Đặc công tà phi chương 101

Chương 101: Cùng Điêu nhi tranh thủ tình cảm.

Edit & Beta: ღ Vy Nhi ღ

Ánh nên đỏ tươi nhanh nhẹn phập phồng theo gió, tận tình thổi tung tóc đen trên vai Hiên Viên Diễm, khiến cho dung nhân như họa của hắn càng thêm nổi bật, tao nhã cùng tà mị.

Đôi mắt anh tuấn lóe ra một chút mũi nhọn, Hiên Viên Diễm cầm lấy bút lông từ tay ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, khẽ cúi người xuống, hắn lấy bút khoanh lại hai chữ “Tuyết” trong bạch tuyết thảo và “Ảnh” trong quân ảnh thảo.

“Ý Diễm là. . . nơi ở của Thánh thủ y vương không phải là hai chữ đầu tiên của bạch tuyết thảo cùng quân ảnh thảo, mà hai chữ thứ hai.” Mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt chớp chớp nhìn tờ giấy tuyên thành, đôi môi đỏ mọng tràn đầy ôn nhu nói: “Tuyết Ảnh? Bên trong Long Diệu Hoàng Triều có nơi tên là Tuyết Ảnh?”

“Chính xác hơn mà nói, hẳn là Tuyết Ảnh các. Dạ Dật Phong là lệnh cho Tả thừa tướng mang theo Kim phỉ thúy, đi đến Tuyết Ảnh các tìm Thánh thủ y vương.” Hiên Viên Diễm khẽ buông bút lông trên tay xuống, ngón tay thon dài chỉ vào hai chữ Tuyết Ảnh.

“Tuyết Ảnh các?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng nhíu nhíu phượng mi, nghiêng đầu nhìn về phía Hiên Viên Diễm.

“Tuyết Ảnh các không phải là một địa danh ở Long Diệu, mà là một môn phái thần bí ở Long Diệu Hoàng Triều. Người của Tuyết Ảnh các rất ít giao thiệp với người trong chốn giang hồ, một khi có người giang hồ gặp được người của Tuyết Ảnh các, thậm chí ngay cả bóng người của Tuyết Ảnh các còn chưa nhìn thấy, đã chết ngay tức khắc. Nghe giang hồ đồn đại, Tuyết Ảnh các nằm bên trong một tòa thâm cốc u tĩnh, mà bốn phía thâm cốc nơi nơi đều là một rừng hoa đào nở rộ màu hồng nhạt. Bên trong rừng hoa đào kia cực kỳ nguy hiểm, người trong giang hồ xưng nó là Ma Quỷ Đào Lâm.” Hiên Viên Diễm mím môi nhợt nhạt cười, nhấc ngón tay trên giấy tuyên thành lên vuốt ve tóc đen bên má Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Hoa đào hồng nhạt? Diễm, nhắc tới hoa đào hồng nhạt, chàng có nhớ tới một người hay không?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ xoay xoay Huyền băng thiết nhẫn trên tay, mắt ngọc híp lại hỏi.

Ngón tay tràn đầy nhu tình, đem tóc đen bên má Thượng Quan Ngưng Nguyệt vuốt ra sau tai, Hiên Viên Diễm mở miệng nhẹ nhàng nói: “Người Nguyệt Nhi đang nghĩ hẳn là Vô Ngân công tử đi? Ám khí độc môn của Vô Ngân công tử chính là hoa đào hồng nhạt, hơn nữa hắn cũng rất ít giao thiệp với người trong chốn giang hồ. Kỳ thật. . . Ta vẫn luôn phỏng đoán, Vô Ngân công tử có thể hay không chính là Các chủ thần bí của Tuyết Ảnh các?”

“Diễm, ta có một dự cảm không tốt lắm.” Mày liễu của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhăn lại, trong đầu khẽ hiện lên một chút hình ảnh.

“Như thế nào?” Hiên Viên Diễm quay đầu nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mắt đen lóe lên một tia nghi hoặc.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt giãn mày ra, nói: “Lúc trước ở chỗ sườn núi, khi ta thành công bức lui Dạ Dật Phong cùng Tiêu Hàn, chuẩn bị đến hội hợp cùng chàng, Vô Ngân công tử vốn là muốn đi cùng ta. Nhưng hắn đột nhiên lại thu được pháo hiệu hoa đào màu đen, sau đó liền dẫn theo bốn gã thủ hạ vội vàng xuống núi.”

