Đặc công tà phi chương 99

Chương 99: Thánh thủ y vương.

Edit & Beta : ღ Vy Nhi ღ

(*Vy Nhi: Rất xin lỗi đã để các nàng chờ lâu nha. Ta đã trở lại rồi đây, vậy là Đặc công tà phi sẽ tiếp tục lên màn. Ta sẽ cố gắng làm việc thật chăm chỉ. Rất mong các nàng sẽ tiếp tục ủng hộ ta nha.*cúi đầu*🙂 )

Ánh trăng màu bạc ôn nhu tỏa sáng, ánh nến đỏ tươi nhẹ nhàng lay động, trong phòng ngủ rộng lớn phảng phất như phủ thêm một tầng sương mù mộng ảo. Từng đợt từng đợt gió đêm lặng lẽ rót vào qua khe cửa sổ, ôm lấy ánh trăng, hòa quện vào nhau tạo thành một tấm lụa hư ảo, chơi đùa ở trong phòng ngủ.

Giờ phút này —

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang lẳng lặng ngồi ở trước bàn, bàn tay nghịch nghịch cây bút lông xa xỉ, viết viết gì đó xuống tờ giấy tuyên thành trên mặt bàn.

Cách đó không xa, trên một cái nhuyễn tháp tinh xảo, Hiên Viên Diễm lười biếng dựa lưng trên nhuyễn tháp, thậm chí còn thật sự bắt tay vào lột da nho. Bóc xong một quả nho to liền nhẹ nhàng đặt lên khay ngọc bên cạnh.

Tiểu Kim Điêu Cầu Cầu cuộn mình ở trên đùi Hiên Viên Diễm, cũng chảy nước miếng nhắm thẳng mấy quả nho đã được lột da đang nằm trên khay ngọc, mỗi một quả đều làm nó thèm muốn chảy nuocwss miếng. Ô ô ô. . . Hương nho thơm lừng ngọt ngọt, quả nho trong suốt lấp lánh, nó rất là muốn ăn nga….

Tiểu móng vuốt vươn lên lau lau nước miếng bên miệng, mắt nhỏ của Cầu Cầu bắt đầu long lanh xoay tròn nhìn những quả nho đã bóc vỏ trên khay ngọc.

Khẽ ngẩng cái đầu nhỏ lên, mắt chồn rất nhanh trộm liếc Hiên Viên Diễm đang rất nghiêm túc bóc vỏ nho một cái. Tiểu móng vuốt vốn đang lau lau nước miếng chảy bên miệng của Cầu Cầu, bắt đầu thật cẩn thận vươn tới khay ngọc đựng nho trên bàn. Không được, nó thật sự nhịn không được nữa rồi, nó phải mau trộm mấy quả thịt nho trên bàn đến giải cơn thèm mới được.

Xoẹt, ngay khi tiểu móng vuốt của Cầu Cầu lặng lẽ vươn tới khay ngọc chỉ còn cách quả nho mà nó thèm muốn có chút xíu nữa thì ánh mắt Hiên Viên Diễm phút chốc nhìn xuống, cướp lấy quả nho kia đẩy ra xa.

Cảm giác được hàn khí xông thẳng đến ót, tiểu móng vuốt đành cực không tình nguyện lùi về, nó ngẩng ngẩng tiểu đầu lên. Miệng chồn hướng tới Hiên Viên Diễm làm bộ đáng thương, ánh mắt vòng vo lưu chuyển giống như yên lặng nói: “Ô ô ô. . . Khay ngọc trên bàn đã có thiệt nhiều quả nho to rồi, ngươi liền cho người ta ăn mấy quả thôi mà!

Hiên Viên Diễm tức giận trừng mắt nhìn Cầu Cầu, mắt đen giống nhau cũng yên lặng trả lời: “Mấy quả nho kia là ta bóc cho Nguyệt Nhi ăn, nếu ngươi dám ăn vụng, vậy thì ta sẽ ném ngươi ra ngoài!

— “Ngũ quả!”. Cầu cầu đem tiểu móng vuốt nắm thành quyền cào cào lên miệng, cũng không quản Hiên Viên Diễm đến tột cùng có nhìn hiểu ánh mắt của nố hay không, đảo mắt vòng quanh bắt đầu thương thảo cùng Hiên Viên Diễm.

— “Chờ Nguyệt Nhi ăn no, nếu còn thừa, cho ngươi ăn!”. Hiên Viên Diễm cũng không quản ánh mắt đáng thương của Cầu Cầu, không lưu tình chút nào tặng cho nó một ánh mắt không cho phép thương lượng.

