TNTT chương 102-103 (liên tiếp 4c thịt đóa ~~~)

Chương 102

“Biết đây là dùng để đánh chỗ nào sao?” Vưa nói, tay của Hàn Lượng cũng không nhàn rỗi, hung hăng nhéo đầu vú xinh đẹp của Lục Đỉnh Nguyên một phen, hơn nữa còn là bên đeo nhũ hoàn kia.

Lục Đỉnh Nguyên hít sâu một hơi, thiếu chút nữa hừ ra, lại vẫn ngoan ngoãn trả lời vấn đề của Hàn Lượng: “…Không biết…” Hơi thở dần dần ồ ồ, hạ thân cũng đã có xú hướng ngẩng đầu.

Hàn Lượng, luôn rất dễ dàng có thể làm cho y tìm được cảm giác.

“Ha ha…” Hàn Lượng cười, “Ngươi lập tức liền biết.” Buông Lục Đỉnh Nguyên ra, Hàn Lượng đứng thẳng dậy, đi đến bên chân của y, nâng lên đoạn thịt xụi lơ của Lục Đỉnh Nguyên, roi nhẹ nhàng lướt qua giữ hai viêc châu của y, một lằn đỏ lập tức sưng lên.

“Ha…” Lục Đỉnh Nguyên ăn đau, không khỏi kêu ra tiếng, phân thân lập tức đứng nghiêm. Quả thực giống như binh lính nghe lệnh, Hàn Lượng một động tác một chỉ lệnh, lập tức tinh thần chấn hưng hưởng ứng.

Lục Đỉnh Nguyên đối với thân thể của mình rất bất đắc dĩ, mà Hàn Lượng lúc này càng thêm bất đắc dĩ, hắn là muốn cho Nai Con chịu chút đau để hưng phấn, nhưng không nghĩ tới, cánh tay vẫn không đắn đo tốt nặng nhẹ, chỉ hơi dùng lực một chút liền khiến cho da sưng lên.

A, xem ra còn phải luyện tập nhiều hơn a! Hàn Lượng than thở trong lòng, xuống tay càng thêm cẩn thận.

Lục Đỉnh Nguyên cũng là có chút rõ ràng, thứ kia, không phải là dùng để quất nơi đó của y đi?

“Lượng…cái kia…” Lục Đỉnh Nguyên ngẩng đầu, nói còn chưa nói xong, liền mở to mắt, nhìn chiếc roi thật nhỏ trong tay quất lên phân thân của mình.

“Ngoan…tận tình hưởng thụ đi! Ta sẽ không làm ngươi bị thương.” Hàn Lượng cười đến mắt đều híp lại.

Roi thật nhỏ ở trong ngón tay của Hàn Lượng tung bay, nháy mắt liền đánh Lục Đỉnh Nguyên mấy chục roi.

“A…ha…” Trong mắt Lục Đỉnh Nguyên chậm rãi tụ tập hơi nước.

Kỳ thật lúc vừa bắt đầu cũng không cảm thấy có gì mãnh liệt, thân roi mềm mại đánh lên phân thân như gãi ngứa, mỗi lần câu đến khiến y thầm nghĩ hô lớn “dùng sức chút”, hoặc hung hăng gãi một trận. Nhưng Hàn Lượng nắm giữ vị trí vô cùng tinh chuẩn, mỗi một roi đều đánh vào nơi huyết mạch sôi trào của y, lại quất quá nhanh, không bao lâu Lục Đỉnh Nguyên liền nhìn ra lợi hại. Theo phân thân càng ngày càng cứng rắn, roi kia quất ở nơi huyết mạch, mỗi một lần đều giống như nổi trống, chấn đến thân thể y đều run lên theo, máu trong ngực cũng ồ ồ sôi trào, trước mắt một mảnh trắng toát, theo mỗi lần Hàn Lượng vung roi, đều giống như có thể nghe được tiếng roi “ba ba”. Nhưng kỳ thật, căn roi thật nhỏ kia căn bản không quất ra động tĩnh gì.

“Ha…a…” Còn tiếp tục như vậy, chống đỡ không đến nhất thởi nửa khắc y sẽ bị đánh tơi bời mà nhất tiết ngàn dặm.

Hàn Lượng lại vào lúc này dừng lại, cúi người xem Lục Đỉnh Nguyên. “Thế nào? Còn chướng mắt thứ đồ nhỏ bé này sao?”

