TYKGNT chương 105

Chương 105 Ngụy tình địch

Sắc thái hoàng hôn đã hoàn toàn bị hôn ám thay thế, bóng đêm mông lung dần bao trùm xuống, Long Mặc Viêm đứng ở sau núi giả, rất có ý thơ mà chắp tay sau lưng nhìn trời, có chút cảm khái.

“Lão Đại, ngươi đừng như vậy, một chút cũng không phù hợp khí chất của ngươi.” Huyền Minh đứng ở phía sau Long Mặc Viêm, tung ra một câu không sợ chết.

“Huyền Minh a! Ngươi cảm thấy mệnh của mình rốt cục đã kéo dài bao lâu, ngươi có từng tính qua lần nào chưa?” Dám quấy rầy chính mình trầm tư, phụ thân chỉ cho chút thời gian như vậy, tha tha liền trôi qua.

“Lão Đại a! Ngươi cũng đừng nói những thứ này, nam nhân nhà ngươi chỉ cho thời gian một nén nhang, chẳng lẽ ngươi muốn nhìn thuộc hạ của mình đầu rơi xuống đất sao?” Huyền Minh thực hình tượng mà dùng tay xẹt ngang cổ một cái.

“Ánh mắt tiến bộ, biết lão Đại ta đang kéo dài thời gian, nói đi, hai ngày nay tiểu tử ngươi đi chỗ nào tiêu dao? Không nói rõ ràng chuyện này, ngươi cũng đừng nói chuyện với ta, sau này ta cũng không muốn nghe ngươi nói cái gì nữa.” Ở trong lòng Long Mặc Viêm, Huyền Minh người nam nhân sống mấy chục tuổi này vẫn là bạn thân theo mình hơn mười năm cũng là đồng bạn vào sinh ra tử của lúc trước, sẽ không bởi vì thời không cùng thân phận đổi khác mà có điều thay đổi.

Cho nên nói chuyện cũng thẳng như ruột ngựa không chút quẹo vào.

Hôm nay nếu Huyền Minh không thành thật nói ra, hắn thật sự sẽ không nói chuyện tiếp, ở thế giới này mình chỉ có một người quen cũ là Huyền Minh, nếu thực sự xảy ra chuyện gì, chính mình sẽ thực lo lắng.

“Lão Đại, ngươi thật ác.” Huyền Minh đầu hàng, cũng chỉ có thể đầu hàng, bởi vì hắn hiểu tính tình của lão Đại, nếu hắn không nói thật, đừng nói là nói chuyện, mạng nhỏ của hắn vẫn còn đang treo trên người nam nhân kia.

Bởi vì chỉ có thời gian một nén nhang, Huyền Minh dùng phương thức ngắn gọn nhất nói xong chuyện đã xảy ra trong hai ngày nay, nếu không hôm nay chuyện gì hắn cũng không làm được.

“Làm nửa ngày thì ra là đi gặp tình nhân, cũng thật là có bản lĩnh, có thể thần không biết quỷ không hay từ trong hoàng cung mang ngươi đi, năng lực của nam nhân nhà ngươi cũng không kém. Nói đi! Hôm nay ngươi có chuyện quan trọng gì muốn nói với ta, ta nghe.” Long Mặc Viêm trêu chọc Huyền Minh vài câu liền đi thẳng vào chủ đề.

Huyền Minh nghe Long Mặc Viêm nói cũng không có thời gian đỏ mặt, hiện nay nói chính sự quan trọng hơn. Còn về Tịch, hắn sẽ tìm thời gian giới thiệu cho lão Đại.

Hắn vội vàng trở lại hoàng cung, vẫn là ở dưới tình trạng khuyên can mãi mới để cho Tịch tạm thời buông tay, là vì hai ngày nay chính mình đêm xem tử vi suy tính ra chút manh mối.

Hắn phải để cho lão Đại có chuẩn bị trước trong lòng, đây chính là lão Đại của mình, khi có chuyện quan trọng chính mình đương nhiên đều phải giúp đỡ lão Đại.

Lão Đại ở thế giới này chỉ có hắn đi theo trở về, nếu chính mình không bảo vệ tốt lão Đại, tin tưởng các đồng bạn ở thế giới kia cũng sẽ không đồng ý, không biết chừng còn gây sức ép thân thể mình ở bên kia đến mức nào.

“Chủ tử, kẻ địch của ngươi xuất hiện.” Không biết nói như vậy Lão Đại có hiểu hay không, cũng chỉ có thể ở loại thời điểm rất trọng yêu, Huyền Minh mới có thể chính thức gọi Long Mặc Viêm là chủ tử.

“Ngươi nói lại lần nữa xem.” Kẻ địch, kẻ địch gì? Long Mặc Viêm thực buồn bực.

“Kỳ thật không thể xem như kẻ địch, nhiều nhất tính là một ngụy kẻ địch, dù sao chính là người được định trước trong số mệnh của phụ thân ngươi xuất hiện.” Cái chỗ chết tiệt kia, không phải là hạ lời thề không còn đặt chân vào đại lục Phách Hồn nửa bước sao? Quả nhiên người của chỗ kia chính là da mặt dày, lời thề mình nói cứ vậy mà phá bỏ, có phải là nghĩ rằng thời gian dài sẽ không ai biết lời thề của bọn họ hay không?

