy hiện tại lại giống như một đứa con nít, đã có tập tính loài người cùng chỉ số thông minh, tuy rằng y học nói chuyện vẫn chưa quá quen thuộc, ngôn ngữ của y ngắn gọn lại đứt quãng, thậm chí có chút lời nói không biết làm sao để biểu đạt, nhưng so với lúc vừa nhặt trở về vẫn có khác biệt rất lớn.

Nại Lâm đúng là rất có tài.

Nghĩ như vậy Duy lại nhíu mày, hắn cảm thấy chính mình hình như đã bỏ lỡ chứng kiến thời khắc mấu chốt nào đó, tuy rằng không đến mức phi thường đáng tiếc, nhưng trong lòng luôn cảm thấy không thoải mái, nhất là khi nghĩ đến lúc mang Liệt trở về, trên mặt tên kia là vẻ mặt lưu luyến không rời, thấy thế nào cũng thực mất hứng.

Hàng quản gia nghe được thanh âm của Duy, từ trong phòng bếp chui ra, trong tay còn cầm đồ vật nấu ăn, nhìn hai người một đứng trước cửa một ngồi ghế sa lông nhìn nhau, Hàng quản gia đi qua dùng tay vỗ vỗ đầu Liệt: “Liệt, bác dạy cháu cái gì?”

Liệt dường như có chút không tình nguyện, cái mũi ngửi ngửi mỹ vị bay ra từ phòng bếp, liền hướng về phía Duy than thở một câu: “Hoan nghênh trở về.”

Nói xong liền không thèm liếc nhìn Duy một cái, mà cứ nhìn chằm chằm chiếc muỗng trong tay Hàng quản gia, y vốn là ngồi xếp bằng trên ghế sa lông, trên người mặc áo ngủ của Duy, thân thể y vốn rắn chắc hơn Duy một chút, cánh tay vừa hơi nâng lên, vùng thắt lưng đều lộ ra đến. Tầm mắt của Duy nhìn về phía thắt lưng lộ ra của Liệt, lại nhìn nhìn chiếc muỗng trong tay Hàng quản gia.

Nở nụ cười…

Đi đến trước mặt Hàng quản gia: “Bác Hàng, hai ngày nay cháu luôn luôn ở trong chiến trường mô phỏng, cơ hồ không có ăn gì, rất đói bụng.” Hắn nói xong, vươn tay cầm lấy muỗng trong tay Hàng quản gia, sau đó vừa vặn giơ qua đỉnh đầu của Liệt, thường thường còn hạ thấp một chút, chờ Liệt kéo dài eo sắp đủ, hắn lại nâng muỗng lên cao.

Hàng quản gia nhìn khuôn mặt tươi cười của Duy mà co rút khóe mắt hai cái, mới nói: “Cháu đừng đùa cậu ấy, đưa muỗng cho bác.”

“Cháu cũng không rảnh rỗi mà đùa y, cháu là đang chơi một mình.”

“Cháu đùa cậu ấy để giải trí cho bản thân thì có, cẩn thận một lát Liệt nổi giận công kích cháu.”

“Cháu sợ y công kích sao?”

“Cháu có thể đổi đồ vật đùa cậu ấy, chủ yếu là phải đưa muỗng cho bác, nếu không sao bác có thể nấu ăn?”

“Trong phòng bếp còn nhiều, không ít cái này.”

“…”

Xem ra khuyên không được, Hàng quản gia lắc đầu, bất đắc dĩ cười cười: “Được rồi, cháu đừng chọc quá mức, ngàn vạn đừng đánh nhau.”

“Không cần lo lắng cho cháu.”

“Bác cũng không lo lắng cho cháu, thật sự đánh nhau bác tương đối lo lắng Liệt sẽ bị cháu đập chết, nhớ kỹ a Duy, nhất định phải ôn nhu, bác nghĩ cháu cũng không hy vọng Liệt vẫn luôn chán ghét cháu đi? Cháu dẫn cậu ấy trở về không phải là muốn thỏa mãn “thú vui thuần dưỡng” của cháu sao, nếu là Liệt vẫn luôn chán ghét cháu, cháu nhất định sẽ lại nóng nảy, đừng làm cho cậu ấy sợ cháu muốn chết, trốn đến xa xa thì làm thế nào?”

