lĩnh chủ chương 54+55

Chúc mọi người có 1 ngày 8-3 vui vẻ nhé ~~
Dạo này ta đang bù đầu với tiểu luận và thuyết trình nên ko ra chương mới được các nàng thông củm cho ta nha khi nào thảnh thơi lại ta nhất định sẽ bù đắp cho mọi người ^^

54, chương thứ năm mươi bốn . . .

Người Tống Mặc phái đi thành Tây Bắc mang tin tức trở về, nội dung thư Swan trả lời rất ngắn, sau khi xem xong, giữa mày Tống Mặc nhất thời nhăn lại một tòa núi nhỏ.
Hắc Viêm hạ lệnh muốn tiêu diệt Gilliland?
Tống Mặc nhu nhu trán, không biết vì sao Hắc Viêm lại đưa ra mệnh lệnh này. Vắt hết óc, Tống Mặc chỉ nghĩ tới hai loại khả năng, cậu cổ động lính đánh thuê đòi kim tệ, cùng với quyển sách X cậu để lại trong cung.
Nhưng kim tệ chia cho lính đánh thuê đều là của lĩnh chủ và quý tộc Obi, Hắc Viêm không bỏ ra một phân tiền, hắn không tất yếu vì vậy tìm phiền toái cho mình.
Sách X… Trừ khi con rồng này bất lực, nếu không, là một nam nhân nhìn thấy loại sách này, sẽ không phải muốn đem người tạo ra nó răng rắc chết đi?
Hai loại khả năng đều bị phủ định, đầu óc Tống Mặc bị trộn thành một đống tương hồ.
Đó là bởi vì cái gì a? Cậu rốt cuộc chọc tới chỗ nào của con rồng đầu to bụng phệ này a? Hay là con rồng kia một tháng sẽ có vài ngày mất cân đối nội tiết?
“A!”
Tống Mặc ôm đầu, tựa lưng vào ghế ngồi hét một tiếng thật to, dọa lão quản gia John vừa mới đẩy cửa đi vào nhảy dựng.
“Lĩnh chủ đại nhân, ngài làm sao vậy?”
Tống Mặc cả người vô lực nằm úp sấp đến trên bàn, đầu chôn giữa hai tay, rầu rĩ nói: “Quản gia, chúng ta gặp phiền phức lớn rồi…”
“Cho dù có phiền phức lớn, cũng luôn luôn có biện pháp giải quyết. Lĩnh chủ đại nhân, ngài không cần uể oải như vậy.”
“Phải không?” Tống Mặc ngẩng đầu, một tay cầm tóc, “Nhưng nếu phiền phức này rất khó giải quyết thì sao?”
“Tôi có thể hỏi một chút phiền phức này rốt cuộc là cái gì không?”
“Quốc vương Obi.”
“…” Thần sắc lão John cứng ngắc một chút, “Ngài xác định không nói sai?”
“Không hề.”
“…”
“Quản gia, ông đi đâu vậy?”
“Thu thập vàng bạc châu báu cho ngài, chuẩn bị chạy trốn.”
“…”
Trong thư Swan nói, mệnh lệnh của Hắc Viêm là hủy diệt Gilliland. Tống Mặc không cho là mình mang theo lĩnh dân chạy trốn xong thì mọi sự đại cát. Tống Mặc từng nhìn thấy cảnh tượng quân đội Obi tấn công vương thành Sabi, cậu cảm thấy may mắn là Hắc Viêm hạ lệnh thành Tây Bắc xuất binh, chứ không phải là một đội quân phái ra từ vương thành. Nếu không, ngay cả mình cũng không có thời gian chuẩn bị, đã bị người ta đánh sập hang ổ.
Bức tường ở biên giới kia chỉ có thể ngăn cản lợn rừng, căn bản là không có cách nào ngăn cản vũ khí công thành, làm cho cậu cảm thấy dở khóc dở cười là mấy thứ này vẫn do mình “phát minh” ra.
Trốn xuống dưới đất thì cũng được, nhưng cũng không thể đi xuống rồi không lên lại đi? Sớm muộn gì cũng bị đói chết vì không có thức ăn.
Dùng tranh nghệ thuật uy hiếp Swan? Người ta cho cậu mật báo, việc này quả thật Tống Mặc làm không được. Huống chi không có Swan thì vẫn còn những người khác. Tóm lại, lần này Gilliland thật sự gặp phải phiền phức lớn. Khả năng giải quyết bằng hòa bình, cơ bản là gần bằng không.
Cái đầu của Tống Mặc bị cào cho thành cái tổ chim, cậu thực sự không tưởng tượng nổi, một quốc vương, lại tìm đến mình để gây phiền phức, tính làm chuyện gì vậy? Giống như là nguyên thủ quốc gia đột nhiên muốn tiêu diệt một trưởng thôn, khoảng cách về cấp bậc này cũng quá lớn rồi.