“Ý Nguyệt Nhi là. . .” Nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói xong, hai hàng lông mày của Hiên Viên Diễm cũng nhăn lại.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt hồi tưởng lại trước khi Vô Ngân công tử cùng bốn gã thủ hạ rời đi, hai mắt vô cùng khẩn trương, mở miệng chậm rãi nói: “Tuy rằng lúc ấy Vô Ngân công tử cũng không có nói rõ, nhưng ta có thể cảm giác được pháo hiệu hoa đào màu đen kia đối với Vô Ngân công tử mà nói, tuyệt đối là một tín hiệu nhắc nhở có đại sự nguy hiểm cần khẩn cấp quay về. Hay nói cách khác, Vô Ngân công tử hẳn là gặp phải một vấn đề vô cùng khó giải quyết.”

Trong lời nói của Thượng Quan Ngưng Nguyệt còn cất dấu một tầng ý tứ, thông minh như Hiên Viên Diễm tự nhiên nháy mắt liền đoán được. Chỉ thấy hắn khẽ nhíu nhíu mày nói: “Nếu Vô Ngân công tử thật sự là Các chủ thần bí của Tuyết Ảnh các, mà Thánh thủ y vương nay lại vừa vặn đang ở bên trong Tuyết Ảnh các. Như vậy, một khi Vô Ngân công tử gặp nguy hiểm, cũng nghĩa là. . .”

Thượng quan Ngưng Nguyệt liếc mắt nhìn Hiên Viên Diễm, môi đẹp khẽ mở nói tiếp: “Cũng nghĩa là, Thánh thủ y vương có khả năng cũng sẽ bị cuốn vào nguy hiểm.”

“Xem ra, ta phải suốt đêm chạy tới Tuyết Ảnh các một chuyến.” Hiên Viên Diễm ngón tay không khỏi đưa tay lên ấn nhẹ huyệt thái dương thoáng có chút đau đớn, chỉ mong Thánh thủ y vương đừng phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, nếu không tánh mạng của mẫu phi sẽ . . . .

Thượng Quan Ngưng Nguyệt vươn ngón tay ngọc khinh nhẹ nhàng vuốt ve trong ngực Hiên Viên Diễm, thanh âm thập phần tà mị, ôn nhu nói: “Diễm, chàng đã mệt mỏi cả ngày rồi, hay là hảo hảo nghỉ ngơi một đêm, hôm sau rồi mới tới Tuyết Ảnh các đi? Ta nghĩ, bằng bản lĩnh siêu phàm của Vô Ngân công tử, cho dù Tuyết Ảnh các quả thực gặp phải nguy hiểm động trời, hắn tạm thời vẫn có thể thuận lợi ứng phó. Nhưng thật ra chàng đó, nếu kéo một bộ thân thể mệt mỏi không chịu nổi đi đến Tuyết Ảnh các trợ giúp Vô Ngân công tử, mới khiến ta lo lắng đó.”

“Hảo, vậy ta liền nghe theo Nguyệt Nhi, ngoan ngoãn nghỉ ngơi một đêm rồi mới đi Tuyết Ảnh các.” Hiên Viên Diễm gật gật đầu, gương mặt tràn đầy ý cười hạnh phúc.

Nguyệt Nhi nói không sai, nếu Vô Ngân công tử thật sự là Các chủ Tuyết Ảnh các, lấy bản lĩnh của hắn, nếu như có người có ý đồ đến khiêu khích Tuyết Ảnh các, chỉ sợ sẽ không chiếm được một chút tiện nghi. Bất quá vì để ngừa vạn nhất, sáng sớm ngày mai hắn phải điều động vài người có thân thủ tốt, lập tức đi đến Tuyết Ảnh các, như vậy có vẻ an tâm hơn.

Bất quá trong giây lát, gương mặt đang tràn đầy ý cười của Hiên Viên Diễm chợt cứng lại. Mắt đen kinh ngạc nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đồng thời Hiên Viên Diễm cũng mở miệng khẽ hỏi: “Nguyệt Nhi, ý của nàng là. . . Ngày mai không theo ta đến Tuyết Ảnh các sao?”

“Có chàng đến Tuyết Ảnh các tìm Thánh thủ y vương, vậy là đủ rồi! Ta đây, tối nay hảo hảo nghỉ dưỡng tinh thần, chuẩn bị ngày mai đại náo Tả thừa tướng phủ.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt chớp chớp mắt, yêu dã cười, khóe miệng vẽ ra một cái độ cong tà mị nói.

Hiên Viên Diễm nhướn hai hàng lông mày, khóe môi cười tươi nói: ” Ngày mai Nguyệt Nhi là muốn trình diễn một tiết mục vu oan giá họa phấn khích sao?”

“Nên giải quyết mấy con bọ chó vô cùng dơ bẩn này sớm một chút, vì Long Diệu Hoàng Triều mở ra một cõi niết bàn, cũng có lợi cho thân thể của ta, tinh thần cũng càng thêm mạnh mẽ.” Mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt lóe lên đầy tà mị, dung nhan tuyệt sắc tười cười khuynh thế trả lời.

