TNTT chương 112+113

Xin lỗi mọi người nha, dạo nì ta đang chuẩn bị bài cho tốt nghiệp nên khá bận rộn không có nhiều thời gian để edit, mọi người thông củm cho ta nhá, ta sẽ cố gắng tranh thủ thời gian rảnh để edit ~~

Chương 112

Nghiễm Hàn Cung bên này bắt đầu có người quấy rầy, cùng lúc chỗ của Lục Đỉnh Nguyên cũng không yên tĩnh.

“Chủ tử, người đi theo lại nhiều thêm hai đội.” Phi Ảnh thấy Lúc Đỉnh Nguyên thu công mới nhẹ giọng báo cáo.

“Ân,” Lục Đỉnh Nguyên mắt cũng không mở, nói: “Không cần để ý tới, thăm dò rõ ràng là môn phái nào là được.” Mấy ngày nay Lục Đỉnh Nguyên ngày đêm luyện công, công lực so với lúc ở Nghiễm Hàn cung tiến bộ một chút, đã khôi phục gần bốn thành.

Lục Đỉnh Nguyên nghĩ đến, mấy ngày cách Hàn Lượng này, nhất định khó có thể chịu đựng như lần đầu tiên, thậm chí đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, có lẽ ngay cả 2 ngày y cũng không chịu đựng được, phải vận dụng món đồ chơi mà Hàn Lượng cho y mang theo. Nhưng mỗi đêm khi dục hỏa lên cao, y nhớ tới, không chỉ là vuốt ve của Hàn Lượng, còn có ngày ấy, khuôn mặt trầm tĩnh tươi cười của Hàn Lượng, câu kia “Ngôi nhà này, ta giúp ngươi thủ” cứ luôn quanh quẩn bên tai, lại kỳ dị trấn an sự nôn nóng của y.

Đúng vậy, Lượng đang đợi y trở về! Y nhất định phải nhanh chóng xong việc, nhanh chóng trở về, về nhà. Nhà a! Hai mươi sáu năm qua, y chưa từng cảm giác được rõ ràng như vậy, nơi đó là nhà của y, là nơi vô luận y đi đâu đều phải trở về, đều phải vướng bận. Nhà của y! Vì có Hàn Lượng, mà trở thành, ngôi nhà chân chính.

Lần này xuất phát muộn, cho nên mọi người đều vội vàng lên đường, buổi tối có chỗ trọ liền ở, không chỗ trọ liền dừng ở hoang vu dã ngaoij, buổi sáng vừa dậy liền tiếp tục đi về trước, không vì đại hội võ lâm sắp diễn ra, cũng muốn nhìn xem đối phương rốt cục là bày ra trận thế gì, để sớm có đối sách.

Nhưng sau khi đi ra được 10 ngày, chẳng những biết được Nghiễm Hàn cung bên kia có người gây hấn, bên này cũng bị người theo dõi đuổi kịp, người đến càng ngày càng nhiều càng ngày càng đông. Đối phương cũng rất kỳ quái, chỉ đi theo, không có động tác gì.

“Lần này chỉ sợ không có ý tốt.” Tiểu Hà Tử than thở.

“Đi dặn dò, không cần gấp gáp chạy đi, nghỉ ngơi dưỡng thân, đúng hạn đến nơi là được.” Lục Đỉnh Nguyên hạ lệnh.

“Chủ tử?” Tiểu Hà Tử khó hiểu.

“Vô luận chúng ta đến lúc nào, đối phương cũng đã sớm hạ cục, chúng ta sẽ không tìm hiểu được tin tức già. Ngược lại, tất cả hành động của chúng ta đều ở dưới mí mắt của đối phương, rất rõ ràng. Đừng làm chuyện vô dụng, chỉ làm cho người chê cười mà thôi.” Lục Đỉnh Nguyên hừ lạnh. “Gậy ông đập lưng ông, làm không sai.”

Phi Ảnh nhíu mày, biết bên ta không chiếm được thiên thời địa lợi, nhưng càng biết Lục Đỉnh Nguyên cố tình là loại người “biết rõ núi có hổ vẫn hăng hái vào núi tìm hổ”.

Phi Ảnh cũng là người thông minh, mỗi ba năm ngày, ở trong thôn trấn hoặc thôn xóm hoang dã, sẽ ở lúc đám người theo dõi không chú ý, để lại một đến hai gã ảnh vệ. Chờ mọi người đến khu vực luận võ, đội ngũ khổng lồ của Lục Đỉnh Nguyên, đã thiếu một phần lớn, đối phương lại ngay cả khi nào rời đi cũng không biết.

Đối với hành động của Phi Ảnh, Lục Đỉnh Nguyên mở một mắt nhắm một mắt, làm như chính mình không biết. Y biết Phi Ảnh đây là vì phòng ngừa, lại càng hiểu được, làm như vậy, không thể nghi ngờ là phân tán lực lượng bên ta, tiếp tục như vậy, chỉ sợ ngay cả người hầu cũng không còn. Phải biết rằng, mười tâm phúc đứng đầu ở bên người, cũng một hai tâm phúc phân tán ra ngaoif chuẩn bị tùy thời tiếp ứng, mức độ đả kích cùng ngăn trở địch nhân, khác biệt không chỉ nửa điểm! Nhưng lúc này y không thể nói Phi Ảnh cái gì, chỉ có thể mỗi ngày luyện công, luyện công, để chính mình có thể đánh tan tính toán của đối phương. Chỉ có đầu lĩnh là y đủ mạnh, chỉ cần đầu lĩnh là y không ngã, sẽ không có người dám động bọn họ.

