Đặc công tà phi chương 108

10451890_1583078785263315_4801939550490310446_n

Chương 108: Tất cả đều giết không tha

Edit: Tử Sa

Beta: ღ Vy Nhi ღ 

Khí lạnh tràn tới tựa như muôn vàn tia nắng lan tỏa khắp không gian.

Ảo ảnh Ngân Lang từ bên trong phủ Tả thừa tướng bước ra, vẻ mặt lạnh lùng đứng thẳng bên người Thượng Quan Ngưng Nguyệt, thanh âm tức giận nói: “Vương phi, người cũng không phải là vô cớ tới phủ Tả thừa tướng gây sự, Tiểu Điêu nhi thật sự ở bên trong phủ Tả thừa tướng!”

Ngân Lang đột nhiên đi từ Tả tướng phủ ra, cúi đầu nhận lỗi vốn dĩ là do Thượng Quan Ngưng Nguyệt sắp đặt sẵn. Nhưng nếu đã diễn trò thì đương nhiên phải diễn cho hết.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt khinh ngạc chớp chớp mắt ngọc, thanh âm pha lẫn ý trách cứ nói: “Ngân Lang, sao ngươi lại nói như thế? Quản gia vừa mới nói vẫn chưa tìm được Tiểu Điêu nhi ở bên trong Tả tướng phủ. Bổn vương phi lúc trước đã trách oan, làm cho Tả tướng phủ vô duyên vô cớ chịu oan khuất. Nói cách khác… dân chúng Long Diệu sẽ cho rằng bổn vương phi cường ngạnh, bá đạo.”

“Vương phi, quản gia dẫn chúng ta vào phủ tìm kiếm Tiểu Điêu nhi không có kết quả, không phải bởi vì Tiểu Điêu nhi không có ở bên trong Tả tướng phủ, mà là vì. . .” Ngân Lang ánh mắt lạnh lùng nhìn sang Lăng Tiêm Tiêm, cắn răng gằn từng chữ một: “Người của Tả tướng phủ rất có khả năng đã tàn nhẫn ngược đãi Tiểu Điêu nhi, đem Tiểu Điêu nhi giấu đến một nơi kím đáo làm cho chúng ta không thể nào tìm được.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt thân hình lảo đảo  sau đó đứng không vững lui vài bước, bàn tay ấn ở trên ngực. Trên mặt hiện ra biểu tình không thể thừa nhận việc Điêu nhi thân ái bị người ta ngược đãi, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng cao âm điệu nói: “Ngân Lang, ngươi nói cái gì? Ngươi nói. . . người của Tả tướng phủ tàn nhẫn ngược đại bảo bối Điêu nhi của bổn vương phi?”

“Tê. . .” Nhóm tiểu thương nguyên bản ngừng thở, dựng thẳng tai lắng nghe. Nghe được Thượng Quan Ngưng Nguyệt kia cố ý dương cao thanh âm, không hẹn mà cùng hít vào một ngụm lãnh khí.

Không thể nào, người của Tả tướng phủ dám tàn nhẫn ngược đãi sủng điêu của Thụy vương phi? Má ơi, này thật đúng là chuyện lớn! Thụy vương phi có thể nào bởi vì sủng điêu bị ngược đãi, cho nên tính tình bộc phát huyết tẩy toàn bộ Tả tướngphủ?

“Ngân Lang, ngươi nói tướng phủ chúng ta tàn nhẫn ngược đãi Tiểu Kim Điêu, chứng cớ ở đâu?” Lăng Tiêm Tiêm phẫn lộ, ngón tay chỉ thẳng tới mặt Ngân Lang, thanh âm âm hiểm nói: “Nếu như ngươi không lấy ra được chứng cứ chính xác làm người ta tin phục, chính là bôi nhọ Tả tướng phủ chúng ta. Kể cả ngươi có Thụy vương cùng Thụy vương phi làm chỗ dựa, Tả tướng phủ cũng sẽ không nể nặt, nhất định sẽ làm cho ngươi vì hôm nay ăn nói lung tung mà trả giá đại giới .”