Trên nhuyễn tháp cách đó không xa, cái đầu nhỏ đáng yêu của Cầu Cầu vốn đang cúi xuống, dùng lưỡi khẽ liếm tiểu móng vuốt có chút hỗn độn, nghe thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng Hiên Viên Diễm nói chuyện, mắt chồn lập tức sáng lên dò xét nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Xèo xèo chi, xèo xèo chi. . .” — tiểu chủ tử, ngày mai Cầu Cầu cũng muốn đi cùng người cùng nhau đại náo Tả thừa tướng phủ.

“Ngươi nha, ngày mai phải nghe lời cho ta, ngoan ngoãn đợi ở trong Vương phủ. Nếu ngươi dám vụng trộm đi theo ta, bướng bỉnh chạy đến Tả thừa tướng phủ, phá hủy tiết mục phấn khích mà ta dày công đạo diễn. Vậy thì về sau ngươi nếu ngươi lại tham lam muốn ăn hoa quả, ta liền đem toàn bộ hoa quả dấu đi, cho ngươi ngay cả một tia mùi vị hoa quả cũng đều không ngửi thấy được.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt yên lặng liếc nhìn Cầu Cầu, mỉm cười nhưng ngữ khí thập phần uy hiếp.

“Xèo xèo chi, xèo xèo chi. . .” – Hu hu hu! Tiểu chủ tử, cài này không nên nha, để Cầu Cầu cũng với người cùng nhau đại náo Tả thừa tướng phủ đi?

Cầu Cầu phụng phịu, tiểu đầu cúi xuống nhưng lại dựng thẳng hai tai lên. Tiểu móng vuốt nắm lại ngoắc ngoắc miệng, ánh mắt vô cùng ủy khuất nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Nếu như Cầu cầu ngày mai ngoan ngoãn ở lại trong Vương phủ, tuyệt đối không chuồn êm ra ngoài chơi đùa. Như vậy, đợi tiểu chủ tử xong việc trở về, liền thưởng cho Cầu Cầu thiệt nhiều thiệt nhiều chuối to mỹ vị nha.” Khóe môi Thượng Quan Ngưng Nguyệt yêu dã cong lên, lấy chuối mà bình thường Cầu Cầu thích ăn nhất ra dụ dỗ nó.

“Thành giao.” Mắt chồn xoay tròn vài cái, Cầu Cầu lập tức không hề giữ cốt khí đầu hàng.

Tuy rằng ngày mai thời điểm tiểu chủ tử đại náo Tả thừa tướng phủ, lúc đó nhất định là phấn khích tuyệt luân, làm nó rất muốn, rất muốn chuồn êm đi xem diễn tuồng. Nhưng mà, vì đại chuối mỹ vị mà chính mình thích ăn nhất ăn nhất, vẫn nên khắc chế dục vong muốn xem tuồng kia thì hơn. Ai kêu nó. . . Bại bởi chính mình tham ăn làm chi?

“Khụ. . . Ta nói nga Cầu Cầu, ta cùng Nguyệt nhi muốn nghỉ ngơi. Ngươi có phải cũng nên thức thời mà rời khỏi phòng ngủ, trở về phòng nhỏ của ngươi hay không?” Hiên Viên Diễm nhẹ ho khan xong, khóe miệng giật giật nhắc nhở Cầu Cầu.

Nguyệt Nhi đã vì Cầu Cầu mà đặc biệt bố trí một gian tiểu điêu ốc ấm áp, nhưng vật nhỏ này cố tình không thích ngủ ở trong phòng của chính mình, lại chỉ thích ở trong phòng ngủ của hắn và Nguyệt Nhi không chịu đi. Tiểu tử kia thật sự là làm hắn đau đầu!

“Muốn nghỉ ngơi sao? Vậy được rồi, Cầu Cầu cũng mệt nhọc, tiểu chủ tử ôm Cầu Cầu cùng nhau ngủ đi thôi.” Cái đầu nhro của Cầu Cầu phút chốc ngẩng lên, tiểu móng vuốt cũng mở ra vươn tới chỗ Thượng Quan Ngưng Nguyệt làm nũng.

“Nguyệt Nhi, nó nói cái gì vậy?” Hiên Viên Diễm trừng mắt nhìn tiểu móng vuốt mở ra đang vươn tới chỗ Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nghiêng đầu hỏi Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Tiểu tử kia. . . Không phải muốn quấn lấy Nguyệt Nhi, muốn nàng ôm nó cùng nhau ngủ chứ? Hiên Viên Diễm hắn thật đúng là bi ai mà, cư nhiên từng thời từng khắc đều phải cùng một cái tiểu điêu nhi tranh thủ tình cảm?

