Đại địa chủ chương 90+91

Chương 90: Yêu say đắm.

Không có Cát Khiêm An ở cạnh, tính cách nhanh nhẹn hoạt bát của Thiệu Phi lập tức bộc lộ.
An Tử Nhiên từ chỗ Phó Vô Thiên nghe qua chuyện của cậu, Thiệu Phi là từ bình dân sĩ binh (binh sĩ xuất thân thường dân) phấn đấu đến ngày hôm nay, ở trong quan đội năm năm, hai năm trước vẫn là một hỏa đầu quân (binh lính phụ trách hậu cần trong quân – nấu cơm) không chút tiền đồ, về sau được khai quật, khi ấy mới được điều tới bên người Phó Vô Thiên.
Tính cách tùy tiện, suy nghĩ gì là viết luôn lên mặt, người như vậy thường đơn giản, tương đối dễ hiểu.
Thiệu Phi năm nay vừa tròn mười chín, cũng vì tới từ nông thôn đi ra, trong suốt năm năm chỉ tới Quân tử thành một lần, hiển nhiên đối với nơi đây vẫn tràn đầy hiếu kì.
(Xin đừng hỏi vì sao ANT so với TP còn ít tuổi hơn mà mình để xưng hô là hắn, còn TP già đầu hơn lại là cậu, là dựa vào tính cách đi *thực chất là nhầm từ đầu thì cứ để vậy luôn đi ngại sửa lại từ đầu lắm*)
“Thiệu Phi.” An Tử Nhiên đột nhiên mở miệng.
Thiệu Phi lập tức chạy lại.
An Tử Nhiên hỏi:”Chuyện về Chung Nguyệt, ngươi biết được bao nhiêu?”
Thiệu Phi cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, xòe tay ra tính tính:”Chung Nguyệt đi theo Vương gia sớm hơn ta mười năm, tính cách lạnh lùng, không ưa nói chuyện, cùng ta không hợp, về chuyện của nàng ta cũng không biết nhiều lắm, chính là…”
“Chính là sao?”
“Ta nghe nói, mạng Chung Nguyệt là do Vương gia cứu, hình như là lúc nàng ta năm tuổi, có một đám lưu phỉ xông vào thôn trang nơi một nhà Chung Nguyệt cư trú chém giết đốt nhà cướp bóc, chúng không những cướp đi lương thực mùa đông của thôn dân mà còn giết hại họ, vô cùng tàn nhẫn, Vương gia trùng hợp đi qua nới đó nên cứu nàng, ta còn nhớ rõ, toàn bộ thôn chỉ còn mình Chung Nguyệt sống sót, từ đó về sau, nàng vẫn luôn đi theo bên cạnh Vương gia, cũng chỉ nghe mệnh lệnh của Vương gia, có vẻ là muốn báo đáp ơn cứu mạng năm đó.”
Ánh mắt An Tử Nhiên bình tĩnh nhìn ngã tư đường phía trước, không nói gì.
Thiệu Phi thì giống như càng nói càng cao hứng, bừng bừng phấn chấn nói tiếp:”Ngày Vương phi cùng Vương gia thành thân, Chung Nguyệt cũng có mặt, chính là chỉ ở lại một lát rồi đi ngay, vì vậy Vương phi mới không thấy nàng.”
“Chỉ có vậy?”
Thiệu Phi sờ sờ đầu, rồi gật gật.
Trên đường, An Tử Nhiên cũng hỏi thêm chuyện về những người khác, Thiệu Phi đều nhất nhất trả lời, ngoại trừ những chuyện không biết ra.
An Tử Nhiêm biết rõ Phó Vô Thiên có thể đi đến ngày hôm nay, tướng lĩnh tâm phúc bên người đương nhiên không ít, trừ bỏ vài lão tướng trung thành do Phó Khiếu lưu lại, những người khác tuổi tác so với Phó Vô Thiên cũng không sai lệch lắm, hắn vẫn nghĩ vào ngày thành thân đã gặp được tất cả mà không ngờ tới vài người vẫn ở tại biên quan.
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, rất nhanh đã tới bên ngoài phường khắc.
