lĩnh chủ chương 58

58, chương thứ năm mươi tám . . .

Tống Mặc ở trong cửa sổ trừng mắt, bộ xương khô ở ngoài cửa sổ “Rình coi” quang minh chính đại. Chỉ chốc lát, từ một bộ biến thành mười mấy, ngay sau đó là mấy chục bộ, cơ hồ chật ních cả cửa sổ.
Loại tình huống này không phải là xảy ra lần đầu tiên, chỉ cần có thể nhìn thấy bộ xương khô, những bộ xương khô khác sẽ tập trung lại.
Nhìn một đống đầu bộ xương khô ngoài cửa sổ, nghe âm thanh đẩy cửa sổ kẽo kẹt, Tống Mặc bắt đầu hoài nghi, Just Meyer biến bộ xương khô này từ dưới đất lên, không phải là giúp đỡ chuyện cấp bách của mình, mà là gây phiền toái cho mình đi?
“Thân mến, em hiểu lầm ta rồi.” Just Meyer cọ cọ hai má Tống Mặc, “Nếu không thích, đưa bọn họ trở về là được. Ta lại lấy người mới tới cho em.”
Just Meyer vừa nói, vừa quay đầu liếc mắt nhìn nhóm bộ xương khô ngoài cửa sổ một cái, chỉ là liếc mắt một cái, nhóm xương khô nguyên bản chen chúc đầy cửa lập tức giải tán, nháy mắt đã không thấy bóng dáng.
Tống Mặc đột nhiên có một ý tưởng cổ quái, quả nhiên là người thiện bị người khi, người ác mới vô địch? Mình có nên đem phần thiện tâm ít ỏi còn lại ném vào góc tường cho mọc nấm không nhỉ…
Trên thực tế, nhóm bộ xương khô không có ý định làm Tống Mặc không được tự nhiên.
Bọn họ đã học được cách sử dụng đại bác, Tống Mặc tận mắt nhìn mấy chục cái bộ xương khô xếp chồng lên giống như “Lắp ráp” lại cùng một chỗ, dùng tốc độ bất khả tư nghị hoàn thành một loạt thao tác ngắm bắn, lắp đạn, khai hỏa, tiếng pháo vang lên, vật làm mục tiêu bị nổ thành bụi, sau khi sương khói bay đi, lưu lại một hố sau đường kính mấy chục mét.
Nhóm Chu Nho sinh hoạt trong lãnh địa của Tống Mặc, thấy được động tác tiêu sái, thân thủ nhanh nhẹn của những bộ xương khô này, cùng với đầu ốc thông minh không kém chút nào so với khi còn sống, tất cả đều hiện ngôi sao trong hai mắt.
Một Chu Nho nhỏ tuổi nhất, nằm trong ngực của mụ mụ, cắn ngón tay, nói lên chí nguyện to lớn, bé hy vọng, sau khi lớn lên có thể trở thành một bộ xương khô lợi hại nhất thông minh nhất!
Tống Mặc lau mồ hôi, rất muốn nói, hài tử, hiện tại nghĩ tới loại chuyện này, còn sớm lắm.
Phần lớn bộ xương khô đều máy móc hoàn thành mệnh lệnh của Tống Mặc, bọn họ giống như máy móc tinh chuẩn dùng xương cốt tạo thành, hiệu suất rất cao. Chỉ có một tên ngoại lệ, bộ xương khô có hai ngọn lửa đen cháy trong hốc mắt kia.
Tiểu tử chiều cao không đến hông của Tống Mặc kia, quả thật tìm cho Tống Mặc không ít phiền toái.
Sau khi học được nội dung chính của sử dụng đại bác, nhóm bộ xương khô tựa hồ đều say mê đại bác. Nhưng nếu như không nhận được mệnh lệnh của Tống Mặc, phần lớn bộ xương khô mỗi ngày cũng chỉ làm làm vận động duỗi thân, sau đó tắm rửa đi ngủ. Bộ xương khô này là cả ngày chạy đuổi theo Tống Mặc, hai ngọn lửa đen nhìn chằm chằm Tống Mặc, lộc cộc mở miệng, dùng tiếng nói giống như là dao nhỏ mài vào đá mà nói ở phía sau Tống Mặc: “Chủ nhân, bắn một phát, chủ nhân, bắn một phát thôi?”