Hai má dán trên mặt bàn lạnh lẽo, Tống Mặc nhắm mắt lại, lại một lần nữa cảm nhận được sự bất lực của bản thân. Cậu có vũ khí tiên tiến nhất trên thế giới này, nhưng ở trước mặt người có sức mạnh tuyệt đối, vẫn là một con tép nhỏ chỉ có thể cong mình.
Trong mắt Hắc Viêm, có lẽ chỉ cần động chân một tí, mình liền bị dẫm nát dưới chân.
Ngoan cố chống cự tuyệt đối không sáng suốt, vậy phải làm thế nào…
Tinh thần Tống Mặc sa sút cũng không duy trì lâu lắm. Cậu hiện tại không phải là một trạch nam chỉ cần mình no bụng, mọi sự không cần lo lắng, cậu là chủ nhân của một lãnh địa, nơi này hơn bốn trăm người còn muốn trong cậy vào cậu mà ăn cơm sống sót đấy.
Tục ngữ nói rất đúng, dựa núi núi đổ, dựa sông sông ngập, dựa người người chạy. Chuyện tới trước mắt, vẫn phải dựa vào chính mình. Một người nam nhân, nên có trách nhiệm của mình. Thời gian còn lại cho cậu cũng không nhiều, cậu phải nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng.
“Quản gia, triệu tập mọi người, ta có chuyện tuyên bố.”
“Tuân mệnh, lĩnh chủ đại nhân.”
Ba mươi phút sau, người Gilliland, địa tinh, Chu Nho, huynh đệ người lùn, tám tu sĩ Harrod, còn có Touro dẫn dắt người Sabi, đều tụ tập trong đại sảnh của phủ lĩnh chủ.
Đại sảnh đầy đủ rộng mở, hơn bốn trăm người có đứng có ngồi, mỗi người đều có thể mơ hồ cảm thấy khả năng có chuyện lớn phát sinh.
Tống Mặc đẩy cửa đi tới, một thân chính trang, hông đeo trường kiếm, biểu tình nghiêm túc nhìn toàn thể xung quanh. Sau đó, trước mặt hơn bốn trăm người, tám trăm con mắt đang nhìn chăm chú, một tay chống người lấy đà, nhảy xuống!
Động tác thật lưu loát, dáng người thật tiêu sái, đáng tiếc không phải nhảy lên lưng ngựa, mà là nhảy lên bàn ăn.
Mọi người ở đây: “…”
Dưới sự trầm mặc, muốn phun tào cũng không tìm được thời điểm thích hợp.
Tống Mặc đứng ở trên mặt bàn, vỗ vỗ tay, tiếng vỗ tay thanh thúy nhất thời hấp dẫn lực chú ý của tất cả mọi người, cậu nói thẳng vào vấn đề: “Vội vàng triệu tập mọi người đến cùng một lúc, bởi vì ta có một chuyện muốn tuyên bố, Gilliland, gặp phải phiền phức lớn.”
Tống Mặc nói xong câu đó, vốn tưởng rằng sẽ xuất hiện âm thanh xì xào nhưng lại không xuất hiện, mọi người vẫn duy trì tư thế như mấy phút trước, mắt cũng không nháy nhìn chằm vào cậu.
Tống Mặc ho nhẹ một tiếng, ân, tốt lắm, thoạt nhìn tố chất tâm lý của mọi người đều thực vượt qua thử thách!
Sau khi Tống Mặc nói nội dung trong thư của Swan xong, mọi người rốt cục ồn ào, nhưng nội dung lại không giống chút nào so với dự đoán của cậu.
“Lĩnh chủ đại nhân, ngài nói là quân đội thành Tây Bắc muốn tới tấn công chúng ta?”
“Đúng vậy.”
“Chính là đám kỵ binh từng bị ngài bỏ tù kia?”
“Có thể nói như vậy.”
“Đám kỵ binh từng bị cướp sạch?”
“… Cái này…”
Không đợi Tống Mặc nói xong, người Gilliland ở đây đều đứng lên hoan hô, các nam nhân hò hét cướp ngựa cướp áo giáp cướp kim tệ, các nữ nhân hưng phấn kêu xé áo lột quần, ngay cả lão nhân và hài tử cũng mặt đỏ gay, mang theo nụ cười dữ tợn.
Nhóm địa tinh trải qua sự kiện tranh vẽ nghệ thuật thân thể của Swan, đơn giản giới thiệu một chút giao phong lúc trước của lĩnh chủ đại nhân với tiền nhiệm đội trưởng đội kỵ binh là Tổng đốc Swan với nhóm Chu Nho vốn có quan hệ không tồi cùng họ.
“Lĩnh chủ đại nhân anh dũng, đơn độc một mình xung phong về phía trước, vung trường kiếm, thế tiến như bẻ cành khô, đánh ngã hơn năm mươi kỵ binh té trên mặt đất!”