Phường khắc là địa phương in ấn văn tự, thế kỉ hai mươi mốt gọi là xưởng in, chính là từ ‘xưởng’ này ở thế giới của hắn gắn liền với hiện đại hóa cơ cấu, thứ mà ở thời không này vẫn chưa xuất hiện, bởi vì nơi có xưởng thì sẽ có cơ khí (máy móc).
An Tử Nhiên cũng không dùng thân phận Vương phi đi gặp lão bản phường khắc, đối phương cũng không biết hắn là Vương phi Phó Vương phủ, chỉ nghĩ hắn là một quý công tử.
Lão bản phường khắc là một nam nhân trung niên, tên Lý Chấn, trên mặt có một chòm râu dài, hoa râm giao nhau, tươi cười ôn hòa, nghe nói hắn muốn in vài thứ liền hỏi cặn kẽ, thẳng đến khi An Tử Nhiên đem đồ trong hòm ra, tươi cười mới thoáng thay đổi.
“Đây là cái gì?” Lý Chấn cầm lấy những mảnh giấy bị xếp đầy trong hòm, kinh ngạc nhìn về phía An Tử Nhiên.
An Tử Nhiên liền đem yêu cầu của mình nói ra.
Mắt Lý Chấn lập tức trừng lớn, đồ vật kì quái này từ trước đến nay chưa từng nghe nói qua, không chỉ là từng mảnh nhỏ như vậy, trên mặt còn in các loại đồ án, tuy không hiểu rõ, nhưng đây cũng là một bút sinh ý, người làm ăn sẽ không đem lợi ích đẩy ra ngoài, đặc biệt là khi khách hàng ra tay cực kì hào phóng.
Lý Chấn cân nhắc một hồi liền đồng ý.
Trừ bỏ mấy đồ án tương đối phiền toái ra, những đồ án còn lại đều rất đơn giản.
“Lý lão bản, lấy tốc độ của quý phường, không biết mất bao lâu sẽ làm xong?” bàn bạc thỏa đáng yêu cầu và điều kiện, An Tử Nhiên không quên hỏi thời gian, hắn muốn là càng nhanh càng tốt.
Lý Chấn vuốt vuốt râu mép nhẩm tính:”Không dối gạt công tử, những thứ ngài cần muốn làm tốt nhanh nhất cũng phải năm ngày.”
An Tử Nhiên gật gật đầu, năm ngày cũng không quá lâu, sòng bạc của hắn cũng chưa thể sửa chữa xong trước thời gian này, nghĩ nghĩ liền đứng dậy:”Vậy phiền toái Lý lão bản.”
Lý Chấn vội vàng đứng lên theo, tươi cười nói:”An công tử khách khí rồi.”
Sau liền đích thân tiến hắn ra cửa.
An Tử Nhiên cũng không dặn dò chuyện phải giữ bí mật về mấy đồ án kia, loại chuyện này càng đề cập chỉ càng khiến đối phương chú ý, hắn tin tưởng dù không đề cập đến, nhưng ngay cả khi Lý Chấn có tâm tư muốn tìm hiểu cũng vô phương, hiện giờ hẳn vẫn bị vây trong vòng luẩn quẩn không hiểu ra sao, không biết được mấy thứ kia đến cùng dùng để làm gì.
Thiệu Phi thấy hắn không nói gì, có vẻ đang suy nghĩ chuyện gì đó, biết điều yên lặng, nhưng chỉ được một lát đã không nhịn nổi nữa:”Vương phi, vật kia làm ra có thể dùng để chơi sao?”
Sống cho tới bây giờ cũng chưa từng thấy qua những đồ án kì quái như vậy.
“Năm ngày nữa, sau khi làm xong ta sẽ dạy các ngươi chơi thế nào, đừng nhìn đó chỉ là vài chục phiến giấy, so với đổ xúc sắc còn thú vị hơn nhiều.” An Tử Nhiên nói xong mới nhớ tới một vấn đề, lại hỏi:”Ngươi biết chỗ nào bán xương trâu bò hoặc ngà voi không?”
Thiệu Phi ngại ngùng cười cười:”Điều này ta không biết, hay là quay về Vương phủ hỏi Khiêm An, hắn biết rất nhiều a.”
