TYKGNT chương 108

Chương 108 Không quen biết, ít lôi kéo làm quen

Đó là ai? Đại nhân, cần đến hỏi sao?

Ở chỗ tối của ngự hoa viên, các ám vệ âm thầm giữ gìn an toàn Hoàng cung nhìn thấy Long Mặc Viêm đã dịch dung đi về phía tiệc sinh nhật vẫn chưa tan, liền hỏi vị đại nhân đứng bên cạnh xem xử lý thế nào.

Các ám vế đều biết thân phận của mọi người tham gia tiệc sinh nhật hôm nay, cho dù thân phận của những người này thực bí ẩn, trước đó cũng đã từ bệ hạ có được một ít tư liệu, cho nên đừng nhìn tiệc sinh nhật náo nhiệt như vậy, bọn họ chính là biết hạng người gì thuộc loại không rõ lai lịch.

Nói ví dụ như thiếu niên thanh tú đang chậm rãi bước tới kia.

Các ngươi đều là người mù sao? Không thấy được ngọc bội bên hông thiếu niên kia sao, truyền lời đi xuống, mặc kệ là ám vệ hay cấm vệ quấn, trong chốc lát cho dù xảy ra chuyện gì cũng không được nhúng tay….Nam nhân lãnh liệt được tôn xưng đại nhân trợn mắt trắng, đám thuộc hạ này của mình khi nào thì ánh mắt biến kém như vậy?

Bị nam nhân lãnh liệt nhắc nhở liền đều tỉnh ra, đám ám vệ ở chỗ tối lúc này mới chú ý tới ngọc bội thiếu niên đeo bên hông không phải là Huyết Long Ngọc Bội sao?

Tiểu vương gia…Đáy lòng thiếu chút nữa thét chói tai ra tiếng, Vương gia đâu? Tại sao không thấy Vương gia, sao Vương gia có thể thả tâm để tiểu Vương gia một mình, hơn nữa tiểu Vương gia còn dịch dung, là muốn chơi đi, nếu như vậy, bọn họ là thật sự không thể nhúng tay, nhất định phải để cho tiểu Vương gia chơi tận hứng mới được.

Sau khi biết chân tướng, các ám vệ trong tối đều không thể an tĩnh, tất cả đều ôm đầu loạn báo, kỳ thật là truyền lời, làm cho tất cả mọi người không được nhúng tay, cũng may mắn yến hội thật sự rất náo nhiệt, cho nên chỗ tối có chút loạn không có bị ai chú ý, đại khái đi!

Thường thường xoa xoa huyệt Thái Dương đã trở thành động tác quen thuộc của Long Mặc Viêm, ai kêu hắn có một phụ thân vô cùng tùy hứng lại thích làm theo ý mình, xem ra thân phận của mình đã bị ám vệ biết, động tĩnh thật lớn, nghi trượng cũng không quản quản, không phát hiện trên yến hội có rất nhiều người lộ ra ánh mắt xem thường sao.

Nhưng là…

Long Mặc Viêm hiểu rất rõ thực lực của các ám vệ, nếu không phải chính mình dịch dung hiện thân trên yến hội, cũng sẽ không làm cho các ám vệ trở tay không kịp, thật sự là đáng yêu a!

Mình ở nơi này, bọn họ liền không thể an tâm giám thị, dù sao sự kiện tiểu Thái tử mất tích lần trước vẫn chưa chấm dứt, Hoàng cung nhìn như bình tĩnh, thực ra đề phòng vô cùng sâm nghiêm, còn là một ngày như hôm nay, càng thêm không thể lơi lỏng.

Khóe miệng Long Mặc Viêm cong lên một nụ cười thản nhiên, phát hiện thị vệ nhà mình thực đáng yêu. Mạnh mẽ lạnh như băng lại không mất nhân tâm, hắn càng ngày càng thích thế giới này.

U…

Tiểu tử Huyền Minh này cũng ở a! Tối hôm qua tên này luôn kêu la đói bụng lại cơm chiều cũng chưa ăn liền ra Hoàng cung, nguyên lai…tầm mắt dừng ở trên người nam nhân tóc bạc như trích tiên cũng dịch dung ở bên cạnh Huyền Minh.

Người kia hẳn là ái nhân của Huyền Minh đi! Chỉ với ngoại hình, khí chất liền miễn cưỡng xứng đôi Huyền Minh nhà hắn, không biết thực lực có đủ để thuyết phúc chính mình hay không, nếu không mình sẽ không cứ vậy mà đem Huyền Minh giao cho hắn.

