TYKGNT chương 106

Chương 106 Vũ khí của Long Mặc Viêm

Hai cha con Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm rời đi Phách Hồn Cốc là vì tê, chứng minh thân phận cùng nhập vào gia phả cho tiểu Thái tử, hiện tại những chính sự này đều đã xong xuôi, Long Mặc Viêm cũng đã ăn Huyết Long Thảo, đồng thời Long Tuyệt Phong cũng như nguyện mà đem bảo bối ăn luôn.

Cho nên…

“Cái gì…Các ngươi muốn quay về Phách Hồn Cốc?” Thanh âm của Long Thanh Trảm lớn đến mức suýt nửa thổi bay nóc nhà. Cơ hồ là dùng ánh mắt cùng hung cực ác trừng hai cha con đang ngồi trước mặt mình, chính xác mà nói đôi mắt kia là thẳng tắp dừng ở trên người Long Tuyệt Phong.

Vui đùa cái gì vậy, cầm Huyết Long Thảo của mình lại chưa lo liệu chuyện gì đã muốn đi, có dễ dàng như vậy sao? Kỳ thật nếu không có chuyện của Phong Vô Trần, đối với việc vị nghĩa đệ này muốn chạy đi đâu cũng không liên quan gì tới hắn, tai họa như vậy, vẫn là ít chọc tới mới tốt.

Cho dù hôm nay là ngày quan trọng của Đế quốc Phách Hồn, lễ mừng trăm ngày của Thái tử, cho dù hiện tại trong ngoài cung đều đã muốn vội vàng thành hỗn loạn, cũng không có liên quan gì đến mấy nam nhân giống như lão thái gia trong Long Hồn Điện bọn họ.

Bọn họ chỉ cần nhìn, ngồi vào vị trí là được, những chuyện khác đều không cần bọn họ quan tâm.

Cho nên hai cha con Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm ở thời khắc mấu chốt nói muốn đi cũng không có người dám ngăn lại.

Vấn đề liền xuất hiên trên người Long Thanh Trảm, hiện tại Trần khẳng định đã đến Hoàng Thành, tối hôm qua vào lúc ăn bữa tối, nhìn tên Huyền Minh kia nhìn mình cười gian như vậy là có thể nhìn ra chút manh mối.

Nhưng Trần lại chậm chạp không hiện thân, khiến hắn có loại cảm giác địch trong tối ta ngoài sáng, tâm cũng vẫn luôn treo ở giữa không trung, nửa vời, khiến người thực hoang mang.

Cho nên Phong nhi không thể đi, tuyệt đối không thể đi.

Muốn đi cũng phải mang theo mình mới được, để hắn một mình đối mặt với Trần, trong lòng hắn không có nắm chắc.

“Mọi việc đều đã xong xuôi, ta cùng Viêm nhi trở về.” Trước kia Long Tuyệt Phong tuyệt đối sẽ không nhớ nhà, không ở bên ngoài du lịch 3-5 năm là sẽ không nhớ tới nơi như Phách Hồn Cốc.

Nhưng hiện tại thì khác, Long Tuyệt Phong hận không thể cùng bảo bối nắm tay ở mãi trong Phách Hồn Cốc, trải qua cuộc sống hạnh phúc chỉ thuộc về hai người.

“Về gì mà về, ngươi mới đi ra vài ngày, cho dù ngươi không muốn ở lại, cũng phải để cho Mặc Viêm ở bên ngoài vui đùa một chút, ngươi sốt ruột cái gì.” Long Thanh Trẩm tiếp tục khuyên bảo, thấy Long Tuyệt Phong có vẻ tâm tình rất tốt liền muốn nói nói, tóm lại không thể để bọn họ cứ vậy mà rời đi.

“Viêm nhi cũng muốn trở về.” Trên đùi Long Tuyệt Phong ngồi một thiếu niên Long Mặc Viêm đã 13,14 tuổi, hình ảnh kia không hề có chút đột ngột, ngược lại xung quanh hai cha con hình thành một loại không khí ấm áp, khí thế mười phần.

“Ngươi câm miệng, Mặc Viêm cũng chưa nói gì, đừng tích cực trả lời dùm như vậy.” Mặt đen đối với Long Tuyệt Phong, nhìn về phía Long Mặc Viêm ánh mắt lại hòa nhã hơn nhiều.

“Viêm nhi, hắn hung dữ với ta.” Cá tính của Long Tuyệt Phong là không thể xác định, một người nam nhân, một người nam nhân có tâm tư khó dò, thật sự có thể đem hết thảy bộ dạng cảm xúc hóa suy diễn vô cùng nhuần nhuyễn.

Dù sao ở trong lòng Long Mặc Viêm, không có nam nhân nào có thể bẻ cong sự thật một cách đúng lý hợp tình hơn phụ thân.

“Ta nhìn thấy, phụ thân ngoan.” Giống như dỗ con nít, Long Mặc Viêm đầu tiên là vỗ vỗ bả vai Long Tuyệt Phong, lại kèm thêm một cái môi thơm, khiến cho nam nhân còn đang ủy khuất bĩu môi cười tươi rói.