Tuy thường xuyên ở bên ngoài chạy tới chạy lui, rảnh rỗi liền lôi kéo mọi người dẫn mình đi dạo phố, chính là đại bộ phận địa phương còn chưa có dịp ghé qua, hiển nhiên là không biết được chỗ nào có bán xương trâu bò cùng ngà voi.
Vì vậy hai người chuyển hướng quay về Vương phủ.
Cát Khiêm An nghe nói Vương phi đang tìm mình, lập tức đi tới thư phòng.
Nghe tiếng bước chân, An Tử Nhiên liền đoán được là ai, cũng không ngẩng đầu lên:”Chung Nguyệt cô nương đã trở về rồi sao?”
Cát Khiêm An nheo mắt, trong lời của Vương phi ẩn giấu thâm ý gì đó, ngẫm nghĩ rồi mới lên tiếng:”Nàng đã rời đi rồi, không biết Vương phi tìm mạt tướng là có chuyện gì cần phân phó?”
An Tử Nhiên cuối cùng cũng ngẩng đầu, nhìn Cát Khiêm An vẻ mặt trấn định, lên tiếng:”Nghĩ cách tìm vài công tượng có tay nghề, tốt nhất là những người có thể điêu khắc một vài vật nhỏ, mặt khác kiếm xương trâu bò cùng ngà voi tới, càng nhiều càng tốt.”
Cát Khiêm An nhất nhất ghi nhớ, ngay thời điểm muốn xoay người rời đi, một câu nói đầy hàm ý của An Tử Nhiên truyền tới.
“Có rảnh thì thỉnh Chung Nguyệt cô nương tới Vương phủ.”
Thân thể Cát Khiêm An lập tức cứng đờ, muốn nói lại thôi, hiện tại chắc chắn Vương phi đã biết chuyện kia, cũng không biết hắn đang nghĩ gì, Vương phi chẳng nhẽ muốn xuống tay với Chung Nguyệt?
Cát Khiêm An chậm rãi xoay người lại:”Vương phi, Chung Nguyệt nàng…”
An Tử Nhiên khẽ cười ra tiếng:”Cát phó tướng không cần khẩn trương, ta biết Chung Nguyệt cô nương thích Vương gia, nhưng chỉ là đơn phương luyến mộ thôi đúng không?”
Biểu tình ác liệt của Cát Khiêm An rốt cuộc có một tia rối rắm phức tạp:”Thuộc hạ có thể hướng Vương phi cam đoan, Chung Nguyệt tuyệt đối sẽ không gây ảnh hưởng tới tình cảm của ngài và Vương gia, Vương gia tuyệt đối sẽ không tiếp thu tình cảm của Chung Nguyệt, thỉnh cầu Vương phi buông tha Chung Nguyệt.”
An Tử Nhiên nói:”Cát phó tướng nói gì vậy, Chung Nguyệt cô nương là thủ hạ đắc lực của Vương gia, ta sao có thể làm khó nàng, nếu Vương gia thích thì đã sớn tiếp thu nàng mà không phải chờ đến hiện tại, chính là loại tình cảm này giải quyết sớm vẫn hơn, tránh để nàng chậm trễ cả đời.”
Cát Khiêm An đo ự đôi chút, vẫn là chắp tay noi:”Đa tạ Vương phi quan tâm, mạt tướng sẽ chuyển lời tới nàng, nếu không còn chuyện gì khác, mạt tướng xin phép cáo lui.”
Thư phòng rất nhanh chỉ còn mình hắn.
An Tử Nhiên tựa vào ghế, sờ sờ mũi, bật ra một đạo tiếng cười nhợt nhạt.
Chu quản gia bưng trà nóng tới thư phòng trùng hợp nghe được tiếng cười này, nhịn không được mà run lên một chút.

Trong hoàng cung, Phó Vô Thiên từ trong Ngự thư phòng đi ra.
Tổng quản Vương Bình theo sau y, nhìn bóng dáng cao lớn vĩ ngạn của Phó Vô Thiên, nheo mắt nói:”Vương gia đi thong thả!”