Chương 113

Khi đoàn người Lục Đỉnh Nguyên đến sơn trang viết trên thiệp mời, vừa vặn đuổi kịp ngay trước hai ngày bắt đầu luận võ, nhân mã khắp nơi đã đến đủ, chỉ chờ đội ngũ của bọn họ. Lục Đỉnh Nguyên mang theo hơn trăm người, được an bài ở trong một sân độc lập, nhìn như an bài thỏa đáng, nhưng phải biết rằng, làm như vậy sẽ làm cho đối phương dễ dàng giám thị, nếu thật đánh nhau, không cần nghi ngờ bọn họ sẽ trở thành đối tượng bị vây quanh, ngay cả một người tiếp ứng cũng không có. Trái lại các môn phái khác, cũng là thủ lĩnh tụ lại ở một sân cao cấp một chút, cấp dưới lại tụ ở một sân khác, tiện cho các phái chiếu ứng, lại rồng rắn hỗn tạp, khó mà phân chia. Tiểu Hà Tử lấy quá mức chật chội làm lý dó, đi tìm chủ nhân nói chuyện, người ta đưa ra lý do cũng rất đơn giản, các ngươi đến quá muộn, chỉ còn một chỗ này, mong chư vị đại hiệp chấp nhận chấp nhận.

“Điều này làm cho chúng ta ngay cả cơ hội dò hỏi cũng không có.” Tiểu Hà Tử trở về, không khỏi cười khổ. Sân độc lập, đại biểu cho tin tức bế tắc a!

“Không chỉ như vậy, ngay cả để người hạ độc cái gì cũng tiện lợi.” Phi Ảnh hừ lạnh. “Lần này chúng ta cần phải dựa vao Hà đại tổng quản, nhìn ăn uống ẩm thực của chúng ta cho cẩn thận.”

“Đừng, đừng, dựa vào Thu đại hộ pháp mới là đúng đắn, nếu bay đến cung tiễn cái gifm còn phải đợi ngày nhiều chú ý một chút, đừng để chúng ta bị bắn thành cái sàng là tốt rồi!” Tiểu Hà Tử cùng Phi Ảnh bắt đầu khen tặng lẫn nhau.

Lục Đỉnh Nguyên không để ý đến bọn họ, về ốc hành công, hộ vệ trong viện cũng việc ai nấy làm, giống như không có nghe thấy, nhưng hai người nghe lén do đối phương phái tới vẻ mặt hắc tuyến trở về. Đã nói cục này làm quá mức đơn sơ! Nhìn xem người ta tâm như gương sáng, còn lớn giọng nói cho đám người ở trước viện bọn họ nghe đâu!

Ban đên Lục Đỉnh Nguyên nhận được hai bức thư, một bức không biết là loại người nào thả ở cửa viện của bọn họ, nói đơn giản là tổng đà của Nghiễm Hàn cung bị vây, gặp phải công kích cỡ nào nghiêm trọng linh tinh. Một bức khác cũng là mật hàm của Thu cung, chứng thật lời nói của đối phương không giả!

“Làm sao bây giờ?” Tiểu Hà Tử không khỏi có chút vội vàng.

Kỳ thật từ lúc bọn họ rời đi Nghiễm Hàn cung, hết thảy tin tức trong cung đều đúng giờ thông qua phương thức liên lạc riêng biệt của ảnh vệ nói cho bọn họ, ngay từ đầu khi có người đến ranh giời của Nghiễm Hàn cung bọn họ đã biết, nhưng là không nghĩ tới, lúc này đối phương lại ra tay. Bọn họ vốn nghĩ rằng, địch nhân phải ở sau khi luận võ kết thúc mới hành động.

Lục Đỉnh Nguyên gõ gõ thư trên bàn, “Đối phương là muốn nhiễu loạn tâm tư của chúng ta, làm cho chúng ta không có tâm tư luận võ, ít nhất không thể chuyên tâm! Như vậy bọn họ dễ dàng chiến thắng hơn.” Chờ y thua, đối phương liền đánh rắn giập đầu, đến cái đuổi tận giết tuyệt. Thật đúng là mưu kế hay một vòng nối một vòng a!

“Vậy chúng ta làm sao bây giờ? Lúc này trở về cũng không kịp a!”

Lục Đỉnh Nguyên cười, “Ta tin tưởng Đông Ly, cùng Lượng.” Hắn nhất định có thể giúp y bảo vệ ngôi nhà kia! Lần này ngón tay Lục Đỉnh Nguyên gõ lên, là mật hàm của Thu cung.

Đôi mày nhăn lại của Phi Ảnh cũng giãn ra, hắn cũng thông suốt. Thu cung phát là mật hàm báo chuyện thường, không phải mật àm khẩn cấp hoặc cầu cứu, thuyết minh bọn họ chỉ là báo việc thông thường, mà không phải gặp vấn đề không giải quyết được.

Nói là nói như vậy, nhưng Tiểu Hà Tử vẫn lo lắng. Hắn lo lắng không phải Hàn Lượng hoặc là Nghiễm Hàn cung, mà là chủ tử nhà hắn. Chủ tử nhà hắn nói thật dễ nghe, nhưng lấy sự si mê của y đối với Hàn công tử, thật sự có thể không để bụng sao? Ít nhiều vẫn sẽ ảnh hưởng một chút đến tâm tình đi! Lại đi nhìn Hạ Thiên từ lúc xuất phát liền không hề nói chuyện, đôi mày của Tiểu Hà Tử nhăn lại càng sâu.

Lục Đỉnh Nguyên theo ánh mắt Tiểu Hà Tử nhìn lại, vừa lúc nhìn đến Hạ Thiên đang ngẩn người. A! Lục Đỉnh Nguyên không tiếng động thở dài, đè thấp âm lượng nói với Phi Ảnh nói: “Ngươi đổi mặt cho hắn đi!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s