— “Vạn nhất tiểu chủ tử ăn hết toàn bộ nho rồi thì sao? Cầu Cầu ngoan như vậy. . . Ngươi liền cho người ta ăn một chút thôi?”

Nhìn thấy chiêu giả bộ đáng thương này tựa hồ đối với Hiên Viên Diễm là không thể thực hiện được, Cầu Cầu liền dựng cái đuôi lông xù lên ngoe nguẩy trước mặt Hiên Viên Diễm, tiến hành chiêu thứ hai – chiến lược làm nũng.

— “Không cho!” Không thèm xem xét đến động tác làm nũng đáng yêu kia của Cầu Cầu, Hiên Viên Diễm trực tiếp cấp cho Cầu Cầu một ánh mắt cự tuyệt rất quyết đoán.

— “Ta hận ngươi!” Cái đuôi lông xù vốn đang lay động lập tức cuộn mình xuống dưới mông, đôi mắt Cầu Cầu không chỉ bắt đầu trừng Hiên Viên Diễm, mà còn hung hăng nhe răng với Hiên Viên Diễm.

— “Không cho chính là không cho, nếu ngươi dám trộm, ta liền ném ngươi!”

Không nhìn Cầu Cầu thay đổi chiến thuật, ánh mắt Hiên Viên Diễm lại dừng ở trên quả nho đang bóc vỏ một nửa, rất nghiêm túc bóc nốt nửa bên vỏ còn lại.

Tiểu móng vuốt thập phần khó chịu gãi gãi cánh tay Hiên Viên Diễm, sau đó thân hình Cầu Cầu nhích khỏi đùi Hiên Viên Diễm một chút. Tiếp theo, liền thấy thân hình Cầu Cầu tựa như mũi tên nhọn, phi thân nhảy đến bên cạnh bàn chỗ Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang cúi đầu viết chữ.

Tiểu móng vuốt kéo kéo làn váy của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, Cầu Cầu cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt ủy khuất, ngẩng đầu nhỏ hướng Thượng Quan Ngưng Nguyệt xèo xèo kêu to lên.

— “Ô ô ô. . . Cầu Cầu yêu nhất, yêu nhất tiểu chủ tử a, người ta rất muốn ăn mấy quả nho bóc vỏ trên khay ngọc kia nha. Vậy mà Hiên Viên Diễm cái đại hỗn đản kia chết sống cũng không chịu cho Cầu Cầu ăn, ô ô ô. . . Cầu Cầu mặc kệ, Cầu Cầu thật sự rất muốn ăn nha.”

Bá! Nghe thấy tiếng Cầu Cầu kêu la kèm theo một bọc nức nở, khóe miệng Hiên Viên Diễm không khỏi dựng thẳng lên, nhìn chằm chằm về phía Cầu Cầu đang kéo kéo làn váy của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Tuy rằng hắn hoàn toàn nghe không hiểu điêu ngữ, nhưng mà hắn không cần đoán cũng có thể đoán được Cầu Cầu đang kêu to cái gì. Thật là chịu thua nó, thấy thương lượng với mình là vô vọng, liền chạy tới chỗ Nguyệt Nhi giả đáng thương .

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tạm dừng động tác viết chữ trên giấy tuyên thành, khóe miệng cũng đồng dạng vô cùng run rẩy nhìn Cầu Cầu, đỉnh đầu bay đầy quạ đen như mực nói: “Diễm, cho nó ăn mấy quả đi!”

Nghe được lời Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói với Hiên Viên Diễm, Cầu Cầu lập tức nâng tiểu móng vuốt lên xoa xoa mấy giọt nước mắt còn đọng bên khóe mắt. Đồng thời cái đầu nhỏ khẽ xoay sang hướng Hiên Viên Diễm, ánh mắt nó hàm chứa khiêu khích nhìn thẳng Hiên Viên Diễm. Ánh mắt khiêu khích này có ý rất rõ ràng: “Hừ! Cho dù ngươi sống chết cũng không chịu cho Cầu Cầu ăn, chỉ cần tiểu chủ tử nói một câu, xem ngươi còn dám không cho?”

Mắt đen của Hiên Viên Diễm không nói gì mà giật giật, khóe miệng run rẩy gấp bội nói: “Xem như ngươi lợi hại! Lại đây, cho ngươi ăn ngũ quả.”

Xẹt, động tác mau lẹ tựa như tia chớp quay trở lại trên đùi Hiên Viên Diễm, tiểu móng vuốt của Cầu Cầu lại cấp tốc chộp tới quả nho to nhất trên khay ngọc.