Phó Vô Thiên hơi hạ mắt, từ trên cao liếc nhìn gã.
Vương Bình vừa tiếp xúc với tầm mắt của y liền không khỏi rùng mình, chờ lúc gã nhìn lên, thân ảnh Phó Vô Thiên đã sớm biến mất, vạt áo thêu kim tuyến đen ma sát tạo nên tiếng vang liệt liệt, cùng khí thế lạnh lùng bức nhân, gã chỉ là một tổng quan nội cung cũng cảm thấy hơi hơi kinh hãi.
Đáng tiếc, đáng tiếc a!
Vương Bình thầm cảm thán trong lòng một câu, sau mới xoay người trở về.
“Di, đây không phải là Quận Vương sao?”
Xuyên qua hành lang, Phó Vô Thiên vừa muốn bước xống bậc thang, bên cạnh đột nhiên truyền đến thanh âm ngạc nhiên, mang theo một tia vui sướng khi người gặp họa, chỉ cần đầu óc bình thường đều nghe ra ý tứ bất lương trong lời nói.
Phó Vô Thiên quay đầu liền trông thấy Đại Hoàng tử Phó Nguyên Vũ, kẻ nói chuyện đúng là hắn, đi ben cạnh là một lão giả vẻ ngoài trầm tĩnh, từ trong ra ngoài đều để lộ sự khôn khéo, đích thị là đương triều Tể tướng đứng đầu bá quan văn võ – Trưởng Tôn Thành Đức, ánh mắt đầy khôn khéo lúc này đang dừng trên người y.
Lại nói tiếp, giữa họ quả thực còn chút tiểu ân oán.
Từ khi Phó Vô Thiên trảm sát Giang Trung Đình và Lưu Phi Hồng, Phó Nguyên Vũ liền triệt để buông tha suy nghĩ mượn sức y, Phụ Hoàng một lòng muốn đoạt binh quyền của y, hắn cần gì phải nhảy xuống vũng nước bùn này.
Huống hồ, Phó Vô Thiên căn bản không có tính toán muốn hợp tác với hắn, nếu có y đã không thẳng tay chém chết người của hắn cùng ngoại công như vậy, chuyện Hồng Châu không chỉ làm hắn tổn thất mất Giang Trung Đình cùng Lưu Phi Hồng mà phần hiếu kính mọi năm cũng đứt đoạn.
Phó Vô Thiên tuy dừng lại, nhưng chắp tay sau lưng, khốc khốc nhìn đám người Đại Hoàng tử, cũng không nói chuyện.
Ánh mắt của y vô cùng sắc bén, ngũ quan góc cạnh như được điêu khắc ra, thời điểm y nhìn người khác, loại khí thế mơ hồ này thường làm người ta toàn thân nổi da gà.
Phó Nguyên Vũ lúc này cũng cảm nhận được loại cảm giác ấy, nhưng hắn không muốn thừa nhận bản thân bị khí thế của y dọa sợ, nhất quyết đứng thẳng không chịu lùi bước, mãi đến khi Trưởng Tôn Thành Đức nhận ra ngoại tôn sắp đến cực hạn, liền chủ động đánh vỡ hiện trường im lặng.
“Lâu không gặp, Quận Vương thế nào rồi?”
Phó Vô Thiên nhìn Trưởng Tôn Thành Đức một bộ dáng lão tăng nhập định, lão chính là một con cáo già, đáng tiếc ngoại tôn của lão không được di truyền sự khôn khéo này.
“Thác (nhờ) phúc của Tể tướng, hết thảy vẫn tốt.”
Phó Nguyên Vũ hừ lạnh một tiếng.
Phó Vô Thiên ánh mắt cười như không cười nhìn hắn một hồi:”Bổn Vương còn có việc, Tể tướng đại nhân, Đại Hoàng tử, xin cáo từ.”
Mãi đến khi y đi xa, Phó Nguyên Vũ mới dám chửi ra tiếng. (mấy ông Hoàng tử này chỉ được cái con hơn cha chứ so ra cũng là loại vô dụng)
Trưởng Tôn Thành Đức nhìn ngoại tôn, lắc lắc đầu, nếu Nguyên Vũ có thể bằng một nửa Phó Vô Thiên, lão cũng không phải đau đầu vì hắn. (cảm giác nhìn con nhà người ta rồi nhìn con nhà mình, đau đớn biết bao; gen ếch của lão Sùng quá áp đảo, áp hết cả gen tốt).

