TYKGNT chương 109

Chương 109 Hết sức căng thẳng

Kỳ thật Long Mặc Viêm cũng không phải là cố ý khiêu khích, trên chiếc bàn lùn trước mặt Diệu Vũ thật đúng là đặt một dĩa thức ăn nấu với tỏi có hương vị độc đáo, ngon tỉnh dạ dày, cho nên Diệu Vũ cũng nhịn không được ăn nhiều vài hớp, cái này cũng chế tạo cơ hội cho Long Mặc Viêm.

Nghe ra sự bài xích không chút che giấu của thiếu niên, Diệu Vũ cảm thấy mình có phải đã đắc tội vị thiếu niên này ở nơi nào hay không, sao câu câu nhằm vào còn mang theo cảm giác chán ghét nào đó.

Chính mình hình như không quen biết người này.

Đại thúc, nguyên lai mình nhìn qua lại già như vậy.

Thanh âm của Long Mặc Viêm không lớn, lại chữ chữ rõ ràng, cho nên người xung quanh cũng nghe được lời nói của hắn, đối với thiếu niên lại càng thêm tò mò.

Thiếu niên này thật đúng là dám nói, trường hợp hôm nay không thể so với tầm thường, nói nhiều ắt sai, vừa rồi thiếu niên nói đều là lời đắc tội với người, không biết kế tiếp sẽ là hình ảnh như thế nào.

“Thúc phụ, bên cạnh ngươi sao lại đi theo một người như vậy, bị ta mắng còn cười giống như không có chuyện gì, người như vậy đáy lòng đều vô cùng âm hiểm, thúc phụ, ta không thích hắn ngồi bên cạnh, kêu hắn rời đi đi.” Đối với người mình nhìn không vừa mắt, Long Mặc Viêm tuy rằng không trực tiếp như Long Tuyệt Phong, một kiếm chém qua, gọn gàng dứt khoát, nhưng lại có khả năng đem thánh nhân kích thích đến phá công.

Giống như Diệu Vũ hiện tại, vẻ mặt vốn đang vô cùng hoàn mỹ, sau khi nghe lời nói của Long Mặc Viêm, cũng có vẻ có chút cứng ngắc.

“Phốc…ha ha ha ha…” Có người bật cười ra tiếng, chính là Huyền Minh, hắn chỉ biết Lão đại xuất hiện ở chỗ này là để phá rối, quả thế.

Ngay lúc Huyền Minh chụp bàn cười đến không còn chút hình tượng, mọi người trong tiệc cũng chú ý đến người nam nhân xa lạ đi theo bên người các chủ Thiên Cơ Các này. Nam nhân thêm thiếu niên, bọn họ hiện thân trên yến hội của hoàng gia này, có lai lịch và mục đích gì?

Trong lòng mọi người ôm nghi hoặc, lại ăn ý giấu đi không lộ ra, tiếp tục nhìn sự tình phát triển.

“Thúc phụ, ngươi gọi ta thúc phụ?” Phong Vô Trần là người không bình tĩnh nhất, kỳ thật ngay lúc thiếu niên nói ra mấy lời kia với Diệu Vũ, hắn thiếu chút nữa đã vỗ tay bảo hay, cũng không nghĩ đến lời nói kế tiếp của thiếu niên không thể nghi ngờ là đã nhấc lên sóng cuộn biển gầm trong lòng mình.

“Đúng vậy! Trảm là thúc thúc, thúc tự nhiên là thúc phụ của ta, lần đầu tiên gặp mặt, thúc gọi ta Mặc Viêm là được.” Long mặc Viêm đã hoàn toàn xem nhẹ Diệu Vũ đã cứng ngắc, đối diện với vị thúc phụ lần đầu tiên gặp mặt, nói ra lời giới thiệu bản thân.

“Ngươi là…ngươi là…ngươi chẳng lẽ là con của y?” Sai, chính mình sai hoàn toàn, chỗ nào là ái nhân Phong nhi tán thành, căn bản là con trai của Phong nhi, liền nói Phong nhi sao lại đột nhiên coi trọng một đứa bé choai choai, nguyên lai là con trai của Phong nhi.

