Đặc công tà phi chương 109

ha.35

Chương 109: Khinh người, là sở trường của ta

Edit: Tử Sa

Beta: Vy Nhi

Gió thổi lướt qua, ngón tay thon dài của Thượng Quan Ngưng Nguyệt nghịch một khối lệnh bài màu vàng trên tay.

Ánh nắng mặt trời chói chang chiếu xuống lệnh bài tạo nên cảm giác giống như kim long được khảm trên lệnh bài đang tỏa ra ánh sáng rực rỡ. Phi Long lệnh — ở Long Diệu Hoàng triều là tượng trưng cho quyền lực cao nhất. Người có trong tay Phi Long lệnh, cũng tựa như Hoàng thượng đích thân tới.

Bất luận là quan viên lớn nhỏ hay là dân chúng bình dân, nhìn thấy Phi Long lệnh đều phải cung kính quỳ xuống hành lễ. Hơn nữa người cầm trong tay Phi Long lệnh, ngoại trừ hoàng thân quốc thích, còn lại bất luận là kẻ nào đều có thể tiền trảm hậu tấu.

Lệnh bài này là Thượng Quan Ngưng Nguyệt lúc trước giải trừ kịch độc trong cơ thể Hiên Viên Ly, “Vơ vét tài sản” lấy được. (*Vy Nhi: Cái Phi Long lệnh này được nhắc đến ở chương 20 nhé.🙂 )

Lúc này, người của Linh Cung dịch dung thành tiểu thương, hai đầu gối tuy rằng cũng quỳ xuống theo tiếng hô của nhóm tiểu thương phía trước, thân hình cung kính cúi sấp xuống, trong miệng hô lớn  — Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.

Nhưng mà, trên mặt hắn cơ bắp run rẩy. Hắn ở Linh Cung địa vị dưới một người, trên vạn người. Một cái Long Diệu Hoàng – Hiên Viên Ly tính cái gì chứ?

Nếu như hắn lấy thân phận của mình mà đến, đừng nói là một Long Diệu hoàng đế – Hiên Viên Ly, cho dù là Thương Nguyệt hoàng đế, Bắc Dực hoàng đế, Tây Thần hoàng đế toàn bộ đều ở đây, chỉ sợ cũng phải run rẩy, cung kính hành lễ với hắn.

Thật nực cười a, bi thảm a! Tại sao mình không ẩn nấp ở một nơi nào đó vụng trộm xem diễn, như vậy không phải tốt lắm sao? Vì sao lại dịch dung thành tiểu thương, đến gần xem trò?

Hiện tại thì tốt rồi, nếu như bị Thánh đế biết chính mình vì lại gần xem Thượng Quan Ngưng Nguyệt diễn trò, cư nhiên ủy khuất đầu gối cao quý, hèn mọn hành đại lễ với Long Diệu hoàng đế – Hiên Viên Ly, Thánh đế lão nhân gia. . . Có thể cười tới nỗi miệng với mũi đều bị sai lệch, hoặc là cười tới mức rụng hết tóc bạc cùng râu hay không đây?

“Có Phi Long lệnh, như Hoàng thượng giá lâm. Nay Phi Long lệnh đang ở trong tay bổn vương phi, các ngươi còn không quỳ? Quả nhiên là một kẻ đại nghịch bất đạo, đến tột cùng là ngươi không để bổn vương phi vào mắt hay là người của phủ Tả tướng không coi bổn vương phi ra gì?”

Môi đỏ mọng lười biếng nói, đồng thời Thượng Quan Ngưng Nguyệt tao nhã đem ngón tay đang giữ lệnh bài, chậm rãi xoay. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, lệnh bài tỏa ra ánh hoàng kim sáng chói, không chỉ làm cho máu đám người phủ Tả tướng đông lại, mà còn làm cho bọn chúng đui mù, tâm can đau đớn.

