Đặc công tà phi chương 106

4c6502d3ha2ae697b6f42690

Chương 106: Âm mưu.

Edit: Tử Sa

Beta: ღ Vy Nhi ღ

Bầu trời xanh trong, mặt trời tỏa ánh nắng rực rỡ, mây trắng từ từ bay.

Gió nhè nhẹ lướt qua trên mặt, Thừa tướng phủ, hai mươi mấy tên hộ vệ cầm kiếm, tuy rằng mặt không đổi sắc nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang nằm trên nhuyễn tháp, nhưng tay cầm kiếm lại đầy mồ hôi lạnh.

Bọn họ yên lặng cầu nguyện trong lòng, cầu nguyện đám người quản gia của Thụy vương phủ nhập phủ tìm Tiểu Kim Điêu nhanh chút đi ra, cùng Thụy vương phi sớm rút lui khỏi cửa lớn tướng phủ.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt lười biếng nằm trong nhuyễn tháp đối với hai mươi mấy tên hộ vệ kia sợ hãi ánh mắt xem xét, mặc kệ coi như không thấy.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt cúi xuống mắt ngọc, tóc đen theo gió từ từ lay động, hơi thở cuồng dã, biểu tình vui mừng tùy ý hưởng thụ sủi cảo trên khay ngọc đang lượn lờ hương khí.

Cùng lúc đó, phía sau nhuyễn tháp tinh xảo, trong một gian hàng mì phở hương vị mê người.

Trong đó một gã tiểu thương tướng mạo xấu xí, bỗng nhiên dừng động tác nhào lặn bột mì thuần thục trong tay. Khóe môi khẽ hé ra ý cười xâu xa, hai tròng mắt tiểu thương nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang nằm trong nhuyễn tháp.

Ánh mắt tuy là hàm chứa tràn đầy ý cười, nhưng trong đó lại cất dấu một tia sắc bén ít người có thể phát hiện. Có lẽ người khác nhất thời không thể đoán ra, đến tột cùng hôm nay Thượng Quan Ngưng Nguyệt ầm ỹ tới cửa lớn tướng phủ là muốn làm gì, nhưng tên tiểu thương này lại giống như sớm hiểu rõ những chuyện sắp tới sẽ phát sinh.

Nàng an bài nhiều tiểu thương tới đây như vậy, thật sự chỉ là vì tùy lúc có thể ăn no sao? Chỉ sợ ăn no bụng chỉ là cái cớ, mục đích chân chính của nàng chính là mượn mồm miệng nhóm tiểu thương, để đem những chuyện sẽ phát sinh kể lại sinh động như thật, truyền bá cho dân chúng Long Diệu hoàng triều đi?

Dù sao, sự thật chính mắt nhìn thấy được nhóm tiểu thương truyền đi ra xa, so với một tờ chiếu thư hoàng thượngban xuống, càng thêm làm người ta tin phục. Không phải sao?

Khó trách lúc trước Thánh đế phái Linh Cung sứ giả đến Long Diệu tìm Thượng Quan Ngưng Nguyệt, tất cả đều bị Thánh tôn làm cho biến mất, không có tí xíu tin tức gì. Thánh tôn, ngươi muốn lợi dụng trí thông minh tuyệt đỉnh của Thượng Quan Ngưng Nguyệt để đối phó Thánh đế, quả thật là chiêu số cao minh. Chỉ tiếc, ngươi ngàn vạn đều thật không ngờ, Thánh đế lại phái ta đến Long Diệu Hoàng Triều đi?

Người Linh Cung dịch dung thành tiểu thương của Long Diệu Hoàng Triều nhíu lại ánh mắt, cả người phóng ra một chút ánh sáng bảo hộ. Chỉ là trong sáng bảo hộ kia lại ẩn giấu một tia lãnh ý kín đáo.

Nếu Thượng Quan Ngưng Nguyệt nguyện ý cùng hắn ngoan ngoãn về Linh Cung, như vậy lần này xuất cung kết quả sẽ lấy vui vẻ hoàn mỹ mà kết thúc. Ngược lại, tay hắn sẽ phải dính máu tươi, tuyệt đối sẽ không để Thượng Quan Ngưng Nguyệt đắc ý.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang nằm ngiêng người trên nhuyễn tháp, trên khuôn mặt có chút ý cười lười biếng, cúi đầu ăn sủi cảo. Tay cầm đũa trúc dừng lại, nàng đột nhiên ngẩng đầu lên.

Chuyện gì vậy, vì sao nàng dường như vừa cảm nhận được một cỗ sát khí rất mạnh? Phượng mâu của nàng nghi ngờ nhíu lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn tới hai mươi mấy tên hộ vệ cầm kiếm của tướng phủ.

Hai mươi mấy tên hộ vệ đang nghe theo lệnh của Lăng Tiêm Tiêm cẩn thận quan sát nhất cử nhất động của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, thân hình phút chốc cương cứng, hai tròng mắt không rõ nhìn nhau hỏi. Vị Thụy vương phi này làm sao vậy? Vì sao đột nhiên lạnh như băng nhìn bọn hắn? Làm bọn hắn tâm hồn không yên, tóc gáy cũng dựng lên?