Long Thanh Trảm nhìn một màn này, gân xanh liền nhảy ra, bọn họ là đang làm gì đó?

“Mặc Viêm, cháu có muốn ở thêm vài ngày hay không, nghe nói cháu từ nhỏ liền ở trong Phách Hồn Cốc, nhiều năm không rời cốc, lần này khó được đi ra một chuyến, thúc thúc mang cháu đi du lãm một trận được không?” Ông chú đáng khinh, lúc này Long Thanh Trảm chẳng khác gì những ông chú đáng khí lừa con nít kia.

Nếu trong tay cầm kẹo que, liền càng hình tượng, Long Mặc Viêm xấu xa nghĩ.

“Thúc thúc, ta muốn cùng phụ thân về cốc.” Ngày hôm qua cũng đã quyết định, phải làm sâu gạo vui vẻ của phụ thân, phụ thân tới chỗ nào hắn liền ở chỗ đó.

“Viêm nhi, chúng ta đi thôi!” Long Tuyệt Phong ngay cả nhìn đều không liếc mắt nghĩa huynh mình một cái, đem bảo bối ôm xuống, nắm tay bước đi, không chút lưu luyến.

“Các ngươi đứng lại đó cho ta, hỗn tiểu tử nói đi…ngươi rốt cục muốn cái gì?” Tuyệt đối có mục đích, chính mình hiểu rất rõ Phong nhi, nếu y thực sự muốn đi, lấy tính tình của y sẽ không nói cho bất kì ai, muốn đi liền đi.

Hiện tại cố ý nói ra trước mặt mình, là làm cho mình sốt ruột, còn ở ngay trước mặt mình đào hầm, cũng đang chờ mình nhảy xuống.

Mà chính mình biết rõ là một hố to, vẫn là không thể không nhắm mắt lại nhảy xuống.

Ngay lúc Long Thanh Trảm giơ chân gọi lại Long Tuyệt Phong, Long Mặc Viêm thấy được, trên mặt phụ thân lộ ra một nụ cười tà đến không thể tà hơn được nữa.

Thúc thúc thật là xui xẻo, lại bị phụ thân hãm hại.

“Viêm nhi, không phải con nói cùng tiểu quỷ kia rất có duyên sao? Chúng ta đi xem náo nhiệt đi.” Vốn là muốn đi, Long Tuyệt Phong lại không đi nữa.

“Nghĩa huynh, lần này là lần đầu tiên ngươi thấy Viêm nhi, hẳn là phải đưa lễ gặp mặt coi được mới nói đi qua, Viêm nhi thiếu một binh khí vừa tay, ngươi xem rồi lo liệu đi! Đúng rồi, đừng lấy một ít vật phàm ra mất mặt xấu hổ, Viêm nhi, nhất định phải xứng thứ tốt nhất thế giới.” Ánh mắt dừng ở trên người Long Mặc Viêm, vô cùng ôn nhu.

Vì thế, Long Tuyệt Phong nói xong liền nắm tay Long Mặc Viêm rời đi Huyết Long Điện, mà Long Thanh Trảm đã muốn ở trong Huyết Long Điện hoàn toàn hóa đá.

Làm cho Long Kỳ ẩn thân ở một nơi bí mật gần đó không nỡ nhiều nhìn một cái.

Gia chủ a! Lần này ngài xuất hiện trước mặt cốc chủ liền đã định trước sẽ bị ăn hiếp thực thảm thực thảm, không bằng trở lại bên người đảo chủ, ít nhất sẽ không bị ăn hiếp thảm như vậy, hiện tại lộ diện nhiều nhất bị đảo chủ kéo lên giường mấy ngày mấy đêm không xuống giường được mà thôi, ngài là đang chống chế cái gì?

Hiện tại tốt lắm, cốc chủ đã lên tiếng, ngài đành phải thừa nhận.

“Phụ thân, vì sao binh khí của Viêm nhi không phải là phụ thân cho ta, mà là muốn tìm thúc thúc lấy?” Ở trước mặt Long Tuyệt Phong, Long Mặc Viêm chính là một thiếu niên 14 tuổi đơn thuần, có thể bốc đồng làm nũng, có thể xấu lắm.

Tuy rằng những điều này là do phụ thân thường dùng, rất nhiều thời gian cũng làm cho mình cảm thấy đau đầu, nhưng hắn vẫn cứ cảm thấy vô cùng hạnh phúc, vui vẻ.

Hắn chính là nhi tử của phụ thân, bảo bối của phụ thân, ái nhân của phụ thân, cũng phụ thân mười ngón tay đan chéo, tương thủ gắn bó.

“Nguyên lai nãy giờ Viêm nhi không nói gì là bởi vì chuyện này.” Đem bảo bối bảo hộ lại, vị trí này tuy rằng tuyệt hảo, tầm nhìn trống trải, cũng không dễ bị phát hiện, nhưng là có chút nguy hiểm.

Có chút rất cao…

Chôc này là một cây cổ thụ cao nhất trong Ngự Hoa Viên, lần ngự yến này Hoàng Cung thiết lập trong Ngự Hoa Viên, không chỉ có văn võ bá quan, còn có chủ nhân của các thế lực lớn đều đến đây.

