Đặc công tà phi chương 105

v

Chương 105: Rốt cuộc làm cái gì quỷ?

Edit: Tử Sa

Beta: ღ Vy Nhi ღ

Đáy mắt Lăng Tiêm Tiêm chợt lóe một chút bối rối rồi biến mất, nhưng Thượng Quan Ngưng Nguyệt cũng không có bỏ qua. Ngọc mâu không chút để ý nhìn lướt qua Lăng Tiêm Tiêm, Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng cười nói: “Bảo bối sủng vật của bổn vương phi, Kim Điêu Cầu Cầu.”

“Kim Điêu?” Lăng Tiêm Tiêm phút chốc ngẩn người, dương cao ngữ điệu thể hiện vô cùng kinh ngạc. Thì ra nàng ta không phải vì Kim phỉ thúy mà đến? Nàng ta. . . Rốt cuộc muốn làm cái quỷ gì đây?

“Đúng vậy, Kim Điêu. Nếu không, Lăng đại tiểu thư nghĩ Thụy vương phủ bị mất cái gì?” Đôi môi đỏ mọng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt xinh đẹp nhếch lên, mày phượng chau lại nhìn về phía Lăng Tiêm Tiêm.

“Chê cười, sủng vật Kim Điêu của ngươi bị mất thì liên quan gì tới phủ Tả thừa tướng ta? Bên trong phủ Tả thừa tướng cơ bản là không có sủng vật Kim Điêu gì của ngươi.” Thần sắc kinh ngạc trong mắt mặc dù đã không còn, nhưng trong lòng Lăng Tiêm Tiêm vẫn trăm mối ngổn ngang không thể hiểu nổi. Càng đoán không ra ý đồ chân chính của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhưng nàng cảm giác được phía sau lưng gió lạnh thổi qua.

Sau khi Thượng Quan Ngưng Nguyệt thay đổi tư thế nằm trên nhuyễn tháp, dung nhan tuyệt sắc toát ra vẻ quyến rũ phong tình nói: “Sáng nay, sủng vật của ta – Tiểu Kim Điêu bởi vì nghịch ngợm gây sự, cắn hỏng bộ cẩm y màu tím mà Diễm thích nhất nhất. Vì thế, ta liền hung hăng mắng nó vài câu. Chắc là lúc ấy vẻ mặt ta có chút hung dữ, Tiểu Kim Điêu hiểu lầm ta muốn đánh nó, cho nên liền sợ hãi chạy ra khỏi Vương phủ.”

“Như thế thì đã sao? Long Diệu lớn như vậy, cho dù Tiểu Kim Điêu của ngươi bị dọa chạy ra khỏi Thụy vương phủ, ngươi làm sao có thể chắc chắn nó đang trốn ở bên trong phủ Tả thừa tướng?” Lăng Tiêm Tiêm lạnh lùng nói, ánh mắt âm lãnh nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt khé cười chớp chớp, đôi môi đỏ mọng khẽ mở nói: “Lúc Tiểu Kim Điêu chạy ra khỏi Thụy vương phủ, bọn thị vệ cũng đuổi theo ra ngoài. Nhưng nó bởi vì sợ hãi quá độ, sợ rằng nếu bị thị vệ bắt về sẽ bị trừng phạt. Vì thế, bọn thị vệ đuổi theo càng nhanh, nó chạy trốn cũng càng nhanh. Đến lúc bọn thị vệ đuổi tới cửa sau phủ Tả thừa tướng, thì đã tận mắt thấy Tiểu Kim Điêu nhảy lên tường vây của phủ Tả thừa tướng, rồi lẩn vào bên trong phủ Tả thừa tướng. Bọn thị vệ chức vị hèn mọn, làm sao dám quấy nhiễu Tả thừa tướng chứ, chỉ có thể nhanh chóng trở về Thụy vương phủ bẩm báo bổn vương phi. Cho nên, vì muốn tìm tiểu điêu nhi vừa đáng yêu lại đáng giận đó về, bổn vương phi tự nhiên cũng đành phải xuất hiện ở ngoài cửa lớn phủ Tả thừa tướng.”