Lần đầu tiên nghe được bộ xương khô này nói những lời này, dưới chân Tống Mặc lảo đảo một cái, trực tiếp ngồi xuống trên mặt đất.
Chủ nhân, bắn một phát, còn thôi?
Người này còn có khả năng kia sao?
Nếu không phải Tống Mặc biết bộ xương khô này chỉ là nghiện quá quá nặng đại bác, không phải thật sự muốn làm cái vận động hạn chế thiếu nhi gì, nhất định sẽ sách bộ xương khô này ném vào trong nồi để hầm.
Bất quá có câu nói rất đúng, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng.
Vừa mới bắt đầu chỉ là một người này, thời gian trôi qua, càng ngày càng nhiều bộ xương khô gia nhập đội ngũ vây truy chặn đường Tống Mặc, có thể tưởng tượng ra cảnh một đống xương cốt vây quanh ngươi, yêu cầu bắn một phát sao?
Nhóm bộ xương khô bám riết không tha cầu bắn đại bác, Tống Mặc ưu thương ngẩng đầu bốn mươi lăm độ nhìn trời, quả nhiên nên cho Swan không cần sơ suất tấn công lại đây đi?
Để nhóm bộ xương khô này bắn một phát với nhóm binh lính thành Tây Bắc đi!
Mọi người trong lãnh địa trung cũng nhìn thấy cảnh những bộ xương khô này bắn đại bác ra, Harrod trầm mặc một lúc lâu, chỉ nói một câu với Tống Mặc: “Lĩnh chủ đại nhân, trên thế gian không có chuyện tình gì càng bi thảm so với trở thành kẻ địch của ngài.”
Tống Mặc nháy mắt mấy cái, đây là khen mình hay là tổn thương mình?
Touro càng trực tiếp hơn, vỗ vỗ ngực, “Lão thiên, may mắn lúc trước ngài không dùng bọn người kia đối phó với tôi! Nhưng mà, ngài quả nhiên không phải là người đi, có thể làm cho bọn người kia thích ngài như vậy…
Tống Mặc nổi giận, nói cậu không phải là người? Đây ngoài mắng chửi người khác thì vẫn là mắng chửi người đi?!
Lại một lần bị bộ xương khô vây chặn, sau khi bị mọi người vây xem, Tống Mặc bạo phát.
Hơn một trăm khẩu súng trường, hơn hai trăm đủ liên phát cung nỏ được phân phát xuống, Tống Mặc yêu cầu các nam nhân chia làm hai đội, khoảng cách năm trăm mét xếp thành hàng, mặt đối mặt thay nhau bắn. Mỹ kỳ danh viết: rèn luyện năng lực thực chiến.
Tuy rằng súng trường không lắp đạn thật, mũi tên nỏ đã dùng mũi tên gỗ đầu tròn thay thế, bắn bộ vị cũng tránh được yếu hại, nhưng đánh vào người, cũng đau a.
Tống Mặc chắp tay sau lưng đứng ở ngoài một trăm mét, nhìn các nam nhân xếp hàng nhe răng nhếch miệng bị bắn chết, hắc hắc cười lạnh vài tiếng, chơi vui lắm đi? Kích thích đi? Thích đến không tưởng tượng nổi đi? Dám nhìn ta mà cười, thì phải cho họ giác ngộ đến mức cao nhất!
Vào một buổi chiều mùa đông, trong tuyết trắng phiêu linh, Tống đại lĩnh chủ làm cho các nam nhân Gilliland khắc sâu vào nhận thức, vây xem, cũng phải tìm đúng đối tượng.
Tuy nhiên huấn luyện xếp hàng bắn nhau quả thật mang đến hiệu quả không tồi, độ chính xác khi bắn của các nam nhân đều gia tăng không ít, tin chắc rằng khi lên chiến trường, cũng sẽ không xuất hiện tình huống mềm chân.