“Ngươi này, tiểu móng vuốt vừa mới mới trà lên mặt, nếu như chạm vào làm bẩn nho, như vậy Nguyệt Nhi làm sao ăn đây? Mau thu tiểu móng vuốt lại đi, sau đó há miệng ra, ta đút ngươi ăn.” Mắt đen của Hiên Viên Diễm cảnh cáo liếc Cầu Cầu, sau đó tức giận nói.

Thu tiểu móng vuốt lại, tuy rằng là không phục cào cào một chút cánh tay Hiên Viên Diễm, bất quá Cầu Cầu vẫn lựa chọn ngoan ngoãn há rộng miệng ra.

Trước tiên phải tranh thủ ăn xong ngủ quả nho ngon mà mình thật vất vả mới tranh được đã rồi lại cào hắn sau cũng không muộn. Vạn nhất chọc giận cái tên vô lại đáng ghét này, hắn mà ném mình ra ngoài phòng ngủ, vậy thì thật sự không tốt a.

Hiên Viên Diễm gẩy nhẹ đầu ngón tay, một quả nho đã bóc vỏ liền được đưa vào trong miệng Cầu Cầu, mắt đen lại tràn đầy mị cười nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã tiếp tục trầm lặng viết chữ, ôn nhu nói: “Nguyệt Nhi, lúc trước trên đường chúng ta hồi phủ, vì sao nàng lại khẳng định Tả thừa tướng là chính là nội gián mà Thương Nguyệt quốc phái đến Long Diệu Hoàng Triều vậy?”

“Kỳ thật thời điểm Dạ Dật Phong lén lút không muốn cho ai biết đưa tờ giấy trắng này cho Lăng Tiêm Tiêm, ta chỉ hoài nghi Dạ Dật Phong cùng Tả thừa tướng có khả năng vì đạt thành giao dịch nào đó, cho nên mới hình thành quan hệ hợp tác. Bất quá, khi ta thành công phá giải bí mật trên tờ giấy trắng kia, ta liền xác định Tả thừa tướng nhất định là thuộc hạ của Dạ Dật Phong. Nếu không, những lời Dạ Dật Phong viết trên tờ giấy này, tuyệt đối sẽ không phải là loại mệnh lệnh nghiêm khắc như vậy.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt tuy rằng mở miệng đáp lời Hiên Viên Diễm, nhưng đầu của nàng vẫn chưa hề ngẩng lên, vẫn như cũ cúi đầu viết mấy chữ rồng bay phượng múa trên giấy.

“Mấy năm gần đây, Tả thừa tướng cùng trưởng nữ của hắn – Lăng Tiêm Tiêm quả thật là có thay đổi rất lớn, kỳ thật ta cũng vẫn phỏng đoán rằng hai người họ có thể là bị người khác giả mạo hay không.” Hiên Viên Diễm chậm rãi nói xong, đồng thời đầu ngón tay lại gẩy một cái, lại đút một quả nho to vào miệng Cầu Cầu.

Trước kia Tả thừa tướng đối với hoàng huynh Hiên Viên Ly quả thực là trung thành và tận tâm. Chính là bỗng nhiên có một ngày, Tả thừa tướng lại tựa như gió đổi chiều hướng về phía Khương thái hậu, cùng với Khương thái hậu nghĩ ra trăm phương ngàn kế đối phó với hoàng huynh cùng chính mình.

Còn có trưởng nữ của Tả thừa tướng – Lăng Tiêm Tiêm, vốn là một nữ tử luôn được dưỡng ở khuê phòng, từ sau khi tính tình Tả thừa tướng xảy ra chuyển biến thật lớn, Lăng Tiêm Tiêm này cũng bắt đầu xuất đầu lộ diện ở bên ngoài, thậm chí ngạc nhiên hơn nữa là nàng đã trở thành đổ thần chí tôn của Long Diệu Hoàng Triều.

Hơn nữa, cũng nhờ tài đổ thuật tuyệt đỉnh mà Lăng Tiêm Tiêm có thể làm chủ Chí tôn đổ phường, mới khiến Tả thừa tướng trở thành người giàu có nhất ở Long Diệu Hoàng Triều, càng giúp cho Tả thừa tướng có đủ tiền tài để âm thầm nuôi dưỡng, khuếch trương một khối thế lực khổng lồ.

Ngón tay ngọc nhỏ dài cầm bút liên túc viết xuống giấy, khóe môi xinh đẹp của Thượng Quan Ngưng Nguyệt cong lên nói: “Chỉ cần chứng thật Tả thừa tướng cùng Lăng Tiêm Tiêm là nội gián mà Thương Nguyệt quốc phái đến Long Diệu Hoàng Triều, như vậy chúng ta liền có thể diễn một vở tuồng vu oan giá họa vô cùng hoàn mỹ. Không những thuận lợi diệt trừ được hậu họa của Khương thái hậu cùng Hiên Viên Kỳ, lại còn có thể thành công bịt miệng dân chúng.”