Chương 91: Đoạt binh quyền.

Tháng bảy là khảng thời gian thời tiết nóng nực nhất, y phục dày của mùa đông đã thay bằng y sam mỏng mùa hè, ánh mặt trời chói chang mang theo khô nóng cho người trong nhà.
Một tiểu hài tử chừng tám tháng tuổi, hai má đô đô, quơ quơ tiểu trảo từ ngoài môn khẩu đi vào, trên sàn phủ một lớp thảm dày, không cần lo tiểu hài tử ngã bị thương, con ngươi hắc bạch phân minh đầy hưng phấn chiếu ra thân ảnh người nằm trên tháp thượng dưỡng thần cách đó không xa, theo khoảng cách ngày càng thu hẹp, tiểu hài tử bước đi càng nhanh.
Ngay tại lúc sắp đụng đến vạt áo người nằm trên tháp, một đôi bàn tay to lớn từ phía sau vươn ra ôm tiểu hài tử lên.
Tiểu bao tử lập tức vùng vẫy tứ chi, oa oa nha nha kêu, tỏ vẻ không cam lòng việc chỉ còn cách ca ca một đoạn ngắn liền bị phá rối.
Người ôm lấy tiểu bao tử cố thả lỏng tư thế.
Hai ánh mắt đen một lớn một nhỏ lập tức đối diện.
Tiểu bao tử nháy nháy mắt, để lộ biểu tình ngây thơ vô tội.
Phó Vô Thiên dùng tay đỡ tiểu bao tử, lòng bàn tay y rất lớn, để tiểu bao tử ngồi ngay ngắn ở trên cũng không có vấn đề:”Tiểu tử kia, không được làm phiền ca ca ngươi nghỉ ngơi.”
Tiểu bao tử nghiêng nghiêng đầu, nghe không hiểu!
Phó Vô Thiên cũng không trông cậy vào việc tiểu bao tử có thể nghe hiểu lời y, vươn tay giả bộ muốn nắn cái miệng nhỏ nhắn kia, không ngờ tiểu bao tử lại há miệng đem ngón tay của y ngậm vào, còn chưa kịp rút ngón tay ra thì tiểu bao tử đã bị ôm đi, Phó Vô Thiên giương mắt nhìn Vương phi nhăn nhó.
“Không được cho hắn ngậm ngón tay.”
An Tử Nhiên vừa nói, một bên cẩn thận lau nước miếng chảy từ khóe miệng tiểu bao tử.
Cảm nhận được ôm ấp quen thuộc, gương mặt nhỏ nhắn nhất thời hưng phấn, hai tiểu trảo lập tức kéo kéo quần áo ca ca, vùi trong lồng ngực hắn cọ tới cọ lui.
An Tử Nhiên sợ tiểu bao tử té ngã, vội vàng ngồi lại vào tháp thượng, vừa ngồi xuống, tiểu bao tử đang nhích tới nhích lui trên người đã bị Phó Vô Thiên bế đi, lập tức lên tiếng:”Đừng làm đau hắn.”
Phó Vô Thiên đem tiểu bao tử đặt trên đùi.
Nhìn tiểu bao tử không khóc nháo liền thôi, nhưng nhìn y dáng người cao lớn ôm một tiểu tiểu hài tử thật sự rất có hỉ cảm (buồn cười).
“Liền quay về sớm như vậy, Hoàng Thượng triệu kiến ngươi có chuyện gì?”
“Là về Xương Châu.”
Từ lúc xảy ra thiên tai ở Xương Châu tới nay đã qua hai tháng, cục diện dân chúng lầm than như trong dĩ vãng không hề xuất hiện, dưới sự trợ giúp của thủ hạ dưới trướng Phó Vô Thiên, mỗi huyền tiến hành công tác chuẩn bị vô cùng chu đáo, hiện tại phấn lớn công việc đã hoàn thành, công lao hiển nhiên sẽ thuộc về người phụ trách lớn nhất là Phó Vô Thiên.
