ngạ phu chương 11

Chương 11 Vị của bánh bao này không đúng

Không đúng…hẳn không phải là bệnh kén ăn, nếu thật là bệnh kén ăn cũng không phải cái gì cũng không ăn được, cũng không phải diễn TV, đột nhiên nhảy ra viên thịt trâu siêu nhân, giải quyết thống khổ của người bệnh kén ăn lâu năm, Phong Bất Kinh này rõ ràng trước đó còn ăn một cái bánh bao của hắn, còn ngại không đủ, muốn mình cho y thiệt nhiều thiệt nhiều bánh bao.

Chẳng lẽ là loại khả năng này…

Không chừng người kia là do thứ tốt ăn quá nhiều, ngày ngày thịt cá cũng sẽ ngán, một người ngay cả bánh bao là gì cũng không biết, phỏng chừng cũng nên đổi lương thực phụ ăn thử xem.

Mạc Thanh Dật này là đang nghĩ cái gì? Gương mặt vừa liếc mắt liền nhìn thấu tâm tư kia, giống như một quyển sách vô cùng hấp dẫn, khiến chính mình lật từng trang từng trang, trong đôi mắt trầm tĩnh vô sóng của Phong Bất Kinh hiện lên nồng đậm hứng thú, Mạc Thanh Dật này, rất thú vị.

Chính mình không chỉ có thể chịu đựng hắn ở trước mặt mình làm càn, càng có thể chủ động tới gần đụng chạm hắn, nếu đổi thành trước kia chuyện này căn bản là không có khả năng xảy ra.

“Đúng rồi, bánh bao…Phong Bất Kinh, ngươi ăn không vô những thứ này, hẳn là còn có thể ăn vài cái bánh bao đi! Không phải là ta nói ngươi chứ, ngươi quả thực rất gầy, bộ dáng yếu đuối như vậy, là có tổn hại khí khái nam tử.” Hiển nhiên Mạc Thanh Dật đã quên khí lực cùng thái độ cường ngạnh của nam nhân, đó là cường thế không cho phép kháng cự, rất có khí khái nam tử.

“Tề thúc, kêu phòng bếp chuẩn bị bánh bao.” Thanh âm thanh lãnh lạnh nhạt vang lên. Bất quá cũng không được đáp lại ngay lập tức.

“Tề thúc.” Vì thế nam nhân tăng thêm ngữ khí, hơn nữa ẩn ẩn có dấu hiệu tức giận.

“Vâng, vâng, vâng, lập tức kêu phòng bếp đi làm.” Cuối cùng có phản ứng, quản gia ở trong giọng nói âm lãnh mang theo lửa giận của Phong Bất Kinh mà phục hồi tinh thần lại. Cũng mặc kệ chủ tử vì sao lại đột nhiên muốn ăn bánh bao. Nhanh chóng dặn dò xuống mới quan trọng hơn.

Còn về việc người nam nhân xa lạ cùng trở về với chủ tử có lai lịch gì, bọn họ chỉ có thể đem lòng hiếu kỳ rã nát trong bụng. Nếu không lỡ chọc giận chủ tử, bọn họ đều sẽ không chịu nổi, hạ tràng sẽ thực ô hô ai tai.

Tề thúc vừa động, toàn bộ hạ nhân đang hóa đá trong nhà ăn đều động lên, nên làm gì thì làm đó, nhưng mà nhiều nhất vẫn là ở lại nhà ăn chờ đợi mệnh lệnh.

“Đang nhìn cái gì?” Mà trong khoảng thời gian đợi phòng bếp làm bánh bao cho Phong Bất Kinh, Mạc Thanh Dật cùng Phong Bất Kinh, hai người hoàn toàn khác biệt cũng thuộc về thế giới khác nhau cứ vậy mà lẳng lặng ngồi cùng nhau, thẳng đến khi Phong Bất Kinh mở miệng nói chuyện.

“Nhìn mặt ngươi, ta đang suy nghĩ sao ta lại đem ngươi trở thành nữ, ngươi đừng nóng giận, thật sự không thể trách ta, chỉ có thể nói bộ dạng của ngươi rất xuất trần thoát tục.” Mạc Thanh Dật nâng cằm, đem hết mọi thứ đều nói ra, cũng không sợ đắc tội người ta.

“Đây là ca ngợi hay là…” Chưa từng bị người coi thành nữ nhân, Mạc Thanh Dật này, quả thật là mắt có vấn đề.

“Đương nhiên là ca ngợi.” Không đợi Phong Bất Kinh nói hết lời, Mạc Thanh Dật nhanh chóng nói tiếp, sau đó cảm thấy bọn họ yên lặng ngồi nói chuyện phiếm như vậy rất giống bạn bè lâu năm, vô cùng tự nhiên tự tại, nhưng rõ ràng hai người quen biết chưa tới một ngày.

Cho nên nói giao lưu giữa người với người, thật đúng là nói không chính xác.

“Coi như là ca ngợi đi.” Kỳ thật không chỉ có Mạc Thanh Dật cảm giác được, Phong Bất Kinh cũng có chút kinh dị chính mình thế nhưng có thể tâm bình khí hòa cùng một người mới quen biết ngồi xuống nói chuyện phiếm như vậy.

Ngay tại Mạc Thanh Dật cảm thấy xấu hổ mà cười gượng hai tiếng, lại là một trận lặng im không tiếng động.

“Thơm quá.” Khi một cỗ hương vị thuộc về ngũ cốc bay tới trước mũi Mạc Thanh Dật, liền biết, bánh bao mới xuất lô được bưng lên.