Thân phận của Huyền Minh ở thế giới này thực mẫn cảm, phụ thân đã từng đề cập chuyện này với hắn, cho nên nếu người kia không có năng lực tuyệt đối bảo hộ Huyền Minh, mình tuyệt đối sẽ làm cho hắn biến mất, chẳng sợ Huyền Minh sẽ hận người làm chủ tử như hắn, cũng không thể để Huyền Minh gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.

Thế giới này, trừ bỏ phụ thân, chỉ có Huyền Minh có ràng buộc hữu tình ở kiếp trước, cho nên ở trong khung Long Mặc Viêm cùng Long Tuyệt Phong là một dạng, bao che khuyết điểm, cực kỳ bao che khuyết điểm.

Thật đúng là cha con.

Ngay khi Long Mặc Viêm nhìn qua, Huyền Minh cũng ngẩng đầu nhìn thấy Lão đại nhà mình, khóe miệng câu lên, xem ra Lão đại là đến giúp vui, nhưng là…sao vị kia lại không đi theo bên người, không bình thường, hiện tượng thực không bình thường.

“Ngươi quen biết?” Bởi vì trên yến hội có người của U Lan Cung, cho nên Hỏa Tịch dịch dung đi theo Huyền Minh xuất hiện ở trong này.

Không phải Huyền Minh sợ hãi, mà là không muốn có phiền toái, hiện tại hắn chính là muốn tiếp tục làm người hầu của lão đại, nếu phiền toái quấn thân, vậy thực căm tức.

Hỏa Tịch thấy ái nhân vẫn luôn trung với mỹ thực đột nhiên ngẩng đầu, cùng vị thiếu niên đột nhiên xuất hiện trong ngự uyển của Hoàng cung đối diện, bên người thiếu niên kia không có người dư thừa, lại nhàn nhã giống như đang tản bộ trong hoa viên nhà mình, cuối cùng còn lộ ra ý cười.

Hắn đã có thể khẳng định, vị thiếu niên này, Huyên nhất định có quen biết.

“Ừ…” Huyền Minh nhẹ giọng trả lời ái nhân, sau đó liền đứng dậy nghênh đón, hành động như vậy càng khiến cho Hỏa Tịch ghé mắt, ai lại có thể làm cho Huyền chủ động nghênh đón như vậy.

Bất quá rất nhanh, Hỏa Tịch liền nghĩ đến một người.

Chẳng lẽ vị thiếu niên này, là người mà Huyền cam tâm nguyện ý trung thành? Trong mắt Hỏa Tịch nhiều vài phần nghiên cứu.

Kỳ thật trừ bỏ bàn này, những người đang ăn vui vẻ, tán gẫu vô cùng vui sướng kia nhìn như vô tâm, kỳ thật tầm mắt đều như có như không mà dừng ở trên người Long Mặc Viêm.

Đối với thiếu niên đột nhiên xuất hiện này, đều thực xa lạ.

Trong lòng càng cảm thấy kỳ quái, có thể một mình vả lại vô cùng thảnh thơi hành tẩu ở trong Hoàng cung đế quốc Phách Hồn, rốt cục là ai?

Mà ở trong đám người này, phải thuộc về Phong Vô Trần ở trong lòng không bình tĩnh nhất, có thể nói là bốn bề sóng dậy.

Huyết Long Ngọc Bội sao lại đeo ở trên người thiếu niên này, phải biết hắn đối với ngọc bội này vô cùng quen thuộc, trước kia lúc Trảm chưa đem tộc trưởng vị truyền cho Phong nhi, đang đeo ở trên người hơn trăm năm.

Hiện tại xuất hiện ở trên người thiếu niên này, chẳng lẽ thiếu niên này là ái nhân Phong nhi tán thành, nếu không sẽ không đem vật trọng yếu như vậy đưa ra.

Nhưng là…

Ái nhân của Phong nhi, thật sự không dám tưởng tượng, tại sao không thu được một chút tin tức, cứ vậy mà lộ diện, nhất thời có chút không thừa nhận được, thật sự kích thích thần kinh.

Hơn nữa…năm nay Phong nhi cũng hơn 28 tuổi, sao lại nhận định một vị thiếu niên, còn là một thiếu niên vô cùng bình thường.

Cho nên mặc kệ là loại tình huống nào, Phong Vô Trần đã hoàn toàn khiếp sợ.

Bất quá hắn che dấu rất tốt, không hề biểu hiện ra ngoài, hắn hoàn toàn không quên người ngồi bên cạnh mình không phải là nhân vật đơn giản gì, nếu chính mịnh lộ ra chút thần sắc khác thường, phỏng chừng sẽ bị người nam nhân cứng rắng đuổi theo mình này chú ý tới.