Từ từ…

Con trai của Phong nhi…

Phong nhi khi nào thì có con nối dòng, sao Thiên Tuyệt Đảo không hề có được một chút tin tức? Còn lớn như vậy?

Vẻ mặt của Phong Vô Trần từ khiếp sợ đến kinh ngạc đến ngây người, ánh mắt cũng nhìn chằm chằm Long Mặc Viêm, muốn nhìn thật cẩn thận.

Không nên là như vậy, con cháu Long gia không nên là bình thường như vậy, chỉ dựa vào đôi mắt lạnh nhạt linh động hoàn toàn không phù hợp với diện mạo kia, Phong Vô Trần liền biết, sự thật tuyệt không phải là những gì mình đang nhìn thấy.

“Đúng vậy, ta chính là con trai của y, thúc phụ không cần nghiên cứu, Mặc Viêm là dịch dung, chỉ là muốn gặp thúc phụ một lát mà thôi.” Nếu Long Mặc Viêm không phải là một thiếu niên, hắn bình bình tĩnh tĩnh trả lời như vậy tuyệt sẽ không khiến người cảm thấy kỳ quái.

Nhưng vấn đề là hắn là một thiếu niên, vì cái gì một thiếu niên sẽ có được khí thế tuyệt không thua kém Phong Vô Trần?

Không có nửa điểm vô lực khi bị uy áp vô hình của Phong Vô Trần đè nặng, mà là hoàn toàn thong dong, điều này không bình thường.

Sự kì lạ như vậy mọi người nơi đây đều đã nhìn ra, nam nhân lạnh lẽo cuồng mị kia có thể nói là người thần bí nhất trong bữa tiệc hôm nay, bởi vì không có người nhìn ra lai lịch của hắn, không chỉ có thần bí, còn vô cùng mạnh mẽ.

Nhưng chính là một vị nam nhân từ lúc hiện thân đến lúc này tạo cho mọi người một cỗ gió lốc không nhỏ, khi đối mắt với vị thiếu biên đột nhiên xuất hiện này, hai phe lại mang đến cảm giác cùng ngồi cùng ăn đánh sâu vào thị giác của người xung quanh.

Rõ ràng chỉ là một đứa nhóc mới lớn.

Hắn là như thế nào làm được?

Trong lòng của Phong Vô Trần cũng là âm thầm khiếp sợ, quả nhiên là con y, cũng chỉ có con y, mới có biểu hiện siêu phàm thoát tục như vậy.

Nhưng là…

Đứa bé này là vô tâm vẫn là cố ý? Lại ở trước mặt những người này nói mình là dịch dung, muốn kích phát lòng hiếu kỳ của những người này sao?

“Nguyên lai vị tiểu huynh đệ này là thân thích của Phong huynh, vừa rồi thật sự là thất lễ, thế nhưng không biết mình tham ăn, xông đến tiểu huynh đệ.” Diệu Vũ nhiệt tình mà tự tìm cầu thang cho mình đi xuống, chỉ có người có cảm giác sắc bén có thể nhận ra sự đông cứng trong lời nói của Diệu Vũ, xem ra hắn cũng là cường chống.

“Có thể kính nhờ ngươi đừng dựa vào gần như vậy sao? Còn có, muốn ta nói bao nhiêu lần, chúng ta không quen, đừng chủ động như vậy, ta thực phản cảm.” Người này là có ý gì? Vẻ mặt của Long Mặc Viêm đã muốn bắt đầu xuất hiện không kiên nhẫn.

“Mặc Viêm, hắn là bằng hữu của thúc phụ.” Tuy rằng Phong Vô Trần đã bắt đầu ủng hộ đứa cháu cường đại này, nhưng đối với Diệu Vũ, bây giời vẫn chưa phải là thời điểm xé rách mặt.

“Thúc phụ, ta đối với thúc thật thất vọng, người tới, đem người này ném ra Hoàng cung cho ta.” Kỳ thật khi Long Mặc Viêm nhìn thấy ánh mắt của Phong Vô Trần nhìn về phía mình đã hiểu được, người nam nhân làm cho mình cực độ phản cảm này hẳn là có lai lịch làm cho thúc phụ kiêng kị, cho nên mới không ra tay.