Có đại bác, có súng trường và cung nỏ liên hoàn, có hơn ba trăm con người rắn rỏi đã trải qua huấn luyện, sức mạnh của Tống Mặc rất đầy đủ. Dùng một câu để hình dung tâm tình hiện nay của Tống Mặc thì phải là: đến đây đi, hiện tại, ta ai cũng không sợ!
Đến ngày hen gặp nhau cùng với Tống Mặc, Swan đã sớm chờ ở biên giới rừng rậm phỉ thúy. Trước khi hen gặp, Swan không phải không nghĩ tới nhân cơ hội bắt giam Tống Mặc, trực tiếp trói lại đưa về thủ đô. Nhưng suy nghĩ này chỉ chợt lóe qua, đã bị đánh một dấu chéo to đùng.
Chỉ cần là người từng có quan hệ với Tống Mặc, cũng sẽ không cho rằng hạ độc thủ đối với cậu ta là một ý kiến hay. Bởi vì trước khi mình chưa kịp hạ độc thủ, khẳng định sẽ bị đá trước một phát, trăm phần trăm mặt trước chạm đất.
Tống Mặc cũng sẽ không để lại mặt mũi cho kẻ địch, Swan thập phần rõ ràng điểm ấy, cho nên, hắn đem hết thảy âm mưu quỷ kế đều nghẹn trở về trong bụng.
Khi Tống Mặc đến, Swan đã đợi khoảng một hồi .
“Tổng đốc đại nhân, đã lâu không gặp .”
Tống Mặc nhìn Swan đi xuống trên mã xa, vấn an đầu tiên.
“Lĩnh chủ các hạ, lời khách sáo liền miễn đi.” Swan trực tiếp đi thẳng vào vấn đề, “Ta nghĩ, chúng ta hiện tại đều gặp phải một phiền phức lớn.”
“Ta cho rằng chỉ có Gilliland gặp phiền phức.”
“Không.” Swan lắc đầu, khóe miệng hiện lên một nụ cười khổ, “Gặp phải Gilliland, cũng đã là một phiền phức.”
Tống Mặc nở nụ cười, cậu đã có thể đoán ra thái độ của Swan, hắn không thể cãi lời mệnh lệnh của quốc vương, nhưng lại không muốn hoàn toàn trở mặt với mình, cả đời không qua lại với nhau. Dựa trên tình hình hiện nay, xem ra cái hố to dưới đất kia, hẳn là không cần dùng.
Nếu như là mấy ngày trước, nói về thực lực, Tống Mặc tuyệt đối không phải là đối thủ của Swan, nhưng hiện tại, Tống Mặc sờ sờ cằm, nếu mà đánh nhau thật, nhóm binh lính thành Tây Bắc, đừng hòng chiếm được nửa điểm tiện nghi ở trong tay của cậu.
“Tổng đốc đại nhân, ý của ngài ta hiểu được.” Tống Mặc đi đến bên cạnh Swan, thấp giọng nói rằng: “Mọi chuyện luôn luôn có biện pháp giải quyết, phải nhìn ngài có thành ý này hay không…”
Thành ý?
Đồng tử Swan co lại một chút, cái gọi là thành ý của Tống Mặc, hắn rất hiểu, nhưng mấu chốt là, mệnh lệnh kia của Tể tướng, so với mệnh lệnh của quốc vương, càng khó giải quyết.
Tấn công Gilliland có thể làm qua loa, nhưng đem Tống Mặc đưa về thủ đô, là phải thật, không chấp nhận được một chút giả mạo.
Tống Mặc cũng muốn đến điểm ấy, nhưng phương thức tự hỏi của cậu khác với Swan, Swan chỉ từ kết quả đi xem xét, lựa chọn của hắn chỉ có hai, chấp hành mệnh lệnh, hoặc là chống lệnh. Tống Mặc lại cho rằng, biện pháp giải quyết tốt nhất, là từ ngọn nguồn bắt tay vào làm.
