thượng tướng chương 16

Chương 16 Nghe lời

Chuẩn bị nước ấm xong, Hàng quản gia ngồi vào bàn ăn, ông cầm đũa lên, nhấm nháp thức ăn do mình làm. Kỳ thật ông không cần ăn uống cũng sẽ không cảm thấy đói khát, ông chỉ cần quang năng hoặc điện năng là được. Bất quá vẫn là sẽ nhấm nháp mỹ thực, nếu không hệ thống vị giác được thiết kế ra sẽ lãng phí sao?

Thấy Hàng quản gia ngồi xuống, Liệt liền đem thức ăn đẩy lên trước mặt Hàng quản gia, lần này Hàng quản gia nói cảm ơn xong liền đánh mất ý tưởng đưa thức ăn cho Duy. Tuy rằng hai ngày nay ông dạy Liệt rất nhiều, nhưng vẫn chắc nếu đưa thức ăn này cho Duy, Liệt có thể lấy lại hay không, phải biết Liệt tựa hồ bị Duy đánh sợ, nhưng Liệt vẫn không đổi được ý tưởng muốn chọc Duy, đây hoàn toàn là tâm tính của trẻ con.

Mà tính cách của Duy cũng là tương đối nóng nảy, hắn có thể nhẫn nại, nhưng hạn độ của loại nhẫn nại này so với người thường thì thấp nhiều lắm.

Hơn nữa hai ngày nay cùng với Cổ Hiên câu thông, cuối cùng cũng biết lúc ấy Duy vì sao lại nổi giận, nói đơn giản chút là Duy chính là không vui khi Liệt đối tốt với người khác mà không đối tốt với hắn thôi. Hàng quản gia liếc mắt nhìn Liệt, Liệt trừng mắt nhìn, tựa hồ từ trong mắt Hàng quản gia tiếp thu đến tin tức gì đó, sau đó y đem thức ăn gần mình đẩy đến trước mặt Duy.

Duy nhướng mày, vẻ mặt thay đổi không ít.

Hàng quản gia gắp một miếng thịt Lão Thú do mình xào đưa vào miệng, gật gật đầu nói: “Mùi vị không tệ, hương vị giống như bình thường.”

“Ăn ngon.” Liệt gật gật đầu, cũng khen ngợi lên. Ánh mắt của y dừng ở trên người Duy, nhìn Duy đem thịt đưa vào trong miệng, nhìn miệng Duy nhai động, cuối cùng sau khi thấy Duy khẽ gật đầu, Liệt mới dời tầm mắt.

Tầm mắt này có chút khó hiểu, bất quá Duy không có để ý.

Raymond cũng gắp một miếng thịt đưa vào miệng, nhịn không được cũng cảm khái một tiếng ăn ngon, quả nhiên đến nhà Thượng tướng cọ cơm là sáng suốt nhất, thịt Lão Thú đúng là ăn ngon vô cùng, mặc kệ làm như thế nào đều là tuyệt hảo mỹ vị, đáng tiếc lần trước Thượng tướng Duy đưa cho hắn rất nhiều thịt cũng đã ăn xong.

“Đúng rồi, Duy!” Hàng quản gia buông dụng cụ ăn trong tay xuống: “Quên nói cho con biết, hai ngày con không ở nhà này, Liệt đã ăn sạch thịt Lão Thú, hiện tại trên bàn là một phần cuối cùng, vẫn là do bác cố ý cất lại.”