“Chủ nhân…” Lục Đỉnh Nguyên mở to một đôi mắt ướt át đẫm lệ đầy sương mù, bĩu môi đầy ủy khuất. Hàn Lượng lập tức cảm thấy kích thích nơi tuyến tiền liệt phân bố quá nhiều, một cỗ sóng nhiệt dũng mãnh lao tới hạ thân của hắn.

“Tốt lắm, vật nhỏ, ngươi thực biết cách làm thế nào để lấy lòng ta!” Hàn Lượng nhéo nhéo khuôn mặt của Lục Đỉnh Nguyên, lại không dễ dàng buông tha y như vậy. “Chúng ta nhìn xem ai có thể kiên trì đến cuối cùng đi!” Thật vất vả tạo ra đồ tốt, sao có thể chưa ra trận đã bị dẹp vào?

Hàn Lượng lấy ra căn ngọc bổng đã đặt ở bên cạnh thật lâu, trước dùng nội lực đun lên ấm áp, lại dùng liệt rượu tiêu độc bên ngoài, mới đem lại cho Lục Đỉnh Nguyên sử dụng.

Lục Đỉnh Nguyên đã sớm chờ không kiên nhẫn, không biết Hàn Lượng đưa lưng về phía mình đang làm cái gì, dục hỏa đầy người không chỗ phát tiết, chỉ có thể ở trên giường cọ xát, lại bị trói rắn chắc, phạm vi hoạt động hữu hạn, chỉ có thể không ngừng rên rỉ. :Ha…chủ nhân…ân…Lượng…”

Hàn Lượng lại đây, đối diện với bộ dáng động tình kia của Lục Đỉnh Nguyên, nơi linh khẩu cũng lăn lộn giọt giọt lệ, muốn rơi không rơi, một bộ vô cùng ủy khuất. Hàn Lượng thở sâu, ổn định dục vọng của mình, sau đó hai ngón tay cầm gốc nóng rực của Lục Đỉnh Nguyên, ba ngón tay kia đem người đã muốn không thể động đậy áp chế đến càng chặt chẽ, “Nhịn một chút” cùng lúc nhẹ giọng trấn an, tay còn lại cũng đưa vật trong tây nhắm ngay niệu đạo của Lục Đỉnh Nguyên, cẩn thận đẩy vào.

Ngay lúc Hàn Lường nói “nhịn một chút”, Lục Đỉnh Nguyên liền biết nguy rồi, mỗi khi Hàn Lượng nói như vậy, kết cục của y đều thực thảm. Mà lần này cũng không ngoại lệ, tuy rằng hơn phân nửa thân thể Hàn Lượng ngăn chặn tầm mắt của y, nhưng Lục Đỉnh Nguyên vẫn có chút thấy được Hàn Lượng đang làm gì.

Thứ kia cư nhiên là để ở nơi đó! Đây là việc mà Lục Đỉnh Nguyên thế nào cũng không nghĩ ra được.

Khi y có nhận tri này, y rất muốn thét chói tai! Mà y quả thật làm như vậy, khi thứ kia thật sự đẩy mạnh vào.

Chương 103

Vốn dục vọng đã trướng đầy không chỗ phát tiết, lần này chẳng những lối ra bị ngăn chặn, mà nơi cho tới bây giờ không hề có vật gì tiến vào đột nhiên bị đẩy mạnh này nọ, cho dù xem ra thật nhỏ, cảm giác mang đến cũng giống như cả người đều sắp bị chen đến muốn nổ tung.

“Không…không…” Lục Đỉnh Nguyên thét chói tai, điên cuồng lắc đầu, cực lực vặn vẹo thân thể.

Cũng may Hàn Lượng có dự kiến trước mà đè y lại, nếu không nhất định sẽ bị thương. May là với công lực hiện tại của Hàn Lượng có thể dễ dàng ngăn chặn Lục Đỉnh Nguyên, bằng không nếu vẫn là lúc trước, Lục Đỉnh Nguyên toàn lực vùng vậy, chỉ sợ thứ kia rất có thể gãy nằm lại trong cơ thể y.

“Lượng…buông ra…buông tha ta…không cần…” Lục Đỉnh Nguyên giống như điên rồi mà kêu lên, nước mắt vỡ vụn theo đầu lắc lư, vẩy ra bốn phía.