Tể tướng lệnh cho Swan bắt mình lại, đưa tới thủ đô Obi, là vì quốc vương.
Như vậy, mục đích của Hắc Viêm khi muốn bắt mình là điều gì? Nếu như có thể cung cấp đầy đủ điều kiện trao đổi, có phải hay không Hắc Viêm sẽ đánh mất cái suy nghĩ này?
“Như vậy…”
Nghe Tống Mặc phân tích một phen xong, Swan cũng hiểu được điều cậu nói không phải không có lý. Nhưng rốt cuộc có thứ gì có khả năng đả động đến quốc vương?
“Rất đơn giản, kim tệ, cùng vũ khí.”
Tống Mặc không biết lúc Hắc Viêm hạ mệnh lệnh đang suy nghĩ gì trong đầu, nhưng cậu lại rõ ràng, nên bắt tay vào làm từ nơi nào, làm y nâng lên bàn chân to muốn dẫm lên đầu mình kia.
“Tuy nhiên, trước đó, chúng ta yêu cầu đánh một trận, hơn nữa là đại đánh thật lớn. Tốt nhất có thể đem chiến trường chiến tranh đánh thành trận giằng co, trận chiến tổn thất, như vậy, mọi chuyện sẽ làm được rất tốt.”
“Ngươi khẳng định?”
“Khẳng định.”
“Nhưng…”
“Ta biết ngươi đang lo lắng cái gì.” Tống Mặc cười tủm tỉm đem cánh tay khoát lên vai Swan vai, “Không biết Tổng đốc đại nhân đã từng nghe chưa, có một từ, gọi là ‘Diễn tập quân sự’.”
“Diễn tập quân sự?”
“Đúng, nói đơn giản một chút, ý là đánh nhau thì cứ đánh nhau, nhưng người cũng không cần chết nhiều như vậy mà…”
Trong lúc Tống Mặc đang giảng giải cho Tổng đốc thành Tây Bắc Swan tính thực dụng và tầm quan trọng của diễn tập quân sự, lại một đội kỵ sĩ giáo hội, đến thành Tây Bắc.
Kỵ sĩ vàng Airth tóc hồng tiếp nhận thủ lệnh bọn kỵ sĩ mang đến từ đại giáo chủ, thần sắc trở nên hết sức nghiêm túc.
“Đại nhân Airth, đại giáo chủ trao quyền cho ngài toàn quyền phụ trách xử lý chuyện này.”
“Vậy đồ vật kia thật sự ở Gilliland sao?”
“Đúng vậy.” Kỵ sĩ ngẩng đầu nói rằng: “Đại chủ giáo nói như thế.”
Airth gật đầu, Gilliland không có chi nhánh của giáo hội, tùy tiện xâm nhập, sẽ làm sự tình trở nên phức tạp. Tuy rằng y không cho là một lãnh địa bần cùng sẽ có dũng khí gì chống lại kỵ binh giáo hội, nhưng chuyện này cuối cùng sẽ làm tổn hại đến mặt mũi của giáo hội.
Tuy nhiên, quốc vương Obi hạ lệnh Tổng đốc thành Tây Bắc tấn công Gilliland, đã cho bọn họ cơ hội. Trận chiến tranh này, bọn họ không thể bàng quan.
Airth quyết định thật nhanh, “Ta muốn đi gặp Tổng đốc thành Tây Bắc, chuyện này, phải mau chóng giải quyết.”
“Tuân mệnh!”
Lúc này, Airth cũng giống như phần lớn người khác, chỉ biết là Hắc Viêm hạ lệnh hủy diệt Gilliland, nhưng không biết Tể tướng Mặc Phỉ truyền đạt mật lệnh cho Swan, cũng không biết quan hệ cá nhân giữa Swan và Tống Mặc. Nếu y biết này đó, khẳng định sẽ không cho chuyện mình nhúng tay vào chiến tranh giữa thành Tây Bắc và Gilliland là một ý kiến hay.
Có tiền cũng không mua được “sớm biết rằng”, khi y biết, tất cả đều đã chậm.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s