“Nếu Thụy vương phi đến chỉ là vì tìm Tiểu Kim Điêu về, thì vì sao lại ầm ỹ như thế, cư nhiên dẫn theo hơn trăm thị vệ đến bao vây phủ Tả thừa tướng?” hai tròng mắt Lăng Tiêm Tiêm phút chốc nhíu lại, ánh mắt săc bén phóng về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

“Bao vây phủ Tả thừa tướng?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhấc tay vén lên vài sợ tóc trên trán, mắt ngọc ánh ra một tia ủy khuất: “Lăng đại tiểu thư nói ra nghe thật nghiêm trọng quá, chẳng phải sẽ làm tổn thương hòa khí giữa Thụy vương phủ cùng Tả tướng phủ sao? Trăm tên thị vệ này tới đứng xung quanh tường phủ Tả thừa tướng, chỉ là vì lo lắng Tiểu Kim Điêu lại nhảy ra khỏi tường vây của tướng phủ, chạy đi nơi khác mà thôi!”

“Không biết chừng trước khi Thụy vương phi đến Thừa tướng phủ, thì Tiểu Kim Điêu đã từ bên trong Thừa tướng phủ chạy đi nơi khác thì sao?” Lăng Tiêm Tiêm lạnh lùng nói, ánh mắt âm ngoan nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Bên trong phủ Tả thừa tướng đề phòng sâm nghiêm. Đừng nói là một cái tiểu điêu chạy vào, chính là một con ruồi bay vào, cũng khó mà qua mắt được đám hộ vệ.

Sáng nay, nàng cùng Độc vương không nghe thấy bọn hộ vệ bẩm báo có một cái tiểu kim điêu chạy vào phủ. Bởi vậy rõ ràng Thượng Quan Ngưng Nguyệt căn bản là nói dối. Nàng. . . Trong hồ lô rốt cuộc bán thuốc gì?

“Trực giác.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhìn Lăng Tiêm Tiêm tươi cười sán lạn, môi đỏ khẽ mở nói: “Trực giác của bổn vương phi vốn rất đúng, Tiểu Kim Điêu khẳng định đang trốn ở một góc nào đó trong Thừa tướng phủ, cả người lạnh run sám hối chuyện sáng nay nghịch ngợm gây sự.”

“Trực giác?” Lăng Tiêm Tiêm lạnh lùng nhướn mi, mắt lóe ra hàn ý nói: “Thụy vương phi chỉ bằng trực giác của chính mình, liền một mực chắc chắn Tiểu Kim Điêu giờ phút này đang trốn ở bên trong phủ Tả thừa tướng, càng muốn kiêu ngạo đi vào bên trong phủ Tả thừa tướng tìm kiếm, này. . . Không phải cũng quá chê cười đi? Phủ đệ của Tả thừa tướng, là nơi Thụy vương phi ngươi muốn làm gì thì làm sao?”

“Lăng đại tiểu thư, ngươi tuổi còn trẻ, nhưng không lẽ đã mắc chứng si ngốc của người già sao?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt khẽ nghiêng đầu, mắt ngọc mị cười, lông mi chớp chớp nói: “Bổn vương phi khi nào kiêu ngạo xông vào tướng phủ, bổn vương phi rất là khách khí phân phó hộ vệ của tướng phủ vào thông báo, để Tả thừa tướng đồng ý, cho phép bổn vương phi vào phủ tìm Tiểu Kim Điêu Cầu Cầu về nha.”

Mặc kệ Thượng Quan Ngưng Nguyệt trào phúng nói, Lăng Tiêm Tiêm đan hai tay vào nhau, mở miệng gằn từng tiếng: “Nếu như gia phụ không đồng ý cho Thụy vương phi vào phủ tìm sủng vật Tiểu Kim Điêu. Như vậy. . . Thụy vương phi định sẽ làm thế nào?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhún vai, nét cười trên mặt càng thêm yêu dã nói: “Nếu Tả thừa tướng không chịu rộng mở cửa lớn, bổn vương phi tự nhiên cũng sẽ không xông vào. Bổn vương phi đành chịu khổ canh giữ ở cửa lớn tướng phủ, thẳng đến khi điêu nhi bảo bối đi ra mới thôi.”