Vẫn là yên lặng theo dõi kỳ biến mới tốt.

“Sao ngươi lại tới đây?” Đối với Long mặc Viêm, thái độ của Huyền Minh vẫn là vô cùng bình thường, bọn họ có quan hệ chủ tử cùng thuộc hạ kiên cố nhất, cũng là quan hệ bạn thân không thể phá vỡ nhất, cho nên lúc này, Huyền Minh nhìn qua có chút bĩ khí, chỗ nào còn nửa điệm tiên phong đạo cốt, thần bí khó dò của Thiên Sư.

Hiện tại đứng ở trước mặt Long Mặc Viêm là một nhã bĩ.

“Sao ngươi tới đây một mình? Vị kia…” Thật sự là kỳ tích, nam nhân giống như kẹo đường kia thế nhưng không ở cạnh Lão đại, rất kỳ quái, làm cho Huyền Minh đối với Long Tuyệt Phong người xuýt nữa làm thịt mình không khỏi sinh ra lòng hiếu kỳ.

“Muốn tới thì tới, phụ thân trong chốc lát sẽ lại đây. Ngược lại ngươi, có phải là nên giới thiệt một chút hay không.” Đã đi theo Huyền Minh đến chỗ ngồi của bọn họ, Long Mặc Viêm trực tiếp đứng ở trước mặt Hỏa Tịch, hỏi Huyền Minh.

Thân hình 14 tuổi cũng có độ cao nhất định, cho nên đối với Hỏa Tịch mà nói, lúc này Long Mặc Viêm có cảm giác uy nghiêm từ trên cao nhìn xuống.

Khí thế thật mạnh, vị thiếu niên này không đơn giản, trong lòng Hỏa Tịch âm thầm khẳng định.

Bất quá đối với viếc khí thế Long Mặc Viêm tiết ra ngoài hơn nữa là chỉ nhằm vào một mình mình, Hỏa Tịch cũng không có gì bất mãn, mà là tùy ý Long Mặc Viêm đánh giá mình.

Người này, đối Huyền rất trọng yếu, cho nên…Hắn muốn chứng minh chính mình, ở trước mặt người thiếu niên nhỏ hơn mình rất nhiều này chứng minh bản thân, hắn có năng lực toàn tâm toàn ý yêu Huyền, không để Huyền bị nửa điểm thương tổn.

Hỏa Tịch biết, giờ phút này đối phương là đang khảo nghiệm chính mình.

“Ách…Hắn chính là Hỏa Tịch.” Huyền Minh bắt đầu chột dạ, ngây ngốc dùng tay gãi đầu, Lão đại thực trực tiếp, cứ vậy liền làm cho mình đem Hỏa Tịch giới thiệu cho hắn.

Hắn vẫn chưa chuẩn bị tâm lý thật tốt, hắn không biết Lão đại có thể tán thành Tịch hay không, cho nên thực lo lắng khi chạm mặt trực tiếp như vậy.

Bất quá mình lo lắng hơn nữa đều là dư thừa, Lão đại đã nhìn thấy Tịch.

“Ân, sau này xem lại đi.” Lúc cần nghiêm túc Long mặc Viêm tuyệt đối bình tĩnh trầm ổn, cơ trí đến làm cho lòng người lạnh lẽo.

Người mà ngay cả một vị Thiên Sư như Huyền Minh đều cam tâm tình nguyện đi theo, nhìn qua thực tuấn tú tao nhã, rất dễ nói chuyện…

Sai, hoàn toàn sai…

Kỳ thật Long Mặc Viêm giống hệt Long Tuyệt Phong, tâm tính vô thường, làm cho người ta khó có thể cân nhắc. Chỉ cần là không được sự tán thành của hắn, tốt nhất đừng xuất hiện trước mặt của hắn, nếu không hạ tràng sẽ thực thảm thực thảm.

Nếu Long Tuyệt Phong là tà cuồng đến cực điểm, như vậy Long Mặc Viêm là tàn nhẫn đến cực điểm, ngàn vạn chớ chọc phải, gặp phải sẽ là sự tình còn đáng hơn hơn chết ngàn vạn lần.

Mấy năm nay cũng là bởi vì có Long Tuyệt Phong bên người Long Mặc Viêm, vô luận chuyện gì cũng không cần Long Mặc Viêm quan tâm, nếu không chỉ bằng Long Mặc Viêm một nhân vật nguy hiểm nhìn qua như súc vật vô hại kì thực đáng sợ đến cực điểm, không chừng cũng có thể đem đại lục Phách Hồn quậy đến long trời lở đất.