Nhưng đó là thúc phụ kiêng kị, cũng không phải Long Mặc Viêm hắn kiêng kị, người làm cho mình nhìn không vừa mắt, phải biến mất khỏi trước mắt mình.

Mà câu nói đối thúc phụ thất vọng kia, bất quá là chính mình đang diễn mặt đen mà thôi, hắn đã nhìn ra kỳ thật thúc phụ cũng rất không thích người nam nhân này, vậy thì để người làm cháu như hắn hỗ trợ đi.

Hắn muốn nhìn xem, người nào có thể làm cho chủ nhân của Thiên Tuyệt Đảo cũng không nguyện xé rách mặt.

Long Mặc Viêm lên tiếng, các ám vệ ẩn ở nơi bí mật gần đó được đến chỉ lệnh không được quấy rầy nhã hứng của tiểu vương gia còn có các tốp Cấm Vệ Quân ở xung quanh dùng tốc độ sét đánh khiến tân khách nơi đây kinh hãi hiện thân.

Thân pháp kia, chỗ nào là nhị lưu như mọi người suy nghĩ, hoàn toàn là siêu nhất lưu.

Vẫn là nhiều người như vậy có được cao siêu thực lực, vừa rồi bọn họ có phải đã phỏng chừng sai lầm hay không?

Đế quốc Phách Hôn không phải chỉ có tiếng mà không có miếng, cũng không phải là đại thế đã mất, mà là vận sức chờ phát động.

Thiếu niên này rốt cục là ai? Vì sao lại có quyền lợi chi phối đội ngũ đáng sợ như vậy?

“Tham kiến tiểu Vương gia.” Thật không ngờ bọn họ còn có phần tham dự vào trong hưng trí của tiểu Vương gia, nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ tiểu Vương gia giao cho thật hoàn mỹ, đây chính là cơ hội tốt để lộ mặt.

Cho nên ngay khi Long Mặc Viêm hạ lệnh, Ngự Hoa Viên liền xuất hiện 100 tinh anh, tất cả đều quỳ một gối, đối với Long Mặc Viêm vô cùng kính sợ.

“Mời hắn ra khỏi Hoàng cung, mời không động thì ném ra, ném cũng không đi, thì giết hắn.” Long Mặc Viêm an vị ở bên cạnh Phong Vô Trần, ngữ khí bình thản, không có gì phập phồng lại làm cho người nghe không tự chủ được mà lông tơ dựng đứng lên.

“Tiểu huynh đệ là đang nói giỡn đi!” Tính tình bình tĩnhhoàn mỹ mà Diệu Vũ vẫn lấy làm ngạo đã không duy trì nổi nữa, trên dung nhan bình thường treo lên lạnh lùng cùng nghiêm cẩn.

Không thể tưởng được vị thiếu niên này là người trong hoàng gia, tiểu Vương gia, lại là con nối dòng của vị Vương gia nào lại có được quyền lợi chi phối ám vệ cùng cấm vệ của Hoàng gia?

Lại còn gọi Phong Vô Trần là thúc phụ, chẳng lẽ vị ái nhân thần bí kia của Phong Vô Trần là người của Long gia?

Thật sự là khó làm, xem ra hắn không có cách nào trả lời Nhị sư huynh, bởi vì người của Long gia, là tồn tại không thể trêu trọc nhất, cũng khó dính lấy cùng đáng sợ nhất.

Sau lúc này lại xuất hiện một người của Long gia căn bản không hề xuất hiện trên tư liệu?

Mới mấy nhịp thở, tâm tư của Diệu Vũ đã giống như bánh xe quay, nghĩ tới rất nhiều đồ vật.

“Ngươi xem ta như là đang nói giỡn sao?” Quả nhiên là nham hiểm, cuối cùng cũng lộ ra mặt thật! Bản thiếu chủ mới hơi kích ngươi một chút, liền giả vờ không nổi nữa.