“Ngươi. . .” Nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, nội tâm Lăng Tiêm Tiêm bỗng dưng căng thẳng. Hai tròng mắt tóe lửa nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hận không thể đem nàng đốt thành tro.

Độc vương tối nay sẽ dẫn người lặng lẽ rời phủ, đến Tuyết Ảnh các bắt sống Thánh thủ y vương. Nếu Thượng Quan Ngưng Nguyệt thật sự vẫn còn ở ngoài cửa lớn tướng phủ, như vậy hơn trăm tên thị vệ của Thụy vương phủ kia khẳng định cũng sẽ không lui về. Đến lúc đó. . . Độc vương làm sao có thể âm thầm rời đi tướng phủ chứ?

Lúc này, quản gia Phương Hoành bưng một mâm sủi cảo nóng hôi hổi đến. Đi tới bên Thượng Quan Ngưng Nguyệt cung kính cúi người, Phương Hoành cầm trong tay mâm bạc đưa cho thượng quan Ngưng Nguyệt: “Vương phi, đây là sủi cảo hấp mà người muốn.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đưa tay tiếp nhận mâm bạc đựng đầy ắp sủi cảo ánh mắt nhìn xuống. Tay cầm lên đũa trúc, Thượng Quan Ngưng Nguyệt không quan tâm tới sự tồn tại của Lăng Tiêm Tiêm, chậm rãi nhấm nháp sủi cảo thơm phức.

“Oa, mùi vị quả nhiên không tồi.” Nuốt xuống miếng sủi cảo, Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngửa đầu cười hì hì nhìn về phía Phương Hoành: “Quản gia, đến hỏi xem hơn trăm thị vệ đang canh giữ bốn phía tướng phủ có đói bụng không. Nói cho bọn họ sủi cảo hương vị rất tốt, nếu bọn họ thấy đói bụng, có thể thay phiên nhau lại đây ăn sủi cảo nha.”

Hai mắt quản gia Phương Hoành không chút để ý nhìn qua Lăng Tiêm Tiêm sau đó mở miệng chậm rãi nói: “Vương phi, bọn thị vệ sáng nay đã ăn no, chắc là sẽ không đói nhanh như vậy. Dù sao nếu Tả tướng không chịu mở mở cửa, để cho chúng ta vào phủ tìm bảo bối Cầu Cầu của Vương phi, thì bọn thị vệ vẫn sẽ đứng ở bốn phía tướng phủ. Một khi đã như vậy, thì đợi đến bữa trưa cùng bữa tối, hoặc là đợi đến sáng mai, Vương phi lại giới thiệu cho bọn họ món sủi cảo này cũng không muộn.”

“Đúng vậy a, như vậy. . . Quản gia lát nữa nhớ dặn nhóm tiểu thương, bảo bọn họ chuẩn bị nhiều sủi cảo một chút, để lát nữa đến bữa trưa với bữa tối hoặc bữa sáng ngày mai bọn thị vệ có thể thoải mái dùng nha.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt mở miệng cười nói, sau đó lại cúi mắt  vui vẻ ăn sủi cảo trên mâm bạc.

“Dạ!” Quản gia Phương Hoành lớn tiếng cung kính đáp, sau đó đứng thẳng lên, đứng yên ở bên trái nhuyễn tháp.

Nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt cùng quản gia Phương Hoành nói chuyện, sắc mặt Lăng Tiêm Tiêm từ xanh chuyển sang đen, lại từ đen chuyển thành tím. Nàng, rốt cuộc muốn làm cái gì? Chẳng lẽ. . . Nếu không cho nàng nhập phủ tìm kiếm, nàng thật sự sẽ đứng cạnh tại cửa lớn phủ Tả thừa tướng sao?