Đây là đại lục Phách Hồn, Đế quốc Phách Hồn, Hoàng quyền cao nhất, ở trên giang hồ cũng có địa vị siêu nhiên. Cho nên loại cục diện này không tính là gì.

Mà lúc này hai người Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm cũng chưa đi lộ tuyến bình thường, mà là ngồi trong tán cây rậm rạp của cổ thụ, có thể nhìn thấy hế thảy mọi việc xảy ra dưới đất.

“Ta chỉ muốn phụ thân cho ta, bằng không Viêm nhi tự mình đi tìm.” Kỳ thật có binh khí hay không đều không sao, chính mình vẫn là không quá thói quen vũ khí lạnh, đã dùng súng quen rồi.

“Viêm nhi, phụ thân cũng rất muốn tìm cho con, nhưng là Thích Hồn Tiên lại ở trong tay lão già kia.” Nếu như nói Thích Huyết Kiêm là bảo vận trấn cốc của Phách Hồn Cốc, vậy thì Thích Hồn Tiên chính là bảo vật trấn tộc của Long gia.

Bởi vì chính mình không thích dùng cây roi kia, cho nên lúc trước cũng không tìm lão già kia lấy, hiện tại thì khác, lúc trước ở Phách Hồn Cốc chính mình đã từng thấy Viêm nhi sử tiên.

Bảy trưởng lão kia vũ khí gì cũng đều có dạy cho Viêm nhi, nhưng chỉ khi nhìn thấy Viêm nhi sử tiên, mắt của mình chớp cũng không chớp.

Nhìn thế nào cũng muốn đui mù, trên đời này không còn ai có thể càng thích hợp sử tiên hơn Viêm nhi, thanh nhã, lạnh nhạt, trong mắt lại mang theo ngoan tuyệt, thực mê người.

Thích Hồn Tiên, sao càng nghe càng mơ hồ.

Thích Huyết Kiếm, thật đúng là một quái kiếm âm ngoan khát máu, giờ này lại bất ra một cái Thích Hồn Tiền, có thể càng thêm huyền huyễn một chút sao?

Bắt đầu từ lần đầu tiên nhìn thấy đám Cầu Vồng trưởng lão của Phách Hồn Cốc, Long Mặc Viêm liền có loại cảm giác đang ở một đại lục kỳ lạ. Sau đó chính là tuổi của gia gia, tuổi của thúc thúc, còn có dung nhan trẻ trung như vậy.

Sau đó lại thấy đám lão xương cốt giống như nho tiên kia, trong lòng Long Mặc Viêm liền có loại cảm giác thực kỳ lạ.

Mình rốt cục là đi đến một thế giới như thế nào, vẫn luôn lộ ra một cỗ khí tức thần bí kỳ diệu.

Còn có chuyện của Huyền Minh…

“Phụ thân, Viêm nhi có thể không muốn sao?” Kỳ thật Long Mặc Viêm vẫn là không muốn lấy đồ vật không phải do phụ thân đưa.

“Không thể, Viêm nhi không cần để ý, kỳ thật Thích Hồn Tiên cũng là của phụ thân, chính là vẫn luôn để lão già kia bảo quản.” Đồng thời cũng là binh khí mà lão già kia dùng đã nhiều năm, lần này y muốn lão già kia bị rút sạch máu.

Năm đó dám thiết kế y, trước khi y hoàn toàn nguôi giận, y liền không tính toán dễ dàng buông tha vị nghĩa huynh tốt kia.

“Sao phụ thân lại đột nhiên muốn đưa binh khí cho Viêm nhi, còn là roi?” Mặc dù kiếp trước mình đối roi đặc biệt thiên vị, trừ bỏ súng ống, vũ khí mình thường dùng là một trường tiên cực kỳ đặc biệt.”

“Bởi vì phụ thân cao hứng.” Chuyện này y vẫn luôn ghi tạc trong lòng, chỉ chờ lão già kia hiện thân liền muốn về cho Viêm nhi.

Viêm nhi của y đương nhiên phải dùng đồ vật giống y, Thích Hồn Tiên vốn là vật của tộc trưởng Long gia. Cho Viêm nhi dùng là thích hợp nhất.

Long Tuyệt Phong vừa nói vừa ôm chặt bảo bối của mình.

“Được rồi, nhưng nếu ta không thích, phụ thân không được cứng rắn đưa ta.” Yêu cầu của hắn chính là rất cao.

“Viêm nhi tuyệt đối sẽ thích.” Long Tuyệt Phong cũng là vô cùng tự tin.

“Mau nhìn, Thiên Dạ bọn họ đến đây.” Long Mặc Viêm cùng Long Tuyệt Phong ngồi trên nhánh cây thô to, chân đung đưa giữa không trung, nhìn qua vô cùng thư thái.

Đi vào Ngự Hoa Viên là Hoàng đế Long Thiên Dạ cùng Hoàng hậu Viễn Quang ôm tiểu Thái tử Long Diệu Hồn, Long Thanh Trảm cũng không có hiện thân.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s