Mùi hương này, đầu bếp nhà Phong Bất Kinh nhất định là cấp 6 sao, nấu cái gì đều khiến người thèm nhỏ dãi, chỉ cần mùi đã làm cho người ta bụng mở rộng ra.

“Chủ tử, là bánh báo vừa mới làm ra, ngài xem…” Quản gia nói ngay tại Phong Bất Kinh đưa tay liền ngừng lại, sau đó cung kính lui qua một bên đợi lệnh.

Một màn này lọt vào mắt Mạc Thanh Dật khiến hắn càng thêm phỉ nhổ chính mình, này chỗ nào là chịu ngược đãi, căn bản là phái đoàn nhất gia chi chủ, hơn nữa tương đương có uy nghiêm, xem ra thật sự là một bước sai liền thua cả bàn cờ, ngay từ đầu hắn liền hiểu lầm.

Thôi, không nghĩ, coi như quen thêm một người bạn.

“Bánh bao đều đã bưng lên, sao ngươi còn nhìn làm gì, nhanh chóng ăn a!” Tiêu chuẩn hoàng đế không vội thái giám gấp, mắt thấy tầm mắt Phong Bất Kinh liền dừng hình ảnh trên bàn bánh bao kia, lại không hề có dấu hiệu động thủ, Mạc Thanh Dật lại nhiệt tình một hồi, kẹp lên một cái bánh bao đưa đến bên miệng Phong Bất Kinh.

Đói bụng liền ăn, đạo lý vô cùng đúng đắn, cũng không phải không ăn được, đều đã làm sẵn bưng lên, thật không biết là còn đang do dự cái gì.

Phong Bất Kinh đúng là do dự, bởi vì y không biết ăn xuống cái bánh bao này, có còn là hương vị kia hay không.

Cứ vậy mà nhìn, vẫn là chậm chạp không há miệng.

Như vậy lại làm cho Mạc Thanh Dật sốt ruột, người này cầm tinh con lừa sao? Nhất định là…

Vừa sốt ruột liền nóng trong người, Mạc Thanh Dật mặc kệ nhiều như vậy, sao lại có người khó hầu hạ như vậy, ăn không vô phải không? Đói bụng có phải hay không?

Đều da bọc xương còn giả vờ cái gì đền thờ trinh tiết, không nhẫn nhịn nữa.

Vè thế Mạc Thanh Dật nóng trong người lại không khống chế được, vốn là dùng chiếc đũa gắp lên, kết quả bị bộ dáng thà chết không ăn kia của Phong Bất Kinh chọc cho trở nên thô bạo.

Cầm lấy bánh bao liền đứng lên dùng sức nhét vào miệng Phong Bất Kinh.

Cảnh này, thật sự dọa đến toàn bộ người trong nhà ăn, một vài người không chịu nỗi áp lực liền cứ vậy mà thẳng tắp ngã xuống, tỏ vẻ cái gì cũng không nhìn thấy.

“Đói bụng lại không ăn, ngươi còn đang chần chờ cái gì? Uống.” Sau khi nửa bánh bao nhét vào trong miệng Phong Bất Kinh, Mạc Thanh Dật đưa lên một chén canh, cũng không thể để người mắc nghẹn.

Cuối cùng biết nhấm nuốt, nam nhân tựa hồ cũng không thèm để ý bị Mạc Thanh Dật đối đãi thô lỗ như vậy, hai tay thoải mái nâng cằm, chờ bị người mạnh mẽ đút cơm.

“Hương vị không đúng.” Trong miệng là bánh bao vừa ra lò, xốp hương nhiều nước, vẫn là do đầu bếp đại sư làm, đương nhiên ngon hơn bánh bao vừa lạnh vừa cứng trước kia của Mạc Thanh Dật. Nhưng vẻ mặt của Phong Bất Kinh lại không phải bộ dáng hưởng thụ mỹ thực, ngược lại mang theo một tia bất mãn.

“Không đúng chỗ nào?” Mạc Thanh Dật vừa nhìn đến Phong Bất Kinh nhíu mày, theo phản xạ mà cầm lấy một cái bánh bao bắt đầu ăn, ăn ngon vô cùng a!

“Ngươi còn bất mãn cái gì, bánh bao ăn ngon như vậy, ngươi còn dám lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, hôm nay ngươi không ăn hết một bàn này, liền không cần ngủ.” Giờ phút này Mạc Thanh Dật càng giống chủ nhà mà đem ba cái bánh bao còn lại đặt trước mặt Phong Bất Kinh, khí thế là kinh người, lại luôn có vẻ quái dị nói không nên lời.

Này rõ ràng là chuyện mà người một nhà mới có thể làm ra, nhưng hai người vừa mới tiếp xúc lại có thể ở chung vô cùng tự nhiên.

“Nhưng là nó không đúng vị.” Không ăn ngon bằng bánh bao trước kia, ngữ khí của Phong Bất Kinh là ít có mang theo ủy khuất, chính là bản thân y không biết mà thôi, hết thảy đều có vẻ vô cùng tự nhiên.

“Không đúng vị cũng ăn cho ta.” Cũng không tin không trị được bệnh công chúa của người này, là sống an nhàn sung sướng quen, chỗ nào biết được xót xa cùng bất đắc dĩ của dân chúng nghèo khổ a!

2 thoughts on “ngạ phu chương 11

  1. Chán bạn thụ, sắp bắt đúng bệnh phút cuối lại hỏng, cho hắn ăn mấy thứ tầm thường như rau muống luộc, mắm tôm chắc ngon😄

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s