Cho nên ở trong mắt Huyền Minh, cho tới bây giờ đều không quên mất tính cách chân thực của Lão đại ở thế giới này nhìn qua thực hiền hòa này.

Lão đại của hắn, là nam nhân đã từng đứng trên đỉnh của thế giới, ôn hòa nhu tình chỉ bày ra với nam nhân kia, người bên ngoài mơ tưởng có được một chút chú ý của hắn.

“Thật sự! Sau này nhìn tình huống đi.” Câu này không đầu không đuôi ở trong tai người bên ngoài nghe không hiểu ra sau, nhưng Huyền Minh thì khác, ý tứ sâu hơn của Lão đại chính là: lần đầu gặp mặt cảm thấy không tồi, sau này quan sát nhìn xem, nếu được, Lão đại liền hoàn toàn tán thành sự tồn tại của Tịch.

Lão đại, nếu không phải trường hợp không đúng, nếu không sợ bị nam nhân kia đuổi giết, thật sự rất muốn cho ngươi một cái ôm thật chặt.

“Lỗ tai của ngươi không có điếc, chính là như vậy, đừng cười ngây ngô, giống như thằng ngốc. Được rồi, lát nữa gặp mặt, ta đi gặp một người trước.” Tuy rằng miệng không nói lời gì hay, nhưng nhìn thấy vẻ mặt có thể nói là kích động của Huyền Minh, trong lòng của Long Mặc Viêm cũng vui vẻ.

Hy vọng Hỏa Tịch người này sẽ vẫn tiếp tục kiên định như vậy, bằng không, chính mình nhất định làm cho hắn sống không bằng chết.

Không cho Huyền Minh thêm cơ hội tiếp tục động kinh, để cho hắn một mình vui sướng đi! Long Mặc Viêm đã đi về phía chỗ ngồi của Phong Vô Trần.

“Có thể ngồi xuống sao?” Bỏ đi sự thật Long Mặc Viêm hiện nay mới là một thiếu niên 14 tuổi, kỳ thật Long Mặc Viêm mặc kệ là ở phương diện nào, đều là tuyệt đỉnh, cho dù đối mặt với nhân vật thần bó như Phong Vô Trần, hắn cũng là lạnh nhạt tùy tính.

“Có thể.” Phong Vô Trần cũng có cút buồn bực, người này mới tiếp xúc với người của Thiên Cơ Các, hiện tại lại chủ động nói chuyện với hắn, còn thật không hiểu được là có ý gì.

Hơn nữa nhìn bộ dáng kích động của người trong Thiên Cơ Các, tin tưởng người ở đây đều tò mò về quan hệ giữa bọn họ.

Bất quá đối với Phong Vô Trần mà nói, cũng có thể trực tiếp không nhìn, nếu không phải trên người thiếu niên này đeo Huyết Long Ngọc Bội, mình sẽ không để ý đến đề nghị của đối phương.

“Vị tiểu huynh đệ này, sao ngươi hiện tại mới đến, ăn ngon đều sắp hết, hoa quả này không tồi, muốn hay không?” Khi Long Mặc Viêm ngồi xuống cạnh Phong Vô Trần, Diệu Vũ ngồi cùng bàn lại rất nhiệt tình bắt đầu tiếp đón, một bộ mình là chủ nhân.

Đem Long Mặc Viêm trở thành tân khách mới đến, vô cùng nhiệt tình…Mặc kệ là vô tâm hay cố ý, Long Mặc Viêm đối với người nam nhân bình thường hướng về mình kỳ hảo là một chút hảo cảm cũng không có.

Cũng không biết là xảy ra chuyện gì, nhìn đối phương liền có loại cảm giác rất không thích, rất muốn đem gương mặt cười như thánh mẫu Maria kia đánh nát, hủy dung.

Loại người nhìn như quang minh này, kỳ thật là làm người ta chán ghét nhất.

“Đại thúc, ngươi có thể ngồi cách xa chút không, miệng đầy mùi hành tây, đều phả đến ta, còn có…Chúng ta không quen, không cần lôi kéo làm quen với ta.” Sao ở giữa khách nhân lại có loại người giả nhân giả nghĩa như vậy, Thúc phụ đây là rốt cục dẫn theo người nào tiến cung, nếu thúc thúc biết bên cạnh hắn còn có người khác, phỏng chừng sẽ không để ý được gì khác, trực tiếp nhảy ra đem người dư thừa này một cước đá bay.

Người của Long gia, đều là người làm theo ý mình, nhìn không vừa mắt liền diệt.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s