Sự ủng hộ của dân chúng với Phó Vô Thiên ngày càng cao, Sùng Minh Đế dù không muốn để ý cũng không được, y bị triệu vào cung sáng nay chính là vì việc này.
An Tử Nhiên nghe vậy cũng không mấy để bụng:”Lão ta chuẩn bị thưởng cho ngươi như thế nào?”
“Thưởng?”
Phó Vô Thiên ý vị sâu xa mở miệng, có vẻ như đã xảy ra chuyện gì đó.
An Tử Nhiên nghi hoặc nhìn y:”Có chuyện gì?”
Phó Vô Thiên cúi đầu, nhẹ nhàng nhéo hai má đô đô của tiểu bao tử, đến khi hài tử kêu đứng lên mới buông ra, lúc này mới mở miệng:”Lão già kia khó được một lần thông minh.”
Nghe vậy, An Tử Nhiên lập tức ngồi thẳng lưng.
Sùng Minh Đế triệu kiến Phó Vô Thiên bề ngoài là thưởng cho y vì công lao trị thiên tai ở Xương Châu, nhưng thực tế lại rắp tâm đoạt lấy binh quyền trong tay y, lần này lão ra tay tương đối cao minh, đại khái là có người bày mưu tính kế hộ đi.
Phó Vô Thiên dù gì cũng là con cháu Hoàng thất, hơn nữa vẫn là một Vương gia, thăng chức hiển nhiên là không thể, nói thưởng chính là ghi nhận công lao rồi ban chút tiền tài.
Chính là ——
Sùng Minh Đế vẫn nhớ mãi không quên đống của cải Phó Vô Thiên tịch biên từ quan viên Hồng Châu, tuy y đã đem phần lớn ra cứu tế thiên tai, nhưng Sùng Minh luôn tin rằng chất tử này chắc chắn đã tư tàng không thiếu, vì vậy chút tiền tài tưởng thưởng trong lời lão chính là những của cải kia.
Mà như vậy, bách tính sẽ nghĩ Phó Vô Thiên dù cứu trợ vô số ngân lượng thực chất cũng không thấm vào đâu, càng không ai ngờ được rắp tâm bất lương của Sùng Minh nhằm vào Phó Vô Thiên, dù gì ngoài mặt cũng phải làm bộ đôi chút, Sùng Minh hạ một đạo chiếu chỉ.
Ý tứ đại khái bày tỏ Phó Vô Thiên mười mấy năm qua vẫn luôn hao tâm tổn sức bảo vệ quốc thổ Đại Á, càng vất vả công lao càng lớn, nên hiện giờ ban cho y một ít đồ vật, mà đó chẳng qua chỉ là mánh lới, mục đích thực sự vẫn ở phía sau.
Thanh danh chiến thần của Phó Vô Thiên sớm đã vang danh tứ phương, nhờ vậy chiến sự biên quan mấy năm gần đây giảm không ít, có thể nói quốc thái dân an.
Sùng Minh Đế ‘thông cảm’ với y, quyết định ban thưởng một đợt nghỉ ngơi dài hạn, để y có thể cũng thân nhân hưởng thụ thiên luân chi nhạc (hạnh phúc sum vầy bên người nhà), ngụ ý là muốn Phó Vô Thiên giao binh quyền ra.
“Ngươi giao?” An Tử Nhiên bình tĩnh nhìn y.
Đáy mắt Phó Vô Thiên đột nhiên hiện lên quang mang quỷ dị, vô cùng rõ ràng nói:”Đương nhiên sẽ giao, nếu còn không chịu giao ra, lão già kia sẽ ngày ngày nhớ thương bổn Vương không thôi.”
An Tử Nhiên phỏng đoán đôi chút liền hiểu được dụng ý của y.
Binh quyền Đại Á nằm trong tay phụ tử Phó Vô Thiên đã đến ba bốn mươi năm, không thể nói tất cả tướng lĩnh đều trung thành với họ, nhưng cũng có tám chín phần, ngay cả khi Sùng Minh thu hồi được binh quyền, Phó Vô Thiên dù không có ấn soái thì vẫn là chiến thần Đại Á.