Hai con trai của Tả thừa tướng, vài vị sủng thiếp cùng với hai mươi mấy tên hộ vệ tướng phủ đầu tiên là ánh mắt ngây ngốc nhìn về phía kim bài đang xoay tròn trên ngón tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt, hai má lại chảy mồ hôi lạnh nhìn thẳng về phía nhóm tiểu thương, quản gia Thụy vương phủ cùng bảy tên ảo ảnh đang quỳ rạp xuống đất. Sau đó, bùm một tiếng hai đầu gối quỳ xuống trên mặt đất, thanh âm chỉnh tề nói: “Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Lăng Tiêm Tiêm thân hình cũng đột nhiên lảo đảo, ánh mắt âm ngoan. Con mẹ nó, cẩu hoàng đế Hiên Viên Ly này, thế nhưng đem vật tượng trưng cho quyền lực tối cao của Long Diệu Hoàng Triều giao cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Mặc dù trong lòng nàng căn bản là không coi kim bài cùng với Hiên Viên Ly ra gì, nhưng bây giờ nàng cùng Độc vương còn chưa hoàn thành nhiệm vụ mà Dạ thái tử giao cho. Bởi vậy trước mắt, tối thiểu ở mặt ngoài nàng vẫn phải cung kính cùng thần phục đối với Hoàng đế.

Nhưng nếu Long Diệu Hoàng đế – Hiên Viên Ly thật sự đích thân tới, như vậy Lăng Tiêm Tiêm nàng khấu quỳ, thân hình hèn mọn hành lễ cũng liền thôi. Nhưng muốn nàng hành lễ khấu quỳ cao nhất với con nhóc Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nàng thật sự là. . . không cam lòng a!

Thượng Quan Ngưng Nguyệt mắt ngọc lưu chuyển nhìn Lăng Tiêm Tiêm khuôn mặt trắng bệch như tờ giấy, môi đỏ mọng nhếch lên yêu dã cười nói: “Lăng Tiêm Tiêm. . .”

Giọng nói Thượng Quan Ngưng Nguyệt lành lạnh, tựa như mang theo một cỗ hàn ý, từng trận lạnh cả người ập tới Lăng Tiêm Tiêm. Tâm đột nhiên hoảng hốt, Lăng Tiêm Tiêm cắn môi nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Nắng vàng nhuộm đẫm khắp không gian, Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhíu mày,  ngón tay giữa giữ chặt Phi Long lệnh, đồng thời trong miệng đàm đạm thanh âm nói: “Quỳ.”

“Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế. . .” Lăng Tiêm Tiêm quỳ hai đầu gối xuống, thân hình bất đắc dĩ cúi sấp hít sâu một hơi sau, nghiến răng nghiến lợi nói: “Vạn vạn tuế!”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt đem lệnh bài bỏ vào trong tay áo, lòng bàn tay miễn cưỡng vuốt vuốt ngón tay, mắt ngọc ý cười lưu chuyển nhìn mọi người đang quỳ dưới đất: “Được rồi, mọi người đều đứng lên đi.”

Mọi người ở đây hướng tới Thượng Quan Ngưng Nguyệt dập đầu tạ ơn, sau đó lục tục theo trên mặt đứng lên, cùng lúc đó Thượng Quan Ngưng Nguyệt môi trung lại tràn ra năm chữ: “Ngoại trừ Lăng Tiêm Tiêm.”

Lả tả bá — trong phút chốc, ánh mắt mọi người nhất tề nhìn tới trên người Lăng Tiêm Tiêm.

Lăng Tiêm Tiêm mới từ trên mặt đất nhanh chóng đứng lên, vùi đầu phủi bụi dính trên làn váy. Sắc mặt lập tức vạn phần vặn vẹo nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, móng tay cắm vào lòng bàn tay.

“Lăng Tiêm Tiêm, tiếp tục quỳ. Về phần những người còn lại của Tả tướng phủ, toàn bộ cút vào trong cho ta. Nếu không có sự cho phép của ta, ai còn dám tự tiện chạy ra ngoài, giết không tha.”

Thanh âm Thượng Quan Ngưng Nguyệt lạnh lẽo thị huyết, nàng vừa nói xong, hai con trai của Tả thừa tướng, mấy vị sủng thiếp cùng với hai mươi mấy tên hộ vệ liền xoay người chạy vội vào trong Thừa tướng phủ.