Không đúng, cổ sát khí kia không phải tới từ hai mươi mấy tên hộ vệ trước mặt này. Từ khi quản gia cùng bảy tên ảo ảnh vào phủ tìm tiểu Cầu Cầu “bị mất”, sát khí trên người đám hộ vệ cũng thu lại, nếu có chẳng qua cũng chỉ là có chút khẩn trương.

Chẳng lẽ. . . sát khi rất mạnh kia, thật ra là đến từ đám tiểu thương sau lưng? Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhanh chóng quay đầu lại, mắt ngọc hẹp dài lạnh lùng nhìn, nàng chăm chú xem kỹ nhóm tiểu thương.

Ánh mắt lướt qua thấy vài người bán kẹo hồ lô đang nhàm chán dựa vào tường cắn móng tay.

Vài người tay cầm khay ngọc chứa đủ loại điểm tâm màu sắc đa dạng, còn có vài tên cánh tay lắc nghịch hạnh nhân, hạch đào, táo đỏ, quả khô trong giỏ trúc, có người lại ngồi xổm xuống xoa xoa tay. Những tiểu thương còn lại hoặc là nhào bộn, hoặc là làm nhân bánh… khí thế ngất trời.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt không cảm nhận được sát khí từ phía họ, mắt phượng khẽ nhíu, lại đem đầu quay lại cúi xuống ăn sủi cảo. Bất quá, ngay khi nàng quay đầu lại, mắt ngọc cũng khẽ nhìn lướt qua một tên tiểu thương.

Ngay lúc Thượng Quan Ngưng Nguyệt quay, tên Linh cung dịch dung thành tiểu thương kia khóe môi nhếch lên cười nhàn nhạt.

Trong lòng hắn mới động một chút sát niệm, cũng đã bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhận ra. Cũng may hắn thu liễm sát ý mau, nếu không Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhất định có thể chính xác nhìn ra hắn.

Thật sự là thật không ngờ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt đối với sát khí cảm ứng quá sâu xắc và cường hãn. Quả là một nha đầu lợi hại, không hổ là người mang dòng máu Thánh chủ cao quý!

Ngay lúc hắn đang thầm cảm thấy may mắn rằng mình vẫn chưa lộ ra dấu vết, thì hắn cũng không biết rằng Thượng Quan Ngưng Nguyệt đang cúi đầu ăn sủi cảo nhưng mắt phượng lại toát ra nụ cười giảo hoạt như hồ ly.

Thật sự là không biết nói gì a! Ngươi. . . nghĩ rằng đem sát khí thu liễm lại, thì ta liền không thể tìm được ngươi sao? Tự cho mình là cao minh, không biết cái đuôi kỳ thật đều đã bại lộ, còn vui sướng hài lòng che lấp cái gì? Đợi thu thập xong Tả thừa tướng, rồi mới đem ngươi đánh ra nguyên hình cũng không muộn.

Giờ này khắc này, trong phủ Tả thừa tướng, tiền viện rộng lớn —

Xung quanh tiền viện là những cây to đang lay động đón gió, những đóa hoa tươi xinh đẹp chập chờn như đang nhảy múa, vài tên sủng thiếp cùng với hai con trai từ trên hành lang, nổi giận đùng đùng nhảy lên chạy vội ra.

Con thứ hai của Tả thừa tướng giận trừng mắt nhìn quản gia Phương Hoành cùng bảy tên ảo ảnh đứng phía sau Lăng Tiêm Tiêm, cắn răng sắc mặt xanh mét hỏi: “Đại tỷ, hộ vệ vừa mới bẩm báo với ta, nói Thụy vương phi bỗng nhiên dẫn trăm tên thị vệ bao vây tướng phủ chúng ta, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Một nàng sủng thiếp của Tả thừa tướng khuôn mặt tô đầy son phấn nhăn lại nói: “Đúng vậy! Tiêm nhi, rốt cuộc là có chuyện gì? Thụy vương phi cố ý không cho chúng ta ra ngoài được đúng không, sáng tinh mơ liền sai người đến quấy rối?”

“Mọi người an tâm một chút chớ vội, Thụy vương phủ đánh mất Tiểu Kim Điêu, Thụy vương phi nói Tiểu Kim Điêu kia hiện giờ đang ở bên trong tướng phủ nhà ta, cho nên liền kêu quản gia vào tìm Tiểu Kim Điêu kia thôi.” Lăng Tiêm Tiêm chậm rãi nói, đồng thời hai mắt lãnh đạm nhìn qua người vừa hỏi.

Con trai nhỏ của Tả thừa tướng bàn tay nắm chặt hiện cả gân xanh, tức giận nói: “Cái gì Tiểu Kim Điêu? Bên trong tướng phủ làm sao mà có Tiểu Kim Điêu, Thụy vương phi kia rõ ràng chính là đến tướng trong phủ gây phiền toái?”