Tạm thời không nói đến thành ngữ nhóm địa tinh dùng có đúng hay không, cũng không bàn đến những lời này của bọn họ có bao nhiêu yếu tố khuếch đại, mặc kệ những người khác có tin hay không, dù sao thì nhóm Chu Nho tin.
Phản ứng của Harrod cùng vài tu sĩ đối với chuyện này thập phần bình tĩnh, dù sao bọn họ cũng đã quen trải qua ngày bị giáo hội đuổi giết hàng năm, Gilliland có thể thắng lợi đương nhiên là tốt, vạn nhất thua, cùng lắm thì lại trốn chạy. Chẳng qua, cái tên da mặt dày kia, lại một lòng suy nghĩ vì nhóm lính dân, có khi sẽ khiến người ta muốn đâm một kiếm, nhưng cũng có khi khiến người ta không nhịn được kính nể từ đáy lòng, nếu chết thật rồi…
“Harrod.”
Nhóm tu sĩ tụ tập đến bên người Harrod, một bộ muốn nói lại thôi, Harrod nhìn nhóm tu sĩ, hỏi thăm: “Có chuyện gì muốn nói sao?”
“Vâng, Harrod.”
Ba người Mora đi theo Harrod qua Obi mở miệng đầu tiên, “Chúng ta đã trải qua rất nhiều, vốn chúng ta đã bị giáo hội đánh dấu là phản đồ, trong những ngày liên tục bị đuổi giết và chạy trốn, lĩnh chủ Gilliland đã thu lưu chúng ta, cho dù chúng ta là đồ đệ vô sỉ không giữ lời thề, chúng ta cũng biết đến ơn này.’’
“Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy sao?”
“Đúng vậy.”
Nhóm tu sĩ đều gật đầu, Harrod quay đầu nhìn về phía Tống Mặc đang đứng ở trên bàn ngạc nhiên bởi vì phản ứng của người Gilliland người phản ứng, nở nụ cười.
“Nếu có thể có một nơi không bị thế lực của giáo hội ảnh hưởng cho chúng ta sinh sống, vậy thì liền dùng hết khả năng của chúng ta bảo vệ nó đi.”
Ý kiến người Sabi bên Touro chia thành hai phe, một bên cho rằng chuyện này không liên quan đến bọn họ, vốn dĩ bị Tống Mặc dùng vũ lực kéo đến nơi này, không bằng nhân cơ hội này mà rời đi. Một bên khác lại cho rằng không thể bỏ mặc, Tống Mặc không dùng thái độ với tù binh mà đối đãi bọn họ, bọn họ không thể buông tay mặc kệ.
“Ở trong mắt người Sabi, chúng ta là tội phạm bị truy đuổi, heo chó không bằng. Ở trong mắt người Obi, chúng ta vẫn là một đám tội phạm, một đám giun dế.” Touro trầm mặc một hồi, nói tiếp: “Ở trong này, chúng ta là người.”
Các nam nhân đều trầm mặc.
Tống Mặc không có lưu ý phản ứng của đám người Harrod và Touro, sau khi kinh ngạc, cậu bắt đầu giải thích với nhóm lĩnh dân, lần giao chiến với kỵ binh thành Tây Bắc này, tuyệt đối không giống với lần trước kia.
“Mục đích của bọn họ không phải đến để cướp bóc.” Tống Mặc đề cao thanh âm, “Bọn họ là tới giết người !”
Câu nói của Tống Mặc làm cho đại sảnh im lặng trong vài giây, nhưng lập tức, tiếng nói của nhóm lĩnh dân lần thứ hai vang lên: “Đi hắn XX! Lão tử không sợ!”
“Lĩnh chủ đại nhân, có ngài ở đây, chúng tôi cái gì cũng không sợ!”
“Để cho bọn họ tới đi, tới một kẻ giết một kẻ, đến hai kẻ giết một đôi!”
Lão White tóc trắng xóa một tay giơ gậy chống lên, dùng âm thanh khàn khàn mà hô: “Lĩnh chủ đại nhân, không có ngài, chúng ta đều sẽ đói chết, vì ngài, vì Gilliland, liều mạng với bọn họ!”
“Liều mạng!”
“Đừng hòng đến Gilliland diễu võ dương oai!”
Các nam nhân nắm chặt nắm tay, giơ cao cánh tay lên, rống lớn, các nữ nhân cũng xắn tay áo lên, vài đầu bếp nữ cao lớn vạm vỡ, càng dùng tư thế múa đao thái thịt giết mổ lợn rừng, lớn tiếng kêu:”Lão nương muốn lột sạch chúng, cạo lông, lột da đem đi hầm!”
Tống Mặc muốn nói với nhóm lĩnh dân cái gì đó, nhưng thanh âm của hắn lại nghẹn trong cổ họng, một chữ cũng không phun ra nổi.