Tuy là từ trong miệng nói ra lời nói ngoan độc, nhưng trong lòng Lăng Tiêm Tiêm lại giống như đeo một tảng đá lớn — nói chung là bất ổn.

Nàng cùng Độc vương trong tay có được Kim phỉ thúy, theo lý thuyết Thụy vương Hiên Viên Diễm cùng hoàng đế Hiên Viên Ly vì lấy đại cục làm trọng, giờ này khắc này căn bản là không dám đắc tội Tả tướng phủ. Bởi vì bọn họ trong lòng hiểu rõ, nếu Độc vương đem Kim phỉ thúy hủy thành bột phấn, như vậy việc tìm nơi ở của Thánh thủ y vương liền giống như tìm kim đáy biển. Nếu như không tìm được Thánh thủ y vương, liền tương đương với việc lấy đi tánh mạng mẫu phi bọn họ.

Nhưng hôm nay, Thượng Quan Ngưng Nguyệt rầm rộ ầm ĩ tìm đến Tả tướng phủ gây phiền toái, Hiên Viên Ly cùng Hiên Viên Diễm không có khả năng không biết, vì sao bọn họ không ngăn lại? Này. . . Đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?

“Chứng cớ?” Nghe được Lăng Tiêm Tiêm nói, Ngân Lang nhăn lại mày. Tay trái nhanh chóng thò vào trong ngực áo, đồng thời lạnh lùng nói: “Lăng đại tiểu thư muốn chứng cớ có phải không? Được, như vậy ta liền đem chứng cớ lấy ra, để xem Lăng đại tiểu thư sẽ giải thích như thế nào?”

Gió nhẹ thổi qua, mang theo một chút mùi máu tươi, mà mùi máu tươi là từ trong lòng Ngân Lang tỏa ra. Tay trá nắm lại từ trong lòng rút ra, Ngân Lang đem lòng bàn tay chậm rãi mở ra, nhưng mà ngón tay cái cũng là đè lại một dúm lông vàng nhiễm đầy máu trong lòng bàn tay.

“Vương phi, người xem xem.” Ngân Lang xoay người hướng tới Thượng Quan Ngưng Nguyệt, đem dúm lông vàng dính máu cung kính đưa cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt từ trong tay Ngân Lang tiếp nhận nhúm lông vàng dính đầy máu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, mày khẽ nhíu lại nhìn về phía Ngân Lang: “Nhúm lông vàng này là của Cầu Cầu, hơn nữa lại còn nhiễm máu. Ngân Lang, ngươi tìm được từ đâu?”

“Thuộc hạ bởi vì sáng nay ăn phải đồ không sạch sẽ thành ra bụng khó chịu, cho nên liền mượn tạm nhà vệ sinh của tướng phủ. Khi thuộc hạ vào đến nhà vệ sinh, trong lúc vô tình ở góc nhà vệ sinh phát hiện một nhúm lông vàng nhiễm máu.” Ngân Lang ánh mắt lạnh lẽo nhìn qua Lăng Tiêm Tiêm, mở miệng tiếp tục nói: “Chúng ta trong Thụy vương phủ, ngoại trừ Vương phi, Tiểu Điêu nhi thân thiết nhất chính là thuộc hạ. Bởi vậy, thuộc hạ liếc mắt một cái liền nhận ra nhúm lông này là của Điêu nhi .”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt mắt ngọc nhìn xuống, khẽ nhếch lên nụ cười yêu dã, mày phượng chau lại, ánh mắt lạnh lẽo sắc bén nhìn thẳng về phía Lăng Tiêm Tiêm nói: “Lúc trước ngươi nói Tiểu Điêu nhi căn bản không có ở trong Tả tướng phủ, như vậy ta hỏi ngươi. . . Vì sao Ngân Lang lại tìm được lông của Điêu nhi, thậm chí nhúm lông này còn bị nhiễm máu ở bên trong tướng phủ?”