“…” Duy nhai thịt trong miệng, cảm thụ hương vị vô cùng tiên mỹ mềm mại thơm ngon kia, ánh mắt quét qua trên bàn sau đó ngẩng đầu nhìn về phía Hàng quản gia: “Cả một nhà kho thịt…”

Nhà kho nhà mình có bao nhiêu, Duy rất rõ ràng, tuy rằng trừ bỏ thịt Lão Thú còn có cất rất nhiều thực vật khác, nhưng mình nhớ rõ trước đó còn rất nhiều…

Một đầu Lão Thú bình thường cũng đã cao ba thước, trọng lượng cơ hồ gần 3.5 tấn, sau khi cầm một phần đưa trong nhà cùng Hoàng đế bệ hạ dư lại cũng không ít a. Con Lão Thú kia là do mình sau khi hoàn thành biến dị không bao lâu liền đi săn về chuẩn bị thuần dưỡng, nhưng kết quả vẫn bị mình nổi nóng đập chết. Sau khi đánh chết không lâu chính mình liền đi đàm phán, trong nhà căn bản không có người nào ăn thịt…

Hàng quản gia gật gật đầu: “Ừ, toàn bộ đều bị y ăn sạch, y thực thích ăn thịt Lão Thú, sau khi con rời khỏi y liền vẫn luôn muốn bác làm cho y ăn.”

“Bác liền làm a?”

“Làm a, thấy y vẫn luôn ở bên cạnh bác nhiễu đến nhiễu đi la hét muốn ăn thịt, bác có thể không làm sao? Trước khi cháu trở về không lâu liền ăn một ít, bác mở ra tập phim có diễn viên giả thuyết cho y coi y mới yên tĩnh một chút.”

“Cư nhiên không no chết?” Duy không tự chủ được nhìn về phía bụng của Liệt, cách quần áo, chỗ kia vẫn là bằng phẳng, y mặc chính là quần áo của Duy, coi như là một bộ quần áo đơn giản khoác lên người, theo động tác của thân thể quần áo liền dán ở bụng, có thể thấy được cơ bắp rắn chắc, kiên cố.

Cảm giác được tầm mắt của Duy, Liệt cúi đầu nhìn về phía bụng của mình, sau đó vươn tay sờ sờ bụng, y trầm ngâm một lát, hình như là đang tổ chức ngôn ngữ, không bao lâu, ngẩng đầu nhìn Duy nói: “Cái này là cơ bắp, hùng nam, không thể sinh con…”

Nói xong y vươn tay chỉ vào bụng Duy, nói: “Ngươi là thư nam, sinh con…”

“Sinh cha ngươi chứ sinh.” Duy bình tĩnh trả cho Liệt một câu, ánh mắt kia xoẹt một phát nhìn qua.

Liệt ngậm miệng, tiếp tục ăn thịt.

“Raymond, ngày mai chuẩn bị cho tôi một chiến hạm thường, tôi muốn đi tinh cầu Tani.”

“Bắt Lão Thú?” Tầm mắt của Raymond vẫn chưa từ trên người Liệt rút ra, vừa rồi trong đầu tự hỏi một loạt câu hỏi sao liệt có thể ăn nhiều thịt Lão Thú như vậy, vẫn cứ cảm thấy không thể tin được.

Duy gật gật đầu, hắn rút khăn tay lau miệng đem thịt chưa hề đụng tới đẩy tới trước mặt Liệt: “Nên chuẩn bị đều đã chuẩn bị tốt, bệ hạ không cho ta ra chiến trường, đi tinh cầu Tani hẳn là không có vấn đề.” Lúc mới vừa khôi phục đã từng đi, thời gian này lại càng sẽ không có chuyện gì.

Duy cảm thấy, biến dị của thân thể mình tạo thành tình huống mình về hưu sớm, tuy rằng bệ hạ vẫn chưa tính toán thu hồi quyền lợi trong tay, cũng đúng là lo lắng cho thân thể của mình, nhưng đám người đương quyền cầm chuyện này không buông đã bắt đầu tạo áp lực cho bệ hạ, yêu cầu thu hồi quyền lợi cao nhất trong bộ đội tinh chiến từ trong tay mình.