Lão quản gia John đi đến bên cạnh Tống Mặc, ngửa đầu nhìn về phía Tống Mặc đứng ở trên bàn, lần đầu tiên có vẻ chân tay luống cuống, mở miệng nói rằng: “Lĩnh chủ đại nhân, chúng ta đều là lĩnh dân của ngài, là trường thương trong tay ngài, là lá chắn của ngài.”
Âm thành của lão John cũng không lớn, lại kỳ dị rơi vào trong tai mỗi người. Nhất thời, tiếng la ầm ĩ ngừng lại.
Tống Mặc cúi đầu nhìn về phía lão John, lão John nở nụ cười, nụ cười này, làm cho Tống Mặc nhịn không được đỏ hốc mắt.
Lão quản gia của mình, luôn nghiêm trang chững chạc, nghiêm túc lỗi thời. Giờ này khắc này, ánh mắt nhìn mình, lại như là đang nhìn một hài tử đang cần sư che chở.
“Lĩnh chủ đại nhân, chúng tôi sẽ bảo vệ ngài. Thỉnh ngài dẫn dắt chúng tôi, đuổi đi mọi địch nhân khiêu chiến với Gilliland!”
Lão John nói chính là một tín hiệu, tất cả lĩnh dân lần thứ hai hô to lên, lúc này đây, địa tinh, Chu Nho, cùng huynh đệ người lùn, đều tiến vào gia nhập.
Bọn họ sinh hoạt tại Gilliland, cũng nghĩ tiếp tục sinh hoạt tại đây, từ hôm nay trở đi, bắt đầu từ giờ khắc này, bọn họ đều là người Gilliland!
Harrod cùng nhóm tu sĩ nhóm đứng ở phía sau đám người, khom người đối với Tống Mặc, Touro và người Sabi, tay phải nắm lại, đánh ở trên lồng ngực của mình, bọn họ sẽ cùng người Gilliland bảo hộ này vùng đất này.
Just Meyer đứng ở bên cạnh lan can lầu hai, nhìn tất cả những chuyện xảy ra trong đại sảnh. Jarreau đứng ở một nơi cách hắn không xa, hai người khó có được thời điểm sống chung hòa bình như vậy.
“Tinh linh, tính toán nhúng tay sao?”
Jarreau chỉ lạnh như băng nhìn hắn một cái, cái gì cũng không nói xoay người rời đi. Mái tóc dài màu vàng theo động tác của y mà xẹt qua không trung, giống như ánh sáng chói mắt.
Người lùn Rod đứng ở gần Just Meyer thở dài nói: “Tinh linh đều một đám kiêu căng lại không được tự nhiên.”
“A?” Just Meyer nhìn về phía Rod kia trương tràn đầy đại hồ tử mặt, “Thoạt nhìn, chúng ta đối với tinh linh này, cùng một quan điểm.”
“Cho dù ta không thích tinh linh, nhưng vẫn chán ghét Ma tộc.” Rod ồm ồm nói, “Ta nếu mà muốn trợ giúp cái tên kia, chắc chắn đầu óc ta là bị nước vào! Ma tộc, ngươi sẽ không phải thừa dịp ta không chú ý, hạ chú ngữ gì đó với ta?!”
Just Meyer cười cười, ngón tay thon dài trắng nõn những sợi tóc xõa trước ngực, “Có lẽ, ai biết được?”
“Ngươi quả nhiên là trời sinh một đôi với tên kia!” Rod tức giận vỗ búa, “Đều là âm hiểm giả dối!”
“Cám ơn lời khen, ta sẽ ghi tạc lời chúc phúc của ngươi ở trong lòng.”
“…” Hắn còn muốn nói thêm một thứ nữa, đó là da mặt dày không biết xấu hổ giống nhau!
Trong khi cảm xúc của quần chúng người Gilliland kích động, xoa tay chuẩn bị đánh nhau với địch, trong phủ của tân tổng đốc thành Tây Bắc, Swan cùng với thủ hạ tâm phúc của hắn vẻ mặt u sầu.
Đội trưởng đội kỵ binh do Swan tự mình đề bạt mở miệng nói: “Tổng đốc đại nhân, thật sự phải làm như vậy sao?”
“Đây là mệnh lệnh quốc vương tự mình ký tên.”
“Nhưng…” Tất cả nhược điểm của bọn họ đều nằm trong tay của lĩnh chủ Gilliland kia, vạn nhất tên kia bị bức đến nổi nóng, muốn cá chết lưới rách, đem “Nghệ thuật hình thể” của bọn họ nói ra, bọn họ liền muốn dùng mặt mà quét rác.
Kỵ binh đội trưởng còn lo lắng về vấn đề tranh chân dung, Swan lại tại lo lắng một khi khai chiến, chỉ sợ mình sẽ không chiếm được bao nhiêu tiện nghi ở Gilliland.
