ngạ phu chương 15

Chương 15 Nha, hủy dung

Mặt trời đông mọc tây lặn, bầu trời vẫn như cũ không là mây đen chính là trong vắt, Mạc Thanh Dật nhìn bầu trời xanh lam, hôm nay là ngày có thời tiết tốt, nâng cao tinh thần, bắt đầu một ngày sinh hoạt.

Đứng ở trong hậu hoa viên của trang viên, kỳ thật vị trí chính xác là ở bên cạnh một ruộng thuốc nhỏ, tầm mắt của Mạc Thanh Dật vẫn luôn đặt ở trên người nam nhân cao gầy ngồi xổm trong ruộng thuốc vùi đầu nghiêm túc nhổ cỏ dại.

Người nam nhân hắn chưa từng hiểu được cũng là người khiến hắn không thể rời đi không quan tâm đến.

Cũng bởi vì một câu không được đi lúc suy yếu gần như hấp hối của nam nhân, hắn liền ở lại.

Cũng bởi vì nam nhân một câu bọn họ là bằng hữu, hắn liền ở lại.

Cũng bởi vì nam nhân một câu thật đói, trong thời gian ngắn hắn cũng sẽ không rời đi nơi này.

Cho nên hiện tại hắn xem như ở tạm nơi gọi là Phong cốc này, trở thành khách nhân vô cùng được hoan nghênh, tuyệt không cảm thấy phải yêu cầu chiếu cố tiếp đón là phiền toái.

Nhưng có chút việc yêu cầu khách nhân hắn tự thân vận động, thì phải là giám sát mỗ nam nhân không biết chiếu cố bản thân đúng giờ ăn cơm, chỉ điểm này đã đủ làm cho Mạc Thanh Dật không lời gì để nói, coi mình vẫn là con nít sao? Yêu cầu người khác nhắc nhở giám sát, nói cách khác, vài ngày không ăn cơm là chuyện thường xuyên xảy ra.

Nếu uống nước thật sự có thể giải quyết vấn đề ăn cơm ba bữa, trên thế giới này sẽ không tồn tại một loại chức nghiệp tên là ăn mày.

“Phong Bất Kinh, sáng hôm nay ngươi ăn được bao nhiêu?” Nhìn nam nhân vội cho tới trưa vẫn không biết mệt mỏi nhưng trên mặt lại hiện ra vẻ tái nhợt không bình thường, Mạc Thanh Dật liền muốn swof trán của mình để xem bên trên có phải đã nhiều ra mấy cái nếp nhăn hay không.

Cho dù là đối cha mẹ của hắn, hắn cũng chưa từng để bụng như vậy.

Buổi sáng hắn thức dậy, Phong Bất Kinh cũng đã ở trong ruộng thuốc, chờ đến lúc hắn ăn xong điểm tâm, nam nhân căn bản không hề có tính toán đứng dậy rời đi, vừa vội liền tới trưa, thời gian trôi thật nhanh, mắt thấy liền muốn tới giữa trưa, Mạc Thanh Dật cảm thấy chính mình phải hòi một chút.

“Một ngụm cháo hoa.” Thanh âm âm nhu lại thanh nhã, cũng giống như chủ nhân, khí chất xuất trần khiến người có loại cảm giác trong sáng vui mừng.

Một ngụm cháo hoa, thực tốt, sao y không làm giòn nói chính mình cái gì cũng không ăn, một ngụm cháo hoa cũng không phải như là chưa ăn sao!

Trong lòng không biết như thế nào liền có điểm nén giận, Mạc Thanh Dật không nói gì nữa mà là xoay người bước đi, cũng không biết là đang tức giận hay đang nghĩ gì khác.

Ngay sau khi thân ảnh của Mạc Thanh Dật biến mất sau hoa viên, Phong Bất Kinh luôn luôn ở trong ruộng thuốc xử lý thảo dược trân quý do mình tự tay gieo trồng liền đứng lên.

Ánh mắt không thay đổi, nhưng trong mắt lại nhiều thêm thứ gì đó? Tựa hồ có chút không vui cùng lo âu, y không thích lúc mình ở ruộng thuốc, bên người không có Mạc Thanh Dật làm bạn.

Thói quen này được Phong Bất Kinh dưỡng thành chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, hơn nữa một khi dưỡng thành liền không sửa được.

“Tề thúc.” Phong Bất Kinh nhẹ giọng gọi.

“Chủ tử.” Thần không biết quỷ không hay, lão quản gia cứ vậy liền xuất hiện bên cạnh ruộng thuốc.

“Đi xem hắn đi chỗ nào.” Người này vừa đi, Phong Bất Kinh đột nhiên phát hiện minh tuyệt không muốn tiếp tục xử lý ruộng thuốc dưới chân. Đứng ở tại chỗ, tựa hồ đang chờ Mạc Thanh Dật trở về.

“Dạ, chủ tử.” Chủ tử cũng là, rõ ràng cố sức ăn nửa bát cháo hoa, lại nói thành một ngụm, Mạc công tử đương nhiên muốn tức giận.

Kỳ thật Mạc công tử là thật sự quan tâm chủ tử, mấy ngày nay lão nhân gia ông ta cũng đã nhìn ra, nhưng chủ tử nhà ông rất gây thất vọng, cố gắng thế nào đi nữa, cũng chỉ nuốt trôi được một chút như vậy.

Mạc Thanh Dật đi nơi nào? Đương nhiên không phải bỏ đi không hề để ý tới Phong Bất Kinh, mà là tới phòng bếp, muốn nhìn một chút xem còn có thức ăn có sẵn nào hay không. Xem ra hắn chỉ có thể dùng chiêu đó, ăn không vô liền cứng rắn nhét, nào có người khó hầu hạ như vậy.

“A…Thực xin lỗi…” Ngay lúc Mạc Thanh Dật vừa muốn bước vào phòng bếp, có lẽ là rất sốt ruột, không lưu ý, liền không cẩn thận va phải một cô nương.

“Không sao.” Thanh âm thực xinh đẹp.

Nhưng khi chủ nhân của thanh âm ngẩng đầu, Mạc Thanh Dật liền biết, vị cô nương trước mắt này tuyệt đối là nữ tử khác loại nhất trong Phong cốc mà mình từng thấy, bởi vì…

Nàng là hủy dung.

Trong toàn bộ Phong cốc, cho dù là đại mụ đac có tuổi đều là mỹ phụ nhân phong vận dư âm, huống chi là tỳ nữ hạ nhân trẻ tuổi, một đám bộ dạng đều rất có tiêu chuẩn, đều là mỹ nhân bại hoại.

Cho nên vị nữ tử với gương mặt đầy sẹo trước mắt, thật đúng là làm cho Mạc Thanh Dật trước mắt nhoáng lên một cái. Nhưng không có thất kinh, bị tướng mạo của nữ tử dọa đến, chỉ là có chút kinh ngạc, Phong cốc vẫn là có người như vậy tồn tại!

2 thoughts on “ngạ phu chương 15

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s