TYKGNT chương 110

Chương 110 Đánh nhau

Kỳ thật lấy trình độ để ý đối với bảo bối của Long Tuyệt Phong, là hận không thể lập tức bay về Ngự Hoa Viên, nhưng y lại đi một hồi lâu mới hiện thân.

Hoàn toàn là bởi vì…

“Gia chủ, gia chủ, ngài làm sao vậy?” Khi Long Kỳ tại Huyết Long Điện phát hiện chủ nhân của mình, Long Thanh Trảm đã quần áo lộn xộn toàn thân cứng ngắc nằm dưới đất, bộ dáng thảm thiết kia, giống như mới vừa bị hung hăng đánh cướp một phen.

“Tên tiểu tử thúi kia, tên tiểu tử thúi kia…” Miệng Long Thanh Trảm vẫn luôn lặp đi lặp lại lời này, vẻ mặt cũng thuộc loại muốn ăn thịt người.

“Gia chủ…” Đây là có chuyện gì? Gia chủ rốt cục đã trải qua cái gì?

“Tiểu tử thúi trả roi cho ta.” Cuối cùng Long Thanh Trảm chỉ có thể bất đắc dĩ gầm gừ như vậy, nhưng không có cách nào thay đổi sự thật, bởi vì hắn làm sao cũng không ngờ được tiểu tử thúi kia sẽ trực tiếp đoạt đi.

Vốn hắn còn tính toán giấu đi hoặc làm một cái giả để lừa gạt, kết quả lại bị tiểu tử thúi kia dùng côn gõ. Rất đáng giận, nếu tiểu tử thúi kia muốn đánh lén, trên đời này căn bản không người trốn được, rất khó lòng phòng bị.

Thích Hồn Tiên của hắn, Thích Hồn Tiên của hắn cứ vậy mà đổi chủ.

“Phụ thân, đây là…” Long Mặc Viêm từ trong tay Long Tuyệt Phong tiếp nhận một trường tiên đỏ như mã não bị cuốn thành vài vòng, ngay ánh mắt đầu tiên Long Mặc Viêm đã thích cây roi huyễn mỹ tuyệt luân này, sao lại có roi có thể dùng mỹ để hình dung nhưng cũng chỉ có thể dùng mỹ để hình dung mới có thể hiển hiện vẻ đẹp rung động lòng người của nó.

Cực hạn mỹ, cực hạn đẹp mắt, đồng dạng, lực sát thương cũng cực kỳ biến thái, mà ngay cả cán roi, đều là hình dạng móng rống vô cùng sống động.

Hồn nhiên thiên thành, cầm vào trong tay liền giống như một con rồng bị chính mình chi phối, một chút cũng không như là do nhân công chế tạo, đây quả thực là thần tích của người tạo vật trong thiên địa.

“Đây là cây roi kia, sau này nó chính là binh khí của Viêm nhi.” Thấy trên mặt con trai hiện lên vẻ vui sướng khó nén, trong lòng Long Tuyệt Phong liền vô cùng vui vẻ, liền biết quyết định lộn trở lại Huyết Long Điện khi nãy không có sai.

Trên đời này không có thứ gì trân quý hơn việc nhìn thấy trên mặt Viêm nhi lộ ra vui sướng. Cho nên vì bảo hộ cũng như luôn duy tri tâm tình vui sướng này của Viêm nhi, muốn Long Tuyệt Phong y làm gì cũng được.

“Phụ thân…” Đây là Thích Hồn Tiên, phụ thân không có lừa hắn, quả nhiên chính mình liếc mắt một cái liền coi trọng.

“Không cho nói cám ơn.” Long Tuyệt Phong đúng lúc chạm vào cánh môi của con trai, y làm như vậy cũng không phải vì được đến sự cảm tạ của con trai, sủng con trai là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

“Ân…” Chính là loại sủng ái toàn tâm toàn ý này làm cho Long mặc Viêm cho là mình là người hạnh phúc nhất thế giới.

“Kẻ nào? Dám không nhìn…A…” Những người phi phàm vây quanh Diệu Vũ thấy bộ dáng không coi ai ra gì của Long Tuyệt Phong liền lập tức nổi giận.

Không có ai có thể xem nhẹ chủ tử của bọn họ, cho dù nơi này là Hoàng cung của đế quốc Phách Hồn cũng không thể. Người nam nhân bình thường này vừa xuất hiện liền không nhìn sự tồn tại của bọn họ, trong ánh mắt chỉ có thiếu niên cuồng vọng kia.

Nhưng là…Nam nhân kia làm gì đó?

Người mở miệng nói chuyện đầu đầy mờ hôi, vẻ mặt kinh hãi cúi đầu nhìn ngực máu chảy như đổ của mình. Sau đó ánh mắt tan rã, thẳng đến lúc ngã xuống mất đi tri giác cùng hô hấp, cũng không biết đối phương là làm thế nào.