“Phương quản gia, lão gia nhà ta thân thể có chút không khỏe. Nếu như quấy nhiễu đến lão gia nhà ta nghỉ ngơi, đối với ngươi cũng không có gì tốt.” Một vị sủng thiếp khác nói, hai tay chống hông cằm giương lên, nhíu mày nhìn Phương quản gia nói.

“Được rồi, các ngươi đều câm miệng đi.” Lăng Tiêm Tiêm tức giận liếc nhìn mấy người, thanh âm lạnh lùng quát lớn.

Nếu không phải sợ chậm trễ chính sự của Độc vương, sao nàng có thể để mặc cho quản gia Phương Hoành dẫn người vào phủ tự ý tìm chứ? Đương nhiên, nàng không muốn cho ông ta vào phủ tìm kiếm, không phải là lo lắng Tả tướng phủ mất mặt. Mặt mũi Tả tướng phủ cùng nàng không hề quan hệ, nàng căn bản cũng không phải Lăng Tiêm Tiêm chân chính.

Nàng chỉ là không muốn thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt diễu võ dương oai mà thôi, lần trước ở chí tôn sòng bạc, Thượng Quan Ngưng Nguyệt không những đem sáu mươi viên xúc xắc đổ thành một hàng, làm hại nàng mất mặt trước Dạ thái tử. Lại còn dùng tú hoa châm đâm qua tay nàng, tuy rằng gân mạch vẫn chưa bị tú hoa châm đánh gãy, nhưng cũng hại nàng chịu bao đau đớn. Món nợ này khó có thể bỏ qua, nàng vẫn luôn nhớ kỹ trong lòng.

Nghe được Lăng Tiêm Tiêm lãnh lệ quát lớn, vài vị sủng thiếp cùng nhi tử của Tả thừa tướng lập tức cúi đầu xuống. Tuy rằng bọn họ được Tả thừa tướng sủng ái, nhưng cũng không bằng địa vị của Lăng Tiêm Tiêm trong lòng Tả thừa tướng.

Trong phủ Tả thừa tướng vô luận là việc lớn cũng như việc nhỏ, Tả thừa tướng đều cùng Lăng Tiêm Tiêm thương lượng, rồi mới ra quyết định. Cho nên, kể cả bọn họ có là sủng thiếp hay nhi tử của Tả thừa tướng, đối với Lăng Tiêm Tiêm cũng cực kỳ sợ hãi. Nhưng bọn họ làm sao mà biết được, Tả thừa tướng cùng Lăng Tiêm Tiêm bây giờ kỳ thật căn bản là không phải là chính chủ?

Lăng Tiêm Tiêm nhìn quản gia Phương Hoành nhíu mày hỏi: “Phương quản gia, phía đông là gia phụ ở, phía nam là ta cùng bọn đệ đệ ở, còn phía tây là chỗ gia đinh và nha hoàn trong phủ nghỉ ngơi. Ngươi. . . Định bắt đầu tìm từ chỗ nào?

“Vậy bắt đầu từ phía nam đi! Nhưng mà, Lăng đại tiểu thư, tiểu bảo bối kim điêu của vương phi nhà ta rất nhát gan, nếu như nó thấy có nhiều hơi thở xa lạ, chỉ sợ sẽ trốn càng thêm kỹ, bất luận chúng ta có gọi như thế nào cũng sẽ không ra đâu. Cho nên, làm phiền Lăng đại tiểu thư cùng chúng ta đi tìm điêu nhi là được, về phần những người còn lại. . . Ta thấy không nhất định phải đi theo? Chúng ta chỉ muốn tìm bảo bối điêu nhi của vương phi về, đối với đồ vật trong tướng phủ không hề hứng thú, Lăng đại tiểu thư không cần coi chúng ta như trộm cướp mà phòng bị.” Phương quản gia mở miệng nói chuyện, đồng thời mắt không chút để ý đến những người tướng phủ khác.

“Đệ đệ, mấy người các ngươi nếu đã đến, vậy ở chỗ này nói chuyện phiếm đi. Về phần người khác, ở yên tại chỗ cho ta, nhất định không được đi lung tung, làm kinh hách đến bảo bối điêu nhi của Thụy vương phi.” Lăng Tiêm Tiêm lạnh mắt nhìn khắp bốn phía, ra lệnh cho hộ vệ đang bí mật ẩn nấp xung quanh. Nàng mang vẻ mặt phức tạp dẫn Phương quản gia cùng bảy tên ảo ảnh đi tới phía nam.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đầu tiên là giả nói Kim Điêu bị mất để cho người nhập phủ tìm kiếm, sau đó Phương quản gia lại nói, chỉ cho phép một mình nàng đi theo tìm kiếm  điêu nhi, không cho phép nhóm hộ vệ trong phủ lặng lẽ theo sau. Rốt cuộc nàng ta đang âm mưu gì đây. . .?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s