Liền cấp bậc này của ngươi, ở trước mặt phụ thân chỉ là sơ cấp, hắn ngay cả cao cấp đều đã kiến thức, còn phá không nổi sơ cấp nhà ngươi sao.

“Không giống.” Thiếu niên cũng dịch dung như mình này thật không đơn giản, chính mình thế nhưng không thể hiểu rõ hắn.

“Một khi đã như vậy, ngươi là muốn tự mình đi hay là muốn bổn vương đá ngươi ra ngoài?” Cùng thúc phụ gặp mặt ở bên người còn nhiều cái chướng ngại, thật sự là phiền toái.

“Làm càn…Ngươi thế nhưng dám nói chuyện như vậy với chủ nhân nhà ta.” Hôm nay kỳ thật thực thích hợp quậy phá.

Ngay lúc Cấm Vệ Quân cùng Ám Vệ muốn ra tay, trong Ngự Hoa Viên bốn phương tám hướng trống rỗng hiện ra mưới mấy người cả trai lẫn gái đều tuấn dật xuất trần.

Mỗi người đều bất phàm, giống như tiên nhân xuống trái đất, cứ vậy mà xuất hiện trên yến hội, vây quanh bên người Diệu Vũ, tất cả đều trợn mắt nhìn Long Mặc Viêm.

“Đám tạp nham từ chỗ nào nhảy ra cũng dám ở trước mặt Lão Đại nhà ta vênh mặt?” Huyền Minh cà lơ phất phơ cũng là thân hình đột nhiên che ở trước mặt Long Mặc Viêm, tuyệt không đem Kim Đồng Ngọc Nữ đột nhiên hiện ra để vào mắt.

Đáy mắt trừ bỏ miệt thị, vẫn là miệt thị.

Hơn nữa đừng nhìn Huyền Minh lấy một địch nhiều liền không chiếm ưu việt, không phát hiên khí thế vừa phóng ra mười mấy nam nữ liền vẻ mặt kinh hãi, ánh mắt khiếp sợ nhìn Huyền Minh sao?

Làm sao có thể…

Sao có người có thể ngăn cản khí thế của bọn họ? Bọn họ cũng không phải là người bình thường, chẳng lẽ trong Hoàng cung này cũng tồn tại người phi phàm?

Người ở trước mắt chính là.

Hơn nữa thực lực cao hơn bọn họ rất nhiều…Trận thế trước mắt là càng ngày càng loạn, loạn đến mức ngay cả các vị đang xem cuộc vui ở xung quanh đều không có tâm tình vốn có.

Bởi vì mặc kệ là thiếu niên, hay nam nhân kia bày ra thực lực cũng không phải bọn họ có thể bằng được.

Sao lại có người chỉ bằng vào khí thế liền ép bọn họ tới không thở nổi?

Đưa mắt nhìn khắp yến hội, bây giờ có thể hô hấp bình thường chỉ có mấy người.

Cũng mặc kệ thế nào, tình huống trước mắt là hết sức căng thẳng.

“Viêm nhi, Viêm nhi…Con xem phụ thân mang gì cho con nè.” Một thanh âm gợi cảm tuyệt luân từ xa tới gần, nhưng chỉ nghe thanh không hề nhìn thấy thân ảnh.

Có một chút có thể khẳng định, khi thanh âm mang theo sung sướng vui vẻ xông vào cục diện khẩn trương này, một cổ uy áp bá đạo hủy thiên diệt địa đem trường hợp khẩn trương áp bách xé nát bằng phương thức trực tiếp nhất, sau đó ngay lúc hít thở không thông, tiếp đến lại là như gió xuân, thoải mái vui sướng.

Thật sự là sống chết chỉ cách nhau một sợi chỉ, chỉ trong nháy mắt, người ở chỗ này đều có cảm giác chết mà sống lại.

Quả nhiên…Yến hội hoàng gia của đế quốc Phách Hồn không dễ dàng tham dự như vậy.

“Phụ thân, sao lúc này ngươi mới đến?” Hắn thiếu chút nữa bị ăn hiếp, Long Mặc Viêm là ác nhân cáo trạng trước.

One thought on “TYKGNT chương 109

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s