“Y có bản lĩnh thì cứ trốn a, được bao xa thì cứ trốn bấy nhiêu xa đi.”

Động tác trên tay của Duy không hề dừng lại, muỗng bị hắn chơi đùa cao thấp, nhìn Liệt ngồi xếp bằng không ngừng kéo dài eo chụp muỗng, quả thực thổi bay chút không thoải mái trong lòng trước đó. Người này thật sự là, rốt cục là đầu có vấn đề ngốc đến mức nào, hay là do làm biếng? Rõ ràng chỉ cần hơi nâng lên hoặc là từ trên ghế sa lông đứng lên là có thể hoàn toàn bắt được muỗng…

Duy chơi đến vô cùng vui vẻ, nhưng Liệt lại dần dần nổi cảm xúc, hai mắt của y gắt gao nhìn chằm chằm muỗng, ánh mắt bắt đầu trở nên nghiêm túc. Duy hơi nhướng mày, đem động tĩnh của Liệt hoàn toàn nhìn vào trong mắt. Đôi mắt kia làm cho hắn cảm thấy, cả người như bị một trận điện chạy qua, sau đó bắt đầu nóng lên.

Tầm mắt của Liệt bỗng nhiên từ muỗng dời đi, chuyển hướng về phía Duy, bốn mắt nhìn nhau nháy mắt, Duy cho rằng Liệt sẽ nhào tới. Ánh mắt của đối phương nghiêm túc mà lợi hại, mang theo chút tìm kiếm, Duy cho rằng Liệt đang tự hỏi cùng phán đoán động tác của hắn. Nhưng mà ngay sau đó, Liệt bỗng nhiên buông tay, dựa sát vào ghế sa lông.

Phong tình nào đó đã được kích lên lập tức cũng bị vẻ mặt hoàn toàn buông tha này của Liệt mà hoàn toàn phá hủy. Liệt dựa vào ghế sa lông, thực thả lỏng, trên mặt còn mang theo tươi cười, nhìn Duy cầm muỗng đứng trước mặt.

Y vươn tay chỉ vào muỗng, nói: “Duy, cho tôi.”

Dừng xong xe phi hành, Lôi Mông mới đi tới cửa, liền thấy Thượng tướng nhà mình cầm muỗng nơi tay, bộ dáng kia thoạt nhìn giống như ngay sau đó liền sẽ lập tức nện xuống, Lôi Mông vội lớn tiếng nói: “Thượng tướng, ngàn vạn không thể đập.”

Duy không để ý tới Lôi Mông, bất quá cũng không có đem muỗng nện xuống, hắn xoay người tiến đến trước mặt Liệt: “Nại Lâm dạy ngươi nói chuyên, có từng dạy ngươi phải nói “Xin” hay không?”

“Xin hãy cho tôi.”

Điều này làm cho Duy hơi có chút vừa lòng, ném muỗng tới trước mặt Liệt.

Muỗng cũng đã lấy được, Liệt đứng từ sô pha bên này nhảy tới bên kia, sau đó tựa hồ từ trong xoang mũi phát ra một tiếng hừ thật mạnh, nghe thế nào đều là tràn đầy khinh thường cùng cười nhạo. Sau đó đắc ý nhìn Duy, còn cố ý đem thìa để ở dưới mũi ngửi ngửi. Sau đó, bộ dáng của Liệt giống như là muốn nhào tới, bất quá tựa hồ đã phán đoán chính mình căn bản không đánh lại Duy, loại công kích vô nghĩa này chỉ có thể làm cho mình bị đánh, Liệt chỉ là cảnh giác nhìn…

Lôi Mông vội vươn tay giữ chặt Duy đang chuẩn bị đi qua: “Thượng tướng, Cổ Hiên nói với tôi, nếu ngài còn đánh y, y nhất định sẽ bị đánh chết.”