“Ha ha ha. . .” Lăng Tiêm Tiêm đầu tiên là ngửa đầu mãnh liệt cười, sau đó ánh mắt trào phúng nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Ánh mắt nàng ý tứ rõ ràng: “Cùng lắm cũng chỉ như thế, thủ đoạn hại người vụng về, mệt ngươi cũng không biết xấu hổ lấy ra dọa người? Nhúm lông vàng nhiễm máu này, rõ ràng chính là ngươi phân phó Ngân Lang sớm giấu trong người.”

Bất quá, tuy Lăng Tiêm Tiêm liếc mắt trào phúng nhìn Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nhưng là trong miệng lại không nói ra lời phản bác.

Bởi vì trong lòng nàng hiểu rõ, Thượng Quan Ngưng Nguyệt hôm nay là muốn ở trước cửa Tả tướng phủ gây sự. Nếu như nàng một mực chắc chắn Tiểu Điêu nhi giờ phút này đang ở ngay trong tướng phủ, như vậy chính mình phản bác nàng lại có ích lợi gì?

Không nhìn ánh mắt trào phúng của Lăng Tiêm Tiêm, mắt ngọc của Thượng Quan Ngưng Nguyệt tràn đầy thương tiếc cầm lông vàng nhiễm máu trong tay cất vào trong áo, mở miệng thản nhiên nói: “Lăng Tiêm Tiêm, chỉ cần ngươi nguyện ý đem Tiểu Điêu nhi trả lại cho bổn vương phi. Bổn vương phi có thể cam đoan với ngươi, tuyệt không truy cứu rốt cuộc là ai đã ngược đãi Tiểu Điêu nhi.”

“Tiểu Kim Điêu rốt cuộc có ở trong Tả tướng phủ hay không, Thụy vương phi so với bất luận kẻ nào đều biết rất rõ. Nếu Thụy vương phi cứng rắn muốn nói Tả tướng phủ cất dấu Tiểu Kim Điêu, như vậy cửa lớn của phủ Tả thừa tướng sẽ luôn mở ra, tùy thời xin đợi Thụy vương phi vào phủ tìm tòi. Về phần Lăng Tiêm Tiêm ta. . . Không có nhiều thời gian rảnh rỗi phụng bồi ngươi.”

Lăng Tiêm Tiêm phẫn nộ phất ống tay áo, nhìn về phía hai con trai của Tả thừa tướng, vài vị sủng thiếp cùng với hai mươi mấy hộ vệ của phủ Tả thừa tướng, ý bảo bọn họ lập tức cùng chính mình tiến vào bên trong phủ.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt xoay người đi ra, cánh tay đan lại ngồi xuống nhuyễn tháp, môi đỏ mọng tràn ra thanh âm không chứa một tia độ ấm: “Tả tướng phủ nếu đã có tâm cất giấu Tiểu Điêu nhi, bổn vương phi làm sao có thể tìm được nó chứ? Nếu Tả tướng phủ rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, như vậy cũng đừng trách bổn vương phi ra tay ác độc.”

Vốn dĩ Lăng Tiêm Tiêm đang cất bước đi vào trong phủ, nghe được mấy lời của Thượng Quan Ngưng Nguyệt, thân mình thoáng khựng lại. Hai tròng mắt ám trầm quay đầu lại, thanh âm lệ lãnh nói: “Ra tay ác độc? Như thế nào. . . Chẳng lẽ Thụy vương phi còn chuẩn bị huyết tẩy Tả tướng phủ?”