Có lẽ người khác không biết, nhưng hắn rất rõ ràng, ngoại trừ những vũ khí công thành đã bán cho hắn, trong tay Tống Mặc khẳng định còn có càng nhiều vũ khí uy lực thật lớn. Không cần nói gì nhiều, chỉ là cung nỏ liên hoàn cũng đã đủ uy hiếp được nhóm kỵ binh dưới tay hắn.
Vừa nghĩ tới hậu quả có khả năng sinh ra khi đánh nhau cùng với Tống Mặc, đầu của Swan liền muốn chia nửa ra. Huống chi Tống Mặc còn có thể giúp hắn kiếm được lượng lớn kim tệ, chính mình tự tay đem tài lộ cắt đứt, cho dù là Swan, cũng sẽ thịt đau.
Sai người mang tin tức truyền cho Tống Mặc, có thể hay không Tống Mặc có thể nghĩ ra biện pháp giải quyết tốt nhất.
Thở dài, Swan vỗ vỗ cái trán, hắn nhất định là điên rồi.
Đúng lúc này, người hầu báo lại, thủ đô lại có mệnh lệnh mới đưa về, lúc này đây, người ký phát mệnh lệnh chính là Tể tướng đại nhân. Mặc dù là công văn chính thức, nhưng mà con dấu cũng là con dấu tư nhân, đưa theo con đường tư nhân của Tể tướng đại nhân.
“Mệnh lệnh mới?”
Swan mở bao thư ra, một trang giấy mỏng manh mở ra, mấy chữ ngắn ngủn, hắn lại nhìn gần cả giờ đồng hồ.
Hắn không phải là, hoa mắt ?
Dựa trên công văn có thể hiểu rằng: Đem Tống Mặc Gilliland mang về thủ đô, còn sống, quốc vương muốn.

55, chương thứ năm mươi lăm . . .

Mệnh lệnh của quốc vương và mệnh lệnh của Tể tướng cùng đặt ở trước mặt, Swan hoàn toàn lâm vào hoang mang và bất đắc dĩ. Gilliland phải đánh, lĩnh chủ Gilliland phải bắt, mà còn phải bắt sống? Quốc vương muốn, muốn đến để làm gì…
Hai tay Swan ôm đầu, biết vậy chẳng làm. Sớm biết như vậy thì không nên xử lý Farvey, đây toàn là những chuyện gì a.
Đội trưởng đội kỵ binh nhìn bộ dạng khổ bức của Swan, âm thầm vỗ vỗ ngực, quả nhiên, so với làm người quyết định, vẫn là làm một tay đấm thì tốt hơn.
Cuối cùng, Swan cũng không nghĩ ra biện pháp giải quyết nào cho tốt. Bày ở trước mặt hắn chỉ có một con đường, dẫn binh tấn công Gilliland, sau đó bắt Tống Mặc lại, trói chặt, đưa về thủ đô.
“Đơn giản như vậy thì tốt rồi…”
“Tổng đốc đại nhân?”
“Không có gì, ta còn muốn suy nghĩ một chút, ngươi lui xuống trước đi đi.”
“Tuân mệnh.”
Sau khi đội trưởng đội kỵ binh rời đi, Swan nghĩ nghĩ, lại viết một bức thư ngắn, phái người hầu đưa đi Gilliland. Một tầng quan hệ của hắn cùng với Tống Mặc luôn lén lút, không hy vọng bất luận kẻ nào biết.
Khi người hầu mang thư đi về Gilliland, Tống Mặc đang tổ chức mọi người trong lãnh địa bắt đầu gia cố tường vây, ở những chỗ bí mật của tường vây khoét ra một lỗ để bắn, đồng thời sai huynh đệ người lùn tăng cường chế tạo vũ khí. Tốc độ chế tạo pháo cối quá chậm, tạm thời để qua một bên, công tác chủ yếu hiện tại của Kir Tom và Mark Thomson là chế tạo súng trường và cung nỏ liên hoàn.
Ba thợ rèn Itor và Hassan, mang theo nhóm học trò bắt đầu chế tạo số lượng lớn vũ khí phòng vệ, rút nhỏ một số đầu thạch khí và giường nỗ, đủ để đả kích một cú trí mạng đến quân địch.
Người lùn Rod liên hệ vài bằng hữu, lượng lớn khoáng thạch được đưa đến Gilliland. Lò luyện thép của huynh đệ người lùn ngày đêm không ngừng tỏa khói đen, âm thanh đinh đinh đang đang khi thợ rèn đánh lên sắt thép cũng không hề dừng lại một lát.
Lượng lớn thuốc nổ được chế tạo ra, đạn dược cho máy bắn đá, đạn cho sung trường, cơ hồ xếp thành ngọn núi nhỏ.