Sùng Minh đến cùng chỉ thu về được một ấn soái, điều quan trọng nhất là nhân tâm thì vô phương cứu vãn.
“Nói vậy, ngươi sẽ không cần ra trận nữa.” An Tử Nhiên bình tĩnh trần thuật, mọi chuyện vẫn nằm trong dự liệu của hắn từ trước, Sùng Minh Đế quyết tâm thu hồi binh quyền của Phó Vô Thiên, tránh được một lần cũng không tránh được cả đời.
Phó Vô Thiên ôm tiểu bao tử đặt vào ngực hắn, khuôn mặt anh tuấn cũng kề sát lại:”Đúng vậy, vì thế, Vương phi, tiếp theo mỗi ngày chúng ta đều có thể ở cùng một chỗ.”
An Tử Nhiên đẩy đầu y ra xa.
Phó Vô Thiên ngược lại nhanh chóng bắt được tay hắn, cúi đầu, một nụ hôn nhẹ lướt qua mu bàn tay.
“A nha?”
An Tử Nhiên cúi đầu, tiểu bao tử ngồi trong lòng hắn lắc lắc tiểu não túi (đầu), ánh mắt đen láy tò mò nhìn hai người, mặt nhất thời đen như đáy nồi.
Phó Vô Thiên khẽ cười ra tiếng:”Không lâu nữa sẽ còn một hồi ác chiến, lão già kia chắc chắn không để bổn Vương yên ổn trong Quân Tử thành mãi đâu, tất yếu kiếm một lý do khiến ta dời khỏi đây.”
An Tử Nhiên nhướng mày nhìn y.
“Huyết mạch Hoàng Thất Đại Á không vượng, đặc biệt là thế hệ đồng lứa với phụ vương ta, tính đến hiện tại cũng chỉ còn hai mạch là Tiên Hoàng cùng phụ vương, Tiên Hoàng cảm kích cống hiến của phụ vương cho Đại Á mà thời điểm vẫn còn tại vị đã đem một mảnh đất ban cho phụ vương làm đất phong, nơi đó sơn minh thủy tú, gọi là A Lý Hương, cách Hoàng Thành khá xa, lại hẻo lánh, đến đó, rất nhiều chuyện liền khó can thiệp vào.”
An Tử Nhiên lúc sau mới lên tiếng:”Ý của Tiên Hoàng là muốn phụ vương ngươi khi về già vẫn còn một nơi yên tĩnh để an tâm sinh hoạt phải không?”
Phó Vô Thiên gật gật đầu:”Không sai, bổn Vương thân là thành viên Hoàng Thất, lão ta nếu muốn khiến ta rời khỏi kinh thành nhất định sẽ hành động giống Tiên Hoàng năm xưa.”
An Tử Nhiên ngẩng đầu, nhìn y:”Theo ngươi, lão sẽ ra tay vào lúc nào?”
“Trong thời gian tới thì chưa.” Phó Vô Thiên khẳng định.
Sùng Minh chắc chắn sẽ không ban thưởng được một vùng đất phong tốt, chính là y bao nhiêu năm nay chiến công hiển hách, từ sau việc ở Xương Châu lại có nhiều người chú ý đến y, càng không phải thời cơ thuận lợi để xuống tay, làm không tốt Sùng Minh sẽ mang tiếng chèn ép công thần, lão không thể không đợi thêm một thời gian nữa, chờ đến khi sự chú ý của bách tính đến y giảm bớt.
An Tử Nhiên hơi giãn chân mày, chỉ cần không phải thời gian này là được, kế hoạch của hắn tốt nhất không cần bị ảnh hưởng.
Hiệu suất làm việc của Cát Khiêm An thật sự rất cao, ngày hôm sau đã tìm được người và vật hắn cần.
Quân Tử thành không thiếu công tượng khéo léo, Cát Khiêm An cố ý mời đến năm người có tay nghề tốt nhất.