Người ở chỗ này đều kinh dị nhìn tình huống của người nọ, Long Tuyệt Phong rốt cuộc là như thế nào ra tay, khi nào thì ra tay, không có ai biết.

Phong Vô Trần cũng là cau mày, Phong nhi càng ngày càng đáng sợ. Nhìn nam nhân dịch dung xuất hiện, Phong Vô Trần liền biết y là Long Tuyệt Phong, cỗ khí thế không ai sánh bằng kia, trừ bỏ Phong nhi, liền không thấy có người nào khác có thể làm ra được.

“Bốn vương ghét nhất có người nói chen vào khi hai cha con chúng ta đang nói chuyện.” Long Tuyệt Phong ngay cả đầu cũng không quay lại, thanh âm lười nhác thanh nhã nghe không ra vui giận.

Nhưng tầm mắt của mọi người ở đây đều đặt ở trên người của y, nhìn người nam nhân nhìn như bình thường này làm ra việc không bình thường nhất.

Vừa rồi trường hợp vốn là hết sức căng thẳng, nam nhân vừa xuất hiện, liền trực tiếp giây giết một cái.

“Tham kiến Vương gia, những người này phải xử lý thế nào?” Thủ lĩnh ám vệ biểu hiện càng thêm kính sợ.

“Quấy rầy hưng trí của Viêm nhi, đều giết.” Long Tuyệt Phong vừa chỉnh lý quần áo của con trai vừa hạ sát lệnh.

“Vâng.” Kỳ thật cho dù Long Tuyệt Phong không nói như vậy, các ám vệ cùng Cấm Vệ Quân cũng không cho phép những kẻ đột nhiên nhảy ra này còn sống rời đi Hoàng Cung, Hoàng cung của đế quốc Phách Hồn không dễ vào như vậy.

“Ngoại trừ Cảnh Lam, Cảnh Phong, Thanh Vân Diệp, các văn võ bá quan khác đều lui xuống đi, những người khác đều mở to hai mắt nhìn cho bổn vương, Hoàng cung của đế quốc Phách Hồn quyết không cho phép kẻ có hành động khác thường tồn tại, chỉ có con đường chết.” Tin tưởng lúc này sáu dược nhân kia đã xử lý xong người cần xử lý.

Yến hội sinh nhật của Long gia, là không cần sự xuất hiện của đám người tạp nham. Không phải khách nhân được mời đến yến hội, đều phải chết.

“Bọn thần cẩn tuân ý chí của Vương gia.” Các văn võ bá quan ở đây đều biết một sự kiến, đế quốc Phách Hồn ngoại trừ một vị lão Vương gia, còn có một vị Huyết Vương gia cũng vô cùng cường thế, đó là bởi vì trong triều đình bệ hạ sớm đã thông báo cho bọn họ, yến hội sinh nhật lần này của Thái tử, Huyết Vương gia cũng ở.

Nam nhân vô cùng trẻ tuổi trước mắt, có thể làm cho ám vệ lẫn Cấm Vệ Quân nghe lệnh, tuyệt đối chính là vị Huyết Vương gia thần bí kia, xem ra Huyết Vương gia cùng tiểu Vương gia đều là dịch dung xuất hiện, điều này cũng chính là sự sùng bái mù quáng, bọn họ đều tin tưởng, thân là người họ Long, mới là thiên chi kiêu tử chân chính.

Giống như nhìn thấy gương mặt thật sự của Huyết Vương gia cùng tiểu Vương gia, nhất định kinh vi thiên nhân.

Nghe được lời nói nhìn như nhẹ nhàng bâng quơ, kì thực vô cùng cường thế của Long Tuyệt Phong, các văn võ bá quan đều máu nóng lên. Không hổ là Huyết Vương gia vô cùng tôn quý của bọn hắn, nên có được khí phách như vậy.

Xem diễn lâu như vậy, cũng nên để cho những người giang hồ ngạo mạn cuồng vọng kia kiến thức thực lực đáng sợ của Hoàng đình.

Tả Hữu Thừa Tướng, Đại Tướng Quân, các ngươi cố lên, sau đó nhớ nói cho bọn họ chuyện xảy ra thế nào. Cứ như vậy, các văn võ bá quan đều cao hứng phấn chấn rời đi, chỗ nào còn có không khí khẩn trương như vừa rồi.

Cứ luôn cảm thấy biểu hiện khiếp sợ khi nãy của những văn võ bá quan kia đột nhiên trở nên hư vô, bọn họ không phải là từ đầu đến đuôi đều là giả bộ đi?

Đây là ý tưởng thống nhất của người trong võ lâm ở nơi đây.

Cũng không phải chính là giả vờ sao, quan viên hoàng đình của đế quốc Phách Hồn há là dễ làm, đều láu cá giống như cáo già, bọn họ nguyện trung thành chính là người của Long gia, là bệ hạ vĩ đại của bọn họ, cũng không phải đồ nhà quê chưa thấy qua trường hợp lớn gì, bọn họ kiến thức nhiều vô cùng.