Nếu Thượng Quan Ngưng Nguyệt chỉ dựa vào thân phận Thụy vương phi mà đến Tả tướng phủ gây sự, nói muốn nhốt, muốn giết hết người của Tả tướng phủ, thì toàn bộ Tả tướng phủ cùng nàng đối kháng may ra còn có một tia đường sống. Dù sao chỉ lấy thân phận là Thụy vương phi, căn bản không có quyền nhốt hay giết người của Tả tướng phủ.

Nhưng hôm nay, tình hình cũng không đơn giản như vậy, trong tay Thượng Quan Ngưng Nguyệt có Phi Long lệnh bài. Có Phi Long lệnh cũng tựa như Hoàng thượng giá lâm, có quyền tiền trảm hậu tấu. Bọn họ không thể trêu vào, không thể trêu vào a, cho nên. . . Chỉ có thể sợ hãi trốn vào bên trong phủ.

Gió thổi lướt qua làm cho vạt áo và tóc Lăng Tiêm Tiêm khẽ bay lên, tạo cảm giác thân hình đang tức giận của nàng cũng chỉ như một chiếc lá khô trong rừng cây rộng lớn, đơn độc lẻ loi, giống như chỉ cần một cơn gió lớn cũng đủ thổi bay đi.

Lăng Tiêm Tiêm không cam lòng quỳ hai đầu gối xuống nền đất lạnh, ánh mắt tức giận nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt, nghiến răng nói: “Ngươi. . . Không cần khinh người quá đáng.”

Thượng Quan Ngưng Nguyệt từ trên nhuyễn tháp chậm rãi đứng lên, khuôn mặt xinh đẹp tỏa ra một nụ cười yêu mị. Tựa như thần tiên từ trên trời cao cười nhìn xuống khuôn mặt giận dữ của Lăng Tiêm Tiêm, lại keo kiệt không ban cho Lăng Tiêm Tiêm một trận mưa dập tắt lửa giận, khóe miệng tràn ra ý cười. thanh âm vô cùng thị huyết nói: “Biết làm sao đây… Mỗi ngày trôi qua đều rất buồn chán, dù sao cũng phải giúp cuộc sống tìm kiếm niềm vui chứ? Khinh người, haizzz thật ra đây chính là sở trường của ta. Nay, ta lại phát hiện ra một điều, khinh người có thể giúp cho ta mang đến không ít niềm vui trong những ngày buồn chán, ta tự nhiên không có lý do bỏ qua cơ hội giúp ta cảm thấy vui vẻ. Không phải sao?”

Lăng Tiêm Tiêm nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, ánh mắt bị kích thích âm ngoan nhíu lại, ống tay áo theo gió có chút run run, bên tay trái của nàng ngón cái cùng ngón trỏ rõ ràng xuất hiện nhiều ra một cây ngân châm nhỏ, đầu ngân châm ánh lên tia sáng màu đen.

Huyết sát hắc châm, chính là vũ khí mà Độc tiên nàng thường xuyên dùng khi giết người. Trên đầu ngân châm tẩm một loại thuốc độc vô cùng mạnh, một khi Huyết sát hắc châm đâm vào trong cơ thể người, như vậy kẻ bị trúng châm thân hình sẽ lập tức cứng ngắc. Nhiều nhất chỉ qua qua nửa chén trà nhỏ, kẻ bị trúng châm sẽ vì độc huyết công tâm mà chết.

Thượng Quan Ngưng Nguyệt nâng ngón tay khẽ vén lại mấy sợi tóc bị gió thổi xổ ra, mắt ngọc không chút để ý nhìn về phía tay trái của Lăng Tiêm Tiêm, khẽ mở cặp môi đỏ mọng, thanh âm nho nhỏ chỉ đủ cho Lăng Tiêm Tiêm nghe thấy nói: “Tin tưởng ta, muốn cùng ta so tốc độ giết người, sẽ chỉ làm cho ngươi tự rước lấy nhục.”

“Ngươi. . .” Lăng Tiêm Tiêm thân hình đột nhiên cứng đờ, ánh mắt khó có thể tin nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt.

Nàng cất giấu Huyết sát hắc châm trong tay áo, rất cẩn thận chuyển xuống ngón tay, không nghĩ tới vẫn bị Thượng Quan Ngưng Nguyệt nhận ra?

