ngạ phu chương 16

Chương 16 Ánh sáng của bạc

Kỳ thật nếu nhìn kĩ, liền sẽ phát hiện nữ tử với gương mặt đầy sẹo ngang dọc này có da thịt tuyết trắng mềm mại, nếu là trên mặt không có những vết thương kia, tuyệt đối là một đại mỹ nữ, Mạc Thanh Dật thực khách quan mà đánh giá.

“Công tử ngài đến phòng bếp có chuyện gì không?” Trong tay còn bưng một chậu nước, có vẻ khá nặng, lại không chút ảnh hướng tới tiếng nói dịu dàng thanh linh như tiếng nói của tự nhiên của nữ tử.

“A, ăn, thiếu chút nữa quên.” Lúc này Mạc Thanh Dật mới nhớ tới hắn đến phòng bếp là muốn làm gì, thiếu chút nữa bởi vì cô gái trước mắt mà thất thần.

Ngay lúc Mạc Thanh Dật đi vào phòng bếp, ở đại trù cúi đầu cúi người cùng với tìm được thức ăn có sẵn, bật người liền rời đi.

“Thanh nha đầu, ngây người ở đó làm gì, nhanh chóng lại đây đem đồ ăn rửa sạch đi.” Đại trù một giây trước còn vẻ mặt a dua, Mạc Thanh Dật vừa đi, liền lấy ra uy nghiêm của thân là đại trù Phong cốc, chỉ huy nữ tử hủy dung kia.

“Đại thúc, vì công tử vừa rồi…” Nữ tử uyển chuyển hàm xúc hỏi, nàng đến đây nhiều ngày như vậy, nhưng chưa từng thấy đại trù đối với ai khách khí như vậy, không khỏi có chút ngạc nhiên, người nọ vô cùng bình thường, sao lại xuất hiện ở Phong cốc?

“Không nên biết thì đừng nghe ngóng, muốn sống lâu vài ngày, liền thành thành thật thật làm công tác của nha đầu nhóm lửa đi.” Đại trù múa may đao pháp hoa mỹ, lãnh liệt nói.

Kỳ quái chính là chỉ là một đầu bếp mà thôi, không chỉ có thể đánh ra đao pháp xuất thần nhập hóa, còn có được ánh mắt sắc bén lạnh lùng, thật sự là không đơn giản.

Phải nói toàn bộ Phong cốc, không có một người là đơn giản, đây là điều để lại cảm thụ khắc sâu nhất cho Thanh Nguyệt Vân trong mấy ngày ở lại Phong cốc này.

Phong Bất Kinh, Phong Bất Kinh, người kia cư nhiên cho tới trưa lại chỉ uống một ngụm cháo hoa, sao ngươi không làm giòn nói luôn mình là không muốn sống?

Không muốn sống liền không cần cứ giống như quỷ đòi nợ dựa vào lỗ tai hắn kêu đói, hắn thật sự có thể cho rằng không có nghe được.

Vừa nói thầm vừa nhanh hơn tốc độ dưới chân, Mạc Thanh Dật cầm hộp đựng đồ ăn trong tay, đi về phía sau hao viên, hy vọng lúc hắn trở lại, Phong Bất Kinh còn chưa đói xỉu, dù sao mấy ngày nay mình đã kiến thức mỗ nam nhân nói xỉu liền xỉu.

“Người đâu?” Ngay lúc Mạc Thanh Dật trở lại ruộng thuốc, Phong Bất Kinh đã sớm đi mất.

“Mạc công tử, chủ tử nói nếu ngài quay lại, liền theo ta đi đến tiền thính đi.” Tề quản gia chờ đến Mạc Thanh Dật quay lại, vẫn là một gương mặt già nua cười tủm tỉm, hơn nữa khi tầm mắt rơi xuống hộp đựng thức ăn trong tay Mạc Thanh Dật, ánh mắt kia liền cười đến chỉ còn một đường thẳng.

Mạc công tử quả nhiên quan tâm chủ tử, sẽ không vứt bỏ chủ tử không để ý tới, nhất là chủ tử còn vui lòng để cho Mạc công tử quan tâm, thật sự là rất tốt a! Mà ngay cả bầu trời trên Phong cốc đã lâu không sáng sủa như vậy.

“A.” Mạc Thanh Dật không hỏi nhiều, trong lòng hắn nghĩ là Phong Bất Kinh còn khí lực để đi, vậy hắn có thể yên tâm một chút, càng là quyết định trưa hôm nay nhất định phải làm cho Phong Bất Kinh ăn nhiều một chút.

Cũng không phải tiểu thư khuê các, mỗi bữa cơm đều ăn như gà mổ thóc, hắn nhìn đều sốt ruột. Chớ nói chi là mỗi ngày hầu hạ như Tề quản gia, phỏng chừng là sốt ruột gần chết rồi. Ngẫm lại người ở đây cũng thật không dễ dàng, gặp phải chủ tử như vậy, cũng khó trách người của Phong cốc đều có chút thần kinh…Không đúng, là thần bí hề hề.

Cứ như vậy, Mạc Thanh Dật vừa suy nghĩ vu vơ vừa đi theo Tề quản gia tới tiền thính.

“Nhị Nha, ngươi gọi vài người đem đồ đến hậu viện đi, đặt ở chỗ này cản đường.” Mạc Thanh Dật vừa đến tiền thính liền nghe thấy tiếng nói đê mê thuộc riêng về Phong Bất Kinh, hổn hà hổn hển, muốn chết không sống, chỉ còn kém chút là không thở nổi. Thanh âm thật đủ đặc biệt, tuyệt đối làm người ta khó quên.

“Dạ, chủ tử.” Nói năng có khí phách hồi phục chủ nhân nhà mình.

Dọn cái gì a? Cần người trời sinh thần lực như Nhị Nha đi còn không chỉ một mình Nhị Nha, còn muốn kêu thêm người khác, Mạc Thanh Dật có chút tò mò.

Vì cái gì tò mò, chủ yếu là bởi vì hắn từng kiến thức năng lực khác hẳn với thường nhân của Nhị Nha đồng hài, khí lực kia quả thực không phải thứ mà một tiểu cô nương nên có, nhưng cố tình lại bị một tiểu cô nương nhìn qua thông minh đáng yêu có được.

Ngay lúc Mạc Thanh Dật từ chỗ rẽ quẹo vào tiền thính…

Ai nha nha…Cái gì vậy, sao lại chói mắt như vậy, thiếu chút nữa chói mù mắt của hắn.

Mạc Thanh Dật theo bản năng dùng tay che mắt, khi chậm rãi thích ứng cường độ ánh sáng, mới nhìn rõ đồ vật chói mắt kia là thứ gì.

Bạc…

Đại nguyên bảo trắng bóng, sáng lấp lánh.

Chất đầy một đống dưới đất.

3 thoughts on “ngạ phu chương 16

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s