“Thì đã sao?” Mày phượng của Thượng Quan Ngưng Nguyệt giương lên ngạo nghễ, dung nhan yêu diễm, ngữ khí lạnh người nói: “Ngân Lang, lập tức truyền mệnh lệnh của bổn vương phi, dẫn trăm tên thị vệ tử thủ bốn phía Tả tướng phủ. Nếu Tả tướng không chịu thức thời giao ra Tiểu Điêu nhi, như vậy đem toàn bộ Tả tướng phủ biến thành cái nhà giam. Nếu như không có bổn vương phi cho phép, bất kể là ai tự ý bước khỏi nhà giam, đều giết không tha.”

“Dạ, thuộc hạ lĩnh mệnh.” Ảo ảnh Ngân Lang vâng lệnh, thân ảnh tựa như mũi tên chạy vội đi ra ngoài.

“Thượng Quan Ngưng Nguyệt, mặc dù ngươi quý vì Long Diệu hoàng triều Thụy vương phi, cũng không có tư cách gì có thể nhốt người của Tả tướng phủ, lại càng không có tư cách giết người của Thừa tướng phủ.” Hai tay Lăng Tiêm Tiêm phút chốc nắm chặt, sắc mặt xanh mét nói: “Đương nhiên, nếu ngươi cố ý muốn nhốt hoặc là huyết tẩy toàn bộ người của Tả tướng phủ, như vậy cũng không phải không thể. Mời ngươi trước tiên tiến cung xin thánh chỉ của Hoàng thượng, sau đó lại đến cửa lớn tướng phủ diễu võ dương oai. Nếu không, Tả tướng phủ chúng ta tuyệt đối sẽ không sợ cùng ngươi sử dụng vũ lực.”

Lăng Tiêm Tiêm nàng vẫn luôn nhẫn nhịn, nhưng giờ cũng không thể nhịn mãi được nữa, mà bây giờ cũng không cần nhịn nữa. Đến giờ khắc này, nàng cuối cùng cũng hiểu được chuyện gì xảy ra. Thì ra, Thượng Quan Ngưng Nguyệt tới giả vờ Tiểu Kim Điêu bị mất rồi đại náo Tả tướng phủ, thật ra dụng ý chân chính là tìm cái cớ để nhốt người của tướng phủ.

Không, nói chính xác ra, người mà nàng muốn nhốt kỳ thật chính là Độc vương. Xem ra. . . Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã biết Độc vương tối nay sẽ xuất phủ, dẫn người đến Tuyết Ảnh các bắt Thánh thủ y vương.

“Bổn vương phi vì sao phải vất vả tiến cung gặp Hoàng thượng xin thánh chỉ?” Thượng Quan Ngưng Nguyệt cúi hạ mắt đẹp, tay phải không để ý khẽ vuốt vuốt các ngón tay trái, dung nhan toát ra ý cười nói: “Bổn vương phi giờ phút này chính là đại diện cho Hoàng thượng, cho nên bổn vương phi có đủ tư cách có thể nhốt hay huyết tẩy người của Tả tướng phủ.”

“Ngươi. . .” Lăng Tiêm Tiêm thân khẽ giật mình, hai tròng mắt tràn đầy tức giận, trong khoảng thời gian ngắn lại không biết bộc phát ra như thế nào.

“Thụy vương phi đại biểu cho Hoàng thượng, lời nói đại nghịch bất đạo như thế, Thụy vương phi cư nhiên cũng dám nói ra?” Lúc này Lăng Tiêm Tiêm lời nói tắc trong họng không biết nói như thế nào, nhưng hai con trai cùng sủng thiếp của Tả thừa tướng cũng đã thay nàng quát lớn. Nhưng mà, bọn họ lời vừa xong, thân hình liền lập tức tựa như điêu khắc bình thường, cứng ngắc lại tại chỗ.

Cùng lúc đó, nhóm tiểu thương cũng liều mạng dụi dụi mắt, sau đó hai đầu gối lập tức bùm một tiếng quỳ xuống trên mặt đất, thanh âm vô cùng vang dội hô to: ” Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế………”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s