Johnson và Touro mang theo các nam nhân gia tăng huấn luyện, kiếm thuật của Harrod và tám tu sĩ khiến người ta nhìn với cặp mắt khác xưa. Tám người này cầm trường kiếm cùng với khiên trong tay, vây thành một vòng, dựa vào lẫn nhau, muốn công phá bọn họ, cũng không phải là một chuyện dễ dàng, loại trận hình này, khiến Tống Mặc nhớ tới viên trận của người La Mã cổ. So sánh với những tu sĩ này khi xuất ra, kiếm thuật các nam nhân học được ở trong đại binh của thành Tây Bắc căn bản không đủ để ngó tới.
“Nếu có thêm bốn người dùng trường thương, cho dù kỵ binh nhiều gấp đôi, cũng không làm gì được chúng ta.” Harrod vừa lau mồ hôi trên mặt vừa nói.
Tống Mặc nhìn nhóm tu sĩ giải tán trận hình, diễn tập phương pháp dùng trường kiếm và cái khiên để tấn công kẻ địch cùng bảo vệ mình, nói rằng: “Ta nghĩ rằng giáo hội đều là kỵ binh.”
“Bí mật bị người khác biết đến, sẽ không còn là bí mật.” Harrod buông khăn mặt, nhìn về phía Tống Mặc, “Giáo hội Quang minh kể từ khi hình thành ở trên đại lục đến giờ đã mấy ngàn năm, phát triển đến hiện tại, cũng không phải chỉ dựa vào giáo lí cùng với những kỵ sĩ giương cao mũi kiếm chính nghĩa.”
Tống Mặc quay đầu nhìn về phía Harrod, đột nhiên hỏi thử: “Các ngươi bị kỵ sĩ đuổi giết, ngoại trừ cướp muội tử tìm kích thích, có phải hay không cũng có liên quan tới cái này?”
“Lĩnh chủ đại nhân, ngài thật sự rất thông minh.” Harrod thu hồi biểu tình thoải mái, trở nên nghiêm túc lên, “Chúng ta đã từng thề, không lộ ra bí mật này trước bất kỳ ai, hiện tại lời thề bị chúng ta tự đánh vỡ .”
“Cho nên?”
“Cho nên, làm được lợi giả, ngài phải phụ tránh với chúng ta!”
Phụ trách? Cằm Tống Mặc thiếu chút nữa rơi trên mặt đất. Vì sao cậu lại có cảm giác, Harrod nói câu này, như là muội tử thanh thuần bị cướp mất trinh tiết, che mặt mà khóc, mà mình lại là đại thiếu hoa tâm ngậm thuốc lá, dựa vào đầu giường, vừa nhìn đã biết mình chính là vương bát đản?
Chẳng qua, muội tử này tương đối bưu hãn, đột nhiên bạo khởi ôm chặt côt của đại thiếu hoa tâm, hung tợn đấm hai đấm: “Nói, tiểu tử ngươi phụ trách hay không phụ trách?!”
Harrod đem tóc dài buộc chặt lên, đi về phía các nam nhân đang quơ trường kiếm, lại sau một vòng đánh nhau chết sống, đột nhiên giơ kiếm trong tay lên, hô lớn với mọi người: “Vì lĩnh chủ đại nhân! Vì Gilliland!”
Người hưởng ứng hắn đầu tiên là bảy tu sĩ còn lại, sau đó là các nam nhân đang trong tình trạng kiệt sức, bọn họ dùng kiếm trong tay đánh vào khiên, hô to: “Vì lĩnh chủ đại nhân, vì Gilliland!”
Mọi người tựa hồ cũng bị loại cảm xúc trào dâng này cuốn hút .
Harrod quay đầu, mang bộ mặt chứa đựng tình cảm chân thành, nở nụ cười giống như có thể bị xua tan mọi bất an và lo lắng, “Lĩnh chủ đại nhân, tôi, Harrod, trịnh trọng tuyên thệ, nguyện trung thành với ngài, bảo vệ vùng đất tự do này!”
Âm thanh giống như sơn hô vang lên lần thứ hai. (Hán Vũ Đế lên núi Tung 嵩, quần thần ba lần hô vạn tuế, gọi là sơn hô. Sau dùng làm lời thần dân chúc tụng thiên tử.
Tống Mặc sờ sờ mũi, quả nhiên, so sánh với thần côn chuyên nghiệp, trình độ lừa dối của cậu chỉ có thể xem như nghiệp dư hạng ba.
Các nam nhân vội vàng huấn luyện, các nữ nhân vội vàng chế tạo lu đựng thức ăn, bất luận vật gì có thể ăn đều bị dọn đến trong thành dưới đất. Lão nhân và hài tử cũng hỗ trợ làm những chuyện vừa khả năng, toàn bộ lãnh địa, giống như là một cổ máy bị kích hoạt chế độ chiến tranh, bắt đầu vận động ở công suất lớn.