“Chỉ tiếc, Kim phỉ thúy nay đang ở trong tay Tả thừa tướng. Trước khi lấy được Kim phỉ thúy từ tay Tả thừa tướng, mặc dù chứng thật hắn là nội gián của Thương Nguyệt quốc, tạm thời cũng không thể vạch trần thân phận của hắn. Nếu không, hắn nhất định sẽ lẩn trốn về Thương Nguyệt quốc.” Hiên Viên Diễm mở miệng nhẹ nhàng trả lời, đồng thời đem ba quả nho đã bóc vỏ bỏ vào trong miệng Cầu Cầu.

“Diễm, ta chưa bao giờ nghe chàng nhắc tới mẫu phi của chàng, thời điểm tiến cung tựa hồ cũng chưa bao giờ nhìn thấy mẫu phi của chàng. Bà. . . Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Còn có, vì sao Kim phỉ thúy lại liên quan đến tính mạng của bà chứ?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ xoay xoay cây bút, ngẩng đầu nhìn về phía Hiên Viên Diễm.

“Hai năm trước, mẫu phi bỗng nhiên mắc phải một căn bênh vô cùng kỳ quái. Toàn bộ ngự y trong cung đều thúc thủ vô sách (bó tay). Ngay cả ta cùng Ly nhiều lần tìm về thiên hạ danh y, nhưng nhóm danh y chẩn đoán cho mẫu phi xong cũng đồng dạng là hết đường xoay xở. Bọn họ đều nói, chiếu theo tình hình phát triển của bệnh, tánh mạng của mẫu phi nhiều nhất còn có thể duy trì năm năm. Vì khống chế không để bệnh tình của mẫu phi chuyển biến xấu, ta liền đem mẫu phi an trí đến một nơi bí mật để tiến hành trị liệu. Chỉ tiếc ta nghĩ hết mọi biện pháp, mẫu phi lại vẫn như cũ. . .”

Cánh tay Hiên Viên Diễm đang vươn tới khay ngọc trên bàn chuẩn bị đút nho khẽ run rẩy, sau đó tiếp tục mở miệng thong thả nói: “Trên đời này, người duy nhất có thể chữa khỏi quái bệnh của mẫu phi, chỉ sợ cũng chỉ có vị Thánh thủ y vương kia. Bất quá Thánh thủ y vương này mười năm trước đã tuyệt tích ở trong chốn giang hồ, thế gian căn bản là không ai có thể tìm ra nơi ở của ông. May mắn là, lúc trước, khi Thánh thủ y vương còn hành tẩu giang hồ, từng được tiên hoàng cứu một lần. Bởi vì lần đó, Thánh thủ y vương liền tặng cho tiên hoàng Kim phỉ thúy, mà bên trong Kim phỉ thúy kia có cất dấu nơi ở của ông. Ông từng nói với tiên hoàng rằng, nếu ngày sau tiên hoàng cần ông báo ân, liền mang theo Kim phỉ thúy đến tìm ông.”

“Nói cách khác. . . Tánh mạng mẫu phi của chàng chỉ còn có ba năm. Cho nên, chàng nhất định phải đoạt được Kim phỉ thúy để biết được nơi ở của Thánh thủ y vương, mới có thể tìm ông đến cứu mẫu phi của chàng.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt phút chốc ngẩng đầu lên, mắt ngọc lóe lóe nhìn về phía Hiên Viên Diễm.

“Ân.” Hiên Viên Diễm khẽ gật đầu, khẽ mím môi cười nhẹ với Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Nhận thấy được nụ cười nhẹ kia của Hiên Viên Diễm ẩn chứa ngàn vạn lo lắng, khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt bỗng nhiên vẽ ra một cái hình cung yêu mị xinh đẹp nói: “Diễm, ta nghĩ. . . Chàng có lẽ không cần phải gấp gáp lấy được Kim phỉ thúy từ tay Tả thừa tướng. Bởi vì, nơi ở của Thánh thủ y vương, ta lập tức sẽ có thể phân tích ra.”

“Ý Nguyệt Nhi là. . . . .” . Vẻ mặt Hiên Viên Diễm phút chốc chấn động, mắt đen lập tức vui sướng nở rộ nhìn về phía dung nhan tuyệt sắc đang mỉm cười kia của Thượng Quan Ngưng Nguyệt. . .

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s