Vậy thì thực có lỗi, người biết lời thề của bọn họ có cả đống, Huyền Minh hắn vừa vặn là một trong số đó.

Nhưng chính mình thật không ngờ kẻ địch của chủ tử lại là từ chỗ kia đi ra.

Ra vẻ thần bí, hừ…có cái gì mà thần bì. Có thể thần bí bằng chủ tử nhà ta sao? Chủ tử chính là cường giả xuyên qua thời không mà đến, há là những kẻ quê mùa như bọn họ có thể sánh bằng.

Địa vị của Long Mặc Viêm trong lòng Huyền Minh đã muốn bị tăng lên tới một độ cao vô pháp đánh giá.

“Quả nhiên không phải ta.” Kỳ thật trong lòng Long Mặc Viêm đã sớm lờ mờ đoán được, hắn là một lũ u hồn ngoài ý muốn xâm nhập thế giới này, đương nhiên không có khả năng là duyên phận đã định trước của phụ thân.

Nhưng hắn chính là chen ngang, là giành trước một bước, phụ thân là của hắn, cái gì duyên phận đã định trước đều là vớ vẩn, Long Mặc Viêm hắn chỉ tin nhân định thắng thiên.

“Ách…Chủ tử ngươi cũng quá bình tĩnh đi.” Còn tưởng rằng lão Đại sẽ luống cuống, kết quả lại thực bình tĩnh mà tiếp nhận rồi, làm cho Huyền Minh còn tưởng rằng chủ tử mình sẽ biến sắc mặt có chút nho nhỏ thất vọng.

“Vẻ mặt đó của ngươi là có ý gì, thực thích nhìn lão Đại ta nổi giận phải không?” Long Mặc Viêm rốt cục đem mặt hướng về phía Huyền Minh, ngữ khí bình tĩnh thanh nhã.

“Đây chính là duyên phận đã định trước trong số mệnh của cha ngươi, chủ tử ngươi lại chỉ tỏ vẻ như vậy, rất làm cho ta kỳ quái…” Huyền Minh đã muốn bắt đầu phun tào.

“Ta lo lắng cái gì, phụ thân vốn là phụ thân của một mình ta, người bên ngoài mơ tưởng chen chân vào, ta vì cái gì phải có tỏ vẻ. Bất quá nến người kia dám xuất hiện trước mặt ta, liền phải làm tốt chuẩn bị để chết, bởi vì ai cũng đừng nghĩ cướp đi phụ thân khỏi bên cạnh ta, bao quát cả ông trời.” Cường thế, tự tin, đây là thâm tình, tín nhiệm mà Long Mặc Viêm dành cho Long Tuyệt Phong.

“Chủ tử, ngươi mạnh.” Nguyên lai không phải không để ý, mà là rất để ý, cho nên không cần làm ra phản ứng lớn lao gì, chỉ cần kiên định tin tưởng là tốt rồi. Huyền Minh không thể không đối với chủ tử nhà mình giơ ngón cái lên, thì ra chính mình lo lắng là vô ích.

Chủ tử của hắn đã sớm có chuẩn bị.

“Chủ tử, đến lúc đó giết người có cần ta đưa hung khí lên không?” Người của chỗ kia không dễ dàng giết chết như vậy, hắn phải giúp chủ tử mới được.

“Có thể.” Kỳ thật trong lòng Long Mặc Viêm có chừng mực, nếu Huyền Minh dùng phương thức này nói cho hắn, là bao hàm hai nghĩa, một là làm cho mình có chuẩn bị tâm lý trước, lại nói cho mình đối phương không dễ đối phó.

Thật sự là dụng tâm lương khổ…

Cái tên làm mê tín này đại khái là không thể tiết lộ rất nhiều thiên cơ nên mới uyển chuyển nói với mình như vậy.

“Huyền Minh, nếu người kia cùng phụ thân chạm mặt, sẽ xuất hiện tình huống nào?” Hắn phải đem điều cần biết hỏi ra, để dễ làm dự phòng.

“Theo bình thường vốn sẽ xuất hiện tình huống từ trường hấp dẫn lẫn nhau, nhưng theo thuộc hạ thấy, nếu người kia thực sự xuất hiện trước mặt phụ thân của chủ tử, sẽ trực tiếp bị cha ngài xem nhẹ.” Vì sao Huyền Minh dám nói như vậy? Thật sự là bởi vì Long Tuyệt Phong người nam nhân này đem cả trái tim đều treo trên người chủ tử, hơn nữa còn là một tình yêu độc chiếm yêu nghiệt bá đạo không nói lý, đừng nói nhìn người khác, cho dù là người bên ngoài nhiều liếc mắt nhìn chủ tử một cái, Long Tuyệt Phong người nam nhân đáng sợ kia đều muốn phát cuồng.

Vừa rồi chính mình thiếu chút nữa liền bị cắt lưỡi, lời của nam nhân kia, tuyệt đối không cần coi thành nói đùa, thật sự sẽ chết người.