Làm sao có thể bị chuyện vừa rội dọa sợ, ở trong Hoàng cung, bọn họ không chút lo lắng sẽ xuất hiện chuyện không thể chưởng khống.

Xem đi, ngay cả Huyết Vương gia đều xuất hiện, bọn họ có gì cần phải lo lắng. Vô cùng vui vẻ ra cung, khắp chốn vui mừng, hôm nay Hoàng Thành phi thường náo nhiệt.

“A. Phụ thân, là ba người bọn họ, hình nhi càng thêm thành thục ổn trọng.” Long Mặc Viêm dựa vào trên người phụ thân, nhìn về phía đám người Cảnh Lam đang đi tới, bọn họ đã có 10 năm không gặp, không nghĩ tới hôm nay lại chạm mặt ở trong này.

“Sao Viêm nhi lại còn nhớ rõ bọn họ?” Đối với việc con trai còn nhớ rõ người từng xuất hiện 10 năm trước, Long Tuyệt Phong người làm cha này tỏ vẻ mình bắt đầu ghen tị.

“Phụ thân, ta không có cố ý ghi nhớ, là do ta có trí nhớ tốt.” Phụ thân này, có thấy được bây giờ là tình huống nào sao? Còn ăn dấm.

“Ta không cần, trong đầu Viêm nhi chỉ có thể nhớ kỹ phụ thân.” Long Tuyệt Phong tùy hứng, một đại nhân liền cứ vậy mà làm nũng, lại thế nào cũng không cảm thấy chán ghét, không được tự nhiên.

“Phụ thân, ta phát hiện, ở đây người nhìn quen mắt thật đúng là nhiều a!” Văn võ bá qua vừa rời đi, yến hội liền có chút rộng rãi, mỗi người đều có thể nhìn xem rõ ràng, quét một vòng, lúc này Long Mặc Viêm mới phát hiện hôm nay trong Ngự Hoa Viên thật ra có rất nhiều quen.

Có vài người là lúc trước ở Long Vương phủ nhìn thấy, nguyên lai những người này chưa chết, lúc trước phụ thân là hạ tử lệnh, còn có thể từ Long Vương phủ trốn ra, thật sự là mệnh con gián, bất quá Long Mặc Viêm biết, nếu lúc trước phụ thân ra tay, bọn họ ở mười năm trước liền treo, đi âm phủ đưa tin đi.

“Hừ…Phụ thân không biết.” Long Tuyệt Phong đem mặt xoay qua một bên, Viêm nhi sao cứ luôn đi chú ý người khác.

“Các ngươi còn thất thần làm gì? Giết hết bọn họ cho bổn vương.” Long Tuyệt Phong giận chó đánh mèo, thấy ám vệ cùng Cấm Vệ Quân đều đứng tại chỗ không có hành động, ngữ khí thật không tốt a!

“Vâng.” Không xong, Vương gia tức giận.

Vì bình ổn lửa giận của Vương gia, chỉ có thể ở trong thời gian ngắn nhất giải quyết xong chuyện này, vì thế các ám vệ cùng Cấm Vệ Quân vốn đang thất thần liền nháy mắt khí thế liền trở nên lạnh băng ngoan liệt.

Từng đoi mắt lạnh lẽo như đang nhìn vật chết nhìn về phía đám người Diệu Vũ.

Không có chút nào chần chờ, thân hình như cơn lốc bắt đầu vây công, muốn giết sạch đám người này.

“Hừ…Không biết tự lượng sức mình.” Những người che chở Diệu Vũ kia vẫn một bộ thiên nhân, đối với đồng bạn vừa chết đi giống như không hề để ở trong lòng.

Đánh lén, ám khí, tuyệt đối chính là như vậy, vừa rồi nam nhân kia nhất định là dùng thủ đoạn hèn hạ nào đó mới có thể giết chết Vụ.

Chủ nhân là thần thánh không thể xâm phạm, những người thường này sao có thể hiểu được, hôm nay khiến cho đế quốc Phách Hồn biết, mảnh đại lục này, không chỉ có một mình bọn họ.

Có lẽ những người này là thật có thực lực, ứng phó ám vệ cùng Cấm Vệ quân đều thực thoải mái.

Nhưng muốn đánh lui ám vệ cùng Cấm Vệ Quân cũng không phải dễ dàng như vậy,

Thuộc hạ do một yêu nghiệt biến thái như Long Tuyệt Phong tự mình huấn luyện, không dễ đối phó như vậy.

Cho nên đánh đi, đánh đi, dù sao không ảnh hưởng gì đến đôi cha con Long Tuyệt Phong cùng Long Mặc Viêm.

Bọn họ đã ngồi xuống bàn của Phong Vô Trần, bắt đầu ăn uống.

4 thoughts on “TYKGNT chương 110

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s