Trong lãnh địa vội đến khí thế ngất trời, trong lúc đó công tước Nelson lại đi ra từ tiểu hắc phòng, giơ cao cánh tay yêu cầu đồng thời tham dự vào trong trận “Quyết đấu thần thánh” này.
“Ngươi nói cái gì?”
Tay chà lau súng trường của Tống Mặc dừng một chút, quyết đấu thần thánh?
“Đúng vậy, trận chiến thần thánh dùng tánh mạng và máu tươi bảo vệ gia viên, chính là ‘Thánh chiến’ !”
Nghe đến cái từ, Tống Mặc không tự chủ được run lên một chút, nhớ tới quyển sách X vẽ đại thúc Sanmu bị bạo cúc hoa, mà mình lại đại thúc Sanmu đánh vào đầu, thần sắc nhất thời trở nên dữ tợn lên. Kháo, người này là nguyền rủa hắn không chết tử tế được sao? !
Một cái nắm được cổ áo của Nelson, công tước Nelson lại một lần nữa bị lĩnh chủ Gilliland kéo ném vào tiểu hắc phòng, đóng cửa trước, đặc biệt tìm đến hai địa tinh mà nói, “Canh chừng hắn, không vẽ xong những bức ta muốn, không cho hắn đi ra!”
Dưới ánh nhìn chăm chú tràn đầy nước mắt của Nelson, cửa tiểu hắc phòng, phịch một tiếng đóng lại.
Hai địa tinh dựng bàn vẽ lên, nói với Nelson rằng: “Công tước các hạ, ngài vẫn nên dựa theo mệnh lệnh của lĩnh chủ đại nhân mà làm đi.”
Nelson: “…”
Địa tinh: “Ngài yên tâm, chúng tôi sẽ cùng làm việc với ngài. Chỉ cần mười phần nhập tâm vào chuyện này, ngài sẽ phát hiện, đây là công tác khiến người vui vẻ thoải mái đến cỡ nào.”
Nelson lau nước mắt, được rồi, hắn cũng không phải mâu thuẫn lắm phần công tác này, tuy rằng “Vĩ đại nghệ thuật” cùng với tưởng tượng của hắn có chút khác biệt…
Ngay khi Nelson tính toán viết xuống, địa tinh lại mở miệng , “Công tước các hạ, nội dung công tác của chúng ta hôm nay phải điều chỉnh một chút…”
Sau mấy phút đồng hồ, trong tiểu hắc phòng truyền ra tiếng thét chói tai phát ra từ cổ họng của Nelson: “Thần Quang Minh ở trên, vì cái gì muốn vẽ lỏa nam!? Hơn nữa là tròn trịa bốn mươi bức!”
Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Nelson, Tống Mặc ngoáy ngoáy lỗ tai, giọng của vị công tước này cũng thật lớn, có thể hát âm cao của nữ. Nếu mà gọi thần Quang Minh có tác dụng, bây giờ hắn cũng sẽ không bị mình nhốt ở trong tiểu hắc phòng.
Just Meyer ngồi đối diện Tống Mặc, ly trà trước mặt đã có chút lạnh.
Tống Mặc ho nhẹ một tiếng, “Ta có một chuyện muốn mời ngươi hỗ trợ…”
Just Meyer một tay nâng cằm, đuôi ngón tay lướt theo khóe môi, mái tóc nâu dài xỏa xuống bờ vai, đôi mắt xanh biển dõi theo sự đóng mở đôi môi của Tống Mặc dần dần trở nên thâm thúy.
“… Ngươi có đang nghe không?”
Tống Mặc nói xong gần như khô cả miệng, Just Meyer lại một chút phản ứng đều không có. Cậu hoài nghi người đối diện kia, có phải hay không đang trợn tròn mắt mà ngủ?
“Đang nghe.”
Just Meyer vươn tay, nâng cằm Tống Mặc lên, để sát vào một chút, “Mỗi chữ bay ra từ đôi môi mềm mại này, đều giống như một đóa hoa thơm ngọt ngào, đỗ lại trên trái tim ta.”
“…” Tống Mặc bất đắc dĩ cầm cổ tay của Just Meyer, “Ngươi có thể đứng đắn một lần hay không?”
“Ta rất đứng đắn.” Just Meyer lại để sát vào một chút, “Mỗi một câu ta nói với em, đều xuất phát từ chân tâm của ta.”
Tống Mặc lẳng lặng đối diện với Just Meyer hai giây, bất đắc dĩ thở dài, đứng lên, hôn một hơi lên môi Just Meyer, hôn xong, ngồi lại trên ghế, nhìn Just Meyer đang sững sờ, “Hiện tại chúng ta có thể tiếp tục nói chuyện đi?” Hôn thì đều hôn rồi, người này nếu lại không đứng đắn, cậu nghĩ rằng sẽ phải lên đạn!