“Không phải là tôi muốn đánh y, này tuyệt đối là bản thân y tìm đánh, tôi không đánh y, tôi đều cảm thấy thực xin lỗi bản thân mình.” Duy nói: “Vừa rồi cậu không thấy y cười với tôi, còn kêu tôi đưa cho y, hoàn toàn chính là lấy lòng, kết quả lấy được liền hừ lên, người này thực tiện.”

“Là ngài đùa y trước đi?”

“…”

“Thượng tướng, tôi cho ngài nhìn một phần tư liệu.” Lôi Mông vội dời đi lực chú ý của Duy, đem một mảnh tâm phiến còn phát ra ánh sáng xanh lắc lắc trước mặt Duy, hấp dẫn sự chú ý của Duy.

Duy liếc mắt trừng Liệt một cái, nhìn về phía Lôi Mông: “Tư liệu gì, thả ra xem xem.”

Lôi Mông gật gật đầu, ngồi xuống ghế sa lông, hệ thống chùm sáng giả thuyết ở trên bàn trà được mở ra, Lôi Mông đem tâm phiến nhét vào trong khe của máy móc, lục ra tư liệu.

“Nơi này có hai phần tư liệu, một phần là tin tức kỹ càng tỉ mĩ của Vương tử Wills, một phần là đại khái từ đầu đến cuối khi Vương tử Wills gặp chuyện không may.”

Trên chùm sáng, xuất hiện một hình ảnh tin tức yên lặng, mặt trên Liệt mặc trang thực chính thức thuộc về riêng Vương tử Hoàng thất Maurice, trang phục vô cùng chính thức, khiến Liệt thoạt nhìn cũng đặc biệt nghiêm túc, trên đầu thậm chí còn đội vương miện, tóc nâu hơi xoắn, ngắn hơn bây giờ nhiều, cũng làm cho gương mặt tuấn dật hoàn toàn lộ ra, nhẹ nhàng khoan khoái nhưng cũng nghiêm túc.

Trước ngực của y mang theo huy chương, đồ án huy chương này ở trên quần áo cũng có, là tượng trưng của Hoàng thất Maurice cùng huy chương cá nhân tổ hợp mà thành.

Phía dưới là tư liệu tỉ mỉ kỹ càng của Liệt, từ lúc hoàng hạu bệ hạ của Maurice mang thai liền bắt đầu ký lục, đủ loại chuyện lớn chuyện nhỏ đều vô cùng kỹ càng tỉ mỉ.

Duy quay đầu nhìn thoáng qua Liệt đang ngồi trên ghế sa lông, cũng đang nghiêm túc nhìn tư liệu của mình. Duy hỏi Lôi Mông: “Người này mới 22 tuổi?”

“Đúng vậy, thượng tướng.”

“Còn thật sự là diện mạo đoán không ra tuổi a, tôi cho rằng y đã hơn 30.” Duy cảm khái nói.

Lôi Mông nói: “Đúng vậy, không nghĩ tới mới 22 tuổi bộ dáng lại già dặn như vậy.”

Liệt đúng là rất bảnh, nhưng mà loại đẹp trai này căn bản như là không nên là một nam nhân 22 tuổi sẽ có, cho dù giờ phút này Liệt căn bản chỉ có thể dùng con nít để hình dung, nhưng trên mặt tuyệt đối không có cái gì gọi là tính trẻ con.

Việc vụn vặt ghi lại rất nhiều, nhìn xem khiến Duy đau đầu, hắn nhắm mắt lại, làm cho Lôi Mông trực tiếp nói cho hắn nội dung của một phần tư liệu khác. Lôi Mông nhìn thoáng qua Liệt, tên kia đang ngơ ngác nhìn chùm sáng, có lẽ là bởi vì tư liệu khiến y nhớ ra cái gì đó, dù sao đầu của Liệt đang nhận trị liệu hơn nữa còn đang khôi phục, tuy rằng Duy kêu Cổ Hiên lùi lại cũng như rơi chậm lại tốc độ cùng năng lực khôi phục của y.