Hoàng đế bệ hạ cũng rõ ràng, không cho Duy làm chút chuyện, phần quyền lợi này sớm hay muộn sẽ rơi ra ngoài, nhưng lại lo lắng sau khi Duy biến dị thân thể thư nam không thể ra chiến trường như trước, cho nên dưới tình huống còn có thể thừa nhận áp lực kia, liền cứ vậy mà chịu đựng, Duy từng cường điệu chính mình không có nửa điểm biến hóa, chỉ là nhiều một cái hệ thống, nhưng Hoàng đế bệ hạ vẫn là vô cùng lo lắng.

Muốn nói Hoàng đế bệ hạ vì sao lại quan tâm Duy như vậy, cái này phải nói về đống chuyện lộn xộn của thế hệ trước, đã rất lâu, không muốn nhắc lại.

Hai ngày không thấy Liệt dường như lại được giáo dục càng thêm nghe lời, nhưng đối tượng nghe lời lại không bao gồm Duy. Trong quá trình này Duy không có tham dự, cỗ không vui kia lại bắt đầu dâng lên. Đi vào phòng tắm, nước đã được đổ đầy, mặt nước còn không ngừng tỏa hơi nóng, liếc một cái nhìn ô nhiệt độ trên tường, 43 độ. Duy vói tay vào trong nước cảm thụ một chút độ ấm này.

Lắc đầu…

Âm ấm, không quá nóng, đem nhiệt độ nâng lên vài độ, cảm giác nhiệt khí tăng lên rất nhiều, lúc này Duy mới vừa lòng gật gật đầu.

Hàng quản gia mới cùng tên Liệt kia tiếp xúc vài ngày, liền quan tâm tên kia như vậy, chút nhiệt độ đó đừng nói nóng, phải cảm thấy lạnh mới đúng, chính mình cũng không phải thật muốn làm phỏng tên kia, chỉ dọa dọa tên nhóc kia mà thôi.

Ăn cơm xong Liệt được Hàng quản gia mang đến cửa phòng tắm, cửa phòng tắm là đóng lại, Hàng quản gia gõ gõ cửa, thực nhanh, Duy từ bên trong vươn ra nửa người trên, nhìn đến Liệt cùng Hàng quản gia, Duy vươn tay kéo Liệt vào, sau đó nhanh chóng đem cửa khép lại chỉ lộ ra cái đầu ở bên ngoài, rất sợ nhiệt khí bên trong lậu ra khiến Hàng quản gia nhìn thấy rất nhiều hơi nước: “Bác Hàng, bác đi nghỉ ngơi đi, cũng kêu Raymond đi về nghỉ ngơi đi.”

“Sao bác cảm thấy hơi nước nhiều như vậy?”

“Không nhiều, con cảm thấy nước có chút lạnh, điều cao một chút.”

“Không lạnh, 43 độ, thích hợp nhất, Duy, thân thể cháu cảm giác có chút sai lệch với người thường, bình thường 43 độ cháu cảm thấy vừa vặn, nhưng đối với người thường mà nói là hơi nóng, cao thêm chút nữa cháu cảm thấy có chút nóng, người khác khẳng định cảm thấy siêu cấp nóng.”

“Biết rồi, cháu điều thấp chút cho y, bác đi nghỉ ngơi đi.”

“Còn có, chuyện cháu tắm cho y không thể để cho người khác biết, cháu là thư nam, tắm cho hùng nam không phải trượng phu của mình cũng không phải là chuyện tốt gì, tuy rằng hiện tại Liệt xem như là ‘Sủng vật’, nhưng dù sao cũng là hùng nam, nếu để người khác biết cháu muốn gả đi liền càng khó.”

“Đừng nói chuyện này để người biết không ai cưới, cho dù không cho người biết cũng không ai dám cưới.”

“…”

Cuối cùng nói đi Hàng quản gia, Duy đóng cửa lại, xoay người nói với Liệt: “Cởi quần áo.”