“Ôm nó cùng nhau ngủ!” Thượng quan Ngưng Nguyệt cười một tiếng, sau đó khẽ nhướn đôi mi thanh tú trả lời Hiên Viên Diễm.

Sắc mặt Hiên Viên Diễm cực kỳ khó coi, bắt lấy một quả nho phi đến nhuyễn tháp. Đem cả quả nho phi vào trong miệng Cầu Cầu, đồng thời Hiên Viên Diễm nghiến răng nghiến lợi nói: “Thiếu ngươi một quả nho, hiện tại lập tức trả cho ngươi. Ăn xong, ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn trở về phòng nhỏ của mình, bằng không. . .”

Cái tên tiểu điêu đáng giận này, quả nhiên lại quấn lấy Nguyệt Nhi, đòi nàng ôm nó ngủ. Vài lần, Nguyệt Nhi đã chịu không nổi Cầu Cầu làm nũng, đồng ý ôm nó cùng ngủ.

Kết quả thì sao, đến nửa đêm, khi hắn muốn ôm Nguyệt Nhi, nó lại nằm ở giữa hắn cùng Nguyệt Nhi, cư nhiên dám dùng móng vuốt cào hắn, sống chết cũng không cho hắn ôm Nguyệt Nhi ngủ. Thật sự là làm hắn hận nghiến răng nghiến lợi!

Hoàn toàn không nhìn hai mắt bốc hỏa của Hiên Viên Diễm, tiểu móng vuốt trảo qua bắt được quả nho Hiên Viên Diễm ném tới, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn đem quả nho nuốt xuống, Cầu Cầu liền nhảy khỏi nguyễn tháp.

“Tiểu chủ tử, một mình Cầu Cầu ngủ thấy lạnh lắm, Cầu Cầu thích được tiểu chủ tử ôm ngủ nha.” Cầu Cầu nhảy lên, chạy vội tới bên chân Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tiểu móng vuốt kéo kéo làn váy của nàng, mắt chồn rưng rưng ngập nước vô cùng đáng thương nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Lại bắt đầu trình diễn màn sống chết quấn lấy a? Sắc mặt Hiên Viên Diễm xanh mét trừng mắt nhìn Cầu Cầu, thân hình cũng nhảy đến trước mặt Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Nhanh chóng cúi thắt lưng xuống, túm lấy hai chân Cầu Cầu, Hiên Viên Diễm nhanh chóng đi tới cửa phòng ngủ.

— Trứng thối, đại phôi đản, mau buông Cầu Cầu ra! Nếu ngươi còn không mau buông Cầu Cầu ra, Cầu Cầu đã sẽ cắn ngươi nha?

Bị Hiên Viên Diễm nhẹ nhàng tóm lấy, Cầu Cầu lập tức liều mạng giãy dụa, đồng thời trong lòng gào thét mắng Hiên Viên Diễm vô số lần.  Hu hu hu. . . Dựa vào cái gì hắn mỗi ngày đều có thể ngủ cùng với tiểu chủ tử, mà nó thì không thể chứ? Mặc kệ, mặc kệ, không được khi dễ Cầu Cầu như vậy!

Trong lòng Hiên Viên Diễm cũng thầm mắng Cầu Cầu vô số lần, giận trừng mắt nhìn về phía Cầu Cầu đang xèo xèo chi chi kêu gào với hắn. Lập tức, liền thấy cánh tay hắn hướng tới hành lang bên ngoài nhẹ nhàng ném một cái, thân hình mũm mĩm của Cầu Cầu liền bị quăng ra ngoài phòng ngủ.

Phịch một tiếng, cửa phòng ngủ bị Hiên Viên Diễm dùng sức đóng mạnh lại, đồng thời Cầu Cầu cũng nhanh nhẹn nhảy lên trên hành lang, tiểu móng vuốt bắt đầu không phục cào cào lên cửa.

“Nếu ngươi còn không ngừng cào cửa, có tin ta chặt móng vuốt của ngươi không hả?” Bên trong phòng ngủ, Hiên Viên Diễm đã ôm thắt lưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi tới bên giường, nghe thấy bên ngoài phòng ngủ truyền đến âm thanh vô cùng quen thuộc, hai mắt không khỏi hung tợn trừng Cầu Cầu.

— Hiên Viên Diễm đáng ghét, tiểu chủ tử bất công!

Cũng giống như thường ngày, Cầu Cầu hướng về phía cửa phòng ngủ lớn tiếng ồn ào một câu, xong chỉ có thể bất đắc dĩ mang theo cái đuôi lông xù,ủ rũ đi về căn phòng nhỏ của mình . . .

2 thoughts on “Đặc công tà phi chương 101

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s