“22 tuổi là tuổi trưởng thành ở Maurice, mấy tháng trước là nghi thức trưởng thành của Vương tử Wills, tiến hành điển lễ đi dạo vũ trụ, bất quá chúng ta cùng Maurice quan hệ cũng không tốt, cho nên địa điểm hành hương của Maurice không bao quát Tyris. Vương tử Wills sau khi trải qua 15 ngày hành hương liền chấm dứt quay về, sau đó gặp phải tập kích bởi đoàn thể không biết tên, phi thuyền hủy, y liền rơi xuống hành tinh K.” Lôi Mông tiếp tục nói: “Không biết Maurice nghĩ gì về chuyện này, bởi vì chuyện gặp được tập kích các đế quốc khác cũng không biết, cho nên Maurice cũng không muốn lộ ra. Còn việc Nhị vương tử ngụy trang hàng hạm cũng là vì che dấu chuyện tìm kiếm Vương tử Wills.”

“…”

“Thượng tướng, huy chương của Liệt, tôi nghĩ ngài phải giấu tới nơi có thể che chắn bất luận tín hiệu gì mới được, tôi tra ra, Huy chương cá nhân của hoàng tộc Maurice sẽ có một ít trang bị.”

Duy nhướng mày nói: “Trên huy chương kia có hệ thống định vị cùng máy dò xét sinh mệnh, hàng hạm của Maurice có thể tìm tới hành tinh K hẳn là do huy chương kia, nhưng là hàng hạm có lẽ không nghĩ tới máy móc ở hành tinh K khác với trang bị ở các tinh cầu khác. Đây cũng là nguyên nhân mà Maurice tăng lớn lực độ tìm kiếm, hơn nữa tôi có thể khẳng định mục tiêu hơn phân nửa sẽ thả tới Tyris, dù sao người sống duy nhất trong hàng hạm của Nhị vương tử là do tôi cứu. Ngay lúc Liệt lên phi thuyền, tôi đã cho phi thuyền mở ra che chắn, sóng tín hiệu mà huy chương phát ra không hề đưa ra ngoài. Đến nhà của tôi, đương nhiên phải đem huy chương giấu đi.”

“Thượng tướng…” Lôi Mông không biết mình nên nói gì, nghĩ nghĩ, mới hỏi: “Ngài sớm biết huy chương kia có vấn đề?”

“Cái loại trang bị này, sờ một chút liền biết.”

“…” Lôi Mông há miệng ngẩn ngơ, biết thượng tướng nhà mình lợi hại, nhưng thượng tướng, xin đừng nói nhẹ nhàng như vậy, chính mình điều tra hai ngày mới phát hiện, ngài sờ một cái liền biết…

Hai người nói chuyện hứng khởi, Hàng quản gia đã bắt đầu bưng đồ ăn ra, mà Liệt đã phi thường tự giác ngồi vào bàn ăn, tiểu tử kia đặt hai tay lên bàn, cằm gác lên mu bàn tay, đôi mắt nhìn chằm chằm bóng lưng ra ra vào vào của Hàng quản gia. Cảm giác đến tầm mắt của Duy, Liệt nhìn về phía Duy, sau đó liếm môi, y nói: “Tới…giờ ăn cơm…”

Bày biện thực vật xong, Hàng quản gia lau tay nói: “Bác đi chuẩn bị nước ấm cho cháu, nửa giờ sau khi ăn cơm xong cháu có thể đi tắm, sau đó nghỉ ngơi một chút, cháu hiện tại chính là…”

“Thư nam đúng không?” Duy đánh gãy Hàng quản gia: “Được rồi, bác thả nước giùm cháu đi, muốn thực nóng, cháu giúp người này nóng da một chút, y ngứa da.”

Hàng quản gia nhìn về phía Liệt, vội nói: “Không được, Duy, bác sẽ tìm người tắm cho Liệt, hoặc là bác tự mình ra tay, cháu không được, cháu là…”

“Thư nam?”

“Đúng vậy…”

“Bác Hàng, cháu nhớ rõ ngày đó trước lúc cháu ra cửa bác từng đáp ứng cháu, ít nói tới chuyện thư nam này.”

“…”

4 thoughts on “thượng tướng chương 15

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s