Còn về xương trâu và ngà voi, xương cốt trâu bò thì dễ kiếm, một ngày là tìm được đầy cả xe, còn ngà voi thì ngay cả một nửa xương trâu cũng không tìm được, chính là An tử Nhiên đã rất vừa lòng, ngà voi tạm thời hắn chưa cần dùng tới, có thể từ từ thu thập, ngược lại xương trâu bò thì cần không ít.
An Tử Nhiên an bài năm công tượng trong một khu viện rộng lớn.
Ngay từ đầu, năm công tượng khi biết là đến làm việc trong Vương phủ, thâm tâm vẫn luôn thấp thỏm bất an, dù sao Hoàng Thất không phải dễ hầu hạ, chỉ là không ngờ đến người phải gặp lại là một thiếu niên tuấn tú, thái độ không chút kiêu ngạo hống hách, hơn nữa tiền công hậu hĩ, năm người an tâm không ít.
An Tử Nhiên hạ lệnh không ai được tới quấy rầy đám công tượng, hạ nhân Vương phủ cũng chỉ biết có năm công tượng đang giúp hắn làm việc, cũng không rõ là làm gì, liên tục vài ngày.
Năm ngày trôi qua rất nhanh.
Hôm nay là ngày hẹn trước của An Tử Nhiên và lão bản phường khắc Lý Chấn, xuất môn cùng hắn là Phó Vô Thiên.
Lý Chấn đã chờ từ sớm.
Những thứ An Tử Nhiên cần đều đã làm xong, mà không chỉ có một bộ, tất cả được đặt gọn trong hộp gỗ.
Nghe hạ nhân thông báo người tới, Lý Chấn nhanh chóng đi ra tiếp đón, thời điểm nhìn đến Phó Vô Thiên, biểu tình liền dại ra, đã có cơ hội chứng kiến ngày Phó Vô Thiên ban sư hồi triều, hình ảnh chiến thần Đại Á uy phong lẫm liệt khiến hắn đến giờ vẫn nhớ như in.
Lý Chấn run run, lập tức quỳ sụp xuống:”Tiển nhân khấu kiến Vương gia.”
Hạ nhân đứng cạnh bị hành động của gã làm ngây như phỗng, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Phó Vô Thiên không ngờ một lão bản tiểu phường khắc lại có thể nhận ra mình:”Đứng lên đi, Lý lão bản.”
Lý Chấn luống cuống tay chân, vội vàng đứng dậy, gã đã đoán ra thân phận An Tử Nhiên, việc Quận vương thú nam phi thời gian trước thực sự oanh động, đến hiện tại vẫn là đề tài trà dư hậu tửu của bách tính, người có cơ hội diện kiến dung nhan hắn thật sự không nhiều, thỉnh thoảng vẫn có thể bắt gặp đại gia thảo luận về vấn đề này.
Nghe đồn bộ dạng Phó Vương phi cũng không dễ nhìn cho lắm.
Lời này xuất phát từ đồng hương (người cũng quê) của Phó Vương phi, kẻ này kể lại Vương phi là nhi tử nhà địa chủ của một tiểu thị trấn, thân phận thấp kém, bộ dạng bàn tử xấu xí, một truyền mười mười truyền trăm, đại gia đều tin là thật.
Lý Chấn vốn cũng tin, mà hiện tại, gã càng nhận thức được một sự thật, lời đồn đại quả không đáng tin, đúng là lừa đảo, nếu Phó Vương phi bộ dạng xấu xí thì trên đời này sẽ không có mỹ nhân.
Đứng trước mặt gã rõ ràng là một thiếu niên tuấn tú vô song, khí chất đạm mạc kia quả thức bỏ xa vô số kẻ vẫn được xưng tụng là mỹ nhân gì đó, một người như vậy, sao có thể miêu tả là bàn tử xấu xí cho được!
Kẻ khi trước tuyên truyền Phó Vương phi bộ dáng xấu xí nhất định là ghen tị cuồng, đầu óc bị lừa đá.
Chính là, Lý Chấn cũng trách oan kẻ kia rồi, chuyện đem ra nói quả thực là về bộ dáng vừa béo vừa xấu An Tử Nhiên khi trước chứ không phải hắn đã giảm béo của hiện tại.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s