Đối chủ tử đó là sủng ái đến nghịch thiên, không ai có thể sánh bằng.

“Huyền Minh, ngươi cười thực gian.” Hắn đương nhiên tin tưởng phụ thân sẽ không nhiều liếc mắt nhìn người bên ngoài một cái, hắn tương đối lo lắng chính là mị lực của phụ thân, đó là thật sự vô cùng lớn.

Trước đó không lâu bởi vì sự cuồng mị của phụ thân mà xảy ra một số việc, hình như có người bị hủy ánh mắt.

“Kỳ thật, chủ tử, người kia cũng không nhất định là người đã định trước của cha ngươi.” Manh mối trong lời nói của Huyền Minh đột nhiên quẹo đi.

“Có ý gì?” Huyền Minh này, càng ngày càng thích thừa nước đục thả câu.

“Bởi vì ta tính không ra vận mệnh của phụ thân ngươi, còn có vận mệnh của chủ tử ngươi ta cũng không coi được, mà phàm là người ta tính không ra, sẽ xuất hiện rất nhiều chuyện không thể dùng hai chẽ vận mệnh để khái quát, cho nên…người kia, cũng chỉ tồn tại một nửa cơ hội, chủ tử cố lên, đả đảo hết thảy trở ngại, đem phụ thân ngươi thu vào trong hậu cung giấu đi.” Kỳ thật Huyền Minh là đang hát tuồng đi!

Long Mặc Viêm nhìn thuộc hạ của mình, hắc tuyến trên trán là từng sợ từng sợi chảy ra ngoài.

Bị người như Huyền Minh tính ra vận mệnh thực là một chuyện vô cùng xui xẻo, bởi vì ngươi không rõ ràng lắm rốt cục câu nào là thật, câu nào là giả, hay thuần túy là đùa giỡn ngươi.

May mắn là hắn tính không ra vận mệnh của mình, hắn tuyệt đối tin tưởng những lời này.

“Nói cách khác, người kia kỳ thật chính là một tình địch, nhưng lại không phải là loại thực không xác định, được rồi, ta đã biết, ngươi cũng đã công đức viên mãn, có thể biến.” Phụ thân của hắn là một nam nhân cuồng mị tà tứ như vậy, bị bắt vào hậu cung giấu đi, mệt hắn nói ra được.

“Không phải tình địch, là ngụy tình địch, ngụy kẻ thù.” Vẫn là một người có chút khó giải quyết, hy vọng không cần tạo ra phiền toái gì cho chủ tử, nếu không hắn không để ý lại vào đời một lần, dọn sạch chướng ngại cho chủ tử.

Bất quá…

Công tác dọn sạch chướng ngại này, hình như càng thích hợp Long Tuyệt Phong.

Người nam nhân mà mình làm sao cũng không tính ra vận mệnh, hơn nữa mỗi lần chính mình muốn tính toán theo công thức còn sẽ bị lực lượng thần bí phản phệ.

Con cưng của trời…

Dường như không chỉ đơn giản là con cưng của trời, nếu không mỗi lần tính toán theo công thức, mấy ngày liền đều sẽ cảm nhận được một loại sợ hãi kinh khủng chỉ có Thiên Sư mới có thể cảm nhận được.

Là đang e ngại cái gì?

Long Tuyệt Phong…

Ngươi rốt cục là ai?

Thôi thôi, không cần nghĩ nhiều, chỉ cần y yêu chủ tử là tốt rồi.

Hết thảy mọi chuyện đều sẽ đại cát.

“Ừ ừ ừ, là ngụy, còn chưa đủ tư cách trở thành tình địch của ta, thời gian sắp hết, ngươi trực tiếp rời hoàng cung hay đi theo ta đi ăn cơm chiều?” Huyền Minh, cám ơn ngươi, cám ơn ngươi quan tâm ta như vậy.

Tuy rằng hiện nay thực lực của mình vẫn chưa khôi phục đến thời kì đỉnh cao, nhưng là có nhắc nhở của ngươi, ta sẽ không để cho bất kì nhân vật khả nghi nào tới gần phụ thân, bởi vì phụ thân là của ta.

“Viêm nhi.” Tính thời gian thực chuẩn, đề tài của Long Mặc Viêm cùng Huyền Minh vừa mới chấm dứt, thân ảnh của Long Tuyệt Phong đã đứng ở trên núi giả.

Tay áo tung bay, dưới ánh nến mông lung của hoàng cung, có vẻ cực hạn yêu nghiệt tà tứ. Nhu tình trong mắt, lại chỉ nhằm vào một người thả ra độ ấm.

Long Tuyệt Phong, người nam nhân mâu thuẫn này, mặc kệ là mặt nào đều khiến người ta mê muội.

“Phụ thân…” Ta yêu ngươi a.

One thought on “TYKGNT chương 105

  1. không tin đâu nha, tui chỉ tin Viêm nhi mới là mệnh định hôi, còn cái ngụy tình địch kia éo phải mệnh định đâu thiết nghĩ đó là 1 hiện tượng giả dối nào đó để che dấu người Viêm nhi người thực sự là mệnh định của anh Phong thôi

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s