“Ngoan…Nai con ngoan…Nhịn một chút…không đau…”Hàn Lượng dừng lại động tác trong tay, hôn môi Lục Đỉnh Nguyên.

Không phải là vấn đề đau hay không, là muốn nổ chết, huyết mạch toàn thân giống như đều phải nổ tung, giống như toàn thân y nháy mắt biến thành một vật căng phồng, hoặc là nói, y trở nên chỉ có thể cảm nhận được sự tồn tại của nơi đó.

Cảm giác kia quá mức mãnh liệt, trướng đầy, trướng đầy thêm, nghĩ đến chính mình sẽ nổ chết, rốt cục không thể thừa nhận thêm nhiều hơn nữa, nhưng theo thứ kia đẩy mạnh từng tấc, cư nhiên có thể thừa nhận càng nhiều. Lục Đỉnh Nguyên đã không biết tích tụ trong cơ thể là khoái cảm hay sợ hãi, y chỉ là run rẩy, không ngừng run rẩy. Toàn thân không tự chủ được mà co rút, trừ bỏ khóc, trừ bỏ giãy dụa, y có thể nhớ tới, chỉ có Hàn Lượng.

“Lượng…chủ nhân…tha ta…tha ta…” Khi Hàn Lượng tiếp tục động tác vừa rồi, phần sau của ngọc bổng tiếp tục được đẩy mạnh vào, Lục Đỉnh Nguyên rốt cục không nhịn được mà bắt đầu cầu xin tha thứ.

Hàn Lượng nhìn phân thân trong tay không ngừng run run chảy ra chất lỏng trong suốt, căn căn mạch máu nổi lên, huyết mạch phẫn giương, biết Lục Đỉnh Nguyên nhất định thực vất vả. Nhưng chính hắn cũng không hề thoải mái, hạ thân sung huyết, đem đũng quần rộng thùng thình đội lên một cái lều trại cao cao.

“Nai con…nhẫn nhẫn…Ta cùng ngươi…”Hàn Lượng đem hạ thận tới gần Lục Đỉnh Nguyên, cọ cọ bàn tay bị trói của y, trong lúc an ủi Lục Đỉnh Nguyên, lại đổi lấy chính mình mồ hôi đầy người.

“Chủ nhân…” Khi cảm giác được Hàn Lượng cũng là khát vọng y, dục vọng của Lục Đỉnh Nguyên không được giảm bớt, mà lại càng sâu một tầng, cả người đều thiêu đốt, cháy đến trước mắt y đều là ánh lửa, mỗi một tấc của thân thể đều đang kêu gào cùng một cái tên — Hàn Lượng.

“Chủ nhân…chủ nhân…chủ nhân…” Lục Đỉnh Nguyên không ngừng lẩm bẩm một câu này, cũng không còn cầu xin tha thứ.

“Ngoan…Nai con ngoan…” Ngón tay của Hàn Lượng lại bắt đầu động, rất nhẹ, thực thong thả, nhưng không hề dừng lại.

“A…ha…chủ nhân…chủ nhân…” Lục Đỉnh Nguyên kêu, mồ hôi rơi như mưa, làm ướt tóc, lệ trong mắt cùng “lệ” của phân thân cũng chưa từng ngưng lại.

“A…muốn chết…a…chủ nhân…” Lục Đỉnh Nguyên từng đợt co rút, khi thứ kia rốt cục chui vào hoàn toàn, y không biết đã cao trào vài lần, lại thế nào cũng không bắn được, miệng lung tung gào thét, vài lần thất thần lại sinh sôi bị cảm giác trên thân thể kéo trở về.

Sau khi cây ngọc bổng toàn bộ vùi vao trong thân thể Lục Đỉnh Nguyên, Hàn Lượng rốt cục không nhịn được, cúi đầu hôn lên linh khẩu không ngừng chảy lệ của Lục Đỉnh Nguyên.

“A…” Hàn Lượng liếm lộng một phen, đổi lấy Lục Đỉnh Nguyên sung sướng đến cơ hồ ngất đi.

Vật nhỏ không ngừng bị chất lỏng phồng lên đẩy ra, lại bị Hàn Lượng dùng đầu lưỡi nhấn trở về.

“…Ha…ha…” Lục Đỉnh Nguyên cảm thấy chính mình thực sự muốn chết, hít thở không thông mà không ngừng thở mạnh, ngay cả một chữ đều không nói được.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s