Tuy rằng trong lòng mình biết rất rõ, bên trong tướng phủ căn bản không có khả năng có sủng vật Tiểu Kim Điêu, chuyện này chính là Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói bậy. Nếu bên trong phủ không có Tiểu Kim Điêu, như vậy Thượng Quan Ngưng Nguyệt vì sao cố ý muốn nhập phủ tìm Tiểu Kim Điêu? Trong này, nhất định cất dấu một đại âm mưu mà nàng không thể đoán được!

Lăng Tiêm Tiêm vốn siết chặt hai cánh tay lại buông lỏng ra, bàn tay nắm thành quyền, nàng cắn răng lạnh lùng hỏi: “Thượng Quan Ngưng Nguyệt, sủng vật Tiểu Kim Điêu của ngươi quả thật không có ở bên trong tướng phủ. Bất quá, nếu ngươi không tin, vẫn một mực chắc chắn nó đang trốn ở trong tướng phủ, gia phụ – Tả thừa tướng đương nhiên cũng không thể không nể mặt Thụy vương. Thừa tướng phủ nguyện ý mở rộng cửa lớn, cho ngươi như nguyện vào phủ tìm kiếm tung tích Tiểu Kim Điêu. Bất quá, nếu ngươi vẫn không thể tìm được Tiểu Kim Điêu, như vậy xin mời ngươi lập tức rút lui khỏi Thừa tướng phủ?”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt ngửa đầu cười, dung nhan tuyệt sắc nhìn về phía Lăng Tiêm Tiêm nói: “Nếu bổn vương phi vẫn không thể tìm được điêu nhi ở bên trong tướng phủ, vậy liền chứng minh trực giác của bổn vương phi có nhầm lẫn. Đến lúc đó, bổn vương phi không những lập tức rút lui khỏi tướng phủ, mà còn bởi vì vô cớ quấy rầy đến sự yên tĩnh của tướng phủ, trước khi rời đi sẽ nhận lỗi với Tả thừa tướng cùng Lăng đại tiểu thư.”

Trong lòng Lăng Tiêm Tiêm vẫn không thể hiểu hết được, hai tròng mắt lại thâm thúy xem kỹ Thượng Quan Ngưng Nguyệt. Nàng vốn  đang đứng chắn tại cửa lớn phủ Tả tướng lập tức đứng lùi sang một bên, tay trái hướng tới bên trong phủ, mặt hướng về Thượng Quan Ngưng Nguyệt bày ra tư thế mời vào: “Một khi đã như vậy, vậy thì. . . Xin mời Thụy vương phi vào phủ tìm Tiểu Kim Điêu đi?”

“Quản gia, ngươi dẫn bảy tên ảo ảnh vào trong  phủ tìm kiếm điêu nhi trước đi. Chờ bổn vương phi hưởng dụng xong mâm sủi cảo này, sẽ vào phủ cùng các ngươi tìm kiếm điêu nhi sau.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt  lãnh đạm nhìn qua quản gia Phương Hoành, sau lại cúi mắt cười nhẹ tiếp tục ăn sủi cảo.

Quản gia Phương Hoành cung kính nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, sau đó hai mắt không kiêu ngạo không xiểm nịnh nhìn về phía Lăng Tiêm Tiêm nói: “Lăng đại tiểu thư, chúng ta đối với đường đi bên trong Thừa tướng phủ hoàn cảnh không quen, làm phiền ngươi đi trước dẫn đường cho chúng ta?”

Lăng Tiêm Tiêm khẽ nhăn mặt lại, sau đó hướng về phía hai mươi mấy tên hộ vệ bên cạnh làm cái thủ thế. Thủ thế kia ý tứ là: các ngươi thủ hộ ở ngoài cửa, cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Lập tức, Lăng Tiêm Tiêm liền quay đầu đi vào bên trong phủ. Quản gia Phương Hoành cùng bảy tên ảo ảnh liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đồng thời toả ra một chút cười lạnh quỷ dị không dễ phát hiện, sau cũng nhanh chóng theo đuôi Lăng Tiêm Tiêm đi vào trong phủ. . .

 

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s