Khóe mắt lưu chuyển, Thượng Quan Ngưng Nguyệt hơi cúi thắt lưng xuống, môi đỏ mọng dán sát đến bên tai Lăng Tiêm Tiêm cười nói: “Từ lúc tám tuổi, trên tay ta đã bắt đầu dính máu. Đến khi mười tuổi, số người ta giết đã muốn dùng từ ‘vô số kể’ để hình dung. Toàn bộ những người đó cũng không phải là kẻ yếu, nhưng mà toàn bộ bọn hắn cuối cùng cũng chết thảm trên tay của ta, ngươi có biết là vì sao không? Bởi vì. . . Tốc độ bọn họ lấy mạng so với ta vĩnh viễn đều chậm hơn một bước.”

Lăng Tiêm Tiêm nghe Thượng Quan Ngưng Nguyệt nói, khuôn mặt không khỏi biến sắc, hai mắt kinh hãi vô cùng nhìn về phía Thượng Quan Ngưng Nguyệt đã rời môi ra khỏi bên tai mình. Nàng vừa mới nói cái gì? Lúc tám tuổi, trên tay bắt đầu dính máu. Khi mười tuổi, đã giết người vô số?

Nàng đây là cố ý tạo dựng thành tích giết người như ma, ý đồ đe dọa chính mình sao? Không, nàng nói hẳn là sự thật. Bởi vì. . . Khi nàng nói, mình quả thật cảm nhận được một cỗ huyết tinh cùng với hơi thở tử vong làm cho người ta sợ hãi.

Ngón cái cùng ngón trỏ tuy rằng nắm chặt Huyết sát hắc châm có thể làm cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt tùy thời bị mất mạng, nhưng Lăng Tiêm Tiêm trong tâm trí lại cảm giác được vạn phần sợ hãi, nên vẫn không dám phóng ra Huyết sát hắc châm.

“Yên tâm đi, ta sẽ không cho ngươi quỳ lâu đâu. Đợi ăn xong một chuỗi kẹo hồ lô, ta sẽ cho ngươi bình yên vô sự tiến vào bên trong phủ Tả tướng. Thậm chí, trước khi cho ngươi đứng dậy vào phủ, ta còn nói cho ngươi lý do ta hôm nay tới cửa lớn phủ thừa tướng gây sự. Cho nên, ngươi đành phải tạm thời ủy khuất hai đầu gối của mình quỳ ở đó vậy, đối với ngươi mà nói cũng là chịu thiệt không ít nha.” Thượng Quan Ngưng Nguyệt cười mị hoặc lưu luyến nói với Lăng Tiêm Tiêm, sau đó quay người đi về phía nhóm tiểu thương đang đứng.

Nhìn thấy Thượng Quan Ngưng Nguyệt đi đến, nhóm tiểu thương không khỏi nhất tề cúi đầu. Sợ hãi ánh mắt mình làm cho Thượng Quan Ngưng Nguyệt cảm thấy khó chịu, do đó sẽ nhận lấy sự trừng phạt khủng bố.

Môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, Thượng Quan Ngưng Nguyệt dừng bước ở trước mặt một gã tiểu thương đang cúi đầu.

Cánh tay khoanh trước ngực, nàng mở miệng cười nói: “Vừa rồi khiến cho mọi người phải hành lễ khấu quỳ, chính là trong lúc hành sự tăng thêm một chút thú vị. Mà thú vị nhỏ này, kỳ thật là ta vì ngươi mà cố ý tăng thêm, biết vì sao không?”

Người của Linh Cung dịch dung thành tiểu thương, đem đầu cúi xuống càng thấp, thanh âm lắp bắp nói: “Thụy. . . Thụy Vương phi, người. Người đang nói cái gì? Tiểu nhân, tiểu nhân không. . . Không hiểu.”

“Thật sự không hiểu sao? Được rồi, ta đây sẽ nói cho ngươi hiểu được. Kịch hay, là không thể tùy ý thưởng thức. Nếu không có sự đồng ý của ta, mà dám tự tiện chạy tới xem diễn, thì chính là phải trả giá đắt.”

(*Vy Nhi: Màn kịch này của Nguyệt tỷ thật khiến ta đây cảnh đẹp ý vui nha….🙂 )

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s