Liệt mở to hai mắt nhìn về phía Duy, dường như không nghe hiểu lời của Duy, chờ đến Duy lặp lại một lần, Liệt mới vươn tay kéo quần áo trên người, nói: “Cởi?”

“Cởi!”

Liệt a một tiếng, bắt đầu cởi quần áo. Trước khi đến đây chỉ sợ Liệt đã đem mình trở thành dã thú có một hai tháng, mặc quần áo cởi quần áo đối với y mà nói là chuyện không quá thuần thục, bộ quần áo kia vướng ở trên cổ nửa ngày đều không có biện pháp lấy xuống. Duy ngồi xuống cạnh bồn tắm, rất thích ý nhìn bộ dáng luống cuống tay chân của Liệt.

Quần áo không dễ thoát, Liệt liền nổi lên tính tình, giương nanh múa vuốt nửa ngày liền trực tiếp xé ra. Xẹt xẹt vài tiếng, quần áo đều biến thành vải rách.

“Đi vào.” Duy chỉ vào bồn tắm mệnh lệnh.

Trên người Liệt đã cởi sạch, cả người đều thu hút rất nhiều, mặc kệ là bờ vai rộng hay bờ ngực vững chãi, vùng bụng bằng phẳng mà đầy cơ bắp, còn chỗ phía dưới kia, tuy rằng chỗ đó hiện tại thực bình tĩnh, nhưng vẫn là khiến Duy mắng một câu ‘Cha nó’

Liệt nhìn bồn tắm không ngừng bốc hơi nóng, nước nóng đầy một bồn, y đi đến bên cạnh, nâng chân lên vói vào trong nước.

“Oa!” Liệt thét lên kinh hãi, liên tục lui về sau mấy bước, dựa vào trên tường vuốt nửa ngón chân vói vào trong nước của mình, có lẽ không biết chữ ‘nóng’ nói thế nào, Liệt nhìn Duy, miệng mở ra đóng lại nửa ngày cũng không biết nên nói gì để hình dung cảm giác lúc này. Thời gian vài ngày mặc kệ là Nại Lâm hay là Hàng quản gia, cũng không có biện pháp dạy cho Liệt toàn bộ từ ngữ.

“Nóng?” Duy hỏi.

“Nóng! Đúng, nóng!”

Duy đưa tay vào trong nước, cảm thụ một chút.

“Không nóng a…Thôi, điều thấp cho ngươi một chút đi, nhiệt độ này không phải vừa đủ sao.” Nói xong Duy đem nhiệt độ điều về mức cũ rồi cảm thụ một chút, âm ấm, không có nhiệt độ gì, vốn ngâm mình phải nên là nóng mới đúng. Sau khi chỉnh nhiệt độ xong, Duy nhình về phía Liệt: “Có thể đi vào.”

“Không! Nóng, nóng nóng nóng!” Học được chữ nóng liền liên tục nói bốn, bày ra quyết tâm kiên quyết không đi vào bồn tắm lớn của mình.

Duy nhịn không được khóe mắt run rẩy, thầm nghĩ có cần trực tiếp túm người này ném vào hay không, nhưng trong đầu bỗng nhiên thổi qua một câu “Thượng tướng, ngài phải ôn nhu.”
Ôn nhu…

Duy đưa tay vào trong nước, nụ cười trên mặt nhìn thế nào cũng có chút cứng ngắc, hắn nói với Liệt: “Không nóng, đã chỉnh nhiệt độ hạ xuống, nếu ngươi ngoan ngoãn tắm rửa, ngày mai liền mang ngươi đi bắt Lão Thú.”

“Lão Thú?”

“Có nghe lời hay không? Nghe liền mang ngươi đi.”

Mắt Liệt sáng lên: “Nghe!”

7 thoughts on “thượng tướng chương 16

  1. Rất thích cường thụ🙂
    Bộ này ngưng hơi lâu nên quên luôn tên nhân vật, ta phải chạy đi đọc lại từ đầu đấy >.<

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s