Ngón tay trắng nón thon dài trắng nõn sát quá bờ môi, Just Meyer thấp giọng nói: “Lần thứ hai .”
“Cái gì?”
“Đây là lần thứ hai em chủ động hôn ta.”
Just Meyer đứng dậy đi đến trước mặt Tống Mặc, một tay kéo cậu đến ôm vào trong ngực, một tay nâng gáy Tống Mặc lên, cọ cọ hai má Tống Mặc, “Điều này chẳng phải chứng tỏ rằng, em cũng thích ta?”
Tống Mặc đem cằm gác lên vai Just Meyer, không lên tiếng.
Thích? Đối với một trạch nam mơ tưởng về nhuyễn muội tử hơn hai mươi năm mà nói, cho dù mỹ nhân trước mắt này có xinh đẹp, hắn cũng là một nam nhân. Một người nam nhân vừa ôm vừa kéo vừa hôn mình, đổi thành trước kia, bắn thình thịch mấy phát đã là nhẹ. Có thể hôn một cái, đã là cực hạn của Tống Mặc.
Tuy nhiên Tống Mặc cũng phải thừa nhận, đối với Just Meyer, cậu còn có thể hôn xuống, nếu đổi thành Jarreau…
Nhớ tới khuôn mặt băng lãnh kia,Tống Mặc tỏ vẻ, thật tình không hạ môi xuống được. Nếu như mình có thể đặt môi xuông, tinh linh kia nhất định cũng bắn một mũi tên đâm mình thành lỗ thủng.
Suy nghĩ của Tống Mặc đang bay giữa không trung, môi đã bị ngăn chặn.
Đầu lưỡi tìm hiểu bờ môi, nhẹ nhàng liếm qua, sự vuốt ve nhẹ nhàng giữa hai cánh môi làm nơi bị đụng vào truyền đến một cảm giác rùng mình, ướt át, thoải mái. Tống Mặc không phải lần đầu tiên miệng đối miệng làm “hô hấp nhân tạo”, nhưng lúc này đây, cậu cho dù lại không nguyện ý, cũng phải thừa nhận, cái hôn này, thật thoải mái.
Thoải mái đến khiến cậu nhịn không được khép hai mắt lại, một tay ôm bả vai Just Meyer, tay kia thì chế trụ sau gáy Just Meyer, hung hăn hôn lại!
Hôn hôn, một cỗ nhiệt lưu bắt đầu tập trung đến bụng, bàn tay mang theo hơi lạnh luồn vào vạt áo sơ mi của Tống Mặc, Tống Mặc giật mình một cái, nhất thời phục hồi lại tinh thần.
Thấy rõ ràng tình cảnh trước mắt, sắc mặt nhất thời thay đổi.
Quả thật, Just Meyer vói tay vào trong y phục của cậu, nhưng cậu lại kéo áo khoác của Just Meyer rớt xuống, một bàn tay, còn đang đặt tại thắt lưng của người ta, bộ dạng tùy thời chuẩn bị kéo xuống…
Just Meyer nhận thấy được sự cứng ngắc của Tống Mặc, cọ cọ nơi đã đứng lên của Tống Mặc, “Làm sao vậy?”
Tống Mặc nhìn gương mặt phiếm đỏ của Just Meyer, yêu diễm vô cùng, bụng dưới bụng lại là một trận lửa nóng, ý thức được một sự thật vô cùng ác liệt, lão tử vậy mà động dục đối với một nam nhân?! Kháo, nam nhân quả nhiên đều là động vật dễ kích động!
“#@%#@¥%… %!”
“Thân mến, em đang nói ngôn ngữ quốc gia nào vậy?”
“Ngôn ngữ Thiên Triều ở Trái Đất.”
“…”
Không khí kiều diễm nhất thời biến mất vô tung, Just Meyer nhìn sắc mặt Tống Mặc đổi tới đổi lui, cảm thấy thú vị khác thường, nhịn không được nhéo nhéo cái mũi Tống Mặc, “Thân mến, muốn nhìn bộ dạng hiện tại của em một chút không?”
“Ta muốn! Không biết ở đây có từ kính vạn hoa không nhỉ?”
Just Meyer sửng sốt hai giây, lập tức cười ngã xuống trên vai Tống Mặc, khí tức ấm áp phả vào cổ Tống Mặc, làm cho cậu nhịn không được mà rụt cổ lui.
Đẩy Just Meyer trên vai ra, “Được rồi, nói chuyện chính sự.”
“Được rồi.” Just Meyer lau nước mắt vì cười mà chảy ra nơi khóe mắt, “Em muốn ta hỗ trợ làm vũ khí đi? Không thành vấn đề.”
Vừa nói, một bên chọt chọt môi Tống Mặc, cúi đầu thổi khí bên tai Tống Mặc, “Chỉ cần